• 64x64
    Vietravel đồng hành cùng tài năng Việt

    Chiều  27/4/2017, nhằm hỗ trợ phần nào những khó khăn về kinh tế và khích lệ tinh thần phấn đấu học tập - rèn luyện của sinh viên, Công ty Vietravel đã tổ chức lễ trao học bổng “Vietravel đồng hành cùng tài năng Việt” lần V tại Văn phòng Vietravel Hà Nội (số 3 Hai Bà Trưng, Hà Nội).

    Theo đó, mỗi suất học bổng trị giá 10 triệu đồng trích từ quỹ “Vì tương lai thế hệ trẻ” do tập thể cán bộ - nhân viên Công ty Vietravel đóng góp, đã được trao tặng đến các em sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, học giỏi đạt điểm cao trong kỳ thi đại học, thành tích xuất sắc trong năm học vừa qua.

    Vietravel tặng hai suất học bổng, mỗi suất trị giá 10 triệu đồng cho hai sinh viên Khoa Du lịch, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn.

    Tại khu vực Hà Nội, chương trình đã thu nhận rất nhiều hồ sơ xin học bổng của các sinh viên xuất sắc với hoàn cảnh kinh tế khó khăn trong thời gian vừa qua.

    Trong số đó, Công ty Vietravel dành tặng 2 suất học bổng, với mỗi suất trị giá 10 triệu đồng, đến 2 em sinh viên khoa Du lịch, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn là: Đinh Thị Kim Ngân và Lê Thị Thảo đã có thành tích giỏi trong học tập dù hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

    Học bổng Vietravel sẽ là món quà động viên, khích lệ tinh thần học tập của các bạn sinh viên và hỗ trợ một phần để các em có điều kiện phấn đấu, phát huy hết khả năng để đóng góp cho sự phát triển chung của xã hội trong tương lai.

    “Vietravel đồng hành cùng tài năng Việt” là Quỹ học bổng được Công ty Du lịch Vietravel sáng lập từ năm 2012 và được trao thường niên cho những em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn nhưng biết vươn lên trong học tập và có thành tích xuất sắc.

    Tại Hà Nội, chương trình đã xét duyệt và trao học bổng năm thứ 5 từ 2012 đến 2017 tại các trường đại học, cao đẳng trên địa bàn thủ đô.

    Giữ vững triết lý kinh doanh “Phát triển doanh nghiệp song hành trách nhiệm xã hội”, đây là hoạt động vô cùng ý nghĩa mà Vietravel đã liên tục triển khai qua các năm nhằm góp phần mang lại nhiều điều tốt đẹp hơn nữa cho cộng đồng và đặc biệt là chung tay tiếp sức đến trường cho các tài năng trẻ có hoàn cảnh khó khăn.

    Trong khuôn khổ chương trình, cũng trong tháng 4/2017, Vietravel đồng thời tổ chức trao 20 suất học bổng cho các bạn sinh viên tại các trường Đại Học ở TP.Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Vinh, Đà Nẵng với hơn 350 triệu đồng cho đợt này. 

  • 64x64
    Giáo sư, cái quần đùi và sự sáng tạo

    LTS: Quý vị và các bạn đang theo dõi bài viết của tác giả Trương Khắc Trà, một cây bút quen thuộc trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

    Trong bài viết này, tác giả chia sẻ quan điểm của mình về chuyện Giáo sư Trương Nguyện Thành – Trường Đại học Hoa Sen, thành phố Hồ Chí Minh mặc quần soóc lên giảng đường dạy học.

    Tác giả cho rằng hành động này của giáo sư ở trong hoàn cảnh này đó là sự sáng tạo.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Hình ảnh thường thấy và đương nhiên thấy của những người được trân trọng gọi bằng thầy là tề chỉnh quần áo, mũ mão phải tinh tươm, đạo mạo hơn người… không làm thầy. 

    Điều này xuất phát từ quan niệm Á Đông cho rằng chuẩn mực trước đám đông là sự tôn trọng cần thiết, phép lịch sự tối thiểu.

    Tuy nhiên, khái niệm chuẩn mực luôn luôn không tồn tại… tính chuẩn mực.

    Giống như kiểu có khách lạ đến nhà bạn phải thay bộ đồ đĩnh đạc gọn gàng hơn, còn với chồng hoặc vợ bạn… cà vạt, comple trong phòng ngủ đôi khi đánh mất hạnh phúc gia đình như chơi!

    Hồi năm nhất đại học, sống cùng dạy trọ với những bạn sinh viên trường nghệ thuật, nhạc viện, những môi trường đậm chất nghệ sỹ. 

    Giáo sư Trương Nguyện Thành mặc quần sooc ít phút trong sân chơi sáng tạo ở Trường Hoa Sen (Ảnh: CTV)

    Cảm giác đầu tiên của một thằng sinh viên tỉnh lẻ, bị “đóng khung” như tôi là sự diêm dúa, hư hỏng, mất nết của những cô cậu cùng lứa ăn mặc rách rưới phá cách, đầu xanh đầu đỏ.

    Thay vì phải đóng thùng nghiêm chỉnh trước khi lên giảng đường như sinh viên sư phạm, chính trị thì họ thoải mái mặc quần soóc, đi dép lê vai mang nhạc cụ, đeo ống đựng đồ vẻ thản nhiên bước vào lớp học…

    Trong số ấy có những người trở thành bạn thân với tôi, sau này ra trường cũng trở thành thầy giáo, cán bộ cấp Sở, Phòng, thậm chí cả lãnh đạo vừa vừa và tuyệt nhiên họ đã khoác lên mình sơ mi trắng, quần đen, comple, cà vạt, giày đen nghiêm chỉnh phát biểu trong những hội nghị.

    Họ mặc quần đùi đến giảng đường không phải là chuyện gì đó quá ghê gớm về đạo đức nhân cách, có lẽ môi trường cần sự bay bổng, sáng tạo cao nên không có chỗ cho “đồng phục”.

    Trường Đại học Hoa Sen lên tiếng việc “Giáo sư mặc quần sooc lên giảng đường”

    (GDVN) - Theo đại diện Trường Đại học Hoa Sen, đây là việc làm thử nghiệm, chứ không phải là trang phục chính thức của giảng viên nhà trường.

    Cái dị nhưng không phải dị hợm mà là khác người để sáng tạo.

    Có lần, người viết chứng kiến cảnh những nữ sinh viên sư phạm văn trầm mình trong cơn mưa xối xả cuối hạ, ngồi trầm ngâm bất động dưới gốc cây bằng lăng dưới sân trường…

    Hỏi ra mới biết, các bạn ấy đang viết kịch bản cho một phim ngắn nên cần cảm xúc thật… trong mưa!

    Nhiều người chửi là “sến” nhưng như thế còn đỡ hơn những nghệ sỹ, nhà báo… viết bài, sáng tác thơ văn trong phòng lạnh, nhào nặn tác phẩm bằng sự tưởng tượng thuần túy xa rời thực tế.

    Trong số những triết gia xuất chúng nhất trong lịch sử nhân loại – Nhà duy tâm biện chứng người Đức, G.W.F.Hêghen. Suốt 61 năm trong cuộc đời mình ông không ra khỏi ngôi làng nơi mình sinh sống. 

    Nhưng với trí tưởng tượng siêu phàm ông đã… tưởng tượng ra quá trình khởi phát, tồn tại và phát triển, diệt vong của vũ trụ nhưng ở lĩnh vực tinh thần chứ không phải vật chất.

    Hệ thống biện chứng của ông hoàn thiện đến mức sau này Các Mác chỉ việc “lật ngược” lại là xong. Nếu là dân triết bạn sẽ thấy Heghen vĩ đại đến cỡ nào.

    Trở lại vấn đề vị giáo sư mặc quần đùi giảng bài khởi nghiệp cho sinh viên, dĩ nhiên trước khi có sự… cố ý này, ông Thành vẫn là một giáo sư khả kính tại Đại học Hoa Sen.

    Trước khi ai đó “trùm” cái quần đùi lên nhân cách của một người làm thầy thì cũng nên uốn lưỡi vài lần.

    Trước hết, ông Thành không dại dột và ấu trĩ đến nỗi coi thường người khác đến vậy, ông ta là một Giáo sư, có thừa kiến thức, am hiểu để biết thế nào là khiếm nhã với người khác, cho nên người viết không gọi đây là “vô tình” mà là “hữu  ý”.

    Tất nhiên, cái “hữu ý” bao giờ cũng hàm chứa một thông điệp gì đó được tính toán từ trước.

    Trao đổi với tờ Thanhnien.vn, Giáo sư Thành cho biết thông điệp đó: “Hình ảnh đó là trong buổi học nói về việc làm sao phát triển tư duy sáng tạo.

    Ở đó, tôi nói rằng muốn phát triển tư duy sáng tạo thì cần phải bỏ những rào cản về tư tưởng, không có gì giới hạn suy nghĩ của mình…

    …Cần phải nghĩ vượt qua tầm giới hạn trong định kiến xã hội, gò bó trong ý tưởng, trong những gì chúng ta cho là được và không được… thì mới có khả năng sáng tạo.

    Nếu không sẽ luẩn quẩn trong những điều hiện có và không thể đột phá được”.

    Điều đáng “uốn lưỡi” tiếp theo là môi trường nơi vị giáo sư cởi bỏ… quần dài, đây không phải là một trường mẫu giáo hay phổ thông mà đó là môi trường đại học – nơi tập hợp những cá nhân đã đủ năng lực hành vi dân sự, thậm chí đủ năng lực nghiên cứu sáng tạo ra cái mới, định hướng xã hội.

    Cái quần đùi của ông Trương Nguyện Thành không phải là… cái quần đùi!

    (GDVN) - Nhiều người chỉ thấy tấm ảnh Giáo sư Trương Nguyện Thành mặc quần đùi và áo vét trên giảng đường là xông vào ném đá, chửi bới, phê phán.

    Nên sẽ là “lo bò trắng răng” nếu nói cái quần đùi của Giáo sư Thành làm vấy bẩn môi trường giáo dục, gieo vào mắt người học hình ảnh méo mó về người thầy!

    Người viết không cổ xúy cho việc “cởi bỏ” trên giảng đường nhưng một buổi giảng về khởi nghiệp cho những doanh nhân tương lai không thể bó hẹp đóng khung trong tư duy cũ kỹ. 

    Hình ảnh chiếc quần đùi lên lớp trong trường hợp này chẳng có gì to tát ầm ĩ, ngược lại thông điệp mang đến hoàn toàn tích cực. 

    Sáng tạo đang là một điểm “nghẽn” trong sự phát triển tại Việt Nam, chúng ta đang đi trên những con đường quá sáo mòn, chẳng ai muốn “ngược gió” tìm cái mới lạ, sự an toàn luôn được đặt lên trên hết trong mọi nghĩ suy.

    Chúng ta đang thiếu đi sự phá cách trong thể hiện, cũng như việc dạy và học theo cách đọc - chép vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ, sự sáng tạo trong giáo dục vẫn là một câu hỏi chưa ai trả lời.

    Dân chúng nhiều quốc gia yêu thích Obama vì không phải ông ta là Tổng thống Hoa Kỳ, người đàn ông quyền lực nhất thế giới, đẹp trai như minh tinh mà ở phong cách giản dị khi giao tiếp với cộng đồng. 

    Vì sao người ta nói nhiều đến bài phát biểu của Obama tại Trung tâm hội nghị quốc gia nhân chuyến thăm Việt Nam hồi năm ngoái?

    Có nhiều lý do nhưng chắc chắn, nếu cũng với ngôn ngữ ngoại giao, chính trị thông thường thì bài phát biểu không trở nên “sốt” như vậy! 

    Ông còn ăn bún chả, xắn tay áo sơ mi ngồi nói chuyện thoải mái, trên đường ra Nội Bài còn dừng lại quán cóc mua cốm Hà Nội…

    Lộ hình ảnh rất nhạy cảm nghi của Hiệu trưởng Trường Đại học Ngân hàng

    Tất cả những điều ấy đều thể hiện sự phá cách sáng tạo trong tiếp cận với cộng đồng, việc ngồi vỉa hè, đi bộ trên phố không làm hình ảnh các vị nguyên thủ bị tầm thường mà trái lại càng trở nên vĩ đại.

    Văn hóa có thể khác nhưng phát minh, sáng tạo chỉ có một con đường duy nhất, ai đi trúng con đường đó mới hy vọng đến bến bờ vinh quang.

    Tôi thích thông điệp mà Giáo sư Thành muốn nói “cần phải nghĩ vượt qua tầm giới hạn trong định kiến xã hội”.

    Điều chúng ta nên sốt sắng bây giờ không phải là “ném đá” hay “đỡ đạn” cho chiếc quần đùi ấy mà là nên thảo luận xem khi nào nên phá cách, phá cách ở đâu vì mục đích gì…?

    Kẻ làm loạn giáo dục không phải là những thứ tương tự như chiếc quần đùi của vị giáo sư mà là hàng loạt vị có học hàm học vị không chịu đổi mới, sáng tạo. 

    Những người gắn mác “thầy” đức cao vọng trọng nhưng bụng dạ tối om; đục khoét, lợi dụng giáo dục để ăn bám.

  • 64x64
    Chuyên gia góp ý về thứ tự môn học trong chương trình mới

    Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể được Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của xã hội.

    Dự thảo lần này được kỳ vọng như một cú hích chấn hưng nền giáo dục nước nhà trong giai đoạn tới với nhiều điểm tiến bộ được các chuyên gia, thầy cô ghi nhận thông qua nhiều thay đổi đáng kể.

    Nổi bật là giáo dục phổ thông 12 năm sẽ chia làm hai giai đoạn: Giáo dục cơ bản (gồm cấp tiểu học 5 năm và Trung học cơ sở 4 năm) và giáo dục định hướng nghề nghiệp (cấp Trung học phổ thông 3 năm). 

    Tuy nhiên, trong các môn bắt buộc có phân hóa ở Trung học cơ sở thì Công nghệ và Hướng nghiệp được coi là môn học định hướng, nhưng ở Trung học phổ thông không thấy nội dung hướng nghiệp. 

    Đồng thời, theo Khung trình độ quốc gia đã được Thủ tướng phê duyệt, học sinh sẽ được phân luồng từ lớp 9, tức là sau đó các em có thể học tiếp Trung học phổ thông hoặc trung cấp nghề nghiệp, hoặc lao động tự do. 

    Dự thảo đưa các môn giáo dục an ninh, quốc phòng được đặt lên trước một số môn khác (Ảnh: Báo Tuổi trẻ)

    Tuy nhiên, đánh giá về bản dự thảo này vẫn còn một số ý kiến băn khoăn về nội dung giáo dục định hướng nghề nghiệp cho học sinh và cách phân bổ chương trình.

    Mặc dù theo giải thích của Ban soạn thảo Chương trình Giáo dục phổ thông tổng thể, hướng nghiệp sẽ được hòa chung vào các môn học khác nhau, nhưng Tiến sĩ Lê Đông Phương - Viện Nghiên cứu giáo dục Việt Nam cho rằng:

    Thực tế trên thế giới, việc hướng nghiệp có nhiều giai đoạn, trong đó có 2 giai đoạn trọng yếu, các em phải tự lựa chọn và xây dựng hướng đi cho mình, thì ở Dự thảo chương trình mới chưa thấy rõ. 

    Thời gian góp ý cho Chương trình giáo dục phổ thông kéo dài đến ngày 20/5

    Hướng nghiệp không thể chỉ định hướng qua môn Kỹ thuật và công nghệ  hay Giáo dục Kinh tế và Pháp luật, Mỹ thuật... là đủ, mà cần được đưa thành những môn học ưu biệt, có bài kiểm tra đánh giá để từ đó các em định hình được năng lực bản thân phù hợp ngành nghề nào.

    Bên cạnh đó, định hướng nghề cũng cần tính đến tính liên thông giữa chương trình giáo dục phổ thông với các bậc học khác.

    Không thể lấy chương trình giáo dục phổ thông áp vào giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp, mà cần phải xây dựng chương trình trung học phổ thông bám vào giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp.

    Số môn học vẫn nhiều

    Và trong lần thay đổi chương trình giáo dục này, kỳ vọng được xã hội đặt ra là việc sắp xếp lại các môn học hợp lý, tránh dàn trải, giảm tải chương trình và có tính tập trung, hướng nghiệp cao cho học sinh.

    Thế nhưng, các môn học được đưa ra trong dự thảo dường như chưa thực sự đáp ứng được kỳ vọng này.

    Nhiều chuyên gia nhận định tổng số môn học hơi nhiều và số tiết học cũng vậy.

    Thậm chí, học sinh lớp 10 có tới 15 môn học bắt buộc và tự chọn bắt buộc, chưa tính 2 môn tự chọn. Tổng số tiết trong một năm học từ 985 tiết đến 1.184 tiết học tùy theo các cấp học. 

    Bảng tổng hợp kế hoạch giáo dục ở tiểu học và trung học cơ sở (Ảnh chụp tài liệu)
    Bảng tổng hợp kế hoạch giáo dục ở trung học phổ thông (Ảnh chụp tài liệu)

    Theo Tiến sĩ Nguyễn Anh Dũng - Hội Khoa học Tâm lý Giáo dục Việt Nam) lại nhìn nhận chương trình học ở cấp Trung học cơ sở và Trung học phổ thông nếu học 29-30 tiết/tuần thì số lượng giờ cũng chiếm hết thời gian của một tuần, không còn thời gian dành cho sinh hoạt trường, lớp, sinh hoạt chuyên môn của giáo viên.

    Trong khi đó, Phó giáo sư Nguyễn Thị Minh Phương - Phó Viện trưởng Viện Khoa học giáo dục thì có ý kiến khi xem thứ tự môn học trong hệ thống môn học mà dự thảo đưa ra, các môn giáo dục an ninh, quốc phòng được đặt lên trước một số môn khác.

    Chúng tôi muốn Bộ lắng nghe và có thêm thời gian góp ý

    Bà Phương nêu quan điểm, ở các nước chú trọng ưu tiên dạy học sinh những môn văn hóa. Giáo dục an ninh, quốc phòng cũng cần, nhưng không nên đặt ưu tiên hơn các môn học khác.

    Có ý kiến tương tự, Giáo sư Ngô Việt Trung -  Phó chủ tịch Hội Toán học Việt Nam cho rằng định hướng chương trình đặt môn giáo dục quốc phòng, an ninh lên hàng đầu, trước các nội dung giáo dục khác là không hợp lý.

    Đặc biệt, ở bậc tiểu học chỉ nên dạy học sinh những thứ sơ đẳng, chứ như dự thảo thì hơi nhiều quá.

    Trẻ ở tiểu học chỉ nên dạy đừng viết sai tiếng Việt, biết tính toán đơn giản, biết một số kỹ năng cần thiết là đủ... Đưa vào đó nhiều mục tiêu quá” , Giáo sư Phạm Tất Dong - Phó chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam đánh giá.

    Trân trọng kính mời bạn đọc góp ý về Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể đang được Bộ Giáo dục và Đào tạo trưng cầu ý kiến từ nay đến 20/5/2017. 

    Mọi ý kiến độc giả gửi về Báo điện tử Giáo dục Việt Nam qua hòm thư điện tử: toasoan@giaoduc.net.vn

  • 64x64
    Xây dựng được đội ngũ các nhà khoa học có trình độ cao

    Mục tiêu cụ thể của Chương trình là xây dựng được đội ngũ các nhà khoa học có trình độ cao, góp phần nâng cao chất lượng đào tạo nguồn nhân lực theo chuẩn quốc tế.

    Phát triển các nhóm nghiên cứu trẻ có tiềm năng trong các cơ sở giáo dục đại học, góp phần hình thành các trường đại học nghiên cứu, phấn đấu đến năm 2025 mỗi lĩnh vực hình thành 15 - 20 nhóm nghiên cứu mạnh.

    Bên cạnh đó, nâng cao vị thế của khoa học Việt Nam trong khu vực và trên thế giới, phấn đấu đến năm 2025, một số ngành đứng thứ 3 - 4 trong trong khối các nước ASEAN.

    Tăng số công trình khoa học được công bố trên các tạp chí uy tín quốc tế (Danh mục thuộc cơ sở dữ liệu SCOPUS), trung bình hằng năm tăng 20 – 25%, đối với ngành Khoa học biển từ 10 - 15%.

    Phát triển khoa học cơ bản là nền tảng phát triển của mỗi quốc gia. ảnh: TTXVN.

    Xác định hướng ưu tiên cho nghiên cứu cơ bản

    Nhiệm vụ và giải tháp thực hiện Chương trình là xác định định hướng ưu tiên cho nghiên cứu cơ bản và nghiên cứu cơ bản định hướng ứng dụng của 4 lĩnh vực khoa học cơ bản đến năm 2025, tầm nhìn đến 2030, bao gồm những hướng chủ yếu:

    Lĩnh vực Hóa học (Hóa hữu cơ; hóa dược; hóa vô cơ; hóa lý thuyết và hóa lý; hóa Polyme và vật liệu; hóa phân tích); lĩnh vực Khoa học sự sống (nghiên cứu sự sống ở mức độ phân tử; nghiên cứu sự sống ở mức độ mô, tế bào; nghiên cứu sự sống ở mức độ cơ thể; nghiên cứu sự sống ở mức độ quần thể và sinh thái);

    Lĩnh vực Khoa học trái đất (địa chất; địa vật lý và vật lý địa cầu; địa lý; khí tượng, khí hậu; thủy văn và tài nguyên nước); lĩnh vực Khoa học biển (hải dương học và tương tác biển - khí quyển - lục địa; hóa học biển; sinh học và sinh thái biển; địa lý, địa chất, địa vật lý biển; cơ học và công trình biển).

    Nhà nước đặt hàng các nhiệm vụ cấp quốc gia theo những hướng nghiên cứu ưu tiên cho các tổ chức khoa học công nghệ chuyên ngành, hướng đến các sản phẩm ứng dụng trong sản xuất và đời sống.

    Nâng cao năng lực nghiên cứu cơ bản của các cơ sở giáo dục đại học (trường đại học, viện nghiên cứu có đào tạo trình độ tiến sĩ).

    Cụ thể, đầu tư các phòng thí nghiệm khoa học cơ bản trọng điểm cấp bộ ngành trong từng lĩnh vực, tổ chức và triển khai các nhiệm vụ nghiên cứu cơ bản cho các tiến sĩ trẻ, các nhiệm vụ nghiên cứu tiềm năng, hình thành các nhóm nghiên cứu mạnh gắn với các phòng thí nghiệm nêu trên.

    Có hình thức khen thưởng học sinh, sinh viên đạt giải tại các cuộc thi quốc gia và quốc tế.

    Ưu tiên tài trợ nghiên cứu khoa học cơ bản 4 lĩnh vực

    Nhiệm vụ và giải pháp khác là Quỹ Phát triển Khoa học và Công nghệ Quốc gia ưu tiên, tăng cường tài trợ nghiên cứu khoa học cơ bản trong các lĩnh vực Hóa học, Khoa học sự sống, Khoa học trái đất và Khoa học biển thông qua các Hội đồng chuyên ngành theo 4 lĩnh vực nêu trên.

    Tăng cường hợp tác quốc tế, cụ thể, hợp tác song phương (Quỹ nghiên cứu cơ bản Liên bang Nga,…) và các quốc gia có nền khoa học cơ bản tiên tiến khác ở Đông Á, EU, Bắc Mỹ; hợp tác đa phương, trong đó tập trung các chương trình của UNESCO như:

    Chương trình nghiên cứu cơ bản quốc tế (IBSP); Chương trình Con người và Sinh quyển (MAB), Chương trình Hải dương học liên chính phủ (IOC), Chương trình Thủy văn quốc tế (IHP), Chương trình khoa học Địa chất quốc tế và công viên Địa chất toàn cầu (IGGP)… và các kênh hợp tác quốc tế khác có liên quan.

    Lồng ghép các nhiệm vụ và giải pháp của Chương trình với các chương trình đào tạo nhân lực trình độ cao, các chương trình khoa học công nghệ cấp quốc gia đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt;

    Các chương trình, nhiệm vụ về Bảo tồn và sử dụng bền vững nguồn gen đến năm 2025, định hướng đến năm 2030 (Quyết định số 1671/QĐ-TTg ngày 28/9/2015 của Thủ tướng Chính phủ), về Quy hoạch mạng lưới các viện, trung tâm nghiên cứu và phòng thí nghiệm về công nghệ sinh học đến năm 2025 (Quyết định số 1670/QĐ-TTg ngày 28/9/2015 của Thủ tướng Chính phủ).

  • 64x64
    Học sinh vào mùa “tụng kinh”

    LTS: Hiện nay, học sinh phổ thông đều đang ôn tập chuẩn bị cho kì thi cuối năm. Học trò nào cũng có gắng học thuộc những câu trong đề cương ôn tập để mong đạt kết quả tốt.

    Cô giáo Đỗ Quyên phản ánh tình trạng học sinh học vẹt, học để cố gắng lấy điểm thi chứ không phải lấy kiến thức đang trở nên báo động ở tất cả các bậc học phổ thông.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Học sinh vào mùa "tụng kinh" - Đó là câu nói vui của đám học trò nói về chuyện phải học thuộc lòng những môn học để chuẩn bị cho kì thi cuối năm. 

    Giai đoạn này, các em ở cả 3 cấp học đều chuẩn bị tăng tốc. Mặc dù ở mỗi cấp học đều có yêu cầu khác nhau về lượng kiến thức cần học nhưng đều có điểm giống nhau học sinh phải học thuộc lòng mới làm bài được.

    Nếu như trước đây, học sinh chỉ cần học thuộc lòng một số kiến thức như những đoạn thơ hay, tên tác giả tác phẩm, những câu nói bất hủ… rồi bảng cửu chương, những định lý, định luật, công thức của môn toán, những từ mới, những câu mẫu, hay quy tắc ngữ pháp của môn học ngoại ngữ…

    Học sinh vào mùa ôn thi. (Ảnh: P.L)

    Thì ngày nay, các em còn phải học thuộc cả những dạng toán, những bài tập lý, hóa, cách viết đoạn văn bằng tiếng Anh… chưa nói đến những môn học xã hội như sử, địa, giáo dục công dân, những bài văn mẫu… đã gây bao nỗi ám ảnh cho học trò và cho chính cả phụ huynh các em.

    Chẳng riêng gì tiểu học, do áp lực của chỉ tiêu chất lượng, nhiều giáo viên buộc phải chọn giải pháp an toàn cho học sinh học thuộc đề cương thầy cô soạn sẵn. 

    Gần đến ngày thi, giáo viên lên đề cương và nhắc nhở các em ôn luyện hàng ngày.

    Đặc biệt ở các lớp học thêm (đây cũng là cách để kéo các em vào các lớp học thêm ngày càng đông) thầy cô trực tiếp hướng dẫn cách giải vài ba chục bài Toán, Lý, Hóa, Anh văn… với nhiều dạng khác nhau. 

    Những bài văn cô soạn sẵn (bí quyết của nhiều giáo viên là cùng lúc soạn khoảng hơn chục đoạn văn ngắn chủ yếu ở bậc tiểu học) cho các em học thuộc. 

    Thế rồi về nhà, các em không phải bỏ công soạn và giải đề chỉ việc đem đề cương ra học cho nhuần nhuyễn là có đủ tự tin bước vào kì thi với kết quả tốt. 

    Tác hại của việc học vẹt

    Có đề cương, có bài giải trong tay, những học sinh chăm học tranh thủ “tụng” bất kể ngày đêm cho thuộc lòng từng chữ. Có em mới đọc xong đề Toán đã nói ngay kết quả bằng bao nhiêu. 

    Nhìn các em học sinh đặc biệt ở hai bậc học là Trung học cơ sở và Trung học phổ thông cầm hàng sấp đề ôn luyện. Không ít giáo viên còn yêu cầu các em học thuộc lòng những kiến thức ghi trong sách giáo khoa.

    Các sĩ tử dồn sức ôn luyện trước kỳ thi Quốc gia

    Thế rồi, học trò chẳng phải tư duy nhiều cứ tranh thủ học đêm học ngày cho bằng thuộc.

    Có em còn uống cả cà phê đen để chống lại cơn buồn ngủ, em thức khuya dậy sớm mệt mỏi đến bơ phờ nhưng tay vẫn không rời sấp đề cương đang học. 

    Những em lười hơn lại dành thời gian đối phó như tích cực chuẩn bị “phao” chép ra từng mảnh giấy nhỏ để vào phòng quay cóp cho dễ.

    Việc học thuộc lòng đã cho những bài thi giống nhau từng dấu phẩy. Nếu là những môn như Sử, Địa, Giáo dục công dân cũng là chuyện bình thường.

    Nhưng với môn Tập làm văn lại chán vô cùng khi đọc gần như cả lớp cứ y chang nhau.

    Nhiều giáo viên chia sẻ “Chẳng biết nên cho hàng chục bài giống nhau như thế bao nhiêu điểm cho phù hợp?"

    Vì điều này cũng xảy ra không ít chuyện cười ra nước mắt khi có em cứ thắc mắc mãi: “Cô ơi nhưng bà ngoại của con không ăn trầu, lưng chưa còng và tóc vẫn đen cơ mà”.

    Có phải lỗi thuộc giáo viên?

    Dạy mà trò hiểu và nắm được nội dung bài trên lớp chẳng phải chuyện dễ. Giáo viên không chỉ có kiến thức tốt còn phải có kĩ năng sư phạm vững vàng, có sự đầu tư cho từng bài học về phương pháp, hình thức tổ chức tiết học sao cho hiệu quả.

    Thế nhưng không ít giáo viên hiện nay, trong giảng dạy luôn chọn cho mình giải pháp an toàn là dạy theo lối “thầy đọc trò chép” để bớt đi sự đầu tư cho tiết học, bắt trò học thuộc để có điểm cao đạt được chỉ tiêu trên giao.

    Những không phải giáo viên nào cũng khuyến khích học sinh phải học thuộc kiểu này. Không ít thầy cô có đề xuất ra đề “mở” thay vì đề “đóng” như hiện nay.

    Nếu đề mở chắc chắn các em (hai bậc học Trung học cơ sở và Trung học phổ thông) chẳng cần phải học thuộc nhưng yêu cầu các em phải có khả năng tổng hợp cao, khả năng tư duy nhạy bén. 

    Học sinh - sinh viên Việt Nam thừa nhận trình độ tiếng Anh kém

    Những điều này học sinh của ta lại vô cùng yếu. Còn học sinh tiểu học sẽ có nhiều em sẽ không biết viết gì dù chỉ là vài dòng tả cha mẹ hay ông bà…

    Mà nhà trường đâu có thể dũng cảm để chấp nhận kết quả nếu học sinh thi chưa đạt chiếm tỉ lệ cao. 

    Bởi thế, làm sẵn đề cương, ra đề theo hướng đóng chỉ cần thuộc bài là giành được điểm cao (mà phần đông các em học sinh vẫn thích đề “đóng” để chỉ cần học thuộc hoặc trổ tài quay cóp là làm tốt bài thi). Giáo viên cũng vì chỉ tiêu chất lượng mà thỏa hiệp. 

    Theo quan điểm đánh giá học sinh hiện nay mà nhiều nhà giáo dục đang hướng tới thì việc tái hiện kiến thức chỉ mới được đánh giá ở mức trung bình và khá. 

    Còn học sinh biết vận dụng kiến thức một cách linh hoạt, biết giải quyết những nội dung nâng cao... mới được đánh giá ở mức giỏi. 

    Hy vọng với quan điểm đánh giá mới này (thể hiện rõ nhất theo Thông tư 22) các trường học, các thầy cô sẽ không còn bắt học sinh phải học thuộc lòng như thế nữa.

  • 64x64
    Thư gửi các đồng nghiệp thân yêu

    LTS: Bày tỏ quan điểm của mình về vấn đề sử dụng đòn roi với học trò, cô giáo Phan Tuyết gửi thư đến những đồng nghiệp với sự cảm thông với những nỗi khổ tâm của các thầy cô giáo.

    Cô Phan Tuyết cũng cho rằng nên nói không với roi vọt bởi lòng yêu thương học trò và cũng là bởi giáo viên cần phải biết tự bảo vệ mình.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Hàng ngày, mở trang báo ra thấy những bài viết, những hình ảnh giáo viên bạo hành học sinh cùng với hàng trăm lời sỉ vả, mắng nhiếc của bạn đọc thấy thật đau lòng và xót xa. 

    Là giáo viên nên tôi hiểu chẳng thầy cô giáo nào lại thù ghét học sinh, chẳng ai lại muốn dùng đòn roi để phạt nếu không muốn nói là bất đắc dĩ. 

    Học trò bị phạt thường có nhiều nguyên nhân như lười học, không chịu nghe lời, quậy phá trong giờ học, thường xuyên đánh bạn, vô lễ với thầy cô…

    Lỗi của các em không phải là lần đầu tiên mà bao giờ cũng có tính hệ thống. Dù thầy cô liên tục nhắc nhở nhưng những học sinh ưa phạm lỗi này vẫn chứng nào tật ấy. 

    Thầy cô giáo phải chịu nhiều áp lực trong việc dạy dỗ học sinh. (Ảnh minh họa: Tuoitre.vn)

    Nhiều em, giáo viên buộc phải mời phụ huynh thì nhận được câu trả lời “Cô dạy nó được gì thì dạy, gia đình tôi cũng bất lực rồi”. 

    Không có sự giúp đỡ từ phía gia đình, giáo viên còn bị gánh nặng chất lượng học tập, chất lượng nề nếp đè chặt lên vai. 

    Thế rồi, trong nôn nóng muốn trò thay đổi, muốn các em mau tiến bộ nên thầy cô đã tỏ ra nghiêm khắc.

    Một cây thước bé tí quất vài roi vào mông (có em do né nên trúng vào tay cũng là điều dễ hiểu) giống như kiểu ba mẹ răn dạy con khi không nghe lời nhưng dư luận vẫn không cho phép. 

    Có thể nhiều người không hiểu nên mới nặng lời bình phẩm như thế.

    Riêng tôi cũng thấu hiểu và thông cảm với đồng nghiệp của mình bởi chính những thầy cô tôi gặp hàng ngày trên lớp cũng đang phải gồng mình gắng sức, tự nhủ, tự an ủi để kìm chế cơn giận trước những học sinh không nghe lời.

    Cô rất buồn, Cô đã không thể làm khác!

    Mọi người thử đặt mình vào tình huống sau để tự mình đưa ra cách giải quyết thế nào cho phù hợp? 

    Trong giờ học, thầy đang say sưa giảng bài, dưới cuối lớp, cậu học sinh lớp 7 tên Dũng cứ ngồi chọc ghẹo cô bạn gái bên cạnh không cho cô bé học. 

    Nhiều lần thầy phải ngừng bài giảng giữa chừng để nhắc nhở nhưng Dũng không nghe. Thầy đã phải cắn răng làm lơ để dạy cho xong tiết học. 

    Đến khi thấy phía dưới lớp nhốn nháo khác thường, bạn nữ co rúm người khóc tức tưởi còn Dũng cười nhăn nhở. 

    Đi xuống phía dưới, thầy nhặt được mảnh giấy ghi với dòng chữ “Nếu mày cho tao bóp… một cái, tao sẽ tha cho. Còn không thì cứ liệu hồn đấy!”. 

    Thầy Khánh nói: “Tôi phải kìm mình lắm để không tạt tai em ấy vài cái. Nhưng lần sau còn thế nữa, tôi không chắc mình có ghìm nổi không?

    Đó chỉ là một trong hàng trăm câu chuyện thường xuyên xảy ra trong giờ học. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì?

    Gọi lên phòng giám thị làm kiểm điểm ư? Bản kiểm điểm của học trò này được lưu cả sấp, kỉ luật hạ hạnh kiểm cũng bằng thừa, viết bản cam kết cũng chẳng tác dụng gì, hay cho nghỉ học một tuần? 

    Có nên dùng đòn roi với học trò?

    Hình thức kỉ luật này giống như món quà tặng cho những học sinh lười, học sinh mắc lỗi. Bởi các em sẽ được nghỉ học một cách hợp pháp. 

    Đã có một số đồng nghiệp chọn cho mình giải pháp an toàn nhất “Cứ tảng lờ như không có chuyện gì, dạy hết tiết rồi ra khỏi lớp”.

    Nhưng nhà giáo có lương tâm ai lại làm thế bao giờ? 

    Nhắc nhở, nói ngọt ngào, học trò nhiều khi cũng nhờn mặt. Nhưng bị thầy cô nổi cáu, quất cho vài roi lại có biến chuyển rõ ràng. 

    Thế rồi, rắc rối bủa vây khi chiếc roi vung xuống. Và đã có biết bao người bị đình chỉ dạy, nặng hơn là bị buộc thôi việc. Lúc này người khổ nhất chính là con cái của chúng ta các đồng nghiệp ạ.

    Đã đến lúc phải biết nói không với đòn roi nơi học đường. Dạy dỗ hết mình nhưng cũng phải biết cách tự bảo vệ lấy mình, bảo vệ cho con cái chúng ta đồng nghiệp ạ.

  • 64x64
    Thiếu ngoại ngữ và kỹ năng là lý do sinh viên ra trường thất nghiệp?

    Trong Hội nghị tiếp xúc doanh nghiệp – Định hướng nghề nghiệp và tuyển dụng được tổ chức tại Đại học Hòa Bình (Hà Nội) ngày 25/4, nhiều lãnh đạo doanh nghiệp đã đến và chia sẻ những điều tâm huyết với các bạn sinh viên.

    Để giúp các bạn sinh viên tập trung rèn luyện nâng cao chất lượng đầu ra, đáp ứng được nhu cầu của thị trường, đại diện các doanh nghiệp đã chỉ ra tiêu chí mà họ cần ở những nhân sự của mình.

    Đa số các ý kiến tại hội nghị đều khẳng định ngoại ngữ (đặc biệt là tiếng Anh) là một yếu tố quan trọng giúp các bạn trẻ có thể thành công trong công việc.

    Khả năng sử dụng thành thạo ngoại ngữ cũng là một trong những yêu cầu bắt buộc đối với việc tuyển dụng nhân sự trong một số doanh nghiệp hiện nay.

    Nhằm giúp các bạn sinh viên nhìn rõ bức tranh tổng thể về thị trường nhân sự hiện nay, đại diện nhiều doanh nghiệp đã chia sẻ thẳng thắn về thực trạng chất lượng sinh viên ra trường.

    Theo đó, ông Dương Hoàng Nam, Giám đốc văn phòng phía Bắc của Hãng hàng không VietJet Air chia sẻ từng rất thất vọng trong các cuộc phỏng vấn vì khả năng ngoại ngữ của sinh viên rất kém.

    Ông Dương Hoàng Nam, đại diện doanh nghiệp Vietjet Air chia sẻ những lời khuyên với sinh viên. (Ảnh: Hoàng Hải)

    Ông Nam chỉ ra tầm quan trọng của ngoại ngữ (cụ thể là tiếng Anh), đặc biệt trong ngành hàng không thì yêu cầu về ngoại ngữ càng trở thành một yếu tố không thể thiếu.

    Bởi nó là công cụ giúp chúng ta làm việc trong môi trường mở, quốc tế hóa như hiện nay. 

    Trong quá trình trực tiếp tuyển dụng, ông Nam cho biết, nhiều ứng viên khẳng định mình đạt trình độ B, C tiếng Anh nhưng không thể dịch nổi một câu hướng dẫn bằng tiếng Anh đơn giản cho khách hàng.

    Đó là một thực tế khiến ông rất buồn và thất vọng.

    Nghề chọn người hay người chọn nghề?

    Đại diện hãng hàng không này cũng nhấn mạnh các bạn sinh viên cần tự tin hơn, rèn luyện các kỹ năng, phát huy các tố chất để sẵn sàng đối diện với những cạnh tranh trong thị trường lao động.

    Từng nhiều lần tham gia trò chuyện với sinh viên, Bà Đào Thanh Xuân, Giám đốc chi nhánh ngân hàng HDBank tại Hà Nội bày tỏ mong muốn các sinh viên nói chung và sinh viên Đại học Hòa Bình nói riêng nắm rõ định hướng nghề nghiệp của mình và nỗ lực rèn luyện vì mục tiêu đó.

    Bà Đào Thanh Xuân đưa ra lời khuyên cho những bạn trẻ muốn gia nhập đội ngũ nhân viên của HDBank: 

    Ngoài kiến thức tài chính ngân hàng thì tiếng Anh và công nghệ là những điều quan trọng, các bạn phải đạt được một trình độ nhất định. 

    Bởi có nhiều khách hàng là người nước ngoài nên tiếng Anh là yêu cầu rất cần thiết. Còn nếu không biết về công nghệ thì làm sao có thể sử dụng thành thạo máy vi tính để làm việc”.

    Bà Đào Thanh Xuân cũng nhắn nhủ các sinh viên phải cố gắng nâng cao kiến thức, nâng cao trình độ và tự tin trong giao tiếp.

    Đặc biệt trong các cuộc phỏng vấn, các bạn trẻ hãy tự tin thể hiện bản thân để khẳng định mình và chứng minh mình xứng đáng được tuyển dụng.

    Đại diện doanh nghiệp trao đổi về yêu cầu tuyển dụng đối với các sinh viên. (Ảnh: Vương Thủy)

    Bà Thanh Xuân cũng cho biết, với mô hình đào tạo 3 + 1 của Đại học Hòa Bình, sau khi học 3 năm, các em có cơ hội được làm việc 1 năm tại HDBank để học việc, tiếp xúc với công việc thực tế và có cơ hội việc làm tốt hơn sau này.

    Chia sẻ lời khuyên dành cho các bạn sinh viên muốn theo ngành du lịch và khách sạn, ông Công Nghĩa Nam, Giám đốc chi nhánh phía Bắc của Furama Resort cho rằng:

    Các bạn sinh viên cần phải có định hướng nghề nghiệp rõ ràng ngay từ đầu, không nên đứng núi này trông núi nọ. 

    Chúng ta phải tập trung vào đam mê, vào suy nghĩ mình đã chọn con đường này. Phải tăng cường rèn luyện, tích cực tham gia vào các hoạt động xã hội, các hoạt động đoàn thể để con người trở nên linh hoạt”.

    Nhiều khi kiến thức ở nhà trường chưa hẳn đã cần đến, nhưng khả năng xử lý tình huống là rất quan trọng” – ông Nam với 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực du lịch lưu ý với các bạn sinh viên.

    Khuyến khích tinh thần tự tin của các bạn sinh viên, không sợ sai vì ai cũng có lúc sai sót, ông Nam nhắn nhủ: 

    Các bạn hãy tự tin, không ngại rèn luyện, phải cọ xát trong cuộc sống, tăng cường khả năng tự học, tự nghiên cứu chứ đừng phụ thuộc vào thời gian ngồi trên giảng đường”.

    Giáo sư Ngô Bảo Châu: Tôi nhức nhối vì nhiều em chọn sai nghề

    Đến dự hội nghị và chia sẻ kinh nghiệm với các bạn sinh viên, ông Đoàn Văn Thiệp - Tổng Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Winmark Việt Nam cho rằng các bạn sinh viên hiện nay thường hiểu nhầm khái niệm kỹ năng.

    "Các bạn thường đi đến trung tâm học một vài buổi rồi được cấp chứng chỉ. Đó không phải là kỹ năng mà doanh nghiệp cần. 

    Kỹ năng là làm đi làm lại một việc cho thật kỹ thì mới trở thành kỹ năng được, chứ không thể nào có kỹ năng trong 3-4 buổi học trên lớp”, đại diện Winmark Việt Nam nhấn mạnh.

    Vị lãnh đạo công ty này cũng khẳng định việc sớm xác định được mục tiêu sự nghiệp cuộc đời sẽ dẫn các bạn trẻ đến với thành công.

    Bản thân ông cũng từng loại những ứng viên dù điểm thi tuyển rất cao nhưng trong vòng phỏng vấn không thể hiện được mục tiêu nghề nghiệp của bản thân.

    Chia sẻ về hiệu quả các các hội nghị tiếp xúc doanh nghiệp với sinh viên, Giáo sư – Tiến sĩ Khoa học Đặng Ứng Vận, Hiệu trưởng Trường Đại học Hòa Bình cho biết:

    "Qua các hội nghị tiếp xúc doanh nghiệp, bản thân các em sinh viên được lắng nghe những ý kiến của doanh nghiệp, những lời khuyên của đại diện doanh nghiệp để từ đó thấy được bản thân có điểm mạnh và điểm yếu nào.

    Đã đến lúc làm rõ nhiều ngàn sinh viên tốt nghiệp không có việc làm đến từ đâu?

    Nhà trường cũng thông qua các hội nghị này để nhận thức được công tác đào tạo của nhà trường đã đáp ứng được nhu cầu của doanh nghiệp hay chưa".

    Thực tế, sau các hội nghị trước, nhà trường nhận thấy nhu cầu học ngoại ngữ cũng có nhiều thay đổi nên nhà trường đã mở thêm chuyên ngành đào tạo ngoại ngữ.

    Để tăng hiệu quả đào tạo, nhà trường đã đổi mới theo hướng rút ngắn thời gian đào tạo trong trường xuống còn 3 năm và 1 năm còn lại được đến tiếp xúc với môi trường làm việc thực tế.

    "Bước đầu giúp nâng cao kỹ năng cho sinh viên, Đại học Hòa Bình cũng đã bổ sung 4-5 tín chỉ về kỹ năng mềm giúp sinh viên có được những kỹ năng rất cơ bản:

    Kỹ năng làm việc nhóm, kỹ năng tự nhận diện bản thân, kỹ năng phỏng vấn, kỹ năng học tập bậc đại học…", Giáo sư Đặng Ứng Vận chia sẻ sau hội nghị.

  • 64x64
    Nỗi khổ của những giáo viên môn phụ

    LTS: Đồng cảm với những giáo viên dạy môn phụ, cô giáo Thuận Phương chia sẻ nỗi khổ của họ khi sự phân biệt môn chính môn phụ khiến họ bị coi thường, thậm chí bị nhiều học sinh còn coi nhẹ.

    Cuộc sống kinh tế của những giáo viên dạy môn phụ cũng khó khăn hơn giáo viên dạy môn chính khiến họ phải xoay thêm rất nhiều nghề để kiếm thêm.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến cùng độc giả bài viết.

    Về lý thuyết thì môn học nào trong nhà trường cũng có vai trò và tầm quan trọng ngang nhau nhưng trong thực tế thì đang tồn tại suy nghĩ “môn chính” “môn phụ”. 

    Những thầy cô giáo dạy môn học được coi là môn chính không chỉ có thu nhập gấp dăm bảy lần những thầy cô giáo dạy môn phụ mà còn được mọi người “vị nể”, học sinh “e sợ”. 

    Ngược lại, những thầy cô giáo dạy “môn phụ” ngoài đồng lương bèo bọt, luôn bị mọi người coi thường, bị học sinh xem nhẹ dẫn đến việc các em không chịu hợp tác trong việc học gây nên nhiều nỗi buồn phiền và thất vọng cho các thầy cô giáo. 

    Giáo viên môn chính “sang chảnh”

    Những thầy cô dạy Toán, Anh văn, Lý, Hóa ngoài giờ lên lớp đều mở lớp dạy thêm ở nhà. Người nhiều vài chục em, thậm chí hàng trăm em nên số tiền kiếm được hàng tháng có giáo viên lên tới vài chục triệu đồng. 

    Những thầy cô dạy ít hơn cũng gấp hai lần lương chính. Càng có thu nhập cao, người ta càng “say” kiếm tiền. 

    Tại trường học, vẫn còn sự phân biệt giáo viên môn chính giáo viên môn phụ. (Ảnh minh họa: Báo Lao động)

    Lúc này, không phải là kiếm tiền vì lương quá thấp, mà vì những nhu cầu xa xỉ hơn như nhà lầu, xe hơi, con đi du học, sắm sửa trang thiết bị đắt tiền, những chuyến du lịch thường xuyên… 

    Để không mất những món lợi từ dạy thêm, một số giáo viên đã giở đủ “chiêu trò” để chiêu mộ và giữ học sinh. 

    “Chiêu trò” không chỉ áp dụng với học sinh và chính cả với những đồng nghiệp của mình.

    Như việc công khai thầy (cô) ấy dạy dở, những đơn tố cáo nặng danh cũng bắt đầu xuất hiện. Với học sinh, cho đề ôn tập "nhá đề" kiểm tra, dễ dãi trong việc cho điểm…

    Giáo viên môn phụ vật vã kiếm sống

    Ngược lại với những giáo viên được coi là môn chính, những giáo viên dạy Sử, Địa, Giáo dục công dân, Kĩ thuật, Thể dục… lại luôn vật vã kiếm việc mưu sinh để tăng thu nhập. 

    Có người chạy xe ôm sau giờ lên lớp, người làm thợ chụp hình, đi bán bảo hiểm, bán hàng đa cấp, chạy bàn đám cưới, làm ruộng, làm rẫy… Dù thế cuộc sống vẫn cứ thiếu trước hụt sau. 

    Thầy ăn lương vợ, tranh thủ việc trường, làm ngoài là chính

    Nỗi khổ về kinh tế lại chẳng thấm đâu với sự phân biệt, xem nhẹ của đồng nghiệp, thể hiện rõ nhất bằng việc phân công chuyên môn. 

    Nếu thiếu giáo viên các môn Toán, Lý, Hóa thì giáo viên dạy chính môn học ấy được dạy tăng tiết chứ tuyệt nhiên không có sự phân công dạy chéo môn như giáo viên Hóa dạy Toán, giáo viên Tin dạy Lý...

    Riêng những môn học Sử, Địa, Giáo dục công dân, Kĩ thuật..., Ban giám hiệu sẽ phân bất kì giáo viên nào mình thích. Giáo viên Anh văn dạy Sử, Địa, giáo viên Toán dạy Giáo dục công dân, dạy Thể dục...

    Họ thường suy nghĩ và lý giải những môn phụ thì ai mà chẳng dạy được.
    Một số người còn tỏ thái độ coi thường đến mức xúc phạm và làm tổn thương đồng nghiệp. 

    Một cô giáo dạy môn Giáo dục công dân ở trường trung học phổ thông khi trao đổi việc học lơ là của con một thầy giáo dạy Toán, bất ngờ cô nhận được lời nói như gáo nước lạnh tạt qua người:

    Tôi nói thật với cô nhé! Tôi nói với nó chỉ nên đầu tư vào mấy môn chính để thi đại học, những môn phụ như thế không cần phải học nhiều”.

    Sự xem nhẹ và ghẻ lạnh của học sinh

    Bất kì giáo viên dạy môn học nào bị xem là môn phụ đều than phiền vì học sinh không chịu học. 

    Trên lớp, nhiều em không chú ý tập trung nghe giảng, có em mang vở Toán, Anh văn ra làm bài. Mỗi câu hỏi của thầy cô đưa ra hiếm hoi lắm mới có vài cách tay giơ lên. 

    Thầy cô cứ khan cổ trên bục giảng, trò lơ là không tập trung dưới lớp. Em ngồi nói chuyện, ăn hàng, lén mở điện thoại chơi game thậm chí nằm gục xuống bàn ngủ một cách say mê. 

    Giáo viên nhắc nhở, gặp phụ huynh trao đổi cũng chẳng thay đổi được gì bởi nhiều cha mẹ cũng đồng tình với cách học của con: “Môn ấy có thi đâu mà đầu tư cho mất thời gian vô ích”. 

    Trước thực trạng đó, giáo viên mất đi sự nhiệt huyết, sự cảm hứng để cho những tiết học thăng hoa chứ tuyệt nhiên cũng không thể trách mắng hay phạt học trò. 

    Chỉ tiêu nhà trường giao cho chất lượng học tập của học sinh môn đó phải đạt trên 90% từ trung bình trở lên nếu cứ thẳng tay sẽ không thể đạt kết quả quy định và như thế việc xếp loại của thầy cô cũng bị liên lụy. 

    Thi kiểu gì thì giám thị và thí sinh vẫn việc ai nấy làm

    Thế là, để tự “cứu” lấy mình, chính các thầy cô lại tạo cơ hội cho các em “không cần học vẫn đạt kết quả cao”. 

    Chẳng hạn, kiểm tra miệng lần một không thuộc cho nợ, lần hai không thuộc dặn về học lại để kiểm tra lần ba... cứ thế đến khi nào thuộc mới lấy điểm.

    Trường hợp có em kiểm tra nhiều lần không thuộc, thầy cô cũng đành “cấy” vào cho hợp lệ.
     
    Tới kì kiểm tra một tiết, kiểm tra học kì, có giáo viên bật mí cho các em học vài bài sẽ cho trong đề thi, hoặc coi thi thì làm lơ cho học sinh tự ý quay bài vào...

    Hy vọng với sự đổi mới về nội dung học và thi sắp tới sẽ xóa bỏ được khái niệm môn chính, môn phụ như hiện nay.

  • 64x64
    Muốn mở trường đại học tư phải có tối thiểu 1.000 tỷ đồng

    Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Nghị định 46/2017/NĐ-CP quy định về điều kiện đầu tư và hoạt động trong lĩnh vực giáo dục trong đó quy định rõ điều kiện hoạt động của tất cả các cơ sở giáo dục từ mầm non tới đại học cũng như tổ chức kiểm định giáo dục.

    Theo đó, quy định về điều kiện thành lập trường đại học có nhiều điểm mới so với quy định tại Nghị đinh số 63 ban hành năm 2013. 

    Cụ thể, về điều kiện vốn đầu tư, quy định mới yêu cầu các trường công lập phải có dự án đầu tư xây dựng trường được cơ quan chủ quản phê duyệt, xác định rõ nguồn vốn để thực hiện kế hoạch.

    Còn đối với trường tư thục phải có đầu tư với mức tối thiểu là 1.000 tỷ đồng (không bao gồm giá trị đất xây dựng trường).

    Vốn đầu tư được xác định bằng tiền mặt và tài sản đã chuẩn bị để đầu tư và được cơ quan có thẩm quyền xác nhận bằng văn bản.

    Muốn mở trường đại học tư phải có tối thiểu 1.000 tỷ đồng (Ảnh: Báo Tuổi trẻ)

    Bên cạnh đó, tính đến thời điểm thẩm định cho phép thành lập trường đại học tư thục, giá trị đầu tư phải thực hiện được trên 500 tỷ đồng.

    Trong khi theo quy định trước đó, trường tư thục chỉ cần có vốn điều lệ với mức tối thiểu là 250 tỷ đồng (không bao gồm giá trị đất xây dựng trường) và không có quy định về giá trị đầu tư ở thời điểm thẩm định cho phép thành lập trường.

    Quy định mới cũng nêu rõ, đối với trường đại học công lập, khi thành lập phải cam kết hoạt động theo cơ chế tự chủ của đơn vị sự nghiệp công lập do Chính phủ quy định.

    Đối với trường đại học tư thục, khuyến khích thành lập trường hoạt động không vì lợi nhuận.

    Tối thiểu 250 tỷ mới được lập phân hiệu đại học

    Nghị định mới cũng quy định về điều kiện thành lập phân hiệu trường đại học (cả công lập và tư thục).

    Theo đó, phân hiệu các trường đại học côgn lập phải có dự án đầu tư xây dựng trường được cơ quan chủ quản phê duyệt, xác định rõ nguồn vốn để thực hiện theo kế hoạch.

    Một số vấn đề nổi cộm trong quản lý giáo dục

    Đối với phân hiệu của trường tư thục phải có vốn đầu tư với mức tối thiểu là 250 tỷ đồng (không bao gồm giá trị đất xây dựng phân hiệu).

    Vốn đầu tư được xác định bằng tiền mặt và tài sản đã chuẩn bị để đầu tư và được cơ quan có thẩm quyền xác nhận bằng văn bản.

    Và tính đến thời điểm thẩm định cho phép thành lập phân hiêu trường đại học tư thục, giá trị đầu tư phải thực hiện được trên 150 tỷ đồng.

    Nghị định mới sẽ có hiệu lực từ 21/4/2017. Những đề án thành lập trường đại học đã có chủ trương thành lập trước khi Nghị định này có hiệu lực, còn thời hạn cho phép thì không áp dụng quy định về mức vốn tối thiểu theo quy định mới.

  • 64x64
    Đề kiểm tra tiếng Anh học kỳ 2, khối lớp 12 tại Đồng Nai quá ẩu

    Ngày 20/4/2017, những học sinh đang theo học lớp 12 trên địa bàn tỉnh Đồng Nai đã tiến hành kiểm tra học kỳ 2, bộ môn tiếng Anh theo hình thức trắc nghiệm.

    Trong đợt kiểm tra này, môn tiếng Anh có 24 mã đề. Ngay sau khi kết thúc kiểm tra, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được phản ánh của một người dân trên địa bàn gửi về cho biết, mã đề số 2 của môn tiếng Anh có quá nhiều sai sót.

    Cùng ý kiến này của người dân, Tiến sĩ Phan Thị Việt Nam – giảng viên tiếng Anh, khoa Ngôn ngữ Văn hóa học, Trường Đại học Hoa Sen sau khi đọc qua mã đề này cũng đã phải thốt lên: Đề thi, đáp án quá ẩu tả, gây nhiều thiệt thòi cho học sinh.

    Cụ thể, ở câu số 12 của mã đề số 02 có nêu câu hỏi:

    Their flight….for an hour because the weather is very gloomy (Chuyến bay…trong vòng 1 tiếng vì lý do thời tiết xấu).

    Đáp án đưa ra cho học sinh lựa chọn có 4 câu đều có liên quan đến chữ cancelled, nhưng được chia ở các thì.

    Tiến sĩ Phan Thị Việt Nam khẳng định: Việc đáp án của tỉnh Đồng Nai công bố là has been cancelled (bị hủy, thì present perfect) nếu xét ở thì trong câu này thì đúng, tuy nhiên đối chiếu về ngữ nghĩa của câu thì lại sai hoàn toàn.

    Một giáo viên tiếng Anh của Trường trung học phổ thông Võ Trường Toản, quận 12, thành phố Hồ Chí Minh thì cho rằng: Nếu đối với câu hỏi này, không có cụm từ “an hour” (1 tiếng) ngay phía sau, thì dùng từ cancelled mới đúng.

    Còn có cụm từ 1 tiếng ở phía sau, thì chắc chắn không phải là cancelled (hủy), mà phải là delayed (hoãn).

    Như vậy, theo giáo viên này, đáp án đúng của câu này phải là has been delayed mới chính xác.

    Học sinh lớp 12 ôn tập tại Trường trung học Long Phước, huyện Long Thành, Đồng Nai (ảnh: Báo Đồng Nai)

     Câu hỏi số 21: Peter: “…” Mary: “Never mind (Không sao cả)”.

    Câu hỏi này yêu cầu học sinh lựa chọn đáp án đúng trong 4 lựa chọn sau:

    Would you mind going out for dinner next Saturday? (Bạn có thể vui lòng đi ăn tối vào thứ 7 tới được không?)

    Thank you for being honest to me (Cảm ơn sự tử tế của bạn với tôi).

    Sorry for staining your carpet. Let me have it cleaned (Xin lỗi vì làm dơ tấm thảm của bạn. Để tôi lau sạch nó).

    Congratulations! How wonderful! (Xin chúc mừng!Nó thật là tuyệt!).

    Tiến sĩ Phan Thị Việt Nam cho rằng, tỉnh Đồng Nai cho rằng đáp án: Thank you for being honest to me là sai, vì ngữ nghĩa của cả 2 vế câu, màn đối đáp hoàn toàn không liên quan gì đến nhau cả.

    Đáp án đúng của câu này phải là: Sorry for staining your carpet. Let me have it cleaned.

    Câu hỏi số 23: The number of twelve – grade students are taking their General Certificate of Secondary Education (Số lượng học sinh lớp 12 đang dự thi bằng tú tài)

    Câu hỏi yêu cầu học sinh lựa chọn đáp án đúng trong các từ được cố ý viết sai

    Twelve – grade (học sinh lớp 12), are taking (dự thi) ), General (thông thường) hay students (học sinh).

    Tỉnh Đồng Nai cho rằng đáp án đúng của câu này là are taking. Tuy nhiên, Tiến sĩ Phan Thị Việt Nam khẳng định, việc dùng twelve – grade trong câu hỏi này là sai hoàn toàn.

    “Không ai dùng Twelve – grade, mà đúng là phải dùng Grade twelve, hay ít nhất là 12th grade (số thứ tự chứ không phải số đếm)”. Như vậy, đáp án đúng phải là Twelve – grade, chứ không phải là are taking”.

    Câu hỏi số 25: Last night, we had an interesting discussion on the problem, but we didn’t reach a decision (Tối hôm qua, chúng tôi đã có một buổi thảo luận vấn đề thú vị, nhưng chúng tôi không có được quyết định nào).

    Đáp án đưa ra 4 lựa chọn, yêu cầu học sinh chọn đáp án đúng nhất trong các từ đã dùng sai: decision (quyết định), on, didn’t reach, interesting (thú vị).

    Một giáo viên tiếng Anh của Trường Võ Trường Toản đã bác bỏ đáp án của tỉnh Đồng Nai khi cho rằng, dùng giới từ on là sai. Theo giáo viên này, trong câu nói trên, dùng giới từ on hay about đều đúng.

    Nói tóm lại, trong câu số 25 này vẫn chưa phát hiện cụm từ nào được dùng sai.

    Trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam qua điện thoại vào chiều ngày 25/4, ông Phan Đình Chương – Chánh Văn phòng kiêm Người phát ngôn của Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Nai cho rằng, tỉnh cũng đã nắm được những ý kiến này, nhưng những sai sót nếu có cũng không lớn, và nó cũng chỉ là “lỗi kỹ thuật”.

    Trong cuộc họp giao ban hồi đầu tuần, Ban Giám đốc Sở Giáo dục đã yêu cầu cần kiểm tra lại đề và đáp án môn tiếng Anh này.

    Đại diện Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Nai đã hứa sẽ có trao đổi thông tin kỹ hơn về vấn đề này, với Báo điện tử Giáo dục Việt Nam vào sáng ngày 27/4 sắp tới.

    Nhằm đảm bảo tối đa quyền lợi của học sinh trong bài kiểm tra này, đề nghị Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Nai cần có kiểm tra lại những vấn đề mà dư luận phụ huynh, học sinh và cả các chuyên gia, giáo viên đang còn băn khoăn, thắc mắc.

  • 64x64
    Trường Đại học Hoa Sen lên tiếng việc “Giáo sư mặc quần sooc lên giảng đường”

    Liên quan đến việc Giáo sư Trương Nguyện Thành – Hiệu phó điều hành của Trường Đại học Hoa Sen, thành phố Hồ Chí Minh mặc quần sooc lên giảng đường dạy học, nhà trường đã chính thức có những thông tin gây xôn xao dư luận trong thời gian vừa qua.

    Theo đó, Trường Đại học Hoa Sen khẳng định rằng, nhà trường luôn tuân thủ các quy định về việc thực hiện đạo đức, chuẩn mực nhà giáo.

    Ngoài ra, nhà trường cũng luôn tôn trọng sự khác biệt, hoan nghênh sáng tạo, đột phá của các giảng viên, nhân viên, sinh viên trong việc giảng dạy, làm việc và học tập.

    Trường Đại học Hoa Sen khẳng định lại rằng, việc Giáo sư Trương Nguyện Thành mặc quần sooc lên giảng đường dạy học, chỉ diễn ra duy nhất ít phút, trong sân chơi sáng tạo của khóa học “Lộ trình sáng tạo” diễn ra trong 2 ngày 22, 23/4 vừa qua.

    Giáo sư Trương Nguyện Thành mặc quần sooc ít phút trong sân chơi sáng tạo ở Trường Hoa Sen (Ảnh: CTV)

    Giáo sư Trương Nguyện Thành đã lấy chính mình làm công cụ trực quan, chiếc áo veston và chiếc quần sooc như là đạo cụ, để phục vụ cho một kịch bản trên sân khấu. Giáo sư là người thầy, cũng kiêm luôn là diễn viên cho vở diễn, với mục đích truyền đi thông điệp và cảm hứng cho sinh viên.

    Thông qua những hình ảnh này, Giáo sư Trương Nguyện Thành muốn truyền tải thông điệp đến các bạn sinh viên: Muốn phát triển tư duy, sáng tạo thì cần bỏ những rào cản về tư tưởng, không giới hạn trong suy nghĩ, dũng cảm vượt qua định kiến.

    Nếu không dũng cảm dấn thân, vượt qua giới hạn của chính mình, bạn sẽ không bao giờ có ý tưởng đột phá.

    Trường Đại học Hoa Sen cũng cho rằng, đây là phương pháp sáng tạo, mà các giáo viên, giảng viên trên thế giới đã thực hành, và rất có hiệu quả.

    Đại diện Trường Đại học Hoa Sen cũng đã nhấn mạnh rằng, hoàn toàn không có việc nhà trường phải giải trình cho Bộ Giáo dục và Đào tạo về việc này, mà chỉ là cung cấp thông tin, giải thích, báo cáo, vì tôn trọng chuyện nội bộ của trường.

    Được biết, Giáo sư Trương Nguyện Thành sinh năm 1961, giảng dạy tại Đại học Utah (Hoa Kỳ). Năm 2006, vị Giáo sư này về nước, tham gia vào Viện Khoa học và Công nghệ tính toán của thành phố.

    Năm 2017, Giáo sư Trương Nguyện Thành được mời về làm Hiệu phó điều hành của Trường Đại học Hoa Sen, với mong muốn xây dựng một trường Đại học đẳng cấp quốc tế của người Việt.

  • 64x64
    Giáo sư Ngô Bảo Châu: Tôi nhức nhối vì nhiều em chọn sai nghề

    Đó là một vấn đề nhức nhối mà giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ tại buổi giao lưu với các bạn sinh viên, giảng viên Trường đại học Duy Tân (Đà Nẵng) ngày 25/4.

    Chọn sai nghề: một vấn đề nhức nhối

    Tại buổi giao lưu, một sinh viên Trường đại học Duy Tân đặt câu hỏi, hiện nhiều học sinh không được định hướng đúng về nghề nghiệp trong thời kỳ học phổ thông, dẫn đến tình trạng “học một đàng nhưng ra trường làm một nẻo”, rồi thất nghiệp. Vậy giáo sư có lời khuyên nào để tránh trường hợp trên?

    Giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ với sinh viên về những kinh nghiệm trong nghiên cứu khoa học. Ảnh: TT

    Giáo sư Châu cho rằng, thông tin hướng nghiệp của học sinh cấp 3 ở Việt Nam rất yếu. Dẫn chứng cho điều này, ông kể lại câu chuyện mà chính ông là người trong cuộc.

    Giáo sư Ngô Bảo Châu: Ở ta, Giáo sư được nhà nước phong, nhưng không có quyền

    (GDVN) - Giáo sư ở ta được xem như là một chức danh danh dự được nhà nước phong, được sự trọng vọng của xã hội, nhưng không có quyền hạn rõ ràng.

    “Năm ngoái, có một người chị quen biết ở Quảng Ninh có điện thoại nhờ tôi chuyển cho con trai từ khoa A sang khoa B.

    Nhưng khi đến nói chuyện với hai mẹ con thì cả hai đều không hiểu biết bất cứ một cái gì về khoa B. Việc lựa chọn nghề nghiệp, tương lai rất quan trọng nhưng cả mẹ và con đều không có thông tin”.

    Ông Châu nhận định, đây là một vấn đề khá nhức nhối. Bởi khi họ lựa chọn nghề nghiệp thì chỉ nghe cái tên. Tức là nghe những cái tên (trường hoặc ngành) “kêu kêu” thì thi vào, chứ không biết sau đó là cái gì, việc học cái đó khi ra trường sẽ làm gì?

    Về giải pháp, giáo sư Châu đề xuất phải tổ chức việc hướng nghiệp cho các bạn học sinh học từ cấp 2.

    Theo đó, tất cả những người lớn yêu nghề, hiểu nghề của mình có thể đứng ra thành lập một câu lạc bộ hướng nghiệp.

    Tổ chức 2-3 buổi để nói chuyện để các cháu hiểu về nghề, dẫn các cháu đến cơ quan, bệnh viện để học sinh có thể biết công việc đó cụ thể ra sao.

    Rồi một buổi thực hành, làm các động tác hay hành động tương tự như công việc trong thực tế.

    “Chỉ cần một vài buổi như vậy, các cháu sẽ hình dung rõ ràng hơn nhiều về công việc chứ không phải suy luận qua những từ ngữ như: kinh tế môi trường, kinh tế tài nguyên... Mà thực tế thì không hiểu kinh tế là gì và tài nguyên là làm gì cả” ông Châu nói.

    Việc có thêm những câu lạc bộ hướng nghiệp cho học sinh là hoàn toàn có thể thực hiện được với những khoản chi phí rất ít. Chỉ cần một vài người bỏ ra ít thời gian là giúp được nhiều cháu cấp 2-cấp 3.

    Về tình trạng sinh viên ra trường thất nghiệp hiện nay, giáo sư Châu cho rằng, một phần liên quan đến chất lượng đào tạo đại học Việt Nam đang có vấn đề.

    Còn lại một phần là do thông tin hướng nghiệp cũng rất có “vấn đề”. Khi mà cả học sinh lẫn phụ huynh đều chọn nghề bằng một lượng thông tin rất ít ỏi.

    Hoàn toàn chỉ là nghe. Chỉ nghe là ngành này tốt lắm, ngoài ra không ai biết ngành đó cụ thể như thế nào.

    Giáo sư Châu cũng đặt vấn đề, vậy tại sao những thầy cô đã thành công, muốn lôi cuốn học trò theo nghề nghiệp của mình lại không tổ chức những câu lạc bộ hướng nghiệp để cung cấp thông tin, để cho học sinh và phụ huynh lựa chọn?

    Xã hội còn ghánh nặng về hư danh, bằng cấp

    Một sinh viên khác cũng đặt câu hỏi, hiện xã hội đang có “định kiến” với các bộ môn khoa học xã hội nhân văn.

    Trong đó, có quan niệm cho rằng, học các môn khoa học tự nhiên như: Toán, Lý, Hóa mới là thông minh, có giá trị hơn học Văn, học Sử…

    Giáo sư Ngô Bảo Châu: "Toán học không dễ nhưng không phải quá xa"

    (GDVN) - Tại ngày hội Toán học mở “Bản giao hưởng số Pi”, Giáo sư Ngô Bảo Châu cho hay: “Toán học không dễ nhưng không phải quá xa, nếu chúng ta biết cách tiếp cận".

    Và trong khâu tuyển dụng, bổ nhiệm thì cũng “chạy” theo bằng cấp, không chú ý đến khả năng thực tế. Giáo sư có ý kiến gì về vấn đề này?

    Trả lời câu hỏi này, giáo sư Châu nói, mục đích cơ bản của nền giáo dục nhân văn là để cho những tiềm năng của con người phát triển tốt nhất. Tiềm năng đó có thể là năng khiếu về Toán, Văn, Xã hội, Mỹ thuật...

    “Cuộc sống muôn hình, muôn vẽ nên tôi nghĩ không có khả năng, tiềm năng nào được đánh giá cao, có giá trị hơn khả năng khác.

    Cái suy nghĩ rằng: những người giỏi toán thì thông minh hơn những người giỏi văn. Nếu so sánh như vậy là sai” ông Châu cho hay.

    Cũng chính từ quan niệm này đã khiến xã hội chúng ta nặng về hư danh, nặng về bằng cấp. Dẫn chứng là việc phong chức danh giáo sư ở Việt Nam vẫn còn quá nặng nề.

    “Không có nước nào lại coi việc phong giáo sư là một vấn đề đại sự quốc gia như ở ta. Đối với nước ngoài, giáo sư là một chức vụ, chuyện phong giáo sư rất bình thường, chứ không phải như một vấn đề đại sự.

    Sự phát triển của hệ thống đại học không phụ thuộc vào việc phong giáo sư như vậy. Tôi tin rằng, việc trọng bằng cấp sẽ ngày càng đi xuống theo thời gian, con người sẽ thực tế hơn, giảm dần sự dựa dẫm vào hư danh, bằng cấp” giáo sư Châu chia sẻ.

    Một sinh viên khác cũng đặt câu hỏi, ngay từ cấp 3, chúng em đã phải học những môn toán đại số, hình học, giải phương trình… Lúc vào đại học lại phải tiếp tục học toán C1, C2 (toán cao cấp), được cho là những môn tiên quyết phải học để phục vụ cho điểm số và các kỳ thi.

    “Nhưng sau này, khi ra trường thì những môn học đó không thực tế và không áp dụng được vào đời sống. Theo giáo sư, có thể bỏ hoặc giảm bớt những môn này, thay vào đó là các môn toán chuyên cho từng ngành.

    Ví dụ như là môn toán trong quản trị kinh doanh thì làm thế nào để quản lý một quán cà phê có doanh thu cao?”.

    Trả lời vấn câu hỏi này, giáo sư Châu nói, đã có nhiều ý kiến về việc giảm tải hoặc bỏ những môn cơ sở không cần thiết. Quả thật băn khoăn.

    “Nhưng tôi nghĩ môn toán đó là văn minh của nhân loại. Tất cả các đại học ở Mỹ đều học môn Toán, dù cho anh có học Lý, học Hóa, học quản trị kinh doanh nhưng đều phải học Toán. Họ coi đó là môn khoa học bắt buộc, là cơ sở” giáo sư Châu cho biết.

    Tôi không tin học đại học chỉ là ‘học những cái chỉ khi đi làm mới áp dụng được’. Đó là quan niệm sai lầm chết người.

    Bởi đặc điểm chính xã hội hiện đại là luôn thay đổi. Cái đúng của ngày hôm nay chưa hẳn đã đúng với ngày mai và trong tương lai xa.

    Không phải học cái ngày hôm qua để sử dụng cho hôm nay mà còn chuẩn bị cho những thay đổi ngày mai. Đó là cơ sở, nền tảng để chuẩn bị cho những điều về sau – giáo sư Châu chia sẻ thêm.

  • 64x64
    Đầu vào lớp 10, không có bột làm sao gột nên hồ?

    LTS: Những năm gần đây, chất lượng đầu vào của học sinh thi tuyển vào lớp 10 có sự phân hóa mạnh mẽ giữa các trường.

    Thầy giáo Hữu Sơn cho rằng với chất lượng đầu vào cao, học sinh tại các trường trung học phổ thông có bề dày thành tích sẽ tương đối dễ đào tạo.

    Còn với những trường mới thành lập, hoặc chuyển từ bán công sang sẽ chỉ thu hút được những học sinh trung bình, yếu khiến công tác đào tạo thêm khó khăn.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Ở nhiều địa phương, nếu như các trường tiểu học, trường trung học cơ sở thường không có sự phân hóa về chất lượng đầu vào thì các trường trung học phổ thông công lập sự phân hóa về chất lượng đầu vào ngày càng rõ rệt. 

    Các trường trung học phổ thông công lập bây giờ cũng giống như nhiều trường đại học, cao đẳng.

    Trường nào có bề dày truyền thống, lịch sử, lên chuẩn sớm, có nhiều thế hệ học sinh trưởng thành thì thu hút được phần lớn học sinh khá, giỏi đăng ký dự thi và theo học.

    Còn những trường mới được thành lập, chuyển đổi mô hình từ bán công sang công lập (khoảng 15, 20 năm trở lại đây) đành phải chấp chận thua thiệt với chất lượng tuyển sinh đầu vào hầu hết là học sinh trung bình, yếu. 

    Chất lượng học sinh vào lớp 10 thấp khiến việc đào tạo thêm khó khăn với một số trường "nhỏ". (Ảnh minh họa: Báo Người lao động)

    Điểm chuẩn trúng tuyển vào trường “lớn” bao giờ cũng cao ngất ngưởng (25-28 điểm), điểm chuẩn trúng tuyển vào trường “nhỏ” lại thấp lè tè (9-13 điểm). 

    Trường “nhỏ” hồi hộp, trông mong số thí sinh không trúng nguyện 1 của các trường “lớn” đăng ký và nhập học nguyện vọng 2 trường mình nhiều lên.  

    Số thí sinh loại ra của họ thành “những con chim đầu đàn” của trường “nhỏ”. Cơ sở vật chất, phòng ốc, khuôn viên… của các trường “nhỏ” cũng chẳng là gì so với các trường “lớn” được đầu tư, quan tâm hơn. 

    Năng lực, chất lượng đội ngũ giáo viên trường “lớn”, trường “nhỏ” thì ngang nhau, một 9, một 10 thôi. 

    Phụ huynh có con em học khá, giỏi chả dại gì cho chúng nó học trường “nhỏ”, toàn học sinh trung bình, yếu, ít chăm ngoan. 

    "Những điều cần biết về tuyển sinh vào lớp 10" của Hà Nội

    Trên cùng một địa bàn (huyện, quận, thành phố) học sinh và phụ huynh có quyền được lựa chọn trường để thi và học. 

    Có những trường hợp sau một thời học không nổi ở trường “lớn”, nhờ các mối quan hệ quen biết, xin qua trường “nhỏ”. 

    Cô Đ.T.T.D, giáo viên môn Vật lý, Trường Trung học phổ thông Huỳnh Thúc Kháng (Thành phố Quảng Ngãi) bộc bạch: 

    Mười mấy năm dạy ở Trường Trung học phổ thông Ba Gia, nơi có nguồn đầu vào tương đối tốt, thầy cô giáo chúng tôi dạy khỏe và sướng lắm, các phần bài tập chỉ cần định hướng sơ sơ là các em làm được ngay. 

    Do hoàn cảnh gia đình, 6 năm nay, tôi xin về dạy ngôi trường “nhỏ” này, được cái gần nhà nhưng lại mệt, nản, mất nhiều hứng thú về chuyên môn vì nhiều em học quá yếu, giảng hết hơi mà các em rất chậm chạp”. 

    Thầy cô giáo yêu nghề, có năng lực chuyên môn tốt đều mong mỏi được về dạy ở những trường “lớn” để có cơ hội, điều kiện thể hiện mình. 

    Song chẳng may thầy cô được phân công, điều động về trường “nhỏ”, trường khó khăn bộn bề đành phải chịu, gặp phải toàn học trò yếu, năng lực, chuyên môn giỏi ít, nhiều bị mai một, giảm sút theo thời gian trong môi trường ấy. 

    Các cuộc, kỳ thi trí tuệ, văn hóa, chọn học sinh giỏi lớp 11, lớp 12 cấp tỉnh thực sự là một “sân chơi” quá sức đối với học sinh các trường “nhỏ”, chất lượng đầu vào thấp.

    Bao nhiều lần, giáo viên ra sức bồi dưỡng và cử học sinh đi dự thi học sinh giỏi cấp tỉnh các môn khoa học tự nhiên nhưng kết quả những em đạt giải vô cùng ít ỏi, hàng chục năm trời chỉ có vài em đạt. 

    Học hết lớp 9, em nào dám đi học nghề?

    Biết rõ hoàn cảnh, chất lượng của học sinh các trường “nhỏ” nên Sở Giáo dục và Đào tạo thường xếp các trường này thuộc về một nhóm trong khối, cụm thi đua. 

    Cụm thi đua của các trường “lớn” liệt kê bát ngát, vô kể thành tích của học sinh, giáo viên, còn cụm thi đua của các trường “nhỏ”, cố tìm thành tích để cộng điểm mà không ra.

    Ngẫm mà thấy thương và tội nghiệp cho các trường “nhỏ” quá.

    Các cuộc họp trực báo, hội nghị tuyển sinh vào lớp 10, lãnh đạo các trường “nhỏ” từng có nhiều ý kiến và đề xuất Tỉnh, Sở Giáo dục và Đào tạo cần thống nhất và xây dựng phương án chia vùng về tuyển sinh.

    Đây được cho là một giải pháp căn cơ giúp cho chất lượng đầu vào của các trường “nhỏ” sớm cải thiện, thầy cô giáo ở đó bớt khổ, bớt nỗi niềm, than thở.

    Tuy nhiên, đến nay có địa phương làm được, có địa phương chưa có động thái, thay đổi nào. 

    Dân gian từng nói một câu giản dị song lại rất chí lý, chính xác: “không có bột làm sao quấy nên hồ”.

  • 64x64
    Trường Mỹ Hưng nỗ lực làm tốt công tác bảo hiểm y tế trong trường học

    Tại Trường Trung học cơ sở Mỹ Hưng (Hòn Đất – Kiên Giang), một bộ phận phụ huynh điều kiện kinh tế khó khăn không được cấp sổ nghèo, không được cấp thẻ bảo hiểm y tế, chăm sóc sức khỏe ban đầu chưa hiệu quả, chưa đủ sức lan tỏa đã ảnh hưởng đến việc tham gia bảo hiểm y tế của học sinh.
       
    Tỉ lệ học sinh tham gia bảo hiểm y tế của Trường Trung học cơ sở Mỹ Hưng đạt kết quả không cao. 

    Đó là do nhiều phụ huynh có hoàn cảnh khó khăn, không ruộng vườn, đi làm thuê làm mướn, bán vé số, phụ hồ,... thu nhập bấp bênh, không ổn định nên không có điều kiện tham gia bảo hiểm y tế cho con. 

    Do tâm lí thích được đăng kí khám chữa bệnh ban đầu ở bệnh viện đa khoa tỉnh, không muốn khám ở trạm y tế xã, trung tâm y tế tuyến dưới. 

    Thầy Phan Văn Hùng, Hiệu trưởng Trường Trung học cơ sở Mỹ Hưng (thứ hai) phát bảo hiểm y tế cho học sinh nghèo cùng với lãnh đạo huyện nhân ngày khai giảng năm học mới, 5/9/2016. (Ảnh tác giả cung cấp)

    Gia đình khá giả không muốn tham gia bảo hiểm y tế, bởi có điều kiện chăm lo sức khỏe của con em mình. Mức đóng bảo hiểm còn cao, quá khả năng của phụ huynh nghèo. 

    Chất lượng phục vụ ở cơ sở y tế, y tế học đường còn hạn chế, thiếu sự phối hợp tuyên truyền Bảo hiểm y tế đến phụ huynh, học sinh; phụ huynh còn trông chờ, ỉ lại chính sách hỗ trợ của nhà nước nên việc tham gia Bảo hiểm y tế học sinh của trường còn hạn chế, không vượt quá 82%. 

    Đầu năm học 2016-2017, Trường Trung học cơ sở Mỹ Hưng có 326/458 em tự nguyện tham gia bảo hiểm y tế, tỉ lệ 71,27%, số còn lại gồm 20 em được địa phương cấp thẻ Bảo hiểm y tế, 66 em thuộc diện gia đình khó khăn, 46 em gia đình khá giả không tham gia Bảo hiểm y tế. 
     
    Nhằm giúp phụ huynh, học sinh hiểu chủ trương của Đảng và Nhà nước về lợi ích tham gia bảo hiểm y tế, lãnh đạo nhà trường phổ biến công văn của cấp trên đến từng cán bộ, giáo viên tại buổi họp hội đồng, công đoàn, sinh hoạt chuyên môn, gắn tỉ lệ học sinh tham gia đóng bảo hiểm y tế vào chỉ tiêu xét thi đua. 

    Trong các buổi chào cờ đầu tuần giáo dục học sinh hiểu rõ được chăm sóc sức khỏe bản thân là tham gia bảo hiểm y tế; họp phụ huynh học sinh tuyên truyền Luật Bảo hiểm y tế sửa đổi; giới thiệu học sinh có hoàn cảnh khó khăn được bảo hiểm y tế hỗ trợ điều trị kịp thời. 

    Hệ thống y tế Việt Nam tiếp tục phát triển bền vững

    Nhà trường bố trí một phòng riêng cho y tế trường học đầy đủ bàn ghế, giường bệnh, tủ thuốc, tủ đựng hồ sơ. 

    Dụng cụ, thiết bị y tế, thuốc được trang bị đầy đủ, tinh thần phục vụ, tính y đức được phát huy tạo sự thân thiện để các em chia sẻ kể các triệu chứng bệnh của mình giúp cán bộ y tế tư vấn sức khỏe tốt cho các em. 

    Tất cả vì học sinh thân yêu, nhất là với những em chưa có bảo hiểm y tế, ban lãnh đạo trường rất lo lắng, trăn trở, tìm biện pháp để các em được chăm sóc sức khỏe tốt hơn, bởi vì “Khỏe để học tập”, “Khỏe để bảo vệ tổ quốc”. 

    Sức khỏe là vốn quý của con người, vì thế không thể lơ là với sức khỏe của học sinh. Lãnh đạo nhà trường đã lập danh sách học sinh:

    Một loại danh sách các em đã có thẻ Bảo hiểm y tế ở địa phương, một loại là diện các em có hoàn cảnh kinh tế khá giả nhưng chưa đóng, một loại là diện các em có hoàn cảnh gia đình khó khăn không có điều kiện mua bảo hiểm y tế. 

    Sau đó ra thông báo chưa tham gia bảo hiểm y tế bằng văn bản tới phụ huynh của từng em, trong đó phân tích về lợi ích tham gia bảo hiểm y tế. 

    Đối với các em có điều kiện gia đình kinh tế khá giả mà không chịu tham gia bảo hiểm y tế, giáo viên chủ nhiệm đến nhà trực tiếp vận động theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”, tránh điện thoại, bởi họ nghĩ rằng chúng ta không tôn trọng họ. 
     
    Tổ chức họp Ban đại diện phụ huynh với hội đồng sư phạm nhà trường để phát động phong trào “Chung tay mua tặng bảo hiểm cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn”, bàn bạc tìm biện pháp giúp đỡ các em có hoàn cảnh khó khăn không thể tham gia bảo hiểm y tế. 

    Trẻ đến trường trong sợ hãi nguy hiểm – vấn đề của quản trị trường học

    Hiệu trưởng lập kế hoạch phát động tới tất cả cán bộ, giáo viên, phụ huynh, học sinh và mạnh thường quân.

    Qua cuộc vận động “Chung tay mua tặng bảo hiểm cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn” đã vận động được 23.925.000 đồng, tặng cho 107 em có hoàn cảnh khó khăn, em khó khăn nhiều tặng 12 tháng, em khó khăn ít hoặc khó khăn tạm thời thì tặng 9 tháng, 6 tháng hoặc 3 tháng. 

    Kết quả học sinh tham gia bảo hiểm y tế của trường năm học 2016-2017 là 457/458, đạt tỉ lệ 99,78%.

    Kỉ cương, tình thương và trách nhiệm - Đó là tâm sự mà thầy Phan Văn Hùng, Hiệu trưởng nhà trường đã trao đổi cùng với tập thể giáo viên, học sinh, phụ huynh trong việc giáo dục học sinh trong sự nghiệp trồng người. 

    Chỉ có tình yêu nghề, yêu thương học sinh thì mới rung động trước những thiệt thòi của các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn để giúp đỡ, sẻ chia. 

    Hiểu và thông cảm, đó là thành công của Trường Trung học cơ sở Mỹ Hưng trong công tác bảo hiểm y tế trường học năm học 2016-2017 và các năm học tiếp theo.

  • 64x64
    Cậu học trò nghèo mang vinh dự về cho ngôi trường vùng xa

    Em Lê Nguyễn Tuấn Hưng - học sinh lớp 5A, Trường Tiểu học Quảng Thạch, huyện Quảng Trạch (Quảng Bình), vừa giành giải nhì cuộc thi Olympic tiếng Anh (IOE) cấp tỉnh và đoạt giải nhất cuộc thi Tài năng tiếng Anh (OTE) cấp tỉnh. 

    Em Lê Nguyễn Tuấn Hưng đã mang vinh dự về cho một ngôi trường ở vùng xa xôi, hẻo lánh. (Ảnh: Thủy Phan)

    Hiện Hưng cũng đang ôn luyện để tiếp tục tham dự cuộc thi Tài năng tiếng Anh (OTE) cấp Quốc gia sắp tới. Em cũng từng đoạt huy chương đồng cấp Quốc gia cuộc thi Olympic tiếng Anh (IOE) vào năm học lớp 4.

    Tuấn Hưng sinh ra và lớn lên tại vùng nông thôn nghèo ở xã miền núi xa xôi Quảng Thạch. Nơi này cách xa trung tâm huyện,

    Cuộc trò chuyện thú vị với chủ nhân Huy chương Bạc Olympic Vật lý châu Á 2016

    điều kiện kinh tế của người dân còn rất nhiều khó khăn nên phong trào học tiếng Anh vẫn còn rất dè dặt. Vì vậy, khi Tuấn Hưng được xướng tên đạt giải cao trong cuộc thi Olympic tiếng Anh và cuộc thi Tài năng tiếng Anh cấp tỉnh đã khiến nhiều người ngỡ ngàng.

    Tuấn Hưng là con nhà nghèo, bố mẹ em ly hôn khi em mới hơn 1 tuổi, em và mẹ sống nương tựa vào ông bà ngoại.

    Dù hoàn cảnh như vậy nhưng Tuấn Hưng không hề thấy mặc cảm, em luôn nỗ lực cố gắng học tập để mẹ, ông bà vui lòng và để thực hiện ước mơ của mình.

    Tuấn Hưng tâm sự: “Em thích học môn Tiếng Anh từ năm lớp 4. Trước đó em cũng thích nhưng chưa đam mê như bây giờ, càng học em càng thấy thích môn này.

    Em thấy môn học này khá hữu dụng trong cuộc sống hàng ngày, nhất là bây giờ đi đâu cũng thấy người nước ngoài nên nếu gặp họ thì mình có thể nói chuyện được”.

    Chia sẻ về phương pháp học, Hưng cho biết cách học của mình rất đơn giản, ở trên lớp thì lắng nghe cô giảng bài, cái gì chưa rõ, chưa hiểu thì hỏi lại. Sau đó về nhà luyện từ mới, luyện đọc đến lúc nhớ hết từ mới và đọc thành thảo mới thôi.

    Lớn lên ở vùng nông thôn hẻo lánh, tuổi lại còn nhỏ nhưng cách nói chuyện của Hưng khá chững chạc và tự tin. Em nói rằng, mục tiêu hiện tại của em là được trở thành con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ. Còn việc tham gia các cuộc thi chỉ là để giao lưu, học hỏi thêm.

    “Sắp tới em tham gia cuộc thi Tài năng tiếng Anh cấp Quốc gia, em chỉ biết cố gắng hết sức để ôn luyện và làm bài thi, còn kết quả như thế nào thì em chưa biết.

    Sau này em muốn trở thành một hướng dẫn viên du lịch và em sẽ cố gắng học tốt môn Tiếng Anh để thực hiện ước mở của mình”, Tuấn Hưng bày tỏ.

    Thầy Trần Quốc Khánh - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Quảng Thạch cho biết, thấy Tuấn Hưng có tố chất về ngoại ngữ nên nhà trường đã chọn vào đội tuyển để ôn luyện.

    Ở vùng quê này xa xôi, hẻo lánh nên mạng internet ở trường cũng không ổn định, vì vậy Hiệu trưởng phải giao cả máy tính xách tay và nộp card 3G cho em học.

    Lúc Hưng được chọn vào đội tuyển của huyện, nhà trường cũng đã thay phiên nhau đưa đón em về điểm tập trung ở xã Quảng Xuân để học theo chương trình ôn luyện của Phòng Giáo dục - Đào tạo, rồi chở đến tận nhà cô giáo dạy tiếng Anh trước đây của trường kèm cặp thêm.

    “Thầy trò chúng tôi đã rất khó khăn và vất vả như vậy, nhưng rồi Tuấn Hưng đã không phụ lòng thầy cô, mang về cho ngôi trường vùng sâu vùng xa này một vinh dự rất lớn khi em được xướng tên trên bục danh dự.

    Hiện tại, chúng tôi cũng đang tạo mọi điều kiện để Tuấn Hưng tiếp tục chinh phục cuộc thi Tài năng tiếng Anh cấp Quốc gia, do Bộ Giáo dục - Đào tạo tổ chức”, thầy khánh nói.

  • 64x64
    Hội đồng trường không chồng lên việc của Hiệu trưởng

    LTS: Hội đồng trường là một cơ chế được sử dụng rất phổ biến trong quản trị giáo dục đại học ở các nước phát triển trên thế giới. 

    Có rất nhiều mô hình và nhiều tên gọi khác nhau để chỉ Hội đồng trường như: Board of Trustees, Board of Regents, Board of Governors, University Board, University Council, University Court… 

    Nhưng tất cả đều có bản chất là một “hội đồng cai quản” (Governance) có thẩm quyền cao nhất trong cơ cấu của một trường đại học. 

    Mô hình này đã được sử dụng khá nhiều ở các nước đang phát triển như Malaysia, Thái Lan, Ấn Độ, Đông Âu, Trung Âu…

    Chính vì vậy, Giám đốc văn phòng Châu Á Thái Bình Dương của UNESCO, TS. Wang Yibing đã nói: “Ra quyết định ở trường đại học bởi một Hội đồng trường tỏ ra là một mô hình phổ biến ở những nước có nền kinh tế chuyển đổi cũng như ở nhiều nước khác.

    Ở Việt Nam, trong “Điều lệ trường đại học” do Thủ tướng Chính phủ ký quyết định ban hành vào ngày 30/7/2003 cũng đã nêu:
    “Hội đồng trường là cơ quan quản trị của nhà trường” (Điều 30). Rõ ràng, đây là một cơ chế lần đầu tiên được áp dụng cho các trường đại học công lập ở nước ta. 

    Để góp phần vào việc thực hiện quyết định này, Giáo sư Phạm Phụ - Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh có 2 bài viết nêu lên một số cơ sở khoa học của cơ chế Hội đồng trường ở trường đại học của Việt Nam. 

    Hôm nay, Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả kỳ 1 của chủ đề này. 

    Hai cơ chế quản trị trong một tổ chức

    Trong tổ chức quản trị (hay cai quản) xã hội và Nhà nước nói chung, các tổ chức vì lợi nhuận và không vì lợi nhuận nói riêng, đặc biệt là ở các tổ chức “chủ sở hữu mờ” hoặc “chủ sở hữu cộng đồng”, có hai loại cơ chế hay “định chế tổ chức (Institution) chính được sử dụng đồng thời và rất phổ biến ở xã hội ngày nay. 

    Thứ nhất là cơ chế có cấu trúc kiểu tập quyền (Hierachical – như trung ương có nhiều tỉnh, tỉnh có nhiều huyện, huyện có nhiều xã…). 

    Cơ chế này còn gọi là “cơ chế hành chính/ quan liêu” (Bureaucratic), cấp trên “cử” cấp dưới, chủ yếu cấp dưới phải nghe cấp trên nên mối liên hệ là kiểu liên kết dọc bất đối xứng. 

    Cách ra quyết định ở đây là những quyết định của cá nhân. 

    Thứ hai là cơ chế “điều phối tự quản” (Self-regulation) kiểu “hội đồng” (Board/ Council) theo cách “bầu chọn” các đại diện của các “nhóm lợi ích có liên quan” (Stakenholders). 

    Những người đại diện này có địa vị ngang nhau nên mối liên hệ là kiểu liên hết ngang bình đẳng. Cách ra quyết định ở đây lại là những nghị quyết của tập thể hội đồng.

    Về mặt quản trị Nhà nước, bên cạnh cơ chế Chính phủ còn có cơ chế Quốc hội, bên cạnh Ủy ban nhân dân tỉnh còn có Hội đồng nhân dân, bên cạnh ông thị trưởng còn có hội đồng thành phố… 

    Việc của Hội đồng trường không phải là “chồng lên trên” việc của Hiệu trưởng (Ảnh minh họa dẫn từ Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh)

    Ở các công ty cổ phần, bên cạnh tổng giám đốc với tính chất là người thực thi công việc của người khác (Executive Agent) hoặc “trưởng quan chức thực thi” (CEO- Chief Executive Officer) còn có hội đồng quản trị (Board of Directos) hoặc hội đồng công ty (Corporate Board). 

    Ở trường đại học và nhiều tổ chức xã hội khác, bên cạnh hiệu trưởng, “Thủ trưởng” còn có “hội đồng ủy thác” (Board of Trustees).

    [Trong Luật kinh tế, “Trustee” thường được hiểu là người được chủ sở hữu giao quyền đại diện pháp lý về tài sản để cai quản và đem lại lợi ích cho người khác - người hưởng lợi ích. Ví dụ ông A giao một trang trại theo một hợp đồng ủy thác cho ông B (Trustee) để ông B cai quản và đem lại lợi ích cho ông A].

    Tại sao phải có cơ chế hội đồng

    Đương nhiên câu hỏi đầu tiên phải đặt ra là: “Tại sao lại phải có cơ chế hội đồng để làm cho việc quản trị của một tổ chức trở thành phức tạp hơn?" 

    Để tìm câu trả lời cho vấn đề này chúng tôi đã cố sưu tầm khá nhiều tài liệu về quản trị đại học nhưng thực tình chỉ thấy thế giới tiếp tục thảo luận và tranh luận về phân chia thẩm quyền trong giáo dục đại học, về trách nhiệm xã hội (Accountability) của trường đại học, về kiểu và cơ cấu Hội đồng trường mới… mà chưa thấy tài liệu nào trực tiếp nêu ra những vấn đề liên quan đến câu hỏi nói trên. 

    Hiệu trưởng nhiều trường đại học không muốn chia sẻ quyền lực

    Phải chăng, với thế giới, việc có hay không có Hội đồng trường còn là một câu hỏi và cơ chế Hội đồng trường là tất yếu?

    Tuy nhiên có thể thấy rằng, một đặc điểm lớn của xã hội ngày nay là chủ sở hữu của hầu hết các tổ chức này đều khá “mơ hồ”. 

    Chủ sở hữu hoặc là “Nhà nước” chỉ có tính chất danh nghĩa như ở các doanh nghiệp nhà nước hoặc là một cộng đồng rộng lớn, hoặc là ai đó mà người quản trị tổ chức này đang được ủy thác, nhưng rất khó nói họ là ai? 

    Và do vậy người ta gọi chủ sở hữu ở đây là “chủ sở hữu khuyết danh” hay “chủ sở hữucộng đồng”. 

    Thậm chí, trong nhiều trường hợp, phần lớn các “chủ sở hữu cộng đồng” cũng không ý thức được mình là chủ sở hữu (!). Ví dụ, ai là chủ sở hữu của một trường đại học công lập? là Nhà nước? 

    Chỉ có tính chất danh nghĩa như đã nói ở trên và rất nhiều “chủ sở hữu” cũng không nghĩ rằng mình là người có chủ quyền (Ownership) đối với trường đại học đó. 

    Ngày nay người ta quan niệm “những nhóm lợi ích có liên quan” như cơ quan chủ quản, thầy giáo, cán bộ công nhân viên, sinh viên, khách hàng, người tài trợ, trường đại học bạn, người đóng thuế, nhân dân trong vùng… là những người có chủ quyền đối với trường đại học.

    Ở các tổ chức có tính chất “chủ sở hữu cộng đồng” như vậy, thường có 3 đặc điểm sau đây liên quan đến sự cần thiết của một hội đồng:

    a) Thứ nhất, nhiều vấn đề cần phải ra quyết định trong thực tế thường có tính chất “đa mục tiêu”.

    Khi đó, gần như không có khái niệm lời giải tốt nhất, lời giải đúng theo nghĩa thông thường mà chỉ có “lời giải thích hợp” phụ thuộc vào “sở thích” (Preference) của người ra quyết định. 

    Thực tế về thể chế Hội đồng trường với giáo dục đại học nước ta

    Sở thích ở đây phải là sở thích của “chủ sở hữu cộng đồng”, mà hội đồng là những người đại diện cho họ chứ không phải của cá nhân người “thủ trưởng” của tố chức đó [1].

    b) Thứ hai, một tổ chức luôn luôn cần sự thay đổi để đổi mới.

    Nhưng mọi thay đổi luôn kèm theo “rủi ro”. Người thủ trưởng thực thi, để yên vị được “chiếc ghế” của mình, thường không dám chấp nhận những rủi ro đó. 

    Chỉ có hội đồng đại diện của “chủ sở hữu cộng đồng” mới dám chấp nhận những hành động “may nhờ rủi chịu” như vậy (Rủi ro có hệ thống càng lớn thì nói chung hiệu quả càng cao).

    Chính vì vậy, người ta nói “ảnh hưởng chủ yếu của hội đồng là tạo ra sự thay đổi” (xem mục chức năng và các mối quan hệ bên dưới).

    c) Thứ ba, ở các tổ chức này luôn có sự tách rời giữa quyền sử dụng và quyền sở hữu. Quyền sở hữu là của người quản lý nhưng quyền sở hữu là của “chủ sở hữu cộng đồng”. 

    Vì vậy, như luôn có một “tổn thất” của “chủ sở hữu cộng đồng” gọi là “tổn thất do giao quyền” (Agency cots) [2].

    Sự tồn tại của cơ chế hội đồng gồm những đại diện của chủ sở hữu [3] còn là để hạn chế nhứng tổn thất đó.

    Có thể cho rằng, đó là một lý do vì sao lại phải có cơ chế hội đồng.

    Chức năng và các mối quan hệ của Hội đồng trường


    Vấn đề chức năng của Hội đồng trường nằm trong “tứ giác” sau đây:

    1) Công việc hay là “sản phẩm” của Hội đồng trường

    2) Mối quan hệ giữa Hội đồng trường với hiệu trưởng và các thành viên của nhà trường.

    3) Vai trò của Hiệu trưởng. 

    4) Cách thức kiểm soát (Monitoring) sự hoàn thanh nhiệm vụ của bộ phận thực thi.

    Không có Hội đồng trường thì đừng nói đến tự chủ đại học

    Đây là những vấn đề rất khó của khoa học quản lý, nhưng trước hết, với “hội đồng cai quản” nói chung, có thể thấy được một sự thống nhất là: Hội đồng chủ yếu có vai trò lãnh đạo còn giám đốc chủ yếu có vai trò quản lý (tất nhiên là không hoàn toàn rạch ròi). 

    Lãnh đạo là “chọn việc đúng” (Doing the right things) nghĩa là những vấn đề liên quan đến “hiệu quả tổng thể” (Effectiveness), còn quản lý là “thực hiện công việc một cách đúng đắn” (Doing the thinhs right), nghĩa là phải thực hiện các công việc cụ thể một cách có hiệu suất cao (Efficiency). 

    Trên quan niệm đó, Kotter J.P năm 1990 đã so sánh nhiệm vụ của lãnh đạo và quản lý theo sơ đồ bảng kèm theo:

    Nhiệm vụ

    Lãnh đạo

    Quản lý

    Xây dựng chiến lược, kế hoach, chương trình

    Thiết lập các định hướng

    Lập kế hoạch và ngân sách

    Phát triển nguồn nhân lực

    Sắp xếp nhóm người và con người đúng chỗ

    Tổ chức và biên chế

    Thực hiện chương trình

    Thúc đẩy và khích lệ

    Giám sát và giải quyết vấn đề

    Ảnh hưởng

    Tạo ra “sự thay đổi”[4]

    Xây dựng “nề nếp”

    Nội dung cụ thể của “tứ giác” nói trên phụ thuộc rất nhiều vào tính chất các trường đại học, là đại học công lập hay tư thục, cũng như mong muốn của các “nhóm có lợi ích có liên quan”.

    Tuy nhiên cũng có thể nêu ra một số điểm chung như sau: 

    a) Về chức năng – nhiệm vụ: Hội đồng trường làm việc một phần thời gian, nhưng phải ra quyết định tập thể ít nhất là về ba loại vấn đề:

    + Thứ nhất là làm chiếc cầu nối giữa nhà trường và chủ sở hữu cộng đồng. Hội đồng trường luôn phải hiểu họ là người được “chủ sở hữu cộng đồng” ủy thác cả về quyền sở hữu, quyền đại diện pháp lý lẫn một phần quyền định đoạt lợi ích phát sinh để đảm bảo giá trị kinh tế - xã hội của nhà trường và đáp ứng được nhu cầu và những quan tâm của “chủ sở hữu cộng đồng” .

    Chính vì vậy người ta nói, Hội đồng trường lãnh đạo trường bắt đầu từ bên ngoài chứ không phải từ bên trong trường đại học.

    + Thứ hai là xây dựng chính sách. Chính sách là công cụ để cai quản của Hội đồng trường và đây là nhiệm vụ trọng tâm của họ. 

    Chính sách có thể bao gồm: các mục tiêu cần phải đạt được như về chiến lược phát triển, huy động vốn (Fund Raising), chi phí đào tạo, chất lượng đào tạo… các phương thức để đạt được mục tiêu như cách làm việc của Hội đồng trường, “các giới hạn vềmặt thực thi” (Executive limitations)… các mối quan hệ trong nhà trường… 

    Cũng chính vì vậy người ta nói, Hội đồng trường lãnh đạo theo kiểu nhìn về tương lai nhiều hơn là nhìn về quá khứ.

    Giáo sư Phạm Phụ nêu 5 kinh nghiệm quốc tế về vai trò của Hội đồng trường

    + Thứ ba là đảm bảo (theo nghĩa bảo hiểm) sự hoàn thành nhiệm vụ của bộ phận thực thi, thông qua việc theo dõi, kiểm tra, đánh giá việc đáp ứng các tiêu chí đã đặt ra cho các thành viên của nhà trường.

    Và trong nhiều trường hợp, Hội đồng trường cũng có thể có những chức năng khác.

    Tuy nhiên, nhìn chung Hội đồng trường thường phải quyết định tập thể những vấn đề mang nhiều màu sắc “chủ quan” và tạo ra “sự thay đổi”. (Chính vì vậy, có Hội đồng trường mới có được sự sáng tạo và đổi mới như đã nêu ở trên). 

    b) Về mối quan hệ trong nhà trường, Hội đồng trường là người có trách nhiệm tối hậu đối với  xã hội về mặt thẩm quyền chỉ đứng sau “chủ sở hữu cộng đồng” và nhà nước. 

    Một nhiệm vụ quan trọng của Hội đồng trường là bầu chọn hiệu trưởng và Hội đồng trường chỉ có một “nhân viên” duy nhất là hiệu trưởng. 

    Tuy nhiên, công việc của Hội đồng trường không phải là loại công việc “chồng lên trên” công việc của hiệu trưởng.

    Hiệu trưởng chỉ có trách nhiệm đối với Hội đồng trường như là một thực thể và do vậy không có trách nhiệm đối với từng thành viên của Hội đồng trường, thậm chí đối với các ủy ban của Hội đồng trường, nếu có. 

    Mối quan hệ giữa hiệu trưởng và các thành viên của Hội đồng trường là cộng sự chứ không phải là cấp trên, dưới trong cấu trúc tập quyền (hierachical).

    Quan hệ giữa chủ tịch Hội đồng trường và Hiệu trưởng cũng là “quan hệ ngang hàng để hỗ trợ nhau” (Supportive peers). 

    Hội đồng trường cũng không có mối quan hệ chính thức (official) với các thành viên khác của nhà trường, trừ khi có yêu cầu của hiệu trưởng.

    c) Về vai trò của hiệu trưởng. Hiệu trưởng là người có vị trí cao nhất trong “chủ thể thực thi” (CEO) của nhà trường, là “cầu nối” giữa Hội đồng trường và cán bộ nhà trường và chịu trách nhiệm trước Hội đồng trường về việc hoàn thành nhiệm vụ của nhà trường. 

    Cụ thể hơn, Hiệu trưởng chịu trách nhiệm trước Hội đồng trường, đó là hoàn thành các mục tiêu đã được Hội đồng trường xác định và không vi phạm những chính sách có liên quan đến “các giới hạn về mặt thực thi” do Hội đồng trường thiết lập.

    Hiệu trưởng có quyền ra quyết định tất cả các vấn đề có tính chất thực thi và nằm bên ngoài ba “quyền lực” nói trên của Hội đồng trường.

    d) Về cách thức kiểm soát. Nguyên tắc kiểm soát của Hội đồng trường là chỉ kiểm soát những chính sách đã được thiết lập, “nếu có cái gì chưa nói “phải như thế nào thì không được hỏi: nó đã như thế nào”. 

    Việc giám sát đó được thực hiện qua ba cách:

    - Báo cáo của Hiệu trưởng về các chính sách đã được thiết lập,

    - Sử dụng người kiểm tra bên ngoài trường về một chính sách cụ thể nào đó, ví dụ phổ biến là cách sử dụng kiểm toán trong tài chính.

    - Thanh tra trực tiếp hay thanh tra tại chỗ của Hội đồng trường về một chính sách nào đó, có thể bằng cách lựa chọn ngẫu nhiên hay quy định định kỳ.

    Đây cũng là cơ sở để có sự quản lý minh bạch (Transparency) ở trường đại học. 

    Qua đó, Hội đồng trường đánh giá công việc của nhà trường cũng như công việc của Hiệu trưởng.

    Và đây cũng chính là cơ sở để Hội đồng trường “bảo hiểm” sự hoàn thành nhiệm vụ của bộ phận thực thi như đã nói ở trên (chức năng thứ 3). 

    Tài liệu tham khảo: 

    [1] Ví dụ, một gia đình có một số tiền nhất định (tiềm năng) để mua thịt và rau trong thời gian một tháng. Khi đó có rất nhiều phương án về tỷ lệ thịt và rau. Việc lựa chọn phương án nào phụ thuộc vào “sở thích” của chính gia đình đó và có thể rất khác với cách lựa chọn ở các gia đình khác.

    [2] Ví dụ: Lẽ ra ở một công ty cổ phần nào đó, ông giám đốc đi xe Toyota là vừa nhưng ông lại sắm chiếc Mercedes. “Tổn thất” bằng chênh lệch giá giữa hai chiếc xe này gọi là tổn thất do giao quyền”.

    [3] Không nhất thiết chính là chủ sở hữu. Ngay ở các công ty cổ phần lớn, có hàng vạn chủ sở hữu, số cổ phiếu của cả Ban giám đốc và Hội đồng quản trị có khi cũng chiếm khoảng 10%.

    Nghĩa là chính cả cơ chế Hội đồng quản trị vẫn có sự tổn thất do giao quyền. Ở Mỹ có công ty cổ phần có đến gần nửa triệu người là chủ sở hữu. Chính vì vậy C.Mac đã cho rằng: “các công ty cổ phần với việc tách rời quyền sở hữu và quyền sử dụng… là sự thủ tiêu tư bản với tư cách là sở hữu tư nhân ở trong giới hạn của bản thân phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa”. C.Mac và Ph.Ănggen Toàn tập, NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1994, trang 667, 668. 

    [4] Ngày nay người ta cho rằng, một trong những sản phẩm chính của trường đại học là tạo ra “sự thay đổi” để đáp ứng những thách thức mới và đó cũng là nhiệm vụ chính của Hội đồng trường. 

    Còn nữa...

    Thực tế về thể chế Hội đồng trường với giáo dục đại học nước ta

    Thực tế về thể chế Hội đồng trường với giáo dục đại học nước ta

    (GDVN) - Thể chế Hội đồng trường sẽ tạo một sự “dịch chuyển quyền lực” khi có quyết tâm chính trị mạnh mẽ của những người lãnh đạo cấp cao.

     

      Thực tế về thể chế Hội đồng trường với giáo dục đại học nước ta

      Thực tế về thể chế Hội đồng trường với giáo dục đại học nước ta

      (GDVN) - Thể chế Hội đồng trường sẽ tạo một sự “dịch chuyển quyền lực” khi có quyết tâm chính trị mạnh mẽ của những người lãnh đạo cấp cao.

       
      • 64x64
        Thầy giáo nói nhỏ chuyện Ban giám hiệu đối phó với kiểm định

        LTS: Kiểm định chất lượng giáo dục là công tác tự đánh giá để biết được một cách tổng thể về thực trạng giáo dục của nhà trường. 

        Kiểm định chất lượng giáo dục không chỉ là đảm bảo nhà trường có trách nhiệm với chất lượng giáo dục và đào tạo mà còn mang lại động lực cải tiến và nâng cao chất lượng cho mọi hoạt động của nhà trường.

        Hiện nay các cấp học từ bậc tiểu học đến bậc đại học đều thực hiện công việc tự đánh giá, kiểm định chất lượng giáo dục.

        Là một giáo viên Tiểu học, thầy Hoàng Nam nhận thấy vấn đề kiểm định đang gặp phải sự đối phó của Ban giám hiệu nhà trường. 

        Thực hư chuyện này như thế nào. Tòa soạn trân trọng gửi tới độc giả ý kiến của thầy Nam. 


        Theo thông tư số 42/2012/TT-BGDĐT về tiêu chuẩn đánh giá chất lượng giáo dục và quy trình, chu kỳ kiểm định chất lượng giáo dục cơ sở giáo dục phổ thông, cơ sở giáo dục thường xuyên việc kiểm định chất lượng là một trong những hoạt động của hệ thống đảm bảo chất lượng. 

        Kiểm định chất lượng là quá trình đánh giá bên ngoài (đánh giá đồng nghiệp) dựa trên cơ sở tự đánh giá nhà trường, nhằm đưa ra một quyết định công nhận trường hay một chương trình đào tạo đáp ứng các tiêu chuẩn và đảm bảo với xã hội và các cơ quan có thẩm quyền rằng chất lượng giáo dục của nhà trường đạt được những chuẩn mực nhất định. 

        Để nhà trường tiểu học được đánh giá và công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng giáo dục theo tiêu chuẩn đánh giá chất lượng giáo dục trường tiểu học quy định tại Mục 1, Chương II của văn bản này với 3 cấp độ:

        a) Cấp độ 1: Trường tiểu học có từ 60% tiêu chí trở lên đạt yêu cầu;

        b) Cấp độ 2: Trường tiểu học có từ 70% đến dưới 85% tiêu chí đạt yêu cầu, trong đó phải đạt được các tiêu chí sau:

        - Tiêu chuẩn 1: Tổ chức và quản lý nhà trường gồm các tiêu chí: 1, 2, 4, 6;

        - Tiêu chuẩn 2: Cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên và học sinh gồm các tiêu chí: 1, 2, 3, 5;

        - Tiêu chuẩn 3: Cơ sở vật chất và trang thiết bị dạy học gồm tiêu chí: 6;

        - Tiêu chuẩn 4: Quan hệ giữa nhà trường, gia đình và xã hội gồm tiêu chí: 1;

        - Tiêu chuẩn 5: Hoạt động giáo dục và kết quả giáo dục gồm các tiêu chí: 1, 2, 4, 6, 7;

        c) Cấp độ 3: Trường tiểu học có ít nhất 85% tiêu chí đạt yêu cầu, trong đó phải đạt được các tiêu chí quy định ở cấp độ 2.

        Tự chủ đại học không thể thực hiện bằng cách quản lý cấp giấy phép

        Để thực hiện tốt công tác kiểm định chất lượng giáo dục, nhà trường phải lưu trữ hồ sơ trong 5 năm học. 

        Do đó, ngay từ đầu năm học, Ban giám hiệu đã thành lập Hội đồng tự đánh giá bao gồm các thành viên trong liên tịch. 

        Công việc của các thành viên trong Hội đồng là kiểm tra toàn bộ hồ sơ, các văn bản quy định, kế hoạch thi đua,… được lưu trữ trong 5 năm. Những hồ sơ nào bị thất lạc, tìm không được đều yêu cầu giáo viên bổ sung.

        Giáo viên bị buộc phải bổ sung các loại hồ sơ cá nhân: sổ dự giờ, sổ chủ nhiệm, biên bản bầu ban cán sự lớp,… 

        Do đã trải qua nhiều năm, nên giáo viên không thể nhớ được đã dự giờ những đồng nghiệp nào? Dự những tiết gì?… nên giáo viên cứ viết cho đủ số tiết theo quy định và nhờ đồng nghiệp kí tên xác nhận đã dự giờ. 

        Ngay cả giáo viên kí tên cũng không thể nhớ được có phải mình đang dạy khối lớp đó hay không?

        Mỗi trường sẽ được dự giờ từ 4 – 5 tiết học để đánh giá chất lượng chuyên môn. Các tiết học này đều được báo trước và thường do Hiệu trưởng chỉ định giáo viên. 

        Vì đây là bộ mặt của nhà trường nên Hiệu trưởng luôn chọn những giáo viên có thâm niên và với những tiết dạy được báo trước nên việc chuẩn bị tiết dạy không còn gói gọn giữa thầy và trò mà chính Ban giám hiệu và các giáo viên trong tổ khối cũng phải “vào cuộc” bằng cách duyệt trước thiết kế, cách triển khai bài dạy, soạn bài giảng bằng powerpoint, đồ dùng dạy học,…

        Do biết trước thời gian đoàn kiểm định sẽ về nên Ban giám hiệu họp phân công và dặn dò tỉ mỉ các giáo viên, nhân viên trong nhà trường nào là cách trao đổi khi được đoàn hỏi, nào là cách chào hỏi, thậm chí cả cách đi – đứng thế nào? 

        Một số trường do không đủ diện tích để có nhà xe riêng cho giáo viên thì Ban giám hiệu sẵn sàng chi ra một số tiền không nhỏ để thuê người trông xe cho giáo viên.

        Việc làm này vừa lãng phí vừa không thể hiện sự trung thực trong hoạt động của nhà trường.

        Có một số trường, việc bầu ban cán sự lớp vào mỗi đầu năm học do không ghi biên bản nên đến khi Hội đồng đánh giá yêu cầu biên bản bầu ban cán sự lớp (phải có 2 biên bản cho một năm học). 

        Do đó, Ban giám hiệu lại tiếp tục chỉ đạo cho giáo viên bắt buộc học sinh của năm học hiện tại viết và kí tên vào các biên bản của những năm học trước. 

        Ban giám hiệu chỉ đạo cho giáo viên bắt buộc học sinh của năm học hiện tại viết và kí tên vào các biên bản của những năm học trước (Ảnh: Hoàng Nam)

        Những đứa trẻ chỉ biết viết dưới sự hướng dẫn của giáo viên chứ nào biết rằng xét ở góc độ pháp luật thì học sinh đang thực hiện một hành vi vi phạm pháp luật đó là giả chữ ký của người khác. 

        Còn xét ở góc độ hình thành nhân cách, đạo đức thì giáo viên đang dạy cho trẻ về tính gian dối, thiếu trung thực. Điều này trái ngược và vi phạm tác phong, đạo đức của nhà giáo.

        Thiết nghĩ, việc kiểm định và đánh giá chất lượng giáo dục trong nhà trường cần thay đổi cả về mặt “chất” và “lượng” chứ không đánh giá và kiểm định theo kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” như hiện nay.

      • 64x64
        Thế nào là giáo viên chủ nhiệm giỏi?

        LTS: Công việc của một giáo viên chủ nhiệm vô cùng vất vả, tuy nhiên, để đánh giá chính xác thế nào là một giáo viên chủ nhiệm giỏi liệu có thể bằng một hội thi?

        Cô giáo Đỗ Quyên bày tỏ quan điểm của mình về những yếu tố cần có của một giáo viên chủ nhiệm giỏi.

        Cô cũng chỉ ra thực tế có những người được trao giải trong các hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi lại không được phụ huynh tin yêu học trò quý trọng.

        Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

        Làm tròn trách nhiệm của người giáo viên chủ nhiệm đã khó, làm một giáo viên chủ nhiệm giỏi càng khó gấp bội. Vậy giáo viên chủ nhiệm giỏi phải hội đủ những yếu tố gì?

        Giáo viên chủ nhiệm giỏi trong các hội thi

        Từ trước đến nay, các trường học muốn chọn giáo viên chủ nhiệm giỏi thường tổ chức thi “Hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi”. 

        Bất kể hội thi nào từ cấp trường đến cấp tỉnh cũng có ba vòng thi bắt buộc như thi sáng kiến kinh nghiệm đề tài về công tác chủ nhiệm, thi năng lực gồm những câu hỏi trắc nghiệm về chủ trương chính sách, phương pháp dạy học, về nhiệm vụ vai trò của giáo viên, học sinh, thi kể chuyện và ứng xử tình huống. 

        Nếu như hội thi cấp trường hầu như giáo viên nào cũng đậu. Thi cấp huyện, cấp tỉnh cũng đậu khoảng 80% trở lên. Bởi thế, hàng năm có hàng trăm giáo viên đạt giáo viên chủ nhiệm giỏi từ các hội thi.

        Thế nhưng những giáo viên bước ra từ hội thi “Giáo viên chủ nhiệm giỏi” đã thật sự giỏi chưa? Câu trả lời phần nhiều là chưa? Vì sao lại có chuyện vô lý như thế?

        Thế nào là giáo viên chủ nhiệm giỏi? (Ảnh minh họa: vietnamnet.vn)

        Thứ nhất, hội thi chỉ chọn ra được những giáo viên giỏi về lý thuyết bởi để chuẩn bị cho hội thi, giáo viên đã phải miệt mài học thuộc các công văn, nghị định, các Thông tư về giáo dục…

        Họ phải đầu tư viết cho được sáng kiến kinh nghiệm mà phần nhiều toàn là “kinh nghiệm” copy trên mạng.

        Họ phải bỏ sức sưu tầm cho được những câu chuyện hay, những tình huống có vấn đề (lẽ ra là kỉ niệm của bản thân) để giải quyết sao cho ban giám khảo bị thuyết phục. 

        Đã có không ít giáo viên tham gia hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi cấp nào cũng đậu nhưng ở trong trường, lớp, thầy cô giáo ấy chủ nhiệm lại chẳng nổi trội gì nếu không muốn nói là tệ hơn rất nhiều lớp học khác.

        Để trở thành giáo viên chủ nhiệm giỏi thật sự

        Là giáo viên chủ nhiệm giỏi ngoài việc thầy cô phải là “nhà khoa học với vốn tri thức phong phú” điều cần nhất là giáo viên phải cần có tâm huyết với nghề, biết hy sinh thật sự cho các em.

        Điều này tưởng đơn giản mà vô cùng khó, bởi không phải giáo viên nào cũng làm được và làm tốt. 

        Không ít thầy cô chủ nhiệm có tiết thì vào lớp, hết tiết học bước ra. Mọi hoạt động ngoại khóa, ngoài giờ lên lớp đều giao cho học sinh đảm nhận. 

        Trong khi người giáo viên tâm huyết, họ có thể tranh thủ từng giờ rảnh để đến với lớp, nắm bắt tình hình học tập, tâm sinh lý của các em lớp mình chủ nhiệm. Nắm chắc hoàn cảnh của từng em. 

        Nhiều thầy cô mải thi chủ nhiệm giỏi mà quên cả lớp của mình

        Người giáo viên chủ nhiệm giỏi ngoài vai trò của người thầy còn là một “người bạn chân thành, vị tha” của học sinh. Có thế mới hiểu hết những tâm tình, những bất ổn của tuổi mới lớn. 

        Từ đó, thầy cô mới có cơ hội uốn nắn những suy nghĩ lệch lạc, khuyến khích lòng hướng thiện cho các em. Thầy cô phải tạo được niềm tin cho trò để là chỗ dựa về tinh thần khi các em gặp phải khó khăn trong cuộc sống.  

        Giáo viên chủ nhiệm giỏi còn là “luật sư am hiểu luật”, là “vị thẩm phán công bằng nghiêm minh”. Bởi hàng ngày, hàng giờ, với gần 50 học sinh một lớp, thầy cô phải căng đầu giải quyết những khúc mắc của các em một cách công tâm nhất. 

        Là nhịp cầu hòa giải mọi xích mích của các thành viên trong lớp để đề cao tính đoàn kết, người giáo viên chủ nhiệm giỏi phải là người cha, người mẹ giàu lòng yêu thương các em. 

        Bên cạnh đó người giáo viên phải không ngừng trau dồi phẩm chất đạo đức, phong cách sống mẫu mực để luôn là “tấm gương sáng cho học sinh noi theo”. 

        Giáo viên chủ nhiệm giỏi phải hội tụ đủ cả tâm và tài. Ghi nhận chuyện này phải cả một quá trình giảng dạy được đồng nghiệp tin tưởng, phụ huynh tin yêu và học trò quý trọng chứ không phải chỉ cần tổ chức bao nhiêu hội thi là có thể tự tin khẳng định mình đã tìm ra những giáo viên chủ nhiệm giỏi.

      • 64x64
        Thư thỉnh cầu 9 điểm gửi Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ

        LTS: Với mong muốn đổi mới căn bản và toàn diện ngành giáo dục, trước khi chương trình giáo dục tổng thể mới được áp dụng, cô giáo Phan Tuyết mong muốn thông qua Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam để gửi một bức thư thỉnh cầu đến Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.

        Tòa soạn xin được trích nguyên văn bức thư và trân trọng gửi đến quý độc giả.

        Kính thưa Bộ trưởng!

        Theo như đề án chỉ còn khoảng một năm nữa là ngành giáo dục của chúng ta áp dụng Dự thảo chương trình tổng thể mới vừa được công bố với quyết tâm rất lớn là sẽ đổi mới căn bản toàn diện giáo dục. 

        Là giáo viên, chúng tôi cũng hiểu việc thực hiện đổi mới trong giáo dục hiện nay là vô cùng cần thiết nhưng nếu không có sự chuẩn bị kĩ về nhiều mặt mà nôn nóng, vội vàng sẽ không thu được kết quả như mong muốn.

        Kính thưa Bộ trưởng!

        Để đáp ứng yêu cầu mới theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 8 (khóa XI) về Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo cần thiết phải xây dựng chương trình và biên soạn sách giáo khoa với những đổi mới căn bản, toàn diện về mục tiêu, nội dung, phương pháp và hình thức tổ chức dạy học, thi cử theo yêu cầu phát triển phẩm chất và năng lực học sinh. 

        Nhưng lúc này, việc cần kíp, cấp bách hơn chúng ta cần phải dọn sạch những chướng ngại vật chắc chắn sẽ là vật cản đường để công cuộc đổi mới giáo dục không đạt được kì vọng như mong muốn. 

        Cô giáo Phan Tuyết gửi Thư thỉnh cầu đến Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ. (Ảnh minh họa trên Tuyengiao.vn)

        Thay mặt cho nhiều đồng nghiệp có tâm huyết với nghề, chúng tôi xin gửi tới Bộ trưởng những lời thỉnh cầu như sau:

        1. Xin Bộ trưởng hãy dẹp bỏ hết chỉ tiêu thi đua hiện nay như chỉ tiêu lên lớp thẳng, phổ cập giáo dục đúng độ tuổi, hiệu quả sau 5 năm đào tạo, chỉ tiêu học sinh khá giỏi…

        Vì những chỉ tiêu này, các cơ sở giáo dục đã không cho phép học sinh yếu ở lại lớp dẫn đến tình trạng ngồi học lớp 5 nhưng trình độ chỉ của lớp 1, 2. 

        Điều này đã gây nhiều khó khăn cho giáo viên khi giảng dạy, làm giảm hiệu quả việc sử dụng phương pháp dạy học mới.

        2. Hạn chế các hội thi, cuộc thi, giao lưu (một hình thức núp bóng hội thi) của cả thầy và trò. Một năm học có 35-37 tuần nhưng giáo viên và học sinh chúng tôi cứ thay nhau ôn luyện trải qua hết hội thi này đến hội thi khác ảnh hưởng rất nhiều đến việc dạy và học. 

        3. Khuyến khích sự sáng tạo, cách vận dụng linh hoạt của giáo viên trong giảng dạy của giáo viên, lấy chất lượng học sinh làm đầu mà không nên ép buộc phải dạy theo mô hình này hay phương pháp kia mà bên trên áp xuống chẳng hạn như mô hình VNEN học sinh buộc phải ngồi học theo nhóm suốt cả buổi học đến lác mắt, vẹo cổ. 

        Hay buộc phải dạy theo phương pháp bàn tay nặn bột trong khi học sinh lại thụ động và đồ dùng dạy học lại quá thiếu. 

        4. Giảm lượng kiến thức trong một tiết học cho các em để học sinh có thể tiếp thu bài tại lớp, tránh tình trạng phải đi học thêm suốt cả ngày lẫn đêm mới hiểu bài được.

        5. Học sinh học yếu có quyền ở lại lớp không mang chỉ tiêu ra để đánh giá giáo viên hay xếp loại thi đua của trường.

        6. Giảm sĩ số học sinh trong một lớp xuống khoảng 20-25 em/lớp. Với sĩ số học sinh như hiện nay, việc áp dụng dạy học theo phương pháp mới rất khó khăn khi giáo viên không thể kiểm soát nỗi từng nhóm, từng em để hướng dẫn học tập. 

        Thầy Nguyễn Cao gửi "sớ 4 điều" tới lãnh đạo ngành giáo dục

        Đồng thời nhiều trường học hiện nay vẫn còn thiếu phòng học, thiếu trang thiết bị dạy học nên khó có thể đáp ứng tốt theo Dự thảo chương trình đề ra. 

        7. Bỏ cơ chế thủ trưởng, thực hiện triệt để dân chủ trường học. Hãy bỏ việc quy hoạch, đề bạt cấp quản lý như hiện nay.

        Bởi người được đề bạt luôn có tư tưởng “chịu ơn” cấp trên nên rất khó làm việc theo ý mình. 

        Hãy tổ chức thi tuyển để tuyển chọn đội ngủ cán bộ quản lý có tâm và có tầm. Họ sẽ là những người dũng cảm, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm mà không sợ phải phụ thuộc ai. 

        8. Lập kênh thông tin trực tuyến để kịp thời nhận những phản hồi góp ý của giáo viên.

        9. Cuối cùng là đảm bảo đời sống cho giáo viên. Chỉ khi nào giáo viên không phải canh cánh trong lòng nỗi lo cơm áo gạo tiền mới có điều kiện đầu tư cho từng bài giảng.

        Khi mọi tiêu cực trong giáo dục được gỡ bỏ việc đổi mới chắc chắn sẽ thành công.

        Chân thành cảm ơn Bộ trưởng!

      • 64x64
        "Những điều cần biết về tuyển sinh vào lớp 10" của Hà Nội

        Cuốn sách "Những điều cần biết về tuyển sinh vào lớp 10" của Thành phố HàNội gồm 100 trang cung cấp cho học sinh và phụ huynh những thông tin cần thiết về lịch thi, lịch nhập học, phương án tuyển sinh, điểm chuẩn, cách chọn và đăng ký nguyện vọng vào từng loại hình trường cũng như điểm chuẩn vào các trường trung học phổ thông công lập trong những năm trước...

        Bên cạnh đó, tài liệu cũng đăng tải chi tiết chỉ tiêu tuyển sinh vào từng trường công lập, ngoài công lập, trung tâm giáo dục nghề nghiệp-giáo dục thường xuyên, trường trung cấp chuyên nghiệp.

        Trong tài liệu này còn có phần giải đáp thắc mắc của học sinh trong quá trình đăng ký dự tuyển vào lớp 10 tại Hà Nội.

        Từ ngày 9/6, học sinh trên địa bàn Thành phố Hà Nội sẽ tham gia kỳ thi chung vào lớp 10 (Ảnh: Phan Thủy)

        Theo quy định của Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội, trong năm học 2017-2018, mỗi học sinh tốt nghiệp Trung học cơ sở được đăng ký nguyện vọng dự tuyển vào hai trường trung học phổ thông công lập trong cùng một khu vực tuyển sinh.

        Học sinh tốt nghiệp năm học 2016-2017 nộp phiếu đăng ký dự tuyển tại nơi mình học lớp 9, thời hạn nộp phiếu là ngày 10/5/2017.

        Theo kế hoạch, từ ngày 9/6, học sinh trên địa bàn Thành phố sẽ tham gia kỳ thi chung vào lớp 10 do Sở tổ chức với 2 môn Toán và Ngữ văn.

        Học sinh thi vào lớp chuyên sẽ thi thêm các môn chuyên vào ngày 10-11/6.

      Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

      Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

      Điện thoại: (025) 3.878.029

      Email: truongtc.vhntls@gmail.com

      Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn