• 64x64
    Điều chỉnh kế hoạch vốn chương trình kiên cố hóa trường lớp học tại 14 tỉnh

    Cụ thể, Thủ tướng Chính phủ điều chỉnh kế hoạch đầu tư vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 của Chương trình kiên cố hóa trường, lớp học và nhà công vụ cho giáo viên tại 14 tỉnh: Tuyên Quang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Bắc Kạn, Bắc Giang, Hòa Bình, Sơn La, Điện Biên, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Nam, Gia Lai.

    Trong đó, tỉnh Thanh Hóa được điều chỉnh từ 250.740 triệu đồng lên 272.056 triệu đồng (tăng 21.316 triệu đồng). 13 địa phương còn lại điều chỉnh giảm với tổng mức kế hoạch vốn giảm là 36.450 triệu đồng.

    Như vậy, sau khi điều chỉnh, tổng mức vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 dành cho 14 địa phương trên là 1.385.986 triệu đồng (giảm 15.134 triệu đồng so với mức quy định tại Quyết định số 1919/QĐ-TTg ngày 6/11/2015).

    Ảnh minh họa: VTV.vn

    Thủ tướng Chính phủ giao Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư giao chi tiết danh mục dự án điều chỉnh kế hoạch vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 cho các địa phương trên theo quy định tại Nghị quyết số 414/NQ-UBTVQH14 ngày 27/7/2017 và thực tế nhu cầu đầu tư của các phòng học trường mầm non (bao gồm các tỉnh có thay đổi tổng mức vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 được giao ở trên và các tỉnh không có thay đổi tổng mức vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 cho Chương trình kiên cố hóa trường, lớp học và nhà công vụ cho giáo viên nhưng được phép bổ sung đối tượng sử dụng vốn theo Nghị quyết 414/NQ-UBTVQH14).

    Căn cứ điều chỉnh kế hoạch vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 được giao, Ủy ban nhân dân các tỉnh giao hoặc thông báo điều chỉnh kế hoạch vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 gồm danh mục và mức vốn cụ thể của từng dự án theo quy định cho các đơn vị trực thuộc để thực hiện.

    Báo cáo kết quả giao, thông báo điều chỉnh kế hoạch vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012 - 2015 gửi Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Tài chính trước ngày 15/12/2018.

    Đồng thời, Ủy ban nhân dân các tỉnh chịu trách nhiệm về tính chính xác của các thông tin về các dự án đầu tư nguồn vốn trái phiếu Chính phủ do địa phương quản lý.

    Trường hợp phát hiện các thông tin không chính xác, phải kịp thời báo cáo Bộ Kế hoạch và Đầu tư để tổng hợp, trình Thủ tướng Chính phủ.

  • 64x64
    Cô giáo Thảo bắc nhịp cầu, đưa học sinh khiếm thị Hải Phòng tới tương lai

    Đó là cô giáo Nguyễn Thị Thảo, Tổ trưởng tổ giáo viên Trường Nuôi dạy trẻ em khiếm thị Hải Phòng.

    Sinh ra trong gia đình nghèo ở xã Hồng Thái, huyện An Dương (Hải Phòng), ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, cô gái trẻ Nguyễn Thị Thảo ấp ủ ước mơ trở thành cô giáo dạy chữ cho những trẻ em nghèo.

    Sau khi tốt nghiệp Trường cao đẳng Sư phạm Hải Phòng, cô Thảo về công tác tại Trường nuôi dạy Trẻ em Khiếm thị Hải Phòng.

    Nhớ lại những ngày đầu mới công tác tại trường, cô Thảo tâm sự: “Ngày tôi tới trường nhận công tác, thầy Nguyễn Thanh Thăng có chia sẻ, với học sinh bình thường dạy và dỗ, còn trong môi trường này, dỗ trước dạy sau.

    Lần đầu nhìn chữ Braille toàn chấm nổi ly ty tôi cũng thấy nản. Nhưng học rồi, tôi lại cảm thấy chữ Braille không khó như tưởng tượng”.

    Cô giáo Nguyễn Thị Thảo hướng dẫn học sinh khiếm thị học bài (Ảnh: Lê Trung Cường)

    Hiện nay, cô Thảo là một trong những giáo viên đọc chữ Braille tốt nhất trường khiếm thị.

    Lớp học sinh này ra trường, lớp khác đến, các em học sinh đều có những tình cảm đặc biệt như người thân với cô Thảo.

    Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô Thảo luôn đến sớm và về muộn. Mặc dù không phải là nhiệm vụ của mình, nhưng những bữa cơm chiều cô đều xuống nhà bếp giúp đỡ các em khiếm thị.

    Hơn 20 năm công tác, gắn bó môi trường giáo dục đặc biệt này, cô Thảo để lại những ấn tượng và tình cảm khó quên đối với đồng nghiệp và các thế hệ học sinh mà cô giảng dạy.

    Giáo viên trong Trường khiếm thị giờ đây quen với hình ảnh cô Thảo cùng học sinh khiếm thị vệ sinh lớp học và môi trường chung quanh.

    Các giờ học môn Văn - tiếng Việt do cô phụ trách luôn được học sinh chờ đợi và yêu thích.

    Nhìn các em, nước mắt của tôi cứ thế chảy ngược vào trong

    Ngoài giờ lên lớp chính, cô tận dụng phòng trống buổi chiều dạy thêm miễn phí các học sinh yếu kém.

    Mặc dù không phải là giáo viên được đào tạo chính quy về giáo dục đặc biệt nhưng trong công tác, cô Thảo luôn nỗ lực tự học, trau dồi chuyên môn nâng cao trình độ.

    Để nâng cao chất lượng các tiết học và nghiệp vụ chuyên môn, cô Thảo luôn tự tìm tòi, sáng tạo, nghiên cứu các phương pháp dạy học để phát huy tính tích cực, sáng tạo trong học sinh, tạo hứng thú cho các em trong từng giờ học.

    Cô chia sẻ, với học sinh khiếm thị, việc nắm vững tâm tư tình cảm, đặc điểm tâm lý của từng cá nhân chiếm tới 50% thành công của việc giảng dạy.

    Vì vậy, cô dành thời gian có mặt tại khu nội trú vui chơi cùng học sinh của mình, giúp các em giải quyết khó khăn khi làm bài tập.

    Để động viên học sinh, cô thường xuyên mua tặng các em những đồ dùng cần thiết phục vụ sinh hoạt hằng ngày. Với những học sinh sống xa nhà, cô gần gũi, giúp đỡ.

    Cô kiến nghị Ban giám hiệu vận động cha mẹ học sinh nhà trường đóng góp hỗ trợ những học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

    Bất cứ lúc nào, dù ngoài giờ hành chính hay ngày nghỉ, học sinh có nhu cầu đến trường mượn sách chữ Braille hoặc xin giấy viết, cô Thảo đều có mặt trợ giúp.

    Với cương vị tổ trưởng chuyên môn, cô giáo Nguyễn Thị Thảo đạt nhiều thành tích xuất sắc. Nhiều năm liên tục cô đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp cơ sở và luôn là “cánh chim đầu đàn” của tổ chuyên môn.

    Người giáo viên giản dị của môi trường giáo dục đặc biệt ấy dù chưa nhiều người biết, nhưng mỗi chuyến đò của cô giáo Nguyễn Thị Thảo chính là những cây cầu tri thức bắc nhịp đưa học sinh khiếm thị Hải Phòng tới tương lai.

  • 64x64
    Điều tra Hiệu trưởng chiếm đoạt hơn 571 triệu đồng của trẻ mầm non

    Ngày 14/12/2018, đại diện Công an tỉnh Sóc Trăng đã xác nhận, hiện cơ quan Cảnh sát điều tra đã ra quyết định khởi tố vụ án, để điều tra, làm rõ hành vi tham ô tài sản, xảy ra ở Trường mầm non phường 2, thị xã Vĩnh Châu.

    Trường mầm non phường 2, thị xã Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng (ảnh: Zing.vn)

    Cho tới nay, cơ quan điều tra đã rất nhiều lần mời nguyên Hiệu trưởng của nhà trường – bà Thạch Thị Pha Ni lên làm việc. Tuy nhiên, cơ quan điều tra khẳng định, cho tới nay, bà Pha Ni vẫn chưa bị khởi tố bị can.

    Căn cứ theo kết luận thanh tra cho thấy, trong hai năm học (2015 – 2016, 2016 – 2017), bà Thạch Thị Pha Ni đã có hành vi chiếm đoạt tiền hỗ trợ ăn trưa, chi phí học tập của trẻ mầm non, với tổng số tiền lên đến hơn 571 triệu đồng.

    Sau khi có kết luận thanh tra, bà Thạch Thị Pha Ni đã bị lãnh đạo ngành giáo dục của thị xã Vĩnh Châu cách chức Hiệu trưởng nhà trường.

    Hiện các cơ quan chức năng của tỉnh Sóc Trăng vẫn đang tiếp tục mở rộng điều tra vụ án này.

  • 64x64
    Quy hoạch trường đại học chỉ nên áp dụng đối với hệ thống công lập

    Là người quan tâm đến giáo dục đại học, trao đổi với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Hùng Hiệp từ Trung tâm Nghên cứu và Thực hành Giáo dục, thừa nhận rằng, giáo dục đại học là lĩnh vực cần có sự can thiệp sâu của Nhà nước nhưng can thiệp phải hợp lý, phù hợp và thực sự kiến tạo để tạo điều kiện phát triển cho hệ thống giáo dục đại học nói chung.

    Quy hoạch mạng lưới các cơ sở giáo dục theo tinh thần Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật giáo dục đại học vừa được Quốc hội thông qua là nội dung đang được dư luận quan tâm.

    Qua tìm hiểu và nghiên cứu về giáo dục đại học của một số nước trên thế giới về vấn đề này, ông Hiệp nhận ra rằng, 30-40 năm trở lại đây đã có nhiều nước thực hiện quy hoạch mạng lưới trường đại học bởi lẽ dù ở quốc gia nào đi chăng nữa thì khi giáo dục đại học phát triển phủ lớn đến một mức độ nào đó họ cũng sẽ gặp phải vấn đề tương tự như Việt Nam hiện nay.

    Điều này có nghĩa là, sự phát triển của nền kinh tế đòi hỏi hệ thống giáo dục đại học phải mở rộng, tuy nhiên mở rộng đến một giai đoạn nào đó thì lại gặp phải vấn đề là không kiểm soát được chất lượng.

    Và khi đó nhu cầu thị trường lại đặt ra vấn đề chất lượng, hiệu quả và buộc phải thay đổi về mặt cấu trúc, quy hoạch.

    Theo quan điểm cá nhân, Tiến sĩ Phạm Hùng Hiệp cho rằng: “Ở Việt Nam, chúng ta không nên đặt ra vấn đề quy hoạch đối với trường tư...". (Ảnh nhân vật cung cấp)

    Cụ thể, vị chuyên gia này nêu ví dụ, tại Úc hay một số nước châu Âu, cách đây 30 năm họ cũng có cuộc chuyển đổi mang tính chất căn cốt về vấn đề cấu trúc của hệ thống giáo dục đại học và những câu chuyện rất gần với quy hoạch mạng lưới như Việt Nam hiện nay nhằm thay đổi cách sắp xếp, cách thức tài trợ, cách thức đánh giá… cho các trường đại học.

    Việc quy hoạch mạng lưới các trường đại học ở các nước thường có xu hướng sáp nhập trường nhỏ, trường yếu lại với nhau hoặc sáp nhập trường nhỏ với trường lớn nhằm thay đổi về mặt chất lượng.

    Tuy nhiên, ông Hiệp lưu ý, ở nước ngoài, họ có 2 hình thức sáp nhập: sáp nhập bắt buộc theo yêu cầu của Nhà nước và sáp nhập tự nguyện, nhà nước chỉ ra chính sách (ví dụ các trường sáp nhập sẽ được nhận thêm một khoản đầu tư), để các trường tự tìm đến nhau và tự quyết định có sáp nhập với nhau hay không.

    Sắp tới, trường đại học được tự quyết định mức học phí

    Cũng theo quan điểm cá nhân, Tiến sĩ Phạm Hùng Hiệp cho rằng: “Ở Việt Nam, chúng ta không nên đặt ra vấn đề quy hoạch đối với trường tư bởi lẽ quy mô trường tư lớn hay nhỏ tùy thuộc vào nhà đầu tư, miễn là cơ sở giáo dục đó đáp ứng được những điều kiện cứng về cơ sở vật chất, con người, và đặc biệt là chất lượng sinh viên được bảo đảm”.

    Trước đây Việt Nam cũng từng có dự định quy hoạch mạng lưới đại học theo chức năng: đại học nghiên cứu, đại học ứng dụng và thực hành.

    Và khi vấn đề quy hoạch được đặt ra lần này, ông Hiệp cho rằng, nếu quy hoạch chức năng thì chỉ quy hoạch chức năng ở cấp độ chương trình: chương trình đào tạo định hướng ứng dụng và nghiên cứu; thay vì quy hoạch ở cấp trường như hiện nay.

    Đồng thời theo vị này, trong thời gian chờ quy hoạch, chúng ta chỉ nên dừng mở trường công để tìm hướng đi nâng cao hiệu quả hơn còn trường tư thì vẫn cho phép thành lập bởi lẽ mở trường tư là quyền của nhà đầu tư. Mà nhà đầu tư họ chỉ đầu tư khi thị trường có nhu cầu.

    Trước đó, Nghị định 46 của Thủ tướng Chính phủ ban hành năm 2017 đã quy định rõ trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo trong việc xây dựng quy hoạch mạng lưới cơ sở giáo dục đại học giai đoạn 2017-2025 và tầm nhìn 2030.

    Nghị định 46 quy định về điều kiện đầu tư và hoạt động trong lĩnh vực giáo dục do Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký ban hành vào ngày 21/4 và có hiệu lực kể từ ngày ký.

    Trong phần khoản hiệu lực thi hành, Nghị định có nêu rõ trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo là rà soát quy hoạch mạng lưới trường đại học, cao đẳng giai đoạn 2006 - 2020 để xây dựng và trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt Quy hoạch mạng lưới cơ sở giáo dục đại học giai đoạn 2017 - 2025 và tầm nhìn đến 2030.

    Trong đó khuyến khích thành lập các trường đại học tư thục hoạt động không vì lợi nhuận, theo nguyên tắc không bị giới hạn bởi số lượng cơ sở giáo dục đại học theo vùng.
    Quy hoạch mạng lưới các trường đại học, cao đẳng giai đoạn 2006-2020 được quy định tại Quyết định số 37 của Thủ tướng Chính phủ ban hành ngày 26/6/2013.

    Theo quy hoạch này, đến năm 2020 đạt khoảng 256 sinh viên/ 1 vạn dân; khoảng 70% - 80% sinh viên đại học được đào tạo theo các chương trình nghề nghiệp - ứng dụng và khoảng 30% - 20% sinh viên được đào tạo theo các chương trình nghiên cứu.

    Đến năm 2020 đạt bình quân từ 17 đến 26 sinh viên đại học và cao đẳng/1 giảng viên; số giảng viên có trình độ tiến sỹ trong tổng số giảng viên đại học khoảng 21% và số giảng viên có trình độ tiến sỹ trong tổng số giảng viên cao đẳng dự kiến đạt khoảng 4%.

    Tới năm 2020, tổng quy mô đào tạo đại học và cao đẳng đạt khoảng 2.200.000 sinh viên (tăng khoảng 1,8% so với năm học 2010 - 2011) và số sinh viên chính quy tuyển mới đạt khoảng 560.000 (tăng khoảng 8,2% so với năm 2010).

    Việt Nam đã vượt số lượng trường đại học theo mục tiêu đề ra

    Đến năm 2020 cả nước có 460 trường đại học và cao đẳng, bao gồm 224 trường đại học và 236 trường cao đẳng.

    Quy hoạch năm 2013 cũng quy định về phân bố mạng lưới các trường đại học, cao đẳng theo vùng. Cụ thể:

    - Vùng Trung du và miền núi phía Bắc: Đến năm 2020 dự kiến có 57 trường, bao gồm 15 trường đại học và 42 trường cao đẳng.

    - Vùng đồng bằng sông Hồng: Đến năm 2020 dự kiến có 157 trường, bao gồm 91 trường đại học và 66 trường cao đẳng.

    - Vùng Bắc Trung Bộ và duyên hải miền Trung: Đến năm 2020 dự kiến có 88 trường, bao gồm 38 trường đại học và 50 trường cao đẳng.

    - Vùng Tây Nguyên: Đến năm 2020 dự kiến có 15 trường, bao gồm 5 trường đại học và 10 trường cao đẳng.

    - Vùng Đông Nam Bộ: Đến năm 2020 dự kiến có 93 trường, bao gồm 55 trường đại học và 38 trường cao đẳng.

    - Vùng đồng bằng sông Cửu Long: Đến năm 2020 dự kiến có 50 trường, bao gồm 20 trường đại học và 30 trường cao đẳng.

    Nhưng như Báo Điện tử giáo dục Việt Nam đã thông tin, theo báo cáo tổng kết 5 năm thực hiện Nghị quyết 29 của Trung ương Đảng về đổi mới căn bản toàn diện giáo dục (2013-2018) của Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có đánh giá kết quả đổi mới giáo dục đại học và sau đại học.

    Theo đó, về quy mô, mạng lưới, cơ cấu ngành nghề: Đã xây dựng được mạng lưới các cơ sở giáo dục đại học gồm 236 trường đại học, học viện (không tính các trường thuộc khối quốc phòng - an ninh) trong đó bao gồm 171 trường công lập, 60 trường tư thục và dân lập, 5 trường có 100% vốn nước ngoài).

    Như vậy, từ nay đến năm 2020, Việt Nam không thành lập, nâng cấp trường đại học nào nữa thì vẫn vượt mục tiêu Quyết định 37/2013/QĐ-TTg đề ra 12 trường đại học.

  • 64x64
    Cô đã nuôi em được bữa cơm nào đâu?

    LTS: Kể câu chuyện thực tế của đồng nghiệp cũng là học trò của mình, thầy giáo Sơn Quang Huyến mong rằng các thầy cô giáo hãy luôn tự vấn bản thân trước khi có hành động bạo lực với học sinh.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Cháu tôi đi học về, thường kể chuyện trường, chuyện lớp cho ngoại. Cứ nghe tiếng bi bô của nó, là biết chuyện ớ lớp ra sao. Nào là chuyện bạn A. đi học lớp một rồi mà còn … cả quần, cả chuyện cô giáo khóc vì bà của bạn H. lên mắng cô, sao cho H. ít điểm hơn bạn N.

    Thôi thì đủ thứ, đúng là “ra đường hỏi già, ở nhà hỏi trẻ”, đâu cần cái camera!

    Chuyện ở lớp, cô giáo có thể ngụy biện, thế nhưng trong mắt trẻ thơ là “sự thật không chối cãi”. Cô giáo lớp cháu chỉ cần dọa “bạn nào nói chuyện nữa, cô chuyển sang lớp cô L.”, cả lớp lập tức im lặng liền.

    Tôi hỏi cháu “Sao mà các bạn sợ học lớp cô L. đến thế?”, cháu nói “cháu không kể với ông, là cô L., hay đánh mấy bạn lì đâu nhé!”.

    Bạo lực chỉ đẻ ra bạo lực, yêu thương mới lan toả yêu thương. Ảnh minh họa: Anninhthudo.vn

    Thế là tôi đi gặp L., một cuộc gặp mặt không mong muốn, nhưng đầy “thú vị”.

    L. là học trò cũ của tôi, tính xởi lởi, cởi mở, ăn to, nói lớn, trực ngôn, không để bụng. L. dạy học cũng gần hai chục năm rồi, thành tích đầy mình, chinh chiến bao cuộc thi giáo viên dạy giỏi các cấp.

    Khi tôi tâm sự, góc nhìn con trẻ về L. như thế, L. cười vang “chuyện đó xưa rồi thầy ạ, em đi thi giáo viên chủ nhiệm giỏi, các bạn bảo thi chủ nhiệm dữ, chứ giỏi gì.

    Mới về trường, học trò đủ mọi lứa tuổi, đứa lớn hiếp đáp đứa nhỏ, bất bình quá, em làm dữ để bảo vệ học trò hay bị ăn hiếp; tiếng “lành” đồn xa, một đồn … ngàn; em suýt ế chồng vì dữ luôn đó. Chỉ một năm là em “nổi tiếng”, chẳng cần dữ, lũ nhỏ cũng im re.”

    - Vậy bây giờ em có đánh học trò nữa không?

    Đình chỉ công tác 15 ngày cô giáo đánh học sinh khuyết tật bầm tím

    - Không, thầy ạ, có một lần, em đánh vào mông một bé hay bắt nạt bạn vì không cho nó chép bài, nó nói “Cô đã nuôi em được bữa cơm nào đâu? Sao đánh em?”.

    “Ngẫm, đúng quá, thầy ạ. Hôm sau em gọi bé đó ra nói riêng “Em đã nuôi bạn được bữa cơm nào đâu, sao ngày nào cũng đánh bạn?”.

    Từ đó, không còn chuyện bắt nạt trong lớp, em tuyệt đối không đụng tay, đụng chân đến học trò nữa, bây giờ đồng nghiệp gọi em là dữ trong ngoặc. Đi dạy, mình cũng phải học, chính học trò thầy ạ.”

    Những giáo viên đánh học trò nổi đình nổi đám trên báo chí, đã nuôi học trò đó được bữa cơm nào chưa nhỉ? Chắc chắn là chưa rồi!

    Vậy trước khi dang tay đánh học sinh, bạn chỉ cần hỏi chính mình“Đã nuôi học trò được bữa cơm nào chưa? Sao đánh nó?”, tin rằng bạn sẽ bỏ tay xuống. Cách đơn giản nhất, tránh bao điều rắc rối, xảy ra cho chính mình.

    Vậy nuôi trẻ có được đánh nó không? Chắc chắn là không rồi. Chúng ta đang hòa nhập quốc tế, hòa nhập phương pháp giáo dục hiện đại, văn minh; không còn cái khẩu hiệu “thương cho roi cho vọt… ” nữa.

    Dù ở đâu, trên thế gian này, trẻ con đều đáng được bảo vệ, trân trọng; trong trường học lại càng phải như thế.

    Bạo lực chỉ đẻ ra bạo lực, yêu thương mới lan toả yêu thương. Làm nghề giáo, cái cần đầu tiên là lòng nhân ái, có nó trong mỗi người giáo viên, chúng ta dễ dàng vượt qua khó khăn, nghịch cảnh; gieo yêu thương, cho cây đời đơm hoa kết trái.

  • 64x64
    "Hiệu trưởng phải hơn giáo viên một cái đầu"

    Trong bối cảnh nhiều vụ bạo hành học đường xảy ra vừa qua, nhiều người cho rằng, hiện nay giáo viên đang phải chịu áp lực từ nhiều phía: Phụ huynh, học sinh, xã hội…

    Trước vấn đề này, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã trao đổi với thầy Nguyễn Văn Hòa – Chủ tịch Hội đồng quản trị trường Trung học cơ sở và Trung học phổ thông Nguyễn Bỉnh Khiêm bên lề tọa đàm "Áp lực của giáo viên: Nguyên nhân và giải pháp".

    Theo đó, thầy Hòa cho rằng: “Lâu nay chúng ta vẫn duy trì cách dạy học là dạy học sinh ngoan và vâng lời, bảo sao và làm vậy.

    Và bản thân giáo viên cũng là sản phẩm của lối dạy đó nên các thầy cô không chấp nhận học sinh hư, cảm thấy bức xúc khi học sinh không đi vào khuôn phép, kỉ luật. Thậm chí một số giáo viên còn cho rằng việc bạo lực với học sinh là trách nhiệm để đưa các em vào khuôn khổ.

    Chính vì trẻ em không hề được nêu chính kiến, không được dạy để nói lên chính kiến của mình nên các em không hề được dạy sáng tạo.

    Rồi đến tư tưởng, mục tiêu giáo dục là học sinh ngoan và vâng lời. Một trăm, một nghìn cái học bạ thì chiếm tới 90% đều ghi là ngoan, vâng lời, chấp hành kỷ luật”.

    Từ góc độ một hiệu trưởng, thầy Hòa cho rằng, 70% giáo viên hiện nay được đào tạo theo cách cũ nên bảo thủ, khó thay đổi và cần phải được ngành giáo dục quan tâm. (Ảnh: Thùy Linh)

    Do đó, thầy Hòa rất lo lắng khi Nghị quyết 29 của Trung ương Đảng đã chỉ ra giáo dục hướng tới mục tiêu hình thành nhân cách, dạy đứa trẻ biết sáng tạo, thành con người.

    Đây là tư tưởng giáo dục đúng đắn nhưng ngành giáo dục hiện nay chỉ đạo từ trên xuống dưới vẫn là phải đào tạo học sinh ngoan, đào tạo kiến thức để thi cử, chạy theo thi đua, thành tích khiến cho cấp trên áp lực xuống nhà trường, nhà trường tạo áp lực lên giáo viên, học sinh áp lực lên thầy cô, cha mẹ tạo áp lực cho thầy cô và chính bản thân thầy cô cũng tự tạo áp lực lên chính mình.

    Từ góc độ một hiệu trưởng, thầy Hòa cho rằng, 70% giáo viên hiện nay được đào tạo theo cách cũ nên bảo thủ, khó thay đổi và cần phải được ngành giáo dục quan tâm.

    “Lâu nay, học sinh được dạy là phải ngoan, nên khi học sinh hư là giáo viên bức xúc, đánh học sinh. Đó là là điều các thầy cô phải thay đổi, giáo viên phải tự thấy mình hạnh phúc, làm mới mình thì giáo dục mới đi lên được.

    Những quy định nào không phù hợp, gây áp lực cho giáo viên thì sẽ cắt bỏ

    Hơn nữa, mục tiêu giáo dục phổ thông của chúng ta là dạy người chứ không phải chạy theo thành tích vì nếu thành tích thì mục tiêu là bao nhiêu học sinh giỏi, bao nhiêu giải nọ, giải kia”, thầy Hòa nêu quan điểm.

    Cuối cùng, thầy Hòa nói, khi đổi mới muốn đào tạo, muốn thay đổi 80 vạn giáo viên là rất khó và cần thời gian nên trước mắt Bộ Giáo dục và Đào tạo, các trường sư phạm cần tập trung đào tạo 8.000 – 10.000 Hiệu trưởng các trường phổ thông.

    Bởi lẽ theo vị này, Hiệu trưởng chính là người giúp Bộ, giúp Sở chuyển biến giáo dục từ chính cơ sở của họ.

    Do đó, “Hiệu trưởng phải hơn giáo viên một cái đầu, Hiệu trưởng phải thực sự là thầy hiệu trưởng, phải trên tầm giáo viên. Có như vậy bài toán về giáo viên sẽ được tháo gỡ”, thầy Hòa nhấn mạnh.

    Trước đó, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã trao đổi với Giáo sư Phạm Tất Dong, Phó Chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam liên quan đến vấn đề này.

    Theo ông Dong, thường người ta nhìn góc độ hiệu trưởng như một nhà quản lý nhưng thực ra hiệu trưởng trước hết phải là nhà sư phạm.

    Nếu hiệu trưởng không phải là nhà sư phạm thì làm sao quản lý được giáo dục. Cho nên, người hiệu trưởng vốn được đào tạo trong các trường sư phạm và sau đó phải được bồi dưỡng ở những trường đào tạo cán bộ hành chính. Như vậy sức đổ ra để đào tạo hiệu trưởng gấp đôi lần đào tạo giáo viên.

    Giáo viên chỉ đào tạo về mặt chuyên môn, đứng lớp giảng dạy nhưng hiệu trưởng không chỉ là giáo viên mà còn là cương vị người quản lý. Như vậy, hiệu trưởng một lúc có hai nhiệm vụ đè lên vai.

    Bạo lực học đường bắt đầu từ hiệu trưởng

    Cũng theo ông Phạm Tất Dong, trong công tác đào tạo hiệu trưởng hết sức chú ý là không phải cứ giáo viên dạy giỏi thì có thể làm hiệu trưởng được.

    Bởi nhiệm vụ của hiệu trưởng quản lý sẽ không giống như quản lý một doanh nghiệp vì môi trường nhà trường là đào tạo ra nhân cách học sinh.

    Công tác của hiệu trưởng cũng không chỉ quản lý về mặt hành chính mà phải quản lý theo công nghệ giáo dục.

    Trong đó, môi trường nhà trường là môi trường đạo đức chứ không phải môi trường vật lý đơn thuần.

    Chính vì thế, một hiệu trưởng phải là nhà giáo giỏi và nhà quản lý giáo dục giỏi.

  • 64x64
    Ước mơ lớp học nơi đầu gió Nậm Chà

    Lũ trôi cầu rồi!

    Ở nơi cách Hà Nội hơn 500km, thầy cô, bà con và hơn 300 em học sinh trường Mầm non Nậm Chà (xã Nậm Chà, huyện Nậm Nhùn, Lai Châu) mong mỏi từng ngày được học tập, vui chơi dưới ngôi trường có nền bê tông, có đầy đủ bàn ghế, tường kín gió và sân chơi…

    Nếu như Nậm Nhùn, địa danh gợi nhớ đến một trong những vùng khó khăn nhất của tỉnh Lai châu thì Nậm Chà gợi đến vùng khó khăn nhất của Nậm Nhùn.

    Cầu ở Nậm Chà một năm được dựng lại 3 - 4 lần bởi cứ vào mùa lũ, cầu lại cuốn trôi mất.

    Bởi đến được Nậm Chà, phải ngược dòng sông Đà hơn 2 tiếng lênh đênh trên sông nước. Mùa mưa đường vào Nậm Chà dường như không thể.

    Vào đến Nậm Chà để đến được Huổi Lính, ngôi trường nơi đầu mỏm gió ấy phải đi qua hai cây cầu tạm bằng nứa, tre ẽo uột, ọp ẹp. Những chiếc cầu gép bằng những cây luồn run lên bần bật như đang phải gồng mình quá sức.

    “Ngay trước ở đây cũng có cầu, nhưng nước cuốn trôi mất rồi. Đây là chiếc cầu bằng tre được dân bản dựng lại lần thứ 3! Cứ lũ lên lại trôi, mà đó là đường đi chính và dễ đi nhất của bà con trong bản”, cô Đinh Thị Kim Dung – Hiệu trưởng trường mầm non Nậm Chà kể.

    Tuy là nữ nhi nhưng các cô giáo vùng cao quả là những lái xe đại tài.

    Những đoạn leo đoạn đèo dốc 45 độ không làm khó được cô giáo. Cái khó của các cô chính là mùa đông lạnh giá và những ngày mưa trắng trời, đường về bản xa xăm và mù mịt nơi thâm sơn cùng cốc này.

    Đường đến trường lẩn khuất trong mây.

    Chưa đầy 5 km từ trung tâm xã vào đến Huổi Lính nhưng cả đoàn phải mất 1 giờ đồng hồ để vào đến nơi. Ngày nào cũng vậy, nắng cũng như mưa, sương muối hay giá lạnh, cô giáo trẻ Vàng Thị Máy và bao thế hệ giáo viên khác đều cứ lầm lũi bám đá vượt dốc treo leo để vào được đến điểm trường.

    Lớp học bên bếp lửa

    Điểm trường Huổi Lính nằm lọt thỏm trong thung lũng quanh năm phủ mờ sương. Lớp học ở Huổi Lính là mấy gian nhà nứa lụp xụp đan phên.

    Lớp học là Căn phòng phòng trống hếch trống hoác, chẳng có đồ chơi, vỏn vẹn hơn chục vỏ hộp sữa vẫn giữ nguyên ống mút cắm.

    Đây là những món đồ chơi của các em nhỏ ở Huổi Lính, đồ chơi ấy được tận dụng lại từ món quà của các nhà thiện nguyện đến thăm.

    Thấy người lạ, lũ trẻ ngơ ngác, nửa muốn gần gũi, nửa như sợ hãi và đầy xa lạ. Sân chơi của các bé là toàn đất đỏ, bụi mù. Bên ngoài đó, một vài em đang chân trần chơi đùa trên nền đất, tất cả chúng đều nhem nhuốc, quần áo bắt bụi từ đường đến trường.

    Cô giáo Vàng Thị Mảy và học trò thân thương. Trong cái khó, cái nghèo lời ca tiếng hát vẫn cất véo von trên non cao.

    Những đứa trẻ đang nghịch chơi ấy bẽn lẽn, lấp ló sau lưng nhau, rồi chạy ù ra suối. Chúng lấm lem, làn da đỏ xỉn như chính màu của dòng sông, màu đất nơi đó.

    Nhìn học trò, các thầy cô giáo kể, ở đây phụ nữ đa phần không biết nói tiếng phổ thông, trẻ đến trường khổ lắm.

    Có phụ huynh đưa các em đi học phải băng qua đường rừng núi, nhà cách trường hàng mấy km.

    Mùa nắng đi còn dễ, mùa lũ lên những con nước như muốn nuốt trửng người đi đường...

    Mùa đông cũng như mùa hè, các em chỉ mặc một bộ quần áo, thậm chí thời tiết xuống 10 độ, vẫn đồng phục ấy, vẫn chân đất đến trường, ngồi học mà run lên bần bật, chân tay tím tái.

    Thương trò, lớp học vẫn diễn ra quanh bếp lửa các cô đốt lửa cho các em ngồi sưởi.

    Giờ nghỉ trưa.

    Lặng nhìn về phía đồ chơi bằng tre tự làm cho học sinh, cô Hiệu trưởng kể: “Mình chỉ ước có một cái sân xi măng cho các con chơi.

    Trời mưa lầy lội lắm, các con không chơi được, đi vào lớp mang theo cả bùn đất. Chưa kể, nơi đây thường xuyên có gió xoáy, tung bụi mù mịt cả trường, ngập lớp”.

    Theo chân cô đến nhà ăn của trường, lòng chúng tôi quặn thắt, cổ họng nghẹn lại khi thấy nó giống túp lều hơn là phòng ăn.

    Căn phòng được dựng bằng liếp tre sơ sài, mái nhà phủ tấm bạt rộng, chỉ đủ che nắng, hễ trời mưa là dột.

    Đồ nấu bếp chỉ có 2 chiếc nồi, không có đồ đựng thức ăn, nấu xong đổ vào xô để chia cho các em. Vậy mà, nơi đây là chỗ ăn của bọn trẻ hàng ngày từ nhiều năm nay.

    Cô Dung nói đây là nơi “khang trang” nhất so với 6 điểm lẻ còn lại, điểm trường xa nhất cách đây 7 – 10km.

    Những đứa trẻ ở Huổi Lính.

    Trong số đó có 4 điểm phòng học vẫn là nền đất và một điểm chỉ có tre lứa đan thành phên quây lại, mùa mưa lầy lội và trời nắng các cô phải vẩy nước xuống nền trước khi dạy cho đỡ bụi.

    Khổ, vất vả là thế nhưng vì thương học trò, muốn các em biết tới con chữ nên các thầy cô lại cố gắng

    Hiện toàn xã Nậm Chà có 349 học sinh từ độ tuổi 3 – 5, chủ yếu là dân tộc Dao, H’Mông, Cống.

    Mỗi học sinh được Nhà nước trợ cấp 120 nghìn đồng/ tháng, chẳng đủ nên phụ huynh đóng góp thêm gạo, củi và mang bát thìa cho các con.

    Cô giáo Tuyết trên đỉnh Pà Vầy Sủ

    “Trẻ ở đây tự lập lắm, chẳng cần các cô phải bón, đút, ép ăn như dưới xuôi. Thứ 7, chủ nhật nào bố mẹ cũng đến xin cô cho con nghỉ học để lên nương. Như trường hợp của em Chảo Tham Phú (5 tuổi, người dân tộc Dao) hàng ngày vẫn theo anh chị đến trường mà không cần bố mẹ đưa đón.

    Có lần tôi đến bản vận động Phú đến trường, thấy cậu một tay cầm vốc cơm, tay kia là mấy hạt muối trắng, ăn ngon lành”, cô Dung nhớ lại.

    Trước kia, cơm ở Huổi Lính chan nước lã là chuyện thường tình, trẻ đến trường chẳng mấy khi bụng được lửng lửng cơm.

    Từ ngày được Nhà nước hỗ trợ 120 nghìn đồng/ tháng, nhà trường tổ chức ăn bán trú, bữa có thịt, có cá, đậu... Từ đó, học trò ở Huổi Lính thích đến trường hơn hẳn.

    Khó khăn là vậy, nhưng bao năm nay các cô vẫn “cắm dùi cõng chữ lên non”.

    Điểm trường ở Huổi Lính.

    Đặc biệt là sự thiếu thốn tình cảm gia đình, một năm về thăm gia đình 2 lần, nghỉ hè và nghỉ Tết hầu hết các cô có con nhỏ phải gửi ở nhà cho ông bà chăm.

    Nhiều cô lúc chia tay con, con chạy theo, nước mắt ngắn dài khóc đòi mẹ: “Mẹ ở nhà với con!”, “Mẹ đừng đi”… mà nghẹn lại không đặng đi nghĩ thương con.

    Có lẽ chính vì sự vất vả, thiếu thốn tình cảm ấy mà các cô thương học trò như con.

    Hình ảnh cô giáo đút ăn ân cần cho một học sinh khuyết tật 3 tuổi không tự vận động, vẫn ám ảnh những người đến với Huổi Lính một lần.

    Thế nhưng, những ánh mắt thơ ngây giữa ngây giữa đại ngàn nắng gió cứ thế lớn lên trong vòng tay đầy tình thương của các cô giáo như thế.

    Lúc chia tay, cô Dung nắm chặt tay chúng tôi tha thiết chia sẻ: “Mong muốn thì nhiều lắm, nhưng giờ tôi chỉ có ước mơ có sân xi măng để vui chơi, có bàn ghế cho các cháu học, có căn phòng trụ được những ngày mưa, gió lạnh”.

  • 64x64
    Sinh viên làm gì khi 80% công việc truyền thống sẽ biến mất?

    Đó là vấn đề mà bà Lê Duy Loan – một kỹ sư người Mỹ gốc Việt tại buổi giao lưu, nói chuyện với gần 1.000 sinh viên Trường Đại học Bách Khoa (Đại học Đà Nẵng) ngày 13/12.

    Bà Lê Duy Loan nói về cuộc cách mạng 4.0. Ảnh: TT

    Bà Loan là kỹ sư có 24 bằng sáng chế và là người phụ nữ duy nhất được chọn vào ban lãnh đạo kỹ thuật của tập đoàn Texas Instruments (TI) trong lịch sử 83 năm của TI).

    “Chương trình Student Forum 2018” nhằm chia sẻ những kiến thức, kỹ năng mà sinh viên khối ngành STEM (từ viết tắt của Science - khoa học, Technology - công nghệ, Engineering - kỹ thuật và Maths - toán học) cần để đáp ứng cho cách mạng công nghiệp 4.0 do một số diễn giả nổi tiếng tham dự.

    Lập trình E-Robot Coding hứa hẹn tiên phong phổ cập giáo dục STEM tại Việt Nam

    Ngoài bà Loan còn có ông Andrew Latham – cựu giám đốc Chevron Châu Phi và Việt Nam, Phó Giáo sư Đoàn Quang Vinh – Hiệu trưởng trường Đại học Bách khoa (Đại học Đà Nẵng).

    Tại buổi nói chuyện, bà Loan đã tóm tắt lại quá trình phát triển từ cuộc cách mạng đầu tiên của loài người đến cuộc cách mạng 4.0 đang diễn ra như vũ bão hiện nay.

    Đi cùng với đó là sự phát triển của các thiết bị công nghệ, trí tuệ nhân tạo (AL)... đã làm thay đổi tư liệu sản xuất của thế giới loài người.

    “Vậy yêu cầu đặt ra đối với người lao động trong cuộc cách mạng 4.0 là gì?”, bà Loan đặt vấn đề.

    Nhiều người lo lắng rằng 20-30 năm nữa, 80% công việc truyền thống hiện nay sẽ biến mất. Thay vào đó là các ngành nghề mới, sử dụng công nghệ robot ra đời. Vậy hàng triệu người sẽ lâm vào cảnh thất nghiệp.

    Bà Loan cho rằng, dù công nghệ có thay đổi như thế nào thì 50 – 60 năm nữa, chúng ta vẫn phải làm việc với con người.

    Chính vì vậy, với người lao động, ngoài kiến thức chuyên môn còn cần có những kỹ năng mềm.

    Kỹ năng mềm sẽ quyết định 80% thành công của người lao động, bởi với cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 thì công nghệ, kỹ thuật sẽ thay đổi nhanh chóng, có những kiến thức được trang bị trong trường học sẽ không còn cần thiết nữa.

    Nhưng kỹ năng mềm như kỹ năng phản biện, tư duy sáng tạo, khả năng giải quyết vấn đề, làm việc theo nhóm, quản lý cảm xúc, kỹ năng ra quyết định, kỹ năng hợp tác… sẽ rất cần thiết để thích ứng với công việc”, bà Loan nói.

    Điều gì khiến cô Như Quỳnh yêu tiếng Anh, hào hứng viết sách hướng dẫn về STE

    Bà Lê Duy Loan cũng cho biết, việc làm của các kỹ sư khối STEM trong tương lai sẽ rất linh hoạt, ngoài mô hình truyền thống một kỹ sư làm việc cho một tập đoàn, một nhà máy cho đến khi nghỉ hưu thì các kỹ sư có thể lựa chọn nhiều công việc cho nhiều đối tác khác nhau cùng trong một thời điểm.

    Đồng thời, “tự mình quản lý, lãnh đạo mình”, chính vì vậy, các kỹ năng mềm và khả năng thích ứng, tự đào tạo sẽ rất quan trọng.

    Tại buổi trò chuyện này, các diễn giả cũng đã giải đáp những thắc mắc của sinh viên về STEM, những kỹ năng cần thiết để học vận dụng STEM trong những năm tháng trên giảng đường đại học.

  • 64x64
    Vẫn nhức nhối nạn nâng, sửa điểm cho học sinh

    LTS: Thời điểm này nhiều trường học lại phải đối diện với việc xin điểm, nâng điểm, sửa điểm cho học sinh.

    Thầy giáo Kiên Trung phản ánh những thực tế đáng buồn đang xảy ra vì căn bệnh thành tích đã ăn sâu bám rễ trong ngành giáo dục.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Đến thời điểm gần kết thúc học kỳ, năm học ở nhiều trường học thường nhức nhối chuyện xin, nâng, sửa điểm cho học sinh.

    Bây giờ, có nhiều người coi việc ấy là chuyện rất đỗi bình thường, không còn biết áy náy, xấu hổ, cắm rứt lương tâm gì cả. Vậy thì ai đi xin điểm, xin điểm với động cơ, mục đích gì?

    Một số phụ huynh đi xin điểm vì muốn con em mình có kết quả “đẹp” trong các năm học, để được khen thưởng, nở mày nở mặt với thiên hạ, để đủ điều kiện, tiêu chuẩn đăng ký, tham gia sơ tuyển vào các trường đại học ngành quân đội, công an… đang rất hot hiện nay.

    Gặp những nhà trường, giáo viên dễ dãi thì phụ huynh dễ dàng đạt được mục đích của mình.

    Một số cán bộ quản lý đi xin điểm vì thành tích chung của nhà trường, của bản thân mình.

    Bằng vị trí, quyền lực có sẵn trong tay, các vị cán bộ quản lý biết cách “tác động, thuyết phục” các thầy cô giáo “động lòng”, phải “có cái tâm” với học trò, quý bậc phụ huynh.

    Một số phụ huynh đi xin điểm vì muốn con em mình có kết quả “đẹp” trong các năm học. Ảnh minh họa: http://hoctot.hocmai.vn

    Ban giám hiệu gợi mở như thế, các giáo viên, nhất là năm cuối cấp phải “hiểu ý” và tự mình biết nâng điểm, cộng điểm như thế nào cho hợp lý, kín kẽ, không để những người “lắm chuyện” biết tới…

    Kể cả một số giáo viên cũng bị bệnh thành tích sai khiến, lôi kéo, đến cuối học kỳ, cuối năm thấy tỉ lệ, kết quả điểm của học sinh các lớp mình giảng dạy thấp, ít điểm quá…bắt đầu chỉnh, sửa, nâng điểm hàng loạt, bằng chứng nhiều sổ điểm cá nhân đầy “vết tích” thay đổi điểm số.

    Thậm chí, có giáo viên còn dò tìm bài làm của học sinh lớp mình khi đã cắt phách, chấm chung để nâng điểm bài thi học kỳ cho học sinh với mục đích kết quả điểm thi của mình không được phép tệ hơn các đồng nghiệp cùng khối lớp dạy.

    Một số cán bộ, giáo viên đi xin điểm các đồng nghiệp của mình vì quan hệ bà con, thân thiết.

    Nỗi niềm của những thầy cô được xin điểm

    Là cháu, là con của anh em đồng nghiệp mình, ai nỡ khắt khe, cho điểm dưới trung bình mặc dù những em học sinh đó học hành còn hạn chế, yếu kém nhiều?

    Nay mình giúp con cháu họ, những năm sau mình có con cháu đi học, họ sẽ giúp lại mình.

    Cái chủ nghĩa duy tình, các mối quan hệ chằng chịt của xã hội Việt Nam nói chung, ngành giáo dục nói riêng là như thế đó, vẫn còn nặng nề, chi phối, khó thể dứt bỏ được trong ngày một, ngày hai.

    Về quy định ghi điểm, sửa điểm, giáo viên nào cũng rành rọt, vững vàng. Lâu nay, có một số nhà trường đã được việc công khai điểm số của học sinh trên trang điện tử nội bộ, qua sổ liên lạc điện tử theo đợt, học sinh và phụ huynh đều biết, góp phần minh bạch và đẩy lùi, giảm thiểu tình trạng tùy tiện, tự do nâng, sửa điểm ở cuối kỳ, cuối năm.

    Thầy Anh, Phó Hiệu trưởng, một trường trung học cơ sở ở tỉnh Gia Lai cho rằng: “Việc nâng điểm, sửa điểm tùy tiện, chạy theo thành tích ảo… gây ra nhiều hệ lụy, không phản ánh đúng chất lượng dạy học, tạo ra sự thiếu công bằng trong đánh giá, xếp loại, một số học sinh có tư tưởng chủ quan, ỷ lại, thiếu động lực học tập và rèn luyện.

    Theo tôi, các nhà trường, thầy cô giáo cần tiên phong, gương mẫu việc này, đánh giá, ghi điểm nghiêm túc để các em biết chăm lo tự học nhiều hơn và phụ huynh bớt đi chuyện xin điểm cho con em.”

    Chấm điểm, ghi điểm chính xác thực lực học tập của các em không phải là việc làm quá khó. Nó phụ thuộc rất nhiều vào nhận thức, trách nhiệm của các nhà trường, thầy cô giáo.

    Các nhà trường, giáo viên cần sớm rũ bỏ căn bệnh thành tích đã ngự trị lâu nay, đánh giá, ghi điểm một cách trung thực, chính xác để học sinh nghiêm túc thật sự trong học tập, rèn luyện.

    Đối với những em năng lực học tập còn hạn chế thì nhà trường có biện pháp phụ đạo, giúp đỡ các em lấy lại tự tin, kiến thức bị hẫng hụt.

    Đối với những em quá tệ thì mạnh dạn cho thi lại, hoặc ở lại lớp, việc làm này tốt cho tương lai của các em, đừng vì thành tích đẩy các em lên lớp hết khiến các em khổ sở, chán nản với cảnh “ngồi nhầm lớp” mà báo chí từng phản ánh không ít trường hợp “cười ra nước mắt”.

  • 64x64
    Chúng tôi nghi ngờ năng lực một số giám khảo chấm sáng kiến kinh nghiệm

    LTS: Sau bài viết “Bất thường trong việc chấm sáng kiến kinh nghiệm tại Bình Thuận” của tác giả Thuận Phương đăng trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, nhà giáo Phan Tuyết tiếp tục đưa ra những chia sẻ và quan điểm của mình về việc chấm sáng kiến kinh nghiệm.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Sau bài viết “Bất thường trong việc chấm sáng kiến kinh nghiệm tại Bình Thuận” của tác giả Thuận Phương đăng trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, chúng tôi nhận được khá nhiều ý kiến của giáo viên, của bạn đọc trong và ngoài tỉnh xoay quanh việc viết sáng kiến của giáo viên, việc chấm sáng kiến của giám khảo.

    Và nhiều đề nghị cần được dẹp bỏ hình thức buộc phải viết sáng kiến kinh nghiệm để tham gia các hội thi (giáo viên dạy giỏi, giáo viên chủ nhiệm giỏi, giáo viên tổng phụ trách giỏi…) trong ngành giáo dục hiện nay.

    Thiếu kiến thức thực tế nên thường chọn giải pháp an toàn

    Trở lại việc sáng kiến “Tạo hứng thú cho học sinh bằng hình thức sân khấu hóa trong tiết kể chuyện lớp 2” của cô giáo Phan Thị Tuyết, Trường Tiểu học Tân An 1, thị xã La Gi bị Ban giám khảo Hội thi giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh đánh giá không đạt.

    Giám khảo cho rằng: “Các nội dung áp dụng thực tế tại lớp chưa thật phù hợp với thực tế học sinh…chưa hợp lý, chưa mang tính khả thi cao” chỉ vì lý do giáo viên, học sinh mất nhiều thời gian cho việc chuẩn bị các tiết bài mới (phục trang, đạo cụ hóa trang, tình huống…).

    Bất thường trong việc chấm sáng kiến kinh nghiệm tại Bình Thuận?

    Dù giám khảo có đề xuất: “Nếu đề tài được nghiên cứu kĩ và đề xuất các giải pháp cụ thể hơn có thể vận dụng linh hoạt vào các hoạt động ngoài giờ lên lớp hoặc các tiết Tiếng Việt bổ sung sẽ phát huy năng lực của học sinh và đề tài áp dụng sẽ hiệu quả hơn”.

    Với đề xuất ấy, giám khảo ngầm công nhận sáng kiến nếu đầu tư thêm một chút sẽ hiệu quả hơn. Bấy nhiêu thôi cũng chưa đủ để xếp loại đạt dù ở mức thấp nhất hay sao?

    Tôi nghi ngờ năng lực một số giám khảo chấm sáng kiến kinh nghiệm ở Bình Thuận là hoàn toàn có cơ sở.

    Bởi, chính họ chưa thấy được việc làm mới cách dạy của người viết, chính họ có thể chưa khi nào dạy hoặc chỉ dạy theo trình tự trong sách hướng dẫn VNEN nên mới có những nhận định võ đoán và vô căn cứ:

    “Giáo viên, học sinh mất nhiều thời gian cho việc chuẩn bị các tiết bài mới (phục trang, đạo cụ hóa trang, tình huống…”.

    Phải rồi, nếu họ có kinh nghiệm dạy kể chuyện lớp 2 sẽ thấy chẳng có gì là mất công khi chuẩn bị phục trang, đạo cụ.

    Phục trang chỉ là cái áo dài, bộ đồ bộ đội, chiếc áo bà ba, chiếc áo blu y tế…tất cả là đồ cũ giáo viên chỉ bỏ công xin về một lần và để làm đồ dùng dạy hết năm này qua năm khác.

    Còn đạo cụ ư? Đó chỉ là một bó que thẻ (lấy từ những que kem, cây đũa tre học sinh đã dùng để ăn hàng rửa sạch…), là cái ống nghe cũ giáo viên xin về từ trạm xá, là mấy hạt đào lượm ở ngoài sân, là vài mẫu giấy vụn, bình bông giả trong lớp khi nào chẳng có…những đạo cụ này cũng dùng từ năm này qua năm khác.

    Giám khảo nhận xét thế, tôi đồ rằng họ còn không biết nội dung từng câu chuyện kể trong sách lớp 2 nên mới ngỡ phục trang, đạo cụ…phải hoành tráng lắm nên sẽ tốn nhiều thời gian, công sức đến như vậy.

    Một số đồng nghiệp tại trường nơi tác giả giảng dạy cũng lên tiếng, dù sáng kiến viết chưa hoàn hảo (và sẽ chẳng bao giờ có sáng kiến viết hoàn hảo) nhưng việc tác giả đang áp dụng kinh nghiệm của mình vào giảng dạy thực tế trên lớp tạo hứng thú cho học sinh học tập cũng đã xứng đáng được ghi nhận là sáng kiến.

    Có giáo viên nói rằng: “chưa đọc sáng kiến nhưng chỉ nghe tên sáng kiến “Tạo hứng thú cho học sinh bằng hình thức sân khấu hóa trong tiết kể chuyện lớp 2” đã đủ biết đậu rồi”.

    Năng lực một số giám khảo chấm sáng kiến kinh nghiệm (Ảnh: ĐAN).

    Ai có đủ can đảm khẳng định rằng gần 400 sáng kiến kinh nghiệm mà Ban giám khảo Hội thi giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh của Bình Thuận lần này được chấm đỗ đều mang vào áp dụng dạy học hiệu quả trong thực tế?

    Hay phần lớn trong số đó chỉ viết để đi thi và sau đó nó lại được lãng quên như chưa hề tồn tại?

    Bạn đọc Lê Quốc Vũ sau khi đọc bài báo cho biết: “Chắc chắn và phải nói là chắc chắn các tay chấm này là cán bộ quản lý và cũng chắc chắn rằng họ chưa từng và mãi mãi chưa từng dạy môn kể chuyện. Vì vậy, họ phê một cách cho có để đủ rớt”.

    Giám khảo chấm, họ là ai?

    Nếu ở cấp huyện thị, sáng kiến kinh nghiệm được các trường gửi lên thì chuyên viên phòng giáo dục sẽ là người chấm.

    Mấy trăm cái sáng kiến được viết theo nhiều đề tài ở nhiều môn học, nhiều lớp học. Người chấm dù tài giỏi và am hiểu đến đâu cũng không thể bao quát hết các lớp, các môn học.

    Thế nên không ít sáng kiến “may nhờ rủi chịu” cái đáng đỗ thì rớt, cái đáng rớt thành đỗ. Hay việc năm nay gửi chấm bị rớt, năm sau để y chang gửi chấm lại đỗ…

    Ở cấp tỉnh cũng chẳng hơn gì, Ban giám khảo thường được điều động cán bộ quản lý của các trường trong địa bàn đi chấm.

    Chẳng phải ai làm Ban giám hiệu cũng giỏi về chuyên môn, cũng có kinh nghiệm nhiều trong giảng dạy, cũng có nền tảng kiến thức phong phú.

    Có người viết bản báo cáo còn bị sửa lên sửa xuống vì lỗi chính tả, cách hành văn, lỗi dùng từ, đặt câu thật ngớ ngẩn...nhiều ý kiến cho rằng, có không ít giám khảo suốt đời cũng chưa viết nổi một sáng kiến ra hồn hoặc có người lại chưa bao giờ đứng lớp dạy học thì kiến thức nào, kinh nghiệm đâu để thẩm định sáng kiến của người khác? Có lẽ thế mà vàng thau lẫn lộn là chuyện bình thường.

    3 người trượt thi đua, lại là những người giỏi nhất!

    Nhiều người trong số đó đang nhầm lẫn nghĩa của từ “sáng kiến”. Theo Từ điển tiếng Việt, sáng kiến chính là ý kiến mới, có tác dụng làm cho công việc tiến hành tốt hơn.

    Thế nhưng hàng trăm cái được gọi là sáng kiến kinh nghiệm của giáo viên nộp dự thi hiện nay trong ngành giáo dục chẳng khó khăn gì để không thấy được sự trùng lắp về đề tài và biện pháp thực hiện một cách quá quen thuộc.

    Nào là biện pháp (giải pháp) kèm học sinh yếu, kém, chưa tích cực, viết đúng chính tả, rèn nề nếp, tính tự quản, xây dựng lớp học thân thiện, học sinh tích cực, xây dựng tiết dạy tốt…năm nào năm nấy những đề tài này vẫn thường xuyên xuất hiện trong sáng kiến của giáo viên.

    Dù khi viết, thầy cô chẳng ai nhìn ai nhưng chúng tôi khẳng định rằng các giải pháp họ đưa ra trong từng sáng kiến chẳng có gì khác nhau. Vì đó là cái mà ai cũng biết, cũng đang làm chứ không phải là ý kiến mới của riêng một ai.

    Bất bình về việc một số sáng kiến chất lượng bị đánh rớt, có người cho rằng: “Do giám khảo thiếu năng lực nên họ thường chọn giải pháp an toàn. Đồng tình, nhất trí với những đề tài quen thuộc và dị ứng với những điều mới lạ”.

    Hàng trăm ngàn sáng kiến kinh nghiệm được ngành giáo dục sản xuất hàng năm thế mà học sinh vẫn mãi ngồi nhầm lớp, nạn bạo hành liên tục xảy ra, môi trường giáo dục không còn bình yên mà trở thành nỗi ám ảnh của không ít phụ huynh…

    Vậy có nên duy trì mãi một việc làm vô ích, hao tốn tiền của và công sức của bao người như việc buộc giáo viên hàng năm phải viết sáng kiến còn kinh nghiệm lại ăn cắp lẫn nhau?

  • 64x64
    Những quy định nào không phù hợp, gây áp lực cho giáo viên thì sẽ cắt bỏ

    Gần đây dư luận xã hội bàn nhiều về áp lực của các thầy cô đặc biệt sau liên tiếp các vụ việc tiêu cực liên quan đến giáo viên xảy ra, tọa đàm “Áp lực của giáo viên: Nguyên nhân và giải pháp” do Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Trường Đại học Sư phạm Hà Nội tổ chức ngày 14/12 nhằm phần nào tìm ra nguyên nhân và giải pháp khắc phục.

    Tới dự tọa đàm Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã có nhiều chia sẻ với các thầy cô.

    Bộ trưởng cho rằng: “Ai cũng biết giáo dục đào tạo phải ổn định, nhưng ổn định trong sự thay đổi, bởi thế giới đang đổi thay rất mạnh.

    Nhưng thay đổi như thế nào cho phù hợp để không tạo ra cú sốc, để đội ngũ giáo viên hưởng ứng một cách thật sự, tạo được động lực cho giáo viên bởi lẽ khi giáo viên thực sự coi đổi mới là nhiệm vụ của mình, tìm thấy cơ hội đổi mới thì giáo dục sẽ thành công".

    Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ cho rằng, nghề nào cũng sẽ có những áp lực riêng, nhưng không phải vì thế mà có những biểu hiện đi ngược lại phẩm chất và chuẩn mực. (Ảnh: Thùy Linh)

    Gần đây dư luận xã hội bàn nhiều về sự lo lắng của các thầy cô và bản thân Bộ trưởng Bộ Giáo dục cũng trăn trở về vấn đề này.

    Bộ trưởng cho rằng nhu cầu chính đáng của mọi người là ai muốn yêu nghề và cống hiến thì công việc phải ổn định và có thu nhập đủ sống. Giáo viên được xem là "nghề cao quý" và "chính sự kỳ vọng này đôi khi tạo ra áp lực cho thầy cô”.

    Áp lực của người thầy đến từ chính bản thân họ, môi trường, cơ chế chính sách cho đến vị trí việc làm, thu nhập, đãi ngộ phụ cấp,... rồi đến môi trường xã hội, phụ huynh và thậm chí là học sinh.

    “Hiện nay, mỗi gia đình thường có 1-2 cháu nên đều tạo điều kiện rất tốt. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có những gia đình chiều con quá mức”, Bộ trưởng nói.

    Theo Bộ trưởng, nghề nào cũng sẽ có những áp lực riêng, nhưng không phải vì thế mà có những biểu hiện đi ngược lại phẩm chất và chuẩn mực.

    Tôi là người trong cuộc, tôi hiểu chân tơ kẽ tóc của nạn bạo lực học đường

    “Những việc làm không đúng là không thể chấp nhận được. Không thể đổ cho áp lực.

    Thầy cô vin vào áp lực và có những hành vi đi ngược lại với thuần phong mỹ tục, chuẩn mực giáo dục thì chúng ta không chấp nhận.

    Nhưng không phải vì một số cá biệt ấy mà khái quát lên làm cho phần lớn các thầy cô rất đau lòng, lo lắng.

    Trách nhiệm của chúng ta là chưa đúng thì sửa sai, không sửa được thì phải loại ra khỏi ngành. Những thầy cô làm tốt cần được động viên, khích lệ”, Bộ trưởng Nhạ nhấn mạnh.

    Nói về giải pháp khắc phục những vấn đề này trong thời gian tới, Bộ trưởng cho biết, trước hết, tới đây sẽ tập trung vào chính sách tuyển sinh các trường sư phạm để nhà trường tuyển sinh được các giáo sinh phù hợp.

    “Phù hợp ở đây không phải chỉ là điểm cao. Bởi điểm cao là một điều kiện nhưng nghề giáo cần những phẩm chất riêng. Giáo viên phải có phẩm chất kiên nhẫn, yêu nghề, mến trẻ. Nếu không có những phẩm chất đó sẽ rất dễ xảy ra vi phạm", Bộ trưởng Nhạ nói.

    Người đứng đầu ngành giáo dục cũng chia sẻ những ý kiến tư vấn phù hợp, Bộ trưởng sẽ cố gắng làm sao chuyển thành chính sách sớm để hỗ trợ các giáo viên yên tâm, cống hiến cho ngành giáo dục.

    Đồng thời Bộ trưởng cho rằng, tới đây, ngành giáo dục sẽ triển khai nhiều hoạt động bồi dưỡng, đào tạo, đào tạo lại, thực hiện các chuẩn như chuẩn giáo viên, chuẩn hiệu trưởng, đặc biệt là thực hiện dân chủ trong nhà trường.

    Rất nhiều quy định cần rà soát lại, những gì không phù hợp, gây áp lực cho giáo viên sẽ cắt bỏ. Thậm chí, thi giáo viên giỏi cũng phải thực chất. Bộ đã chỉ đạo cắt giảm nhiều cuộc thi, hay sổ sách, đánh giá cũng phải giảm bớt".

  • 64x64
    Ông Hoàng Xuân Quế thắng kiện cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo

    Sáng nay (14/12), Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội tiếp tục phiên xét xử vụ án ông Hoàng Xuân Quế khởi kiện Quyết định của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo thu hồi bằng tiến sĩ của ông vào tháng 10 năm 2013.

    Sự việc xảy ra kể từ khi ông Phạm Vũ Luận còn làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Ông Bùi Văn Ga khi đó là Thứ trưởng thay mặt Bộ trưởng ký vào kết luận 1254/KL-BGDDT; đồng thời cũng chính ông Bùi Văn Ga ký vào quyết định 4674.

    Tại phiên tòa, sau khi các bên trình bày ý kiến, quan điểm, Đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội giữ quyền công tố tiếp tục đề nghị Tòa tuyên hủy quyết định 4674 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Đây là quan điểm xuyên suốt của Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội kể từ khi phiên tòa được mở vào năm 2016.

    Sau khi nghị án, Thẩm phán Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội – ông Hoàng Chí Nguyện tuyên án: Việc Bộ Giáo dục và Đào tạo quyết định 4674 ngày 11/10/2013 thu hồi bằng tiến sĩ của ông Hoàng Xuân Quế là trái quy định của pháp luật.

    Tuyên hủy quyết định 4674 ngày 11/10/2013 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo về việc thu hồi bằng tiến sĩ ngành kinh tế của ông Hoàng Xuân Quế. Kiến nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo, các cơ quan chức năng có thẩm quyền khôi phục lại học hàm, học vị cho ông Hoàng Xuân Quế.

    Năm 2013, ông Hoàng Xuân Quế, tác giả của luận án tiến sĩ đề tài "Giải pháp hoàn thiện các công cụ chủ yếu của chính sách tiền tệ ở Việt Nam" bị tố cáo đã "đạo văn" của Tiến sĩ Mai Thanh Quế.

    Điều bi hài là người tố cáo ông Quế - Giáo sư Nguyễn Văn Nam, cựu Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội từ 2008-2013, cũng là là chủ tịch 3 hội đồng chấm luận án của ông Hoàng Xuân Quế trước đây (bao gồm Hội đồng chấm chuyên đề luận án, Hội đồng chấm luận án cấp cơ sở và Hội đồng chấm luận án cấp nhà nước).

    Liên quan tới vụ việc này đã có rất nhiều nhà khoa học, chuyên gia trong ngành kinh tế phản đối cách làm việc tắc trách của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

    Ngày 19/9/2013, Tiến sĩ Dương Thu Hương – nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam gửi văn bản tới Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, nói rõ: “Tôi là phản biện kín, và đây là lĩnh vực thuộc chuyên môn sâu của tôi (tôi nguyên là Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam...) nên tôi đã đọc rất ký bản luận án này và đã có nhận xét, đánh giá tốt về chất lượng luận án.

    Nhiều sự việc “lạ” xung quanh vụ ông Hoàng Xuân Quế kiện Bộ trưởng Bộ Giáo dục

    Bản nhận xét phản biện kín tôi đã gửi cho Bộ Giáo dục và Đào tạo, đề nghị Bộ xem lại bản nhận xét này.

    Tôi là Giáo viên hướng dẫn 1 của Nghiên cứu sinh Mai Thanh Quế vừa bảo vệ trước đó mấy tháng. Sau đó lại được bộ đề nghị phản biện kín luận án của Nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế.

    Khi đọc kỹ bản luận án của anh Hoàng Xuân Quế để phản biện, tôi không thấy có sự trùng lặp, sao chép giữa hai luận án vì đề tài của hai luận án đi hai hướng khác nhau của chính sách tiền tệ…”.

    Tiến sĩ Nguyễn Quốc Việt - nguyên Vụ trưởng Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, nguyên Tổng biên tập Thời báo Ngân hàng, Tạp chí Ngân hàng, Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ, ủy viên hội đồng chấm luận án Tiến sĩ cấp Nhà nước của nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế cũng đã lên tiếng phản đối kết luận của Bộ Giáo dục.

    Ngày 3/10/2013, ông Hoàng Xuân Quế nộp đơn phản đối dự thảo kết luận xác minh và đề nghị cần xác minh tiếp để tìm ra sự thật.

    Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì mà Bộ Giáo dục và Đào tạo lại hành động nhanh đến bất ngờ khi ban hành kết luận 1254/KL-BGDDT do ông Bùi Văn Ga ký vào ngày 4/10 (tức là chỉ sau đúng 1 ngày ông Quế nộp đơn phản đối).

    Ngày 11/10/2013, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo khi đó là ông Phạm Vũ Luận ra quyết định thu hồi bằng tiến sĩ của ông Xuân Quế theo quyết định 4674/QĐ-BGDDT.

    Sau đó, ông Hoàng Xuân Quế đã nộp đơn khởi kiện và được Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội chấp nhận thụ lý.

    Kết quả tại phiên tòa sơ thẩm hôm nay (14/12) cho thấy tính thượng tôn pháp luật, xét xử công minh, khách quan, công tâm… để trả lại danh dự cho ông Hoàng Xuân Quế đã bị một số cá nhân tại Đại học Kinh tế Quốc dân và Bộ Giáo dục thực hiện sai các quy định của pháp luật gây ra trong suốt hơn 5 năm qua.

    Những hành vi đó đã gây ra rất nhiều tổn hại về sức khỏe, tinh thần, ảnh hưởng quá lớn tới sự nghiệp của ông Hoàng Xuân Quế.

    Quý độc giả có thể tìm đọc lại những thông tin về vụ việc để thấy được toàn cảnh quá trình nhiều năm trời đi tìm lại danh dự của ông Hoàng Xuân Quế.

    1. Nhiều sự việc lạ xung quanh vụ ông Hoàng Xuân Quế kiện Bộ trưởng Bộ Giáo dục

    2. Đề nghị hủy quyết định của Bộ trưởng Giáo dục đối với ông Hoàng Xuân Quế

    3. Điều khôi hài trong quyết định của Thứ trưởng Bùi Văn Ga

    4. Tôi không thể hiểu nổi cách làm của Thứ trưởng Bộ Giáo dục

    5. Luật sư của ông Hoàng Xuân Quế nêu 6 vấn đề phản biện lại Bộ Giáo dục

    6. Tại sao những tài liệu hồ sơ của ông Hoàng Xuân Quế ở Bộ Giáo dục lại biến mất

    7. Luật sư nói cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo hành sự vô pháp vụ ông Hoàng Xuân Quế

    8. Nguyên Bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận bị kiện vì quyết định số 4674

    9. Toàn bộ diễn biến vụ việc Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo bị kiện ra tòa

    10. Con dấu của Bộ Giáo dục đâu thể đóng bừa phứa như vậy

  • 64x64
    Quảng Ninh có 83 sản phẩm nghiên cứu dự thi khoa học kỹ thuật cấp tỉnh

    Ngày 13/12, tại thị xã Đông Triều, Sở Giáo dục và Đào tạo Quảng Ninh tổ chức tổng kết cuộc thi Khoa học kỹ thuật cấp tỉnh dành cho học sinh trung học lần thứ 7, năm học 2018-2019.

    Cuộc thi Khoa học kỹ thuật dành cho học sinh trung học năm học 2018-2019 có 83 dự án tham gia.

    Các dự án là sản phẩm nghiên cứu của 154 học sinh của 37 trường Trung học cơ sở và 26 trường Trung học phổ thông trong tỉnh Quảng Ninh.

    Ban tổ chức trao giải nhất tặng các học sinh tham gia cuộc thi (Ảnh: CTV)

    Theo đánh giá của Sở Giáo dục và Đào tạo, các sản phẩm dự thi năm nay được nghiên cứu công phu, có sự đầu tư tâm huyết của học sinh và sự hỗ trợ của thầy cô, nhà trường, gia đình, nhà khoa học, các tổ chức, doanh nghiệp.

    Đa số đề tài nghiên cứu bám sát vào những vấn đề thực tiễn, có ý nghĩa, có tính ứng dụng cao. Một số đề tài có tính khả thi, có khả năng áp dụng vào thực tiễn cuộc sống.

    Kết quả cuộc thi, ban tổ chức đã trao 7 giải nhất, 11 giải nhì, 16 giải ba, 25 giải tư cho các dự án.

    Đồng thời, lựa chọn 6 dự án xuất sắc tham gia Cuộc thi Khoa học kỹ thuật dành cho học sinh trung học cấp quốc gia năm học 2018-2019.

    Nhân dịp này, Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh tặng bằng khen cho 2 học sinh của Trường Trung học phổ thông Chuyên Hạ Long đoạt huy chương bạc trong Cuộc thi Triển lãm sáng chế quốc tế tại Đài Loan.

  • 64x64
    Đà Nẵng hỗ trợ 30 tỷ đồng cho học sinh mua thẻ bảo hiểm y tế

    Ngày 11/12, Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng cho biết, vừa phê duyệt kinh phí hỗ trợ mua thẻ bảo hiểm y tế cho 145.076 học sinh, sinh viên trên địa bàn thành phố năm học 2017 – 2018, với tổng kinh phí trên 30 tỷ đồng.

    Đà Nẵng chi ngân sách hơn 30 tỷ đồng hỗ trợ học sinh, sinh viên mua thẻ bảo hiểm y tế. Ảnh: AN

    Theo đó, kinh phí hỗ trợ mua thẻ bảo hiểm y tế cho khối Tiểu học và Trung học cơ sở trên 24,7 tỷ đồng, khối Trung học phổ thông trên 4,6 tỷ đồng;

    Khối Giáo dục thường xuyên gần 254 triệu đồng; Khối trung cấp trên 98,4 triệu đồng; Khối Cao đẳng trên 354,7 triệu đồng. Tổng số thẻ bảo hiểm y tế đã phát hành là 145.076 thẻ.

    Ủy ban nhân dân thành phố giao sở Tài chính thực hiện thủ tục chi từ nguồn kinh phí hỗ trợ mua thẻ bảo hiểm y tế cho học sinh, sinh viên tập trung tại sự nghiệp y tế.

    Bảo hiểm xã hội là hành trang cần thiết cho sinh viên

    Và nguồn chi thường xuyên khác ngân sách thành phố năm 2018 để Kho bạc Nhà nước Đà Nẵng cấp phát số kinh phí phê duyệt cho Bảo hiểm xã hội thành phố Đà Nẵng.

    Bảo hiểm xã hội thành phố Đà Nẵng có trách nhiệm rà soát danh sách, số lượng để đảm bảo hỗ trợ mua thẻ bảo hiểm y tế năm học 2017-2018 đúng đối tượng, đúng mức quy định, tránh trùng lắp.

    Thực hiện việc quản lý, sử dụng và thực hiện thủ tục quyết toán theo quy định.

    Trước đó, Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng cũng đã phê duyệt chủ trương đầu tư xây dựng sân thể thao trường học thực hiện đầu tư năm 2018-2020, với tổng vốn đầu tư trên 39 tỷ đồng từ nguồn vốn ngân sách thành phố.

    Với mục tiêu đảm bảo điều kiện cơ sở vật chất, phục vụ nhu cầu tập luyện thể dục thể thao của học sinh, dự án sẽ đầu tư xây dựng mới sân thể thao tại 26 trường học thuộc cả 3 cấp trên địa bàn thành phố.

    Với các hạng mục như: xây mới sân bóng đá cỏ nhân tạo, đường pitch, sân đa năng, thiết bị sân bóng đá mini, sân đa năng...

  • 64x64
    Yêu trò như con, điều kiện tiên quyết để dạy trẻ tự kỷ

    Can thiệp sớm, hi vọng sớm

    Phương pháp giáo dục trẻ khuyết tật về trí não như thế nào và trong trường phổ thông, giáo viên phải làm gì khi có trẻ có vấn đề về trí não đã được bác sĩ Đỗ Thúy Nga, Giám đốc trung tâm Hi Vọng (Hội cứu trợ trẻ em khuyết tật Hà Nội) chia sẻ với Báo điện tử Giáo dục Việt Nam.

    Tại trung tâm Hi Vọng, rất nhiều tình nguyện viên quốc tế đã đến giúp đỡ và phụ giúp các cô giáo trong trung tâm cho trẻ tự kỷ được học hòa nhập. Hiện có hơn 20 nước đã từng gửi tình nguyện viên đến trung tâm Hi Vọng để giúp đỡ các em có hoàn cảnh đặc biệt.

    Như Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã thông tin, tại Trực Ninh (Nam Định) xảy ra vụ việc cô giáo buộc trẻ mầm non bị khuyết tật trí não vào cửa sổ đã khiến dư luận quan tâm đặc biệt. Dù xã hội đã có cái nhìn cảm thông, tuy nhiên, phương pháp sư phạm của cô giáo bị phê bình.

    Cũng tại Trường tiểu học Bình Hữu (Đức Hòa, Long An), bé trai bị khuyết tật đã bị cô giáo đánh bầm tím cơ thể vì bé tiếp thu chậm chạp hơn các bạn cùng lớp.

    Những vụ việc như vậy đang gây phẫn nộ trong quần chúng bởi sự phân biệt và cách hành xử phi sư phạm của các cô giáo.

    Bác sĩ Đỗ Thúy Nga cho rằng, việc cho trẻ đi học hòa nhập cùng chúng bạn là một trong những việc làm đầy nhân văn. Tuy nhiên, để trẻ hòa nhập thành công cần sự cảm thông của mọi người đặc biệt là các thầy cô giáo.

    Học viên của trung tâm Hi Vọng được các cô giáo cho học thiền để tâp trung. (Ảnh: LC)

    Tại trung tâm Hi Vọng của bác sĩ Nga hiện có khoảng 60 trẻ khuyết tật nhiều dạng khác nhau trong đó có Down, bại não sau viêm màng não, chậm phát triển ngôn ngữ và trí tuệ, trẻ có hội chứng tăng hoạt động, giảm trí nhớ, trẻ tự kỷ…

    Tâm sự nhói lòng của cô giáo 9X nuôi ước mơ cho trẻ em khuyết tật

    Theo bác sĩ Nga, chăm sóc trẻ rối loạn tự kỷ là vất vả nhất bởi việc chăm sóc trẻ rối loại tự kỷ cần

    Trẻ rối loạn tự kỷ có 8 dạng bệnh chậm phát triển trí tuệ, mệt mỏi nhất là những đứa trẻ tự kỷ.

    Bệnh “down” là bệnh nhẹ nhàng nhất bởi dù trẻ có chậm phát triển nhưng trẻ rất ngoan. Dạng di chứng của viêm màng não thường để lại những vấn đề về ngôn ngữ và liệt nửa người.

    Theo bác sĩ Nga, dạng bệnh tự kỷ cũng có rất nhiều dạng tự kỷ khác nhau từ tự kỷ trẻ tăng động đến tự kỷ thể trầm cảm.

    Trẻ tự kỷ thường “giả vờ”, giả vờ không biết nói, giả vờ không biết nghe, giả vờ không biết nhìn….

    Đối với trẻ tự kỷ nếu can thiệp sớm thì hiệu quả mang lại rất tốt. Những trường hợp can thiệp dưới 5 tuổi hiệu quả rất tích cực.

    Tại trung tâm Hi Vọng những trẻ tự kỷ can thiệp trước 5 tuổi chỉ sau 1 năm thì các chỉ số đạt được đều rất hiệu quả và trẻ có thể phát triển bình thường là 80%.

    Tại trung tâm Hi vong, học viên được học và chơi với các bạn tình nguyện viên quốc tế. (Ảnh: LC)

    “Lúc bấy giờ trẻ có thể tự tin, tự chơi và tự phục vụ bản thân, hòa nhập với các bạn bình thường được”, bác sĩ Nga cho biết.

    Mỗi trẻ ở Trung tâm đều có sổ theo dõi sức khỏe và một kế hoạch giáo dục cá nhân. Mọi diễn biến về sức khỏe thể chất và tâm lý của bé đều được giáo viên và bác sĩ của Trung tâm theo dõi, điều chỉnh kịp thời.

    Được nuôi dạy đúng cách, trẻ sẽ dần học được kỹ năng sống, kỹ năng tự chăm sóc bản thân, giúp giảm bớt gánh nặng cho gia đình và xã hội.

    Ngay tại trung tâm Hi Vọng, phóng viên được chứng kiến những gương mặt còn vẻ ngây ngô, ngờ ngệch, đang học hát rất say sưa, giọng hát còn ngọng nhưng đã bắt đầu đúng điệu và hát đều nhau.

    Phải yêu thương như con đẻ của mình

    Trước một số vụ việc bạo hành trẻ tự kỷ tại trường học, bác sĩ Nga cho rằng những vụ việc như vậy là rất khó chấp nhận và đáng báo động. Đặc biệt là đối với một số trẻ có hoàn cảnh đặc biệt về gia đình.

    Xen ngang câu chuyện với chúng tôi, bác sĩ Nga đặc biệt lên án vụ việc xảy ra tại Thanh Hóa

    Theo bác sĩ Đỗ Thúy Nga: “Những đối tượng này để giáo dục được đòi hỏi giáo viên phải thương yêu trẻ như thương yêu chính con mình đẻ ra và thật sự cảm thông với trẻ thì mới có thể giáo dục cho trẻ, cải thiện tình trạng cho trẻ.

    Đây cũng là tiêu chí đầu tiên của giáo viên đối với việc dạy trẻ tự kỷ”.

    Bác sĩ Nga tâm sự: "Dạy cho trẻ khuyết tật trí não cần một sự kiên trì rất lớn bởi các cháu không có khả năng nhận thức nhanh như trẻ bình thường.

    Em Thúy (bé đội mũ bác sĩ) từng là học viên của trung tâm Hi Vọng, sau hòa nhập và trưởng thành, em đã đạt được học bổng du học Mỹ (Ảnh chụp lại từ trung tâm)

    Có khi mất cả ngày chỉ dạy được cho trẻ 1 chữ cái, cũng có khi mất cả tuần… Nhiều khi, các cháu không nhớ được, mà cứ nhắc lại y nguyên lời cô. Nên phải thật kiên nhẫn…

    Việc quát mắng trẻ chỉ có thể khiến trẻ nổi khùng và nếu giáo dục như vậy sẽ thất bại. Đối với trẻ dạng đặc biệt này cần sự kiên nhẫn rất cao từ người lớn”.

    Để nuôi dạy các cháu các cô giáo tại trung tâm Hi Vọng phải trải qua những công việc vô cùng vất vả.

    Bình thường các cháu ngoan, lúc các cháu la hét, ỉa, đái, nôn mửa, lên cơn giật, nhiều cháu tự kỷ nhảy từ bàn này sang bàn khác…

    Nhiều trẻ ban đầu không nói được rõ lời, không cầm được thìa, bút, không nhớ được mặt chữ…

    Giáo dục trẻ như vậy cần hết sức kiên trì và cảm thông.

    Tại trung tâm Hi Vọng, nhờ yêu thương trẻ và trải qua phương pháp chăm sóc khoa học, đến nay đã có 60% học sinh lớp A1 (là những em sau khi được chăm sóc có trạng thái tâm lý trở lại bình thường) biết đọc, biết viết; 90% biết giao tiếp như chào hỏi lễ phép, biết mặc quần áo gọn gàng và giữ vệ sinh sạch sẽ.

    Trung tâm Hi Vọng, ngôi nhà của những đữa trẻ bị khuyết tật về trí não. (Ảnh: LC)

    Một số còn biết giúp cô bảo mẫu gấp khăn ăn, dọn bàn, trải nệm ngủ và chăm sóc các em nhỏ hơn.

    Đặc biệt, một học viên từng học tại trung tâm Hi Vọng là em Thúy (xin phép không nêu tên đầy đủ) đã đạt học bổng du học Mỹ.

    Trong bài luận gửi đi các trường, Thúy nêu rõ việc mình đã từng đi học với các bạn trẻ tự kỷ, sau khi học với các bạn, Thúy hòa nhập cùng với các bạn và đã đạt được những ước mơ của riêng em.

    Theo bác sĩ Nga, các trường cần chú ý đến đối tượng trẻ tự kỷ và có phương pháp giáo dục hòa nhập cho phù hợp, tránh sự phân biệt đối xử không công bằng với các em. Những đối tượng này nếu phát hiện sớm, giáo dục, đào tạo lại sẽ vẫn giúp các em hòa nhập tốt. Các trương cần tập hợp các em lại thành những lớp đặc biệt để có thể có chương trình riêng cho các em học tập.
  • 64x64
    Chuyện về thầy Hiệu trưởng suốt 7 năm dắt học sinh sang đường

    Cùng sào mới vào sư phạm

    Chiều muộn cuối năm, thầy Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1961) – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Mê Linh (đường Hai Bà Trưng, phường 6, quận 3) vẫn còn cần mẫn bên sấp tài liệu.

    Cứ cuối mỗi buổi tan trường, thầy Hùng lại bước ra cổng để hỗ trợ các em học sinh không có phụ huynh đưa rước băng sang đường.

    Dòng người hối hả qua lại, hình dáng người thầy thấp bé, nước da sạm đen vẫn cần mẫn cầm tay từng lứa học sinh cùng bước sang bên kia đường đã hơn 7 năm qua.

    Thầy Nguyễn Văn Hùng. (Ảnh: H.L)

    Việc tuy đơn giản nhưng với tình yêu thương học sinh thật sự của một vị Hiệu trưởng mới bộc phát được hành động thường xuyên và đều đặn đến vậy!

    Được sự chấp thuận của thầy, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã có buổi trò chuyện cởi mở cùng người thầy đáng kính suốt hàng giờ liền. Câu chuyện được bắt đầu từ cơ duyên đến với nghề giáo viên của thầy.

    Học hết lớp 12, thầy Hùng trúng tuyển vào sư phạm. Học xong sư phạm, thầy ra trường và đi dạy. Dạy được gần 8 năm ở Cần Giờ, thầy lại chuyển công tác về quận 3 để dạy.

    Con đường đến với nghề “gõ đầu trẻ” của thầy Hùng rất tình cờ. Học hết cấp 3, thầy Hùng không có nguyện vọng thi vào trường sư phạm.

    Thầy nộp đơn ứng tuyển vào trường Nông nghiệp do bản tính thích thiên nhiên và trồng trọt. Nguyện vọng kế tiếp của thầy vào trường Y nhưng cũng rớt.

    Những năm thập niên 80, cách thức thi tuyển đầu vào của các trường đại học cũng hơi giống như bây giờ. Các trường đều có nguyện vọng tốp trên và tốp dưới.

    Thầy Hùng không đậu nguyện vọng đầu nên “cùng sào mới vào sư phạm”.

    Sau đó, thầy hỏi ý kiến cha thì được khuyên cứ nộp đơn vào để học thử. Nếu thấy hợp với khả năng của bản thân thì theo đuổi con đường đứng trên bục giảng. Cha thầy Hùng khuyên làm thầy giáo cũng tốt.

    Cô Hoàng Thị Lương hết lòng với học trò khiếm thính

    Thầy liền suy nghĩ, làm nghề Y cũng cứu người, làm nghề giáo là dạy người. Hai ngành nghề đều có những nét tương đồng nhất định.

    Vậy là, thầy Hùng quyết định nộp đơn vào trường Sư phạm với tư thế không có khả năng làm công việc “gõ đầu trẻ” thì chuyển hướng sang nghề khác.

    Khi vào học, thầy ngộ ra những vấn đề về nghiệp vụ sư phạm, tâm lý trẻ em đã thu hút và mang nhiều suy nghĩ. Thầy Hùng chia sẻ, có nhiều giáo viên dạy rất thích, rất lôi cuốn khiến học viên ham học.

    Nhưng cũng có những giáo viên dạy rất chán và không muốn đi học chút nào.

    Dạy trẻ là cả một nghệ thuật

    Vào sư phạm, thầy Hùng mới vỡ ra câu chuyện, nghề giáo không đơn giản là đi nhồi chữ vào đầu người học. Công tác giảng dạy là cả một nghệ thuật.

    Tất cả mọi người đều học sư phạm, tốt nghiệp ra trường nhưng không phải ai cũng là người đi dạy được cho người khác.

    Thầy Hùng phân tích, cũng học một nơi ra, cũng học nhiêu đó năm, cùng học chung giáo viên nhưng có những ca sĩ ở Trường Sân khấu Điện ảnh ra lại nổi tiếng, còn có những người học hoài không xong.

    Nghề giáo cũng vậy, là cả một nghệ thuật.

    Thầy Nguyễn Văn Hùng (áo xanh) đang dắt học sinh băng sang đường. (Ảnh: N.V.H)

    Thầy vốn đam mê nghệ thuật từ nhỏ nên nhìn nhận nghề giáo thành công mang chút hơi hướng của một người nghệ sĩ. Từ đó, thầy Hùng đam mê luôn nghề giáo.

    Năm 18 tuổi, thầy tốt nghiệp ra trường. Tuổi 18 đầy mộng mơ, biết bao hoài bảo và mang hừng hực khí thế của tuổi trẻ.

    Từ nhỏ đến lớn, thầy Hùng được cha mẹ bảo bọc nên bước ra đời như một cánh chim muốn sổ lồng bay đi muôn phương. Thời điểm này, thầy được phân về dạy tận miệt Cần Giờ - vùng kinh tế đặc biệt và một tháng chỉ được về nhà một lần.

    Ngày đầu đặt chân đến trường, thầy Hùng có cảm giáo rất lạ. Hồi xưa, thầy từng ngồi dưới lớp để dõi mắt theo thầy cô giảng bài trên lớp, thì nay, thầy lại sắp được đứng trên bục giảng với vai trò là thầy giáo.

    Người dân Cần Giờ để lại trong tâm trí thầy nhiều ấn tượng đẹp. Nhiều em hơn 12 tuổi mới học lớp 3 và các em rất thật thà, ngây thơ.

    Kỷ niệm đáng nhớ của thầy Hùng là vào ngày khai giảng đầu tiên với cương vị giáo viên. Thầy Hùng cùng một người bạn cùng học chung và cùng được phân công về Cần Giờ để dạy bước ra sân trường làm lễ.

    Khi ra sân, thầy Hiệu trưởng phân công mỗi người đứng ở lớp 3 xếp hàng cùng các em. Mà các em học lớp 3 thì nhiều em phải hơn 12 tuổi. Lúc xếp hàng, thầy hiệu trưởng đi điểm danh các lớp trước giờ khai giảng.

    Thầy hiệu trưởng không thấy 2 giáo viên mới về dạy ở đâu liền hô to: “Hai thầy mới đâu rồi, hai thầy mới ở đâu?”.

    Hai cánh tay đồng loạt giơ lên sau những tấm lưng của các em học sinh che chắn phía trước cùng cất tiếng: “Dạ em đây thầy!”. Nguyên do, do thầy Hùng và thầy đồng nghiệp quá thấp so với các em học sinh.

    Những học sinh đang đứng xếp hàng được một trận cười giòn vang. Với thầy Hùng, đây là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong quãng đời làm giáo viên của mình.

    Khi dạy ở Cần Giờ, thầy Hùng cảm nhận được sự chân thật quá đỗi của các em nên thầm nghĩ, các em như tờ giấy trắng, không có các phương tiện vui chơi giải trí ở thành phố và quá thiệt thòi.

    Sau này, các em lớn lên lấy chồng, lấy vợ sẽ dạy con như thế nào?

    Từ suy nghĩ trên, thầy Hùng quyết tâm bám trụ lại trên mảnh đất Cần Giờ để dạy cho các em biết nhiều hơn về cuộc sống ở xung quanh.

    (Còn tiếp)

  • 64x64
    Kết thúc buồn cho mô hình trường học mới (VNEN)

    LTS: Nhiều địa phương đã lần lượt chỉ ra những điểm chưa phù hợp của mô hình VNEN với thực tiễn địa phương.

    Thầy giáo Nguyễn Cao chia sẻ bài viết tổng kết về những nguyên nhân gây ra thất bại của việc triển khai mô hình này.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Cụm từ VNEN đã trở thành từ khóa xuất hiện ngày càng nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng bởi những tai tiếng hơn là những điều tích cực mà chương trình này mang lại cho ngành giáo dục trong những năm qua.

    Trái ngược với những gì tuyên bố, khen ngợi ban đầu của những người thực hiện dự án với rất nhiều ưu điểm, tích cực.

    Bây giờ, các địa phương cứ lần lượt tuyên bố “giã từ” VNEN, những thầy ở Bộ chủ trì dự án này cũng đã lần lượt về hưu hết, những lời ngợi ca cũng thưa thớt dần, chỉ tiếc việc đầu tư hàng chục triệu đô la để đổi lấy từ… “thất vọng” cho toàn xã hội.

    Sau hàng loạt các bài báo phân tích, mổ xẻ về tài liệu VNEN được bê nguyên từ chương trình sách giáo khoa truyền thống nhưng giá sách lại cao gấp nhiều lần.

    Tại nghị trường Quốc hội, nhiều đại biểu đã chất vấn lãnh đạo ngành giáo dục về vấn đề này.

    Đại diện của Bộ đã giải thích là sách VNEN có số trang nhiều hơn, in 4 màu, khổ sách 19x27 lớn hơn sách cũ, chủng loại giấy tốt hơn nên giá sách cao hơn.

    Nhiều địa phương phản ánh những hạn chế khi áp dụng mô hình VNEN. (Ảnh minh họa từ vinhphuc.edu.vn)

    Tất nhiên, cách lý giải này không thể nào thuyết phục được dư luận bởi xét đến cùng thì nội dung của sách VNEN cũng có khác gì sách truyền thống đâu. Kiến thức bài học của cả 2 loại sách này cũng chỉ là 1.

    Chính vì nhiều bất cập, hạn chế nên mấy năm qua nhiều địa phương lúc đầu đã triển khai, mở rộng đến khắp huyện, thị ở cấp Tiểu học và một số lớp ở cấp Trung học cơ sở.

    Nhưng, sau một vài năm áp dụng, nhiều tỉnh, thành đã đồng loạt ngừng dạy chương trình VNEN.

    Một số tỉnh giữ lại cũng bởi vì địa phương đã đầu tư quá nhiều về cơ sở vật chất, trang thiết bị dạy học.

    Những thầy chủ trì, cổ vũ mạnh mẽ cho VNEN như thầy Nguyễn Vinh Hiển, Đặng Tự Ân… đã rời vị trí để lại một “khoảng trống” không thể nào có thể vực dậy như những ngày đầu các thầy đã hùng hồn quảng bá…

    Mới đây nhất, trong báo cáo tổng kết, đánh giá mô hình VNEN, Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Tháp đã kiến nghị Uỷ ban nhân tỉnh không mở rộng, tiến tới dừng triển khai dạy tài liệu VNEN trên địa bàn tỉnh (Báo Giáo dục và Thời đại, ngày 4/12).

    Dạy học sinh lớp 6, sản phẩm của VNEN cần chú ý điều gì?

    Hay, Khánh Hòa - một tỉnh đã áp dạy chương trình VNEN từ rất sớm và triển khai trên một diện rộng nhưng ngày 10/12 vừa qua, Sở Giáo dục và Đào tạo đã ra Hướng dẫn số 2539/ SGDĐT- GDTH hướng dẫn kế hoạch chuyển hình thức dạy theo mô hình VNEN về hình thức dạy học hiện hành đối với tất cả các trường đang dạy mô hình VNEN trên địa bàn tỉnh từ năm học 2019-2020.

    Những sự việc tương tự cũng đã xảy ra trên nhiều địa phương trong cả nước cho thấy sự thất bại của VNEN đã và đang trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết.

    Chỉ có điều là Bộ Giáo dục và Đào tạo, cũng như những người đã thực hiện dự án, những lãnh đạo địa phương trước đây “đã trót” ca ngợi VNEN là chưa dám thừa nhận… thất bại.

    Họ vẫn bấu víu vào những tháng năm vàng son của dự án khi được triển khai rầm rộ ở nhiều tỉnh thành.

    Bây giờ, nhiều địa phương nói không với VNEN thì nhiều lãnh đạo chỉ ra nguyên nhân là cơ sở hạ tầng chưa được đầu tư đồng bộ, giáo viên chưa được tập huấn kỹ, ngại đổi mới để làm tấm khiên che chắn.

    Thậm chí khi ra thông báo ngừng VNEN mà một số địa phương vẫn cố “vớt vát” mở lướp tập huấn thêm những chuyên đề về VNEN bởi theo họ đó là điểm điểm “tích cực” của trường học mới cần phải vận dụng vào chương trình hiện hành (chương trình năm 2000).

    Nguyên nhân thất bại của chương trình VNEN

    Phải khẳng định một điều là đến bây giờ chương trình VNEN đã thất bại và đang đi vào ngõ cụt, không có lối thoát dù Bộ có thừa nhận hay không thừa nhận.

    Theo dõi xuyên suốt cả quá trình áp dụng chương trình VNEN kể từ ngày triển khai, chúng tôi nhận thấy việc thất bại này có một số nguyên nhân cơ bản sau đây:

    Thứ nhất: Dự án VNEN được giao cho những người kiến tạo lại là những thầy sắp sửa về hưu nên động lực của họ chỉ “đóng góp” trong quá trình còn đang công tác, khi về hưu cũng là lúc đã hết trách nhiệm, vai trò của mình.

    Những người thực hiện dự án không kiên định với kế hoạch, mục tiêu mà mình đề ra, tư tưởng “đẽo cày giữa đường” khiến cho việc triển khai, duy trì thất bại.

    Thứ hai: Vì thực hiện theo dự án, nên hết thời gian của dự án, hết kinh phí thì người ta buông bỏ.

    Gánh nặng VNEN đè lên vai các tỉnh, tương lai học sinh thí điểm chông chênh

    Các địa phương, các trường học thời gian đầu thực hiện mô hình trường học mới được đầu tư kinh phí nên họ hào hứng, hết dự án, Bộ ra hướng dẫn nửa vời nên các trường, các địa phương họ cũng không còn thiết tha, mặn mà với VNEN.

    Thứ ba: Công tác tập huấn, bồi dưỡng cho giáo viên đứng lớp chưa chu đáo, tường tận, chưa làm tư tưởng thông suốt nên giáo viên luôn trong trạng thái “đồng sàng dị mộng” để hướng về chương trình cũ mà hững hờ với VNEN.

    Thứ tư: Tài liệu giảng dạy VNEN quá đắt so với bộ sách giáo khoa hiện hành mà năm nào cũng chỉnh sửa, bổ sung, thành ra sách chỉ học 1 năm rồi bỏ, khiến phần lớn phụ huynh chán ngán, tẩy chay bởi phải đầu tư quá nhiều cho con em họ hàng năm.

    Thứ năm: Những người thực hiện, nhà xuất bản chỉ nghĩ đến lợi ích, lợi nhuận của bản thân, chưa nghĩ cho lợi ích cộng đồng.

    Việc xuất bản và tiêu thụ sách không công khai, minh bạch, bán qua đường nội bộ của Sở, Phòng nên khiến cho dư luận nghi hoặc.

    Thứ sáu: Bộ Giáo dục không chịu lắng nghe những phản biện của xã hội để điều chỉnh những hạn chế mà lại quy cho những phản biện đó là những người ngại đổi mới.

    Trong khi, giáo viên là những người trực tiếp thực hiện nhưng Bộ lại chỉ nghe những báo cáo, những ý kiến từ lãnh đạo nhà trường, lãnh đạo Phòng, Sở với những bản báo cáo, đánh giá ca tụng…

    Có lẽ, từ chương trình VNEN, Bộ cần rút ra bài học cho mình khi triển khai Chương trình giáo dục phổ thông mới tới đây.

    Những người thực hiện kiến tạo chương trình phải là những người dám đương đầu và phải dám chịu trách nhiệm, phải có một đội ngũ chuyên gia biết lắng nghe và giải đáp những phản biện của xã hội để nhận được sự đồng thuận từ nhiều phía.

    Đặc biệt là phải tính đến sự hài hòa lợi ích giữa các thành phần liên quan. Nếu không, bài học VNEN sẽ được tái diễn trong những năm tới đây.

  • 64x64
    Trường Đại học Hoa Sen có 11 thành viên Hội đồng quản trị mới

    Ngày 7/12/2018, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh – bà Nguyễn Thị Thu đã ký quyết định 5595/QĐ-UBND, về công nhận, công nhận bổ sung, thay thế thành viên Hội đồng quản trị của Trường Đại học Hoa Sen.

    Theo đó, Hội đồng quản trị mới của Trường Đại học Hoa Sen vừa được công nhận bao gồm 10 thành viên, cùng với Hiệu trưởng (thành viên đương nhiên) hiện đang tìm kiếm bổ sung, Trường Đại học Hoa Sen sẽ có 11 thành viên trong Hội đồng quản trị.

    Trường Đại học Hoa Sen vừa được công nhận các thành viên của Hội đồng quản trị mới (ảnh: P.L)

    Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của nhà trường sẽ là Phó Giáo sư Thái Bá Cần – nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học quốc tế Hồng Bàng, hiện đang giữ nhiệm vụ Phó Tổng Giám đốc phát triển đại học của Tập đoàn Nguyễn Hoàng.

    Cùng với là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Trường Đại học Hoa Sen, Phó Giáo sư Thái Bá Cần còn là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Trường Đại học Gia Định.

    Trong số các thành viên Hội đồng quản trị của Trường Hoa Sen, ông Võ Long Triều – Phó Trưởng phòng Tổ chức cán bộ, Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh cũng tham gia, với vai trò là đại diện của chính quyền.

    Ngoài Phó Giáo sư Thái Bá Cần, các thành viên vừa được công nhận trong Hội đồng quản trị của Trường Đại học Hoa Sen, phần lớn hiện đang giữ các vị trí chủ chốt, điều hành của Tập đoàn giáo dục Nguyễn Hoàng.

    Về chức vụ Hiệu trưởng mới của Trường Đại học Hoa Sen, cho đến nay, một nữ Giáo sư chuyên về Luật (từng giữ chức vụ Hiệu trưởng của một Trường đại học chuyên về Luật, hiện đã nghỉ hưu) đã nhận lời của Tập đoàn Nguyễn Hoàng để về làm ở vị trí này.

  • 64x64
    Tâm sự nhói lòng của một sao đỏ

    Thời gian vừa qua có rất nhiều ý kiến trái chiều xung quanh vấn đề: Có cần thiết duy trì đội sao đỏ trong các nhà trường?

    Các ý kiến khách quan, thẳng thắn đã được Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải. Vậy những người trong cuộc mà cụ thể là chính các em sao đỏ nói gì?

    Con không muốn làm sao đỏ

    H.H.V. một học sinh được bồi dưỡng làm sao đỏ từ năm lớp 5 đến nay (lớp 8) liên tục khẩn nài cô giáo phụ trách đội cho mình thôi chức vụ sao đỏ.

    Trong mắt các học sinh, đội sao đỏ có vẻ là một cái gì đó rất quyền lực, rất ghê gớm. Nhưng, thực tế đối với V. và nhiều sao đỏ khác chẳng hề thích thú với công việc này thậm chí là bị ép buộc.

    Mỗi sáng, V. phải dậy sớm và đi học sớm để còn làm công tác sao đỏ. Nhiệm vụ của V. bắt đầu khoảng 30 phút trước khi tiết học đầu tiên diễn ra và được phép vào lớp muộn hơn 5 phút. Do vậy quỹ thời gian của cô bé phải bó hẹp lại.

    Sao đỏ - "hồng vệ binh", nỗi ám ảnh của học trò

    “Một, hai ngày thì không sao nhưng bọn con phải làm suốt 9 tháng học. Ngày nào cũng phải đi sớm về muộn.

    Sáng thì phải đến sớm nhất lớp, chiều thì về muộn nhất lớp. Có những hôm buổi chiều có bạn xin nghỉ, cô phụ trách lại điều con đến. Đến xong trực khoảng 30 phút rồi về, chiều các bạn tan học lại đến tiếp”.

    Khi được hỏi bên cạnh việc mất nhiều thời gian, làm sao đỏ con có thấy vui không? V. cho biết: “Không vui đâu ạ!”.

    “Thời gian đầu thì cũng có vui nhưng sau dần con nhận ra là các bạn ít chơi với con hơn. Từ khi con làm sao đỏ thi các bạn có vẻ không vui với con.

    Ví dụ như trước có bạn G.H. hay chơi với con nhưng một lần bạn đi muộn bị con ghi tên vào sổ sao đỏ. Sau đó, bạn không chơi với con nữa mà còn bảo con là cậy sao đỏ với cả tinh tướng.

    Con làm sao đỏ bị nhiều bạn ghét hơn trước mặc dù con chẳng làm gì sai cả. Nếu không ghi tên các bạn vào sổ sẽ bị nhắc nhở còn nếu ghi tên vào thì các bạn lại ghét con. Nhiều lúc con rất là tủi thân và muốn xin nghỉ”.

    Cũng theo V. nhiều bạn lại thích xin vào làm sao đỏ bởi làm sao đỏ sẽ có nhiều quyền lợi như được cộng điểm chuyên cần, được các thầy cô quý mến... Với cả nhiều bạn cũng thích ra oai với các bạn khác cho nên rất thích làm sao đỏ”.

    Tổng kết lại, V. cho biết: “Nói chung đối với bản thân con việc làm sao đỏ rất là vất vả và áp lực. Nhiều lần con đã xin thầy cô phụ trách cho nghỉ nhưng không được sự đồng ý”.

    Nhiều phụ huynh lo ngại thứ quyền lực từ sao đỏ sẽ khiến cho con em họ trở nên hợm hĩnh, trịch thượng.

    Cháu bị áp lực từ việc làm sao đỏ

    Mẹ của V. chị V.H.G. cho biết:“Cháu cảm thấy mệt mỏi vì việc phải làm sao đỏ. Ngày nắng cũng như ngày mưa ngày nào cháu cũng phải có mặt sớm nhất và về muộn nhất so với các bạn trong lớp. Việc này khiến cháu bị mệt mỏi vì phải làm quá nhiều việc một lúc.

    Gia đình đã nhiều lần ý kiến với giáo viên chủ nhiệm và giáo viên phụ trách đội xin cho cháu được nghỉ nhưng giáo viên nài nỉ bảo rằng cháu đã có kinh nghiệm làm sao đỏ và động viên gia đình để cháu tiếp tục làm”.

    Chị G. phân tích việc làm sao đỏ không chỉ khiến cho cháu mất nhiều thời gian mà bên cạnh đó trong nhiều trường hợp con tâm sự con bị bạn bè xa lánh, thậm chí là bị tẩy chay vì con “liêm khiết quá”. Các bạn xin tha nhưng con không cho.

    Chị G. còn cho biết có rất nhiều phụ huynh cũng đang lo lắng con cái họ bị hư hỏng do việc làm sao đỏ.

    Nhiều phụ huynh chia sẻ con cái sau mỗi buổi đi học về lại hào hứng kể cho bố mẹ hôm nay phạt được những ai, thu được những cái gì.

    Họ lo rằng thứ quyền lực vô hình này sẽ khiến cho con của họ trở thành kẻ hợm hĩnh, bắt nạt bạn bè.

    “Nhiều người bạn của tôi có con làm sao đỏ cũng rất lo lắng vì tính nết cháu thay đổi khá nhiều. Họ lo sợ con của họ sẽ bị cô lập hoặc tách biệt bởi những thứ quyền lực vô hình.

    Theo tôi trẻ còn nhỏ không nên cho tiếp xúc với quyền lực vì lâu dần cháu sẽ sinh ra sự hợm hĩnh, trịch thượng.

    Nhiều bà mẹ kể với tôi là trước khi con họ làm sao đỏ cháu rất ngoan hiền nhưng từ khi làm sao đỏ cháu đã biết bắt đầu trêu chọn bạn bè, thậm chí nhiều cháu còn dọa các bạn để mượn đồ chơi thậm chí là nộp tiền. Điều này rất nguy hiểm”.

    Hoạt động của Sao đỏ sẽ trở nên vô cùng hiệu quả nếu như nhà trường xây dựng được mô hình và quản lý tốt. Ảnh: Báo Đăk Lăk điện tử

    Nhiều ý kiến trái chiều xung quanh chức danh sao đỏ

    Như Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã từng lấy ý kiến của rất nhiều chuyên gia và các thầy cô về vấn đề: có nên bỏ chức danh sao đỏ trong trường học hay không? Và chúng tôi cũng nhận được những phản hồi trái chiều.

    Theo đó, thầy Bùi Mạnh Dũng - Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường Trưng Vương cho biết: Quan điểm của trường là không thành lập đội cờ đỏ. Các công việc theo dõi, chấm điểm các lớp là của thầy Tổng phụ trách đội.

    Một ý kiến khác cũng cho rằng việc trao chức danh sao đỏ cho các em có thể là mầm mống của bạo lực học đường. Hoặc sẽ hình thành cái tính trịch thượng, cậy uy quyền bắt nạt bạn bè.

    Ngược với những quan điểm trên thầy giáo Thiên Ấn đưa ra quan điểm không thể bỏ sao đỏ đi được. Lý do thầy đưa ra là đội cờ đỏ trong học sinh vẫn cần thiết để các em, các lớp “tự quản”, thi đua lẫn nhau vào đầu buổi, thời gian nghỉ giải lao…

    Nếu việc quản lý đội cờ đỏ tốt thì đây là một mô hình hoạt động hiệu quả sẽ san sẻ bớt gánh nặng quản lý cho các thầy cô.

    Như vậy vấn đề: Có nên bỏ đội sao đỏ hay không vẫn còn nhiều tranh cãi và những góc nhìn khác nhau. Nhưng, ngay từ bây giờ các nhà trường cần có những hoạt động và quản lý tổ chức này để phát huy tính hiệu quả và tinh thần “sao đỏ”.

  • 64x64
    Bạo lực học đường bắt đầu từ hiệu trưởng

    LTS: Nhấn mạnh đến vai trò của lãnh đạo nhà trường, thầy giáo Sơn Quang Huyến cho rằng để xảy ra bạo lực học đường thì trách nhiệm của hiệu trưởng nhà trường được đặt lên hàng đầu.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Vai trò của người đứng đầu cơ quan nói chung và hiệu trưởng trường học nói riêng, cực kì quan trọng với hoạt động của đơn vị.

    Từ trước đã có câu “Cán bộ nào, phong trào đó” để chỉ mối quan hệ “nhân quả” trong vai trò của người đứng đầu.

    Nhìn vào kết quả hoạt động của một trường học, ta biết ngay trách nhiệm, năng lực, nhân cách của hiệu trưởng trường đó. Vì thế “bệnh thành tích, hình thức, làm láo báo cáo hay” đang nở rộ trong ngành giáo dục để che đậy kết quả thực của nó.

    Phần lớn các trường, địa phương xảy ra nạn bạo lực học đường của giáo viên với học sinh, hiệu trưởng của các trường đó đều có vấn đề về quản lý.

    Ảnh vụ việc cô giáo bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng. (Ảnh: L.C)

    Nổi tiếng nhất trong thời gian qua, có thể kể đến vụ cô giáo bị phụ huynh bắt quỳ ở Long An. Hiệu trưởng của Trường Tiểu học Bình Chánh (huyện Nhựt Chánh), bỏ đi làm việc khác, khi giáo viên đang bị bắt quỳ.

    Tổ kiểm tra của Huyện Bến Lức (Long An) đã xác định, ông Sơn - Hiệu trưởng, thiếu tinh thần trách nhiệm trong vai trò quản lý, điều hành, xử lý vụ việc chưa đến nơi đến chốn. Hiệu trưởng đã bị cách chức.

    Kế đến là vụ “Bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng” ở Hải Phòng. Nữ giáo viên Nguyễn Thị Minh Hương là con gái bà Tạ Thị Ngọc - Phó phòng Giáo dục và Đào tạo huyện An Dương (Thành phố Hải Phòng), phụ trách bậc học Tiểu học; do có “ô che nắng” nên cô Hương mới bất chấp tất cả, mới có hành vi phi nhân tính như thế?

    Cũng có thể nói, hiệu trưởng nhà trường chỉ biết “vâng dạ”, sợ “ô dù”, chỉ khi dư luận lên tiếng, hành vi phi nhân tính mới được công khai, xử lý.

    Đình đám nhất, mới đây, cái tát thư 232 của Hiệu trưởng Trường Trung học cơ sở Duy Ninh.

    Hiệu trưởng Lệ Anh vô cảm với nỗi đau của học sinh, bà nên từ chức

    Một hiệu trưởng vô cảm trước nỗi đau của học trò đã hứng chịu 231 cái tát phải nhập viện; đang tâm dang tay tát cái thứ 232 lên học trò và ngành giáo dục.

    Hiệu trưởng, nhưng không có chút kiến thức về tâm, sinh lý của học sinh; học sinh chịu bạo lực trực tiếp và học sinh chứng kiến, tác hại chẳng khác nhau.

    Người bình thường, không có nghiệp vụ sư phạm, chỉ cần xem ti vi, đọc báo, nghe đài, người ta đã hiểu, không để trẻ em chứng kiến các hành vi bạo lực.

    Chứng kiến hành vi bạo lực trong nhà trường, đang ươm mầm bạo lực, mầm cây đọc đó sẽ “đơm hoa, kết trái, gieo rắc” hạt giống trong cuộc sống sau này.

    Các hiệu trưởng kể trên, nếu vì học trò, phát hiện ngay hành vi thường xuyên bắt học sinh quỳ ở Long An, chiêu thức “quái gỡ” của cô giáo Hải Phòng, trừng phạt học trò vi phạm nội quy bằng nụ hôn “tát” có hệ thống của giáo viên chủ nhiệm.

    Nếu môi trường giáo dục dân chủ, các hình thức “khen thưởng” phi nhân tính như thế chắc chắn đã được giáo viên lớp kế bên phản ánh, học sinh lên tiếng phản đối.

    “Trăm dâu đổ đầu tằm”, trách nhiệm để xảy ra bạo lực học đường chính là hiệu trưởng, hiệu trưởng tốt, môi trường tốt, giáo viên tốt; hiệu trưởng xấu, ảnh hưởng đến giáo viên, khơi dậy bản năng xấu trong giáo viên xấu, học trò là nơi hứng hậu quả.

    Để ngăn chặn những hành vi phi nhân tính của giáo viên với học trò, phải kỷ luật thích đáng với hiệu trưởng quản lý nơi xảy ra vụ việc.

    Phải loại bỏ khỏi ngành những hiệu trưởng lạm thu, lạm quyền, chỉ vì danh hiệu, thành tích của trường mình mà quên đi học sinh.

    Nâng cao chất lượng giáo dục, lấy lại niềm tin của xã hội, đơn giản nhất bắt đầu từ hiệu trưởng, người trực tiếp quản lý. Muốn vậy các cấp lãnh đạo Phòng, Sở giáo dục, là tấm gương cho các hiệu trưởng noi theo, học tập.

    Làm được như thế, nhà trường chỉ còn là nơi lan tỏa yêu thương, tưới trồng tri thức, gieo mầm hạnh phúc; mong ước của mọi người dân Việt Nam.

Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.878.029

Email: truongtc.vhntls@gmail.com

Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn