• 64x64
    Đi tù Hiệu trưởng còn chưa sợ, lạm thu vẫn còn đất sống

    LTS: Để tránh tình trạng lạm thu, Bộ Giáo dục và Đào tạo mới đây ra đã ban hành Thông tư số 16/2018/TT-BGDĐT.

    Trong bài viết này, thầy giáo Nhật Duy bày tỏ sự băn khoăn về hiệu quả thực sự của thông tư này.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Việc Bộ Giáo dục vừa ban hành Thông tư số 16 thay thế cho Thông tư 29 trước đây để tránh tình trạng lạm thu trong nhà trường là điều cần thiết.

    Bởi, những năm qua, hai tiếng “lạm thu” đã trở thành nỗi ám ảnh cho nhiều phụ huynh học sinh trong một số nhà trường.

    Tuy nhiên, liệu Thông tư 16 ra đời có tránh được tình trạng lạm thu hay không thì có lẽ chúng ta chưa thể có câu trả lời chính xác trong lúc này. Hơn nữa, nội dung của Thông tư 16 vẫn có nhiều khoản tài trợ dễ phát sinh tình trạng lạm thu.

    Từ lâu, tình trạng lạm thu trong một số đơn vị trường học đã được nói nhiều, một số hiệu trưởng nhà trường cũng đã từng bị khởi tố, bị cách chức.

    Vấn nạn lạm thu gây bức xúc trong xã hội. Ảnh minh họa: plo.vn

    Vậy mà hàng năm, chúng ta vẫn thường thấy tình trạng này xảy ra ở nhiều nơi. Ngay trong năm học này cũng vậy, một số trường học đã bị phụ huynh học sinh lên tiếng phản đối, cơ quan chủ quản phải vào cuộc để chấn chỉnh tình trạng lạm thu.

    Suy cho cùng, lạm thu là một việc làm xấu xa nhất trong một số trường học, làm ảnh hưởng đến nhân cách, hình ảnh người thầy.

    Nhưng, tại sao các văn bản hiện hành đều quy định rõ các khoản vận động phụ huynh, các cá nhân tổ chức tài trợ nhưng một số hiệu trưởng nhà trường vẫn bất chấp để đưa ra các khoản thu ngoài quy định và nấp dưới danh nghĩa xã hội hóa giáo dục?

    Trước tình trạng trên, Thông tư số 16/2018/TT-BGDĐT của Bộ Giáo dục và Đào tạo ra đời nhằm thay thế cho Thông tư số 29/2012/TT-BGDĐT trước đây quy định việc quy định về tài trợ cho các cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân.

    Thế nhưng, một số khoản cho phép tài trợ thì vẫn cơ bản giống như Thông tư 29 trước đây, vì thế liệu trong thời gian tới có tránh được lạm thu không thì vẫn là câu hỏi lớn cho những năm tiếp theo.

    Những "sáng kiến vặt tiền" mà phụ huynh đau cũng không kêu, không la

    Hơn nữa, nếu so sánh với Thông tư 29 trước đây, thì về cơ bản những yêu cầu khi nhận tài trợ cũng rất giống nhau, nhà trường cũng đều phải “công khai, minh bạch”, cũng đều phải “tiết kiệm, tránh để thất thoát, lãng phí”.

    Vậy nên, nói là Thông tư 16 sẽ chống được lạm thu là điều có phần còn quá sớm, bởi chúng tôi vẫn thấy rất khó “cản” được tình trạng lạm thu như hiện nay nếu chúng ta chưa có những chế tài mạnh từ lãnh đạo của các địa phương.

    Chúng tôi đã đọc kỹ Điều 3: Nội dung vận động và tiếp nhận tài trợ được và thấy rằng những khoản được vận động, tiếp nhận vẫn “rất hở” mà sau này nếu có xảy ra lạm thu thì lãnh đạo nhà trường họ vẫn đối phó được, đó là:

    1. Cơ sở giáo dục được vận động, tiếp nhận các khoản tài trợ để thực hiện các nội dung sau:

    a) Trang bị thiết bị, đồ dùng phục vụ dạy và học; thiết bị phục vụ nghiên cứu khoa học; cải tạo, sửa chữa, xây dựng các hạng mục công trình phục vụ hoạt động giáo dục tại cơ sở giáo dục;

    b) Hỗ trợ hoạt động giáo dục, đào tạo và nghiên cứu khoa học trong cơ sở giáo dục.

    Như vậy, các cơ sở giáo dục vẫn được vận động, tiếp nhận những khoản tài trợ được xem là cơ bản nhất của các hoạt động giáo dục ở nhà trường.

    Và, nếu xét với thực tế thì các khoản này đang được nói nhiều nhất trong thời gian qua và bây giờ Thông tư 16 lại được cho phép.

    Chẳng hạn, nhà trường vận động mua ti vi, mua máy chiếu… thì đó cũng là “trang thiết bị, đồ dùng phục vụ dạy và học”.

    Nhà trường vận động sửa chữa phòng ốc, bàn ghế, làm nhà xe, sân trường, tường rào thì đó cũng nằm trong những khoản cho phép là “cải tạo, sửa chữa, xây dựng các hạng mục công trình phục vụ hoạt động giáo dục tại cơ sở giáo dục”…

    Trong trường học hiện nay có 2 hoạt động chính là hoạt động giảng dạy trên lớp và hoạt động ngoài giờ lên lớp.

    Nhưng, Thông tư 16 cho phép vận động, nhận: “Hỗ trợ hoạt động giáo dục” như ở khoản b, mục 1 của Điều 3 thì sau này các hoạt động giáo dục nhà trường vẫn có thể đều vận động được rất nhiều khoản.

    Ví dụ, vận động tài trợ cho ngoại khóa, chuyên đề, văn nghệ, thể thao… đều nằm trong phạm vi cho phép của Thông tư 16 vừa ban hành.

    Hiệu trưởng có trăm phương, ngàn kế để lạm thu

    Đối với những khoản không được phép vận động tài trợ thì lâu nay phần lớn các trường cũng không dám thực hiện.

    Nhưng, chuyện lạm thu nhiều khi lại không đến từ những cái “to tát” như “cải tạo, sửa chữa, xây dựng các hạng mục công trìnhcủa Thông tư 29 trước đây và Thông tư 16 bây giờ.

    Nhiều khi, việc lạm thu đến từ những chuyện rất giản đơn, gần gũi và bắt đầu bằng những chuyện “nhỏ xíu” trong nhà trường như chuyện cái nhãn vở, tờ giấy thi đến việc dạy nâng cao, dạy kỹ năng, dạy tăng cường…

    Những cái nhỏ từ vài trăm đồng đến vài trăm ngàn đồng nhưng nhiều khoản thu, nhiều học sinh cũng trở thành những khoản thu lớn.

    Và, thường những khoản thu nhỏ lại ít bị phụ huynh phản đối bởi nhà trường thường nhấn mạnh vai trò từng khoản thu mà các khoản thu ấy lại hoàn toàn phục vụ cho con em phụ huynh…

    Những khoản thu lớn thường phải xin phép, thường phải qua hội họp, qua nhiều ban bệ…rất phức tạp, nhất là các trường phải lưu hóa đơn, chứng từ nên nhiều hiệu trưởng họ chỉ làm những chuyện “nho nhỏ” nhưng rất tiện lợi trong việc hợp thức hóa giấy tờ mà cũng ít khi bị thanh tra, kiểm tra.

    Điều chúng tôi băn khoăn nữa là tại Điều 6 của Thông tư này đã quy định về việc Tiếp nhận tài trợ nhưng rõ ràng vẫn là “người trong nhà” cả, bởi cho dù các ban bệ được liệt kê vào đầy đủ, đó là:

    Cơ sở giáo dục có trách nhiệm thành lập Tổ tiếp nhận tài trợ. Tổ tiếp nhận tài trợ bao gồm các thành phần chính sau: thủ trưởng cơ sở giáo dục; kế toán trưởng; Ban đại diện cha mẹ học sinh hoặc đại diện Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội sinh viên; đại diện của cộng đồng dân cư trên địa bàn đặt trụ sở của cơ sở giáo dục (nếu có); Thủ trưởng cơ sở giáo dục là Tổ trưởng Tổ tiếp nhận tài trợ…”.

    Như thế, hiệu trưởng, kế toán vẫn là người chi phối điều hành toàn bộ các khoản vận động, tài trợ như trước đây. Những đại diện khác gần như chỉ là dự cho đủ thành phần mà thôi.

    Thực tế, thông tư, công văn của Bộ Giáo dục hướng dẫn lâu nay thì thường có rất nhiều nhưng có lẽ là Bộ …xa quá nên nhiều khi những hướng dẫn đó lại kém hiệu quả trong quá trình thực hiện.

    Những hiệu trưởng người ta vừa sợ nhưng lại vừa gần gũi những lãnh đạo trực tiếp của họ hơn nhiều những lãnh đạo gián tiếp.

    Vì thế, nhiều khi những hướng dẫn của Bộ chẳng phát huy được tác dụng… bởi suy cho cùng Bộ chỉ nắm đơn thuần về chuyên môn. Những chuyện còn lại là do cơ quan chủ quản ở địa phương điều hành, chỉ đạo.

    Vậy nên, từ những thực tế của cơ sở, chúng tôi chưa đủ tin là Thông tư 16 sẽ là “liều thuốc mạnh” để chống được tình trạng lạm thu hiện nay.

  • 64x64
    Sự bất lực của người thầy!

    LTS: Sau câu chuyện hơn 500 giáo viên ở Đắk Lắk gửi tâm thư lên Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, thầy giáo Khánh Văn bày tỏ nỗi buồn trước sự bất lực của người thầy.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Theo từ điển Tiếng Việt thì “tâm thư” có nghĩa là tâm sự hoặc những lời tâm huyết - đây là một từ cũ nhưng thời gian qua, chúng ta đã thấy có nhiều tâm thư được gửi đi.

    Mới đây nhất là một tâm thư đong đầy cảm xúc, đại diện cho hơn 500 giáo viên ở tỉnh Đắk Lắk gửi lên Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc.

    Có lẽ, những thầy cô dạy hợp đồng ở đây cũng đã không còn hy vọng và cũng không biết bấu víu vào đâu về việc đứng lớp của mình nên mới “đánh liều” gửi tâm thư đến người đứng đầu Chính phủ.

    Ngược thời gian, chúng ta cũng đã từng chứng kiến nữ thủ khoa trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 là giáo sinh Bùi Thị Hà đã gửi tâm thư cho ông Triệu Tài Vinh, Bí thư tỉnh ủy Hà Giang để hy vọng được đứng lên bục giảng tại quê hương của mình.

    Nhưng, cuối cùng thì cô “thủ khoa chăn lợn” vẫn không có cơ hội giúp đỡ. Điều này cũng có cái lý của nó bởi tâm thư nào thì cũng phải căn cứ vào pháp luật, vào các văn bản hướng dẫn hiện hành để tuyển dụng nhân sự cho ngành giáo dục.

    Đối với câu chuyện hơn 500 giáo viên hợp đồng tại huyện Krông Pắk (Đắk Lắk) đã kéo dài khá lâu và tốn không biết bao nhiêu là giấy mực của báo chí trong thời gian qua nhưng cuối cùng đã có một kết thúc… không có hậu.

    Bởi theo thông báo của Uỷ ban nhân dân huyện Krông Pắk thì họ sẽ chấm dứt hợp đồng với tất cả giáo viên đang dạy hợp đồng trên toàn huyện trước ngày 30/10/2018.

    Bức tâm thư được các giáo viên gửi lên Thủ tướng Chính phủ Nguyên Xuân Phúc. Ảnh: VOV

    Thông báo này cũng có nghĩa là dấu chấm hết cho hơn 500 thầy cô đã có nhiều năm cống hiến tuổi thanh xuân cho giáo dục huyện Krông Pắk, cũng như nhiều tháng nay đã cố gắng làm mọi cách có thể để duy trì công việc giảng dạy của mình.

    Vì thế, bức tâm thư lần này gửi lên Thủ tướng Chính phủ cũng là sự bất lực nhưng có lẽ họ vẫn đặt một chút hy vọng mong manh vào người đứng đầu Chính phủ có thể giúp họ có cơ hội được tiếp tục đứng trên bục giảng.

    Hình thức của bức thư rất đẹp, nét chữ chân phương, cẩn thận và nội dung thì rất thống thiết.

    Đọc bức thư, ta thấy các thầy cô vẫn chan chứa hy vọng và có cả những bất bình về lãnh đạo địa phương, trong đó có đoạn:

    Từ năm 2010-2018, qua 3 đời chủ tịch huyện đã ký dôi dư hơn 500 giáo viên hợp đồng. Sau đó lại chính chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện lại ký quyết định thôi việc các giáo viên này.

    Lỗi này không thuộc về giáo viên hợp đồng mà thuộc về người ra quyết định. Người ký sai chịu nhận quyết định cảnh cáo còn chúng cháu giờ đây chuẩn bị mất việc.

    Có những giáo viên hợp đồng đang mang thai khi nghe tin đã không chịu được cú sốc dẫn đến sẩy thai rồi mất con 500 con người và 500 gia đình sẽ ra sao?

    Hơn 1.200 giáo viên hợp đồng ở Hải Dương được trở lại làm việc

    Đây có phải là giải pháp nhân văn nhất của Uỷ ban nhân dân huyện và Uỷ ban nhân dân tỉnh đối với giáo viên hợp đồng chưa hay chỉ nhân văn đối với lãnh đạo Uỷ ban nhân dân huyện Krông Pắk?

    Mong muốn tột cùng của chúng cháu là hằng ngày được đứng trên bục giảng nhưng nếu đã không thể thì phải có giải pháp nhân văn để chúng cháu ổn định cuộc sống trong thời gian gần nhất”.

    Đọc bức tâm thư, có lẽ ai cũng rưng rưng cảm xúc cho thân phận những người thầy sắp sửa mất đi công việc của mình mà họ đã tâm huyết theo đuổi, thậm chí phải mua bằng tiền.

    Lỗi tại lãnh đạo địa phương, tại những người đã đặt bút ký nhận họ vào hợp đồng. Nhưng, những lãnh đạo đó bây giờ có người về hưu, có người ở vị trí cao hơn, có người đang tại vị ở vị trí cũ.

    Tuy nhiên, những mức kỷ luật dành cho các vị này là cảnh cáo và khiển trách thì có tác dụng gì với những mất mát, đánh đổi của hơn 500 con người.

    Nói thật, dù bức tâm thư này đến được với Thủ tướng thì cũng rất khó có thể giải quyết thấu đáo được công việc của hơn 500 giáo viên trong một huyện thuộc khu vực khó khăn của cả nước.

    Làm sao có thể sắp xếp được công việc của chừng ấy con người, làm sao có kinh phí để trả lương cho chừng ấy nhân lực dôi dư hàng năm đây?

    Bởi, những tháng ngày qua, giữa giáo viên và các cơ quan chủ quản ở địa phương cũng đã có nhiều cuộc đối thoại. Uỷ ban nhân dân tỉnh cũng đã cố gắng để giải quyết hậu quả nhưng cuối cùng cũng đành phải bất lực, bế tắc…

    Cắt phăng hợp đồng giáo viên, nhân văn và đạo lý ở đâu?

    Giáo viên hợp đồng dôi dư quá nhiều trong một huyện cho thấy những sai phạm của các cơ quan tuyển dụng địa phương đã không làm tốt vai trò của mình.

    Họ yếu chuyên môn, không dự báo được nguồn nhân lực cho ngành giáo dục địa phương hay họ cố tuyển vào để hưởng lợi cho bản thân mình?

    Dù là nguyên nhân nào đi chăng nữa thì các cơ quan chức năng cũng cần kiên quyết, nghiêm khắc xử lý sai phạm của những người đã tham mưu, đã ký quyết định tuyển dụng sai phạm này.

    Sự việc này không chỉ ảnh hưởng đến hơn 500 thầy cô giáo, hơn 500 gia đình mà nó còn dẫn đến nhiều hệ lụy cho địa phương và ngành giáo dục.

    Bức tâm thư rõ ràng cho thấy các thầy cô đang đi vào ngõ cụt nhưng có lẽ nó cũng sẽ mở ra nhiều con đường cho những giáo viên nơi đây.

    Bởi, phần lớn giáo viên bị mất việc làm ở đây vẫn đang còn trẻ, đang còn nhiều cơ hội để tìm một việc làm mới nhằm đảm bảo tương lai cho mình và cho gia đình.

    Một khi, nhân lực ngành giáo dục ở đây dôi dư thì sớm muộn gì cũng dẫn đến tình trạng tinh giản hay thanh lý hợp đồng.

    Thà rằng, sự việc diễn ra sớm hơn để tìm hướng đi mới cho mình vẫn còn hơn cứ mãi nhì nhằng mỗi tháng hưởng một số tiền lương hợp đồng ít ỏi mà cứ nơm nớp phải lo mất việc.

    Vấn đề còn lại bây giờ là các cơ quan chức năng ở huyện Krông Pắk, cũng như tỉnh Đắk Lắk hãy cố gắng thu xếp những nguồn lực có thể để giải quyết chế độ hợp đồng cho các thầy cô một cách thỏa đáng, nhân văn.

    Đừng để các thầy cô khi nghỉ dạy bị quá nhiều thua thiệt, mất mát với những tháng ngày đã đứng trên bục giảng làm thiên chức “trồng người”.

  • 64x64
    Không có giáo viên nào lại muốn làm điều thiếu trung thực như thế!

    LTS: Lý giải vì sao giáo viên lại phải "diễn" trong tiết dự giờ, cô giáo Phan Tuyết mong rằng giáo viên sẽ thực sự được trao quyền tự chủ trong việc giảng dạy để không phải "diễn" nữa.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Bài viết “Tiết học giả tạo nhất là hôm có... dự giờ” của tác giả Đỗ Quyên đăng trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã nhận được khá nhiều ý kiến đồng tình của dư luận.

    Bởi đây không chỉ là chuyện xảy ra ở một trường, một địa phương mà là chuyện phổ biến trong ngành giáo dục của cả nước từ trước đến nay.

    Người trong ngành hiểu được vì sao họ không thể dạy thật. Nhưng người ngoài ngành cứ thắc mắc “Vì sao thày dạy trò không trung thực? Vì sao lại cứ phải diễn?”.

    Giáo viên mong muốn được sáng tạo trong việc giảng dạy. Ảnh minh họa: Baoquangninh.com.vn

    Nỗi khổ phải dạy đúng quy trình, đúng phương pháp bên trên áp đặt

    Giáo viên chưa thật sự được giao quyền chủ động trong chính tiết dạy của mình từ phương pháp đến hình thức tổ chức tiết học.

    Mỗi tiết dạy bậc tiểu học chỉ dao động từ 35-40 phút được phân chia theo từng hoạt động như kiểm tra bài cũ khoảng 3-5 phút, triển khai bài mới từ 12-15 phút, phần thực hành từ 10-15 phút và khoảng 5 phút củng cố bài (tiến trình của tiết học theo chương trình hiện hành).

    Nếu từng hoạt động triển khai bị lố thời gian thì xem như bị buộc vào lỗi “phân bố thời gian không hợp lý”.

    Về nội dung và phương pháp dạy thì người dự luôn đưa ra ý kiến chủ quan của mình, sao không sử dụng phương pháp này, hay sử dụng hình thức thức kia… mà chẳng cần biết cuối cùng học sinh tiếp thu bài đạt hiệu quả như thế nào?

    Giáo viên ghét nhất điều gì ở nhà trường?

    Nếu dạy theo VNEN thì thời gian khởi động, chia sẻ mục tiêu, chia sẻ cuối tiết, báo cáo, nhận xét… đã chiếm khá nhiều thời gian. Học sinh tự học là chính.

    Những đứa trẻ lên 7,8 tuổi thường ngày giáo viên làm mẫu chỉ việc làm theo còn không được.

    Nay có người ngồi dự, mọi thao tác, kiến thức đều phải tự mình tìm hiểu sao các em có thể làm nổi?

    Giáo viên đến từng nhóm hướng dẫn, kiểm tra, nghiệm thu kết quả… thời gian “chết” khá nhiều.

    Học sinh tự học kiểu VNEN nếu thật sự không có sự gà bài, mớm câu trả lời trước hoàn toàn tự học sinh theo đúng yêu cầu thì không có cách gì kết thúc tiết học trong thời gian 40 phút.

    Đó là chưa nói khá nhiều kiến thức trong tiết học vượt xa tầm nhận thức của lứa tuổi tiểu học.

    Chẳng hạn có khá nhiều bài buộc giáo viên phải áp dụng phương pháp “Bàn tay nặn bột”. Cũng đã có không ít thầy cô bị góp ý “có bột mà học sinh chưa biết nặn”.

    Chỉ vì các em không biết phải đưa ra câu hỏi đề xuất thế nào? Tiến hành thực nghiệm ra sao? Sử dụng phương pháp “Bàn tay nặn bột” nếu không gà bài trước có thể khẳng định chắc chắn một điều, chẳng thầy cô giáo nào có thể triển khai thành công.

    Có những tiết dạy theo chuyên đề của trường (kiểu dạy mẫu để giáo viên học tập) nhưng người dạy đã phải huy động cả tổ soạn bài, Phó hiệu trưởng duyệt bài, bản thân phải dạy đi dạy lại vài lần ở lớp trước khi dạy cho toàn trường dự mới đảm bảo đúng thời gian, đúng mục tiêu.

    Giáo viên dạy học thế nào khi sĩ số lớp học suýt trăm em?

    Đã trở thành quy định, dù giáo viên có tổ chức tiết học đạt cỡ nào nhưng chỉ cần thời gian bị lố khoảng 10 phút thì tiết học ấy xem như không đạt yêu cầu hoặc chỉ được xếp ở mức trung bình là cao.

    Chẳng giáo viên nào lại muốn chuẩn bị tiết dạy kĩ đến từng “chân tơ kẻ tóc”.

    Vì như thế, tiết học sẽ thiếu tự nhiên, thiếu sự sinh động, sẽ không có nhiều tình huống để thầy cô xử lý, sẽ mất cái hay vốn có của một tiết dạy thông thường.

    Vài năm trở lại đây, nhiều địa phương cũng không đánh giá xếp loại những tiết dạy dự giờ. Nhưng ấn tượng để lại cho người dự vẫn rất quan trọng.

    Một năm, có lẽ Ban giám hiệu chỉ dự đôi ba lần nếu tiết dạy được đánh giá không đạt thì ấn tượng về chuyên môn chưa tốt đối với thầy cô ấy cũng được giữ mãi trong nhận xét của họ.

    Giáo viên chưa được giao quyền chủ động

    Giáo viên luôn mong muốn hoàn toàn được chủ động trong tiết dạy của mình. Nghĩa là không phải tuân theo một quy trình nào cả.

    Thầy cô được quyền sử dụng phương pháp, hình thức tổ chức dạy học miễn sao mục tiêu bài học đã đạt, học sinh hiểu và tiếp thu bài tốt là được.

    Mới đây, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã cho biết, chương trình giáo dục phổ thông mới, phải chú trọng giao quyền tự chủ cho giáo viên đứng lớp.

    Giáo viên dạy phương pháp nào cũng được, miễn đến khi đánh giá, học sinh đạt được yêu cầu là quan trọng nhất.

    Được như thế, cũng chẳng giáo viên nào còn muốn làm cái điều không trung thực kia.

  • 64x64
    Giải pháp phát triển hệ thống các trường đại học tư thục Việt Nam

    Trải qua 25 năm hình thành và phát triển, các trường đại học tư thục Việt Nam đã có những đóng góp quan trọng cho sự phát triển của đất nước nói chung, ngành giáo dục và đào tạo nói riêng.

    Tuy nhiên, hệ thống đại học tư thục Việt Nam còn nhiều tồn tại và hạn chế cả về quy mô và chất lượng.

    Do đó, để góp phần thực hiện tầm nhìn phát triển giáo dục đại học Việt Nam đến năm 2030 trong bối cảnh cuộc Cách mạng Công nghiệp 4.0 và cạnh tranh giáo dục đại học ngày càng quyết liệt thì hệ thống các trường đại học tư thục Việt Nam cần phải được đổi mới một cách căn bản, toàn diện theo định hướng hội nhập giáo dục đại học khu vực và thế giới.

    Giải pháp phát triển hệ thống các trường đại học tư thục Việt Nam đáp ứng yêu cầu hội nhập giáo dục đại học quốc tế (Ảnh minh họa: Báo Hải quan).

    Quá trình ra đời loại hình trường đại học tư thục ở Việt Nam sau năm 1975

    Năm 1986, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI của Đảng đã hoạch định đường lối đổi mới toàn diện đất nước trên mọi lĩnh vực, trong đó có lĩnh vực giáo dục và đào tạo.

    Từ đường lối đổi mới của Đảng, một số tổ chức và cá nhân đã chuẩn bị các đề án xin mở cơ sở giáo dục đại học ngoài công lập.

    Năm 1988, Bộ Giáo dục và Đào tạo cho phép xây dựng thí điểm Trung tâm Đại học dân lập Thăng Long (nay là Trường đại học Thăng Long) tại Hà Nội.

    Năm 1993, Ban Chấp hành trung ương Đảng lần thứ 4 (khóa VII) ban hành Nghị quyết số 04-NQ/HNTW về tiếp tục đổi mới sự nghiệp giáo dục và đào tạo trong đó khuyến khích mở các trường lớp dân lập và cho phép mở trường lớp tư thục ở giáo dục mầm non, giáo dục chuyên nghiệp và giáo dục đại học.

    Thực hiện Nghị quyết số 04-NQ/HNTW, năm 1994, Thủ tướng Chính phủ đã cho phép thành lập 05 trường (Đại học ngoài công lập đầu tiên của Việt Nam với tên gọi đại học dân lập gồm 03 trường ở thành phố Hà Nội: Trường đại học dân lập Thăng Long, Trường đại học dân lập Phương Đông và Trường đại học dân lập Đông Đô; 01 trường ở thành phố Đà Nẵng: Trường đại học dân lập Duy Tân; 01 trường ở thành phố Hồ Chí Minh: Trường đại học dân lập Ngoại ngữ - Tin học.

    Các trường đại học dân lập hoạt động theo Quy chế tạm thời, trường đại học dân lập được ban hành tại Quyết định số 196/QĐ-TCCB ngày 21/1/1994 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo.

    Năm 1996, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 2 (khóa VIII) đã ban hành nghị quyết về định hướng chiến lược phát triển giáo dục và đào tạo trong thời kỳ công nghiệp hoá, hiện đại hoá và nhiệm vụ đến năm 2000.

    Nghị quyết đã nêu rõ: “Phát triển các trường bán công, dân lập ở những nơi có điều kiện, từng bước mở các trường tư thục ở một số bậc học như: mầm non, phổ thông trung học (cấp III), trung học chuyên nghiệp, dạy nghề, đại học”.

    Triển khai thực hiện nghị quyết của Đảng, giai đoạn 2000 – 2005, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định thành lập 05 trường đại học dân lập.

    Bảo đảm không gian phát triển bình đẳng cho mọi đại học

    Các trường đại học dân lập hoạt động theo Quy chế trường đại học dân lập do Thủ tướng Chính phủ ký ban hành ngày 18/7/2000 tại Quyết định số 86/2000/QĐ-TTg.

    Ngày 14/06/2005, Quốc hội khóa XI thông qua Luật Giáo dục.

    Tại Nghị định số 75/2006/NĐ-CP ngày 02/08/2006 của Thủ tướng Chính phủ hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Giáo dục, loại hình trường đại học bán công và dân lập bị xoá bỏ trên văn bản, chỉ còn một loại hình trường đại học ngoài công lập duy nhất là trường đại học tư thục.

    Thực hiện Luật Giáo dục, ngày 17/01/2005, Thủ tướng chính phủ đã ban hành Quy chế tổ chức và hoạt động của trường đại học tư thục tại Quyết định số 14/2005/QĐ-TTg (Quy chế này được thay thế bằng quy chế mới tại Quyết định số 61/2009/QĐ-TTg ngày 17/04/2009 của Thủ tướng chính phủ).

    Quyết định số 61/2009/QĐ-TTg đã được sửa đổi và bổ sung tại Quyết định số 63/2011/QĐ-TTg ngày 10/11/2011 của Thủ tướng Chính phủ.

    Những văn bản pháp lý này là cơ sở quan trọng cho sự ra đời của 38 trường đại học tư thục từ năm 2006 đến nay.

    Như vậy, quá trình ra đời loại hình trường đại học tư thục Việt Nam trải qua 04 giai đoạn gồm:

    i) Giai đoạn 1988 – 1993: xác định mô hình trường đại học ngoài công lập ở Việt Nam;

    ii) Giai đoạn 1994 – 1999: xây dựng và phát triển đại học ngoài công lập theo Quy chế tạm thời trường đại học dân lập được ban hành tại Quyết định số 196/QĐ-TCCB ngày 21/1/1994 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo;

    iii) Giai đoạn 2000 – 2005: xây dựng và phát triển trường đại học ngoài công lập theo Quy chế trường đại học dân lập tại Quyết định số 86/2000/QĐ-TTg ngày 18/7/2000 của Thủ tướng Chính phủ;

    iv) Giai đoạn 2005 đến nay: xây dựng và phát triển trường đại học tư thục theo các Quyết định số 14/2005/QĐ-TTg, Quyết định số 61/2009/QĐ-TTg ngày 17/04/2009 của Thủ tướng chính phủ (được sửa đổi và bổ sung tại Quyết định số 63/2011/QĐ-TTg ngày 10/11/2011 của Thủ tướng Chính phủ).

    Những thành tựu và hạn chế của hệ thống đại học tư thục Việt Nam

    Những thành tựu

    Trong những năm qua, Chính phủ đã ban hành một số chính sách quan trọng nhằm phát triển giáo dục đại học ngoài công lập nói chung, các trường đại học tư thục nói riêng.

    Những chính sách đó đã giúp phát triển về quy mô các trường đại học ngoài công lập.

    Năm 1987, cả nước có 63 trường đại học nhưng không có trường đại học ngoài công lập nào; năm 1997, có 15 trường đại học ngoài công lập trong tổng số 62 trường đại học, chiếm 24.1%; đến tháng 9/2009, có 44 trường đại học ngoài công lập trong tổng số 150 trường đại học, chiếm tỷ lệ 29.3% [1].

    Chuyện Giáo sư Thành và nút thắt quản lý trường đại học tư thục

    Đến nay, Việt Nam có 60 trường đại học ngoài công lập chiếm tỷ lệ khoảng 25.0% trong tổng số trường đại học, học viện của cả nước (235 trường đại học, học viên - gọi chung là các trường đại học, không tính các trường thuộc khối An ninh – Quốc phòng) [6].

    Hiện còn một vài trường đại học dân lập đang trong quá trình chuyển đổi sang mô hình đại học tư thục nên trong bài viết này chúng tôi gọi chung 60 trường đại học ngoài công lập là trường đại học tư thục.

    60 trường đại học tư thục của Việt Nam có mặt ở 29/63 tỉnh/thành, miền Bắc có 23 trường, miền Trung – Tây nguyên có 12 trường và miền Nam có 25 trường.

    Trong đó, thành phố Hà Nội có số lượng nhiều nhất là 13 trường, tiếp đến là thành phố Hồ Chí Minh có 12 trường. Trong 60 trường đại học tư thục, có 05 trường có thời gian thành lập gần 25 năm.

    Về quy mô sinh viên các trường đại học tư thục: chiếm từ 12.0% đến hơn 13.0% trong tổng số sinh viên bậc đại học của cả nước trong nhiều năm qua.

    Ví dụ, năm học 2005-2006, cả nước có 1.087.183 sinh viên trong đó sinh viên ở các trường đại học tư thục là 138.302, chiếm tỷ lệ 12.71%; năm học 2016 – 2017 có 243.975/1.767.879 sinh viên, đạt tỷ lệ 13.80%); về đội ngũ giáo viên: năm học 2016 – 2017, các trường đại học trong cả nước có 72.792 giáo viên trong đó có 15.158 giáo viên thuộc các trường đại học tư thục, chiếm tỷ lệ 20.80% [5].

    Về cơ sở vật chất, xét trên toàn hệ thống, đây là điểm mạnh của các trường đại học tư thục, kể cả khi so sánh với cơ sở vật chất của một số trường đại học công lập; về tài chính, tình hình tài chính của các trường đại học tư thục được đánh giá là ổn định, được người lao động và các bên liên quan đánh giá khá cao, năm 2016 tổng nộp ngân sách nhà nước của 43 trường đạt hơn 111 tỷ đồng [2].

    Với những thành tựu trên có thể khẳng định rằng, sau gần 25 năm phát triển, các trường đại học tư thục đã góp phần quan trọng vào sự phát triển của giáo dục đại học Việt Nam, cung cấp hàng trăm ngàn nhân lực có trình độ phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước, đóng góp tài chính và giảm bớt gánh nặng đáng kể cho ngân sách nhà nước.

    Ví dụ, mỗi năm Nhà nước chi cho mỗi sinh viên trường đại học công lập khoảng 25 triệu đồng/năm thì với 243.975 sinh viên các trường đại học tư thục trong năm học 2016 – 2017 số tiền nếu phải chi là hơn 6.000 tỷ đồng/năm.

    Những hạn chế và bất cập

    Theo Bộ Giáo dục và Đào tạo, bên cạnh những điểm sáng về phát triển còn một số trường đại học ngoài công lập “tụt hậu” so với mặt bằng chung của các trường đại học ngoài công lập [2].

    Còn theo Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam, giáo dục đại học ngoài công lập nói chung, trường đại học tư thục nói riêng ở Việt Nam có những hạn chế bất cập xuất phát từ yếu tố khách quan là việc triển khai thực hiện các cơ chế, chính sách cũng như trong công tác quản lý nhà nước, và yếu tố chủ quan là việc thực hiện cam kết nêu trong đề án thành lập trường còn chậm và gặp nhiều khó khăn, một số quy định về tuyển sinh, chế độ tài chính chưa được một số trường tuân thủ đầy đủ…[3].

    Giáo dục đại học tư thục là một trong hai cánh của một con đại bàng

    Dưới góc độ hội nhập quốc tế, hệ thống các trường đại học tư thục Việt Nam phát triển không theo xu thế phát triển của các nước có nền giáo dục đại học phát triển trong khu vực.

    Ví dụ, Nhật Bản có 599 trường đại học tư thục trong tổng số 780 trường, chiếm tỷ lệ 76.79%, quy mô sinh viên đại học tư thục chiếm 77.6% [8]; Malaysia có 67 trường đại học trong đó có 47 trường đại học tư thục, chiếm tỷ lệ 78.33%, quy mô sinh viên chiếm hơn 50% [4].

    Về chất lượng, các trường đại học tư thục Việt Nam chưa có mặt trong các bảng xếp hạng đại học có uy tín của thế giới, trong khi đó Malaysia có 5 trường đại học tư thục được xếp hạng trong bảng xếp hạng QS World 2019, có 11 trường đại học tư thục được xếp hạng trong bảng xếp hạng của QS Asia 2018 [7].

    Giải pháp phát triển đại học tư thục Việt Nam

    Hệ thống đại học tư thục đóng vai trò ngày càng quan trọng trong hệ thống giáo dục đại học Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh ngân sách công ngày càng khó khăn, Đảng ta đang đẩy nhanh quá trình triển khai thực hiện Nghị quyết TW5 (khóa XII) về phát triển kinh tế tư nhân và Nghị quyết TW6 (khóa XII) về tiếp đổi mới, sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả.

    Do đó, phát triển hệ thống đại học tư thục Việt Nam là yêu cầu cấp bách và cần được thực hiện bởi những giải pháp mang tính đột phá.

    Thứ nhất, tăng quy mô hệ thống đại học tư thục

    Để hệ thống đại học tư thục Việt Nam phát triển phù hợp với xu thế của khu vực và thế giới, cần thiết phải nâng quy mô đào tạo của hệ thống này lên ít nhất là 40% (hiện mới chỉ ở mức hơn 13%) như đã xác định trong quy hoạch mạng lưới các trường đại học Việt Nam giai đoạn 2006 – 2020 (chỉ tiêu này đã không còn được đề cập trong bản quy hoạch được điều chỉnh năm 2013).

    Để thực hiện giải pháp này, các cơ quan quản lý nhà nước về giáo dục cần triển khai triệt để các chính sách ưu đãi đối với trường đại học tư thục đã được nêu trong nhiều nghị quyết của Đảng, Nhà nước và Chính phủ, đặc biệt là ưu đãi về đất đai và tài chính.

    Mặt khác, cần sắp xếp lại hệ thống trường đại học công lập theo hướng tinh gọn và hiệu quả.

    Theo đó, sắp xếp lại các trường đại học công lập có chất lượng thấp, giảm quy mô đào tạo của 02 đại học quốc gia, 03 đại học vùng và 15 trường đại học khác thuộc nhóm đại học nghiên cứu trọng điểm quốc gia vì đây là những đại học được quy hoạch với nhiệm vụ nghiên cứu là chính.

    Hai là, quy hoạch và đầu tư phát triển một số trường đại học tư thục trọng điểm

    Có nhiều trường đại học có vị trí trong các bảng xếp hạng các trường đại học ở cấp độ khu vực và thế giới như là sự khẳng định về chất lượng và năng lực cạnh tranh, hội nhập của toàn hệ thống giáo dục đại học Việt Nam cũng như của từng trường.

    Để thực hiện điều này, Chính phủ cần quy hoạch các trường đại học có khả năng được xếp hạng khu vực và thế giới để giao nhiệm vụ và đầu tư lớn về mặt tài chính trong đó có trường đại học tư thục vì hiện nay có một số trường đại học tư thục có số năm thành lập cao trong hệ thống đại học tư thục Việt Nam đã tạo dựng được thương hiệu trong và ngoài nước như Trường đại học Duy Tân, Trường đại học Thăng Long hay Trường đại học Nguyễn Tất Thành… một số trường đại học tư thục mới được thành lập có tầm nhìn đầy tham vọng và có tiềm năng lớn về nguồn lực để thực hiện tầm nhìn đó.

    Sửa Luật Giáo dục đại học phải bỏ được phân biệt đối xử trường công - trường tư

    Ba là, trao quyền tự chủ tối đa cho các trường đại học tư thục

    Trao quyền tự chủ và tự chịu trách nhiệm tối đa cho các các trường đại học tư thục để các trường chủ động cao trong cạnh tranh với các đại học nước ngoài và thích ứng kịp thời với những chuyển biến mà cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0 tạo ra.

    Hiện nay, các trường đại học tư thục đang bị hạn chế tốc độ phát triển bởi nhiều quy định đặc biệt là trong lĩnh vực tuyển sinh và phát triển ngành nghề đào tạo.

    Bốn là, đối với các trường đại học tư thục cần đẩy mạnh tính cạnh tranh

    Các trường đại học tư thục Việt Nam cần phải khẳng định như là một chủ thể quan trọng trong việc thực hiện tầm nhìn, chiến lược phát triển đất nước cũng phát triển giáo dục đại học quốc gia trong bối cảnh mới là cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0.

    Nghĩa là, các trường đại học tư thục Việt Nam phải luôn xác định cần phải cạnh tranh không chỉ với các trường đại học trong hệ thống đại học tư thục mà còn là với các trường đại học công lập có uy tín trong nước và các trường đại học có uy tín ở khu vực Châu Á.

    Muốn vậy, các trường đại học tư thục Việt Nam cần thiết lập lại tầm nhìn và mục tiêu phát triển mới theo định hướng hội nhập quốc tế và cạnh tranh với các trường đại học của khu vực và trên thế giới trong đó có mục tiêu đạt được vị trí xếp hạng đại học khu vực và thế giới, trên cơ sở đó đề ra các giải pháp chuyển đổi một cách căn bản, toàn diện trên tất cả các phương diện.

    Qua gần 1/4 thế kỷ hình thành và phát triển, có thể khẳng định rằng hệ thống đại học tư thục đã tạo dựng được nền tảng quan trọng để phát triển một cách mạnh mẽ, góp phần thực hiện các mục tiêu quốc gia đến năm 2030 tầm nhìn đến năm 2045.

    Tài liệu tham khảo:

    [1]Bộ Giáo dục và Đào tạo (2009), Báo cáo số 760 /BC-BGDĐT ngày 29/10/2009 về sự phát triển của hệ thống giáo dục đại học, các giải pháp đảm bảo và nâng cao chất lượng đào tạo.

    [2]Bộ Giáo dục và Đào tạo (2017), Báo cáo tổng hợp kết quả nghiên cứu các trường đại học ngoài công lập, Tp. Hồ Chí Minh.

    [3 ]Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng Việt Nam (2013), Báo cáo tổng kết 20 năm phát triển mô hình giáo dục đại học ngoài công lập ở Việt Nam (1993 – 2013).

    [4]https://www.moe.gov.my/index.php/en/

    [5]https://moet.gov.vn/thong-ke/Pages/thong-ke.aspx

    [6]http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/tuyen-sinh/nhung-con-so-biet-noi-ve-giao-duc-dai-hoc-viet-nam-389870.html

    [7]https://www.topuniversities.com/

    [8]Ministry of Education, Culture, Sports, Science and Technology (2011), Higher Education in Japan, Tokyo.

  • 64x64
    Chuyện bình dân học vụ và đổi mới giáo dục

    LTS: Nhìn lại phong trào bình dân học vụ trước đây, thầy giáo Sơn Quang Huyến mong rằng các lãnh đạo sẽ có những quyết sách hợp lý để đổi mới giáo dục hiệu quả.

    Toà soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Ông tôi tham gia kháng chiến từ ngày đầu khởi nghĩa. Ông mất trong một lần tấn công đồn quân Pháp ở địa phương.

    Mọi gánh nặng gia đình dành cho bờ vai gầy của Bà. Bà, con ông đồ, nhưng không được học chữ, có nghề làm bánh ướt, bán ở chợ đầu làng.

    Chuyện “bình dân học vụ” vẫn trọn vẹn trong gia đình tôi.

    Bà tôi học chữ quốc ngữ nhờ “bình dân học vụ” để đi chợ bán hàng, nuôi con (ngày ấy làng tôi quy định, ai đi chợ mà không đọc được chữ phải quay về).

    Năm nay Bà đã hơn chín chục, vậy nhưng vẫn đọc báo xem ti vi phụ đề tiếng Việt được.

    Những đứa con, cháu trong nhà đi học, Bà vẫn dạy đánh vần. Bọn trẻ trong xóm, không ít đứa trưởng thành, vẫn thương mến gọi Bà “bà giáo xóm”.

    Phong trào bifnh dân học vụ. Ảnh: Báo Giáo dục và Thời đại

    Xem ti vi, đọc báo mạng, thời gian qua, Bà “mắt tròn, mắt dẹt” về chuyện giáo dục nước nhà.

    Bà bảo “có chuyện đánh vần, sao mà tranh luận nhiều thế, cứ như bình dân học vụ ngày xưa, có vài buổi học, Mệ vẫn đọc thông, viết thạo tới giờ đó thôi”.

    Bà bảo “mấy ông cải cách giáo dục, không biết vận dụng nội lực, khó thành công lắm.

    Nước mình gần trăm triệu dân, số người biết chữ mà không đi dạy vô cùng lớn. Đó là giáo viên không biên chế, không lương, nhưng có tâm lắm con ạ.

    Cải cách giáo dục phải có tính kế thừa, huy động được nội lực, nội lực là cha, mẹ, ông, bà, … của học trò đó.

    Nếu cải cách mà dùng cái mới quá, chỉ có giáo viên biết, giáo viên dạy, hóa ra độc quyền, độc đoán.

    Giờ tụi nhỏ giờ suốt ngày phải đi học, nỏ biết chi chơi chuyền chơi chạc nữa”.

    Thế đấy, chuyện đánh vần của con trẻ, làm không ít người phản ứng, rung chuyển mọi giai tầng xã hội.

    Chuyện cải cách giáo dục, tưởng đơn giản, nhưng ảnh hưởng của nó không nhỏ, đến mọi ngóc ngách cuộc sống.

    "Nền giáo dục lớp 1" chỉ như khung trời nhỏ qua cửa sổ, dựa vào đâu mà vĩnh cửu?

    Ngành giáo dục đang chuẩn bị cho chương trình giáo dục mới.

    Mọi thứ đã trên bệ phóng, từ chương trình đến sách giáo khoa.

    Vậy nhưng khởi điểm bắt đầu của việc học là “đánh vần” dường như chưa vượt qua được.

    Vậy có cần đổi mới đánh vần không? Đổi mới đánh vần có dạy nên nhân tài không?

    Liệu chương trình “bình dân học vụ” của chúng ta quá lạc hậu; không dạy nên người?

    Không? Bình dân học vụ, đã dạy nên Người đúng nghĩa của nó, sống vì tổ quốc, chết vì quê hương.

    Hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã sẵn sàng hy sinh cho tự do của dân tộc. Họ ra chiến trường không hẹn ngày về, lòng vẫn hướng về tương lai hào hùng cho dân tộc.

    Đất nước này, mỗi tấc đất, ngọn cỏ đang thấm máu và mồ hôi của những học trò bình dân học vụ đó thôi.

    Đổi mới giáo dục là cần thiết, thế nhưng đổi mới không thể vì lợi ích của nhà sáng chế mà phải vì lợi ích của cộng đồng.

    Đổi mới có tính kế thừa cái hay, cái đẹp của lịch sử, không thể xóa lịch sử, văn hóa dưới từ “đổi mới” được.

    Không còn xa nữa, áp dụng chương trình mới. Bao câu hỏi, trăn trở còn bỏ ngỏ chưa có câu trả lời.

    Chỉ mong lãnh đạo ngành có quyết sách đúng đắn nhất, đem lại lợi ích cho người học, người dạy, dân tộc, đừng làm nước mắt con trẻ lại rơi trong năm học mới.

    Ngẫm lại, bài học bình dân học vụ ngày xưa, vẫn cần cho công cuộc cải cách, chấn hưng nền giáo dục nước nhà.

  • 64x64
    Chưa biết sẽ cho trẻ uống sữa gì, sao Hà Nội bảo phụ huynh đăng ký mua?

    Ở cấp mầm non và tiểu học trên địa bàn Hà Nội, các nhà trường đang phát phiếu đăng kí khảo sát nhu cầu của phụ huynh về việc áp dụng chương trình sữa học đường.

    Theo đó, bắt đầu từ năm học 2018-2019, học sinh mầm non và tiểu học sẽ tham gia chương trình Sữa học đường theo quyết định đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt nhằm cải thiện tình trạng dinh dưỡng, góp phần nâng cao tầm vóc trẻ đến năm 2020.

    Tuy nhiên, sau buổi họp phụ huynh đầu năm học, nhiều phụ huynh vẫn còn không ít băn khoăn khi thông tin về chương trình sữa học đường và về hãng sữa cũng như chất lượng của loại sữa chưa được cụ thể.

    Chia sẻ về việc đăng ký chương trình sữa học đường, chị Hồng Vân (Cầu Giấy, Hà Nội) thắc mắc: “Làm sao tôi có thể đăng ký cho con tôi uống một thứ sữa mà chính nhà trường còn chưa biết nó là sữa của hãng nào?

    Mặc dù cô giáo chủ nhiệm lớp giải thích, các hãng sữa phải đấu thầu, sau khi có kết quả hãng sữa nào trúng thầu sẽ thông tin tới phụ huynh”.

    Sau buổi họp phụ huynh đầu năm học, khi được phát phiếu đăng ký tham gia chương trình Sữa học đường nhiều phụ huynh không ít băn khoăn khi thông tin về chương trình sữa học đường và về hãng sữa cũng như chất lượng của loại sữa chưa được cụ thể. (Ảnh: Thùy Linh)

    Trong khi đó, chị Thu Thủy (Hoàng Mai, Hà Nội) cho hay, ngay sau khi nhận được phiếu của nhà trường về việc tham gia chương trình sữa học đường, chị đã không đăng ký.

    “Qua các phương tiện thông tin, tôi được biết tháng 3 vừa qua ở Đồng Nai đã bị ngộ độc nghi vì sữa học đường, các em đã nhập viện trong tình trạng đau bụng và nôn mửa. Và tỉnh Đồng Nai đã phải tạm dừng triển khai chương trình này.

    Làm sao dám tin chắc 100% khi triển khai ở Hà Nội sẽ không xảy ra hiện tượng này, hơn nữa hiện nay khi chưa có Sữa học đường thì hàng ngày gia đình tôi vẫn cho cháu mang theo sữa mà chúng tôi tin dùng đến trường”, chị Thu Thủy chia sẻ.

    Rõ ràng, chương trình sữa học đường rất nhân văn nhưng việc nhiều bậc phụ huynh băn khoăn do dự là có căn cứ.

    Xung quanh vụ việc này, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã trao đổi với Phó giáo sư Bùi Thị Nhung – Trưởng khoa dinh dưỡng học đường và ngành nghề, Viện Dinh dưỡng, Bộ Y tế.

    Theo bà Bùi Thị Nhung: “Đối với những vùng ngoại ô, vùng sâu vùng xa, những em bé vừa bị suy dinh dưỡng lại chưa uống sữa bao giờ có thể gặp hiện tượng không dung nạp được lactose với triệu chứng: đau bụng, nôn và có thể tiêu chảy. Và khi ngừng uống sữa thì hết triệu chứng đó.

    Tuy nhiên, một số địa phương khi triển khai chương trình sữa học đường nhưng chưa có sự chuẩn bị tốt nên đã xảy ra hiện tượng này mà phụ huynh có thể nghi ngại rằng đây là ngộ độc sữa hay ngộ độc thực phẩm".

    Phó giáo sư Bùi Thị Nhung – Trưởng khoa dinh dưỡng học đường và ngành nghề, Viện Dinh dưỡng, Bộ Y tế.(Ảnh: Thùy Linh)

    Phó giáo sư Bùi Thị Nhung chia sẻ thêm, thực tế ở Việt Nam có một số lượng lớn người trưởng thành không uống được sữa do không có thói quen uống sữa từ thủa nhỏ.

    Bởi lẽ, trước đây do điều kiện còn khó khăn nên không có sữa để uống vì vậy khi uống sữa đặc biệt là sữa tươi sẽ gặp hiện tượng không dung nạp được lactose.

    "Khi triển khai chương trình sữa học đường, giáo viên cần thống kê trẻ nào chưa uống sữa bao giờ để tập cho trẻ uống dần dần chứ không ngay lập tức uống với lượng lớn để cải thiện chứ đừng vì vậy mà không cho trẻ uống sữa”, bà Nhung khuyến cáo.

  • 64x64
    Quan điểm của Bộ giáo dục là sách giáo khoa phải được tái sử dụng nhiều lần

    Thời gian vừa qua, dư luận xã hội có phản ánh tình trạng một số sách giáo khoa phổ thông chỉ dùng được một lần, gây lãng phí, ngày 21/9, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Hữu Độ đã bày tỏ quan điểm về vấn đề này.

    Thứ trưởng Nguyễn Hữu Độ cho biết, thực hiện Nghị quyết số 40/2000/QH10 ngày 09 tháng 12 năm 2000 của Quốc hội về đổi mới chương trình giáo dục phổ thông, Chính phủ đã giao cho Bộ Giáo dục và Đào tạo xây dựng chương trình, tổ chức biên soạn sách giáo khoa để thực hiện trên phạm vi cả nước.

    Sách giáo khoa biên soạn theo Chương trình Giáo dục phổ thông hiện hành (gọi tắt là Chương trình 2000) được triển khai ở các cơ sở giáo dục từ năm học 2002-2003. Phiên bản sách giáo khoa hiện nay là phiên bản đã được sử dụng ổn định từ nhiều năm nay.

    Khi biên soạn sách giáo khoa hiện hành, các tác giả đã xây dựng hệ thống bài tập trong sách giáo khoa theo hướng đa dạng, phong phú về nội dung và hình thức trình bày nhằm tạo hứng thú học tập cho học sinh, đồng thời giúp học sinh làm quen với các dạng bài tập khác nhau trong kiểm tra, đánh giá theo xu thế chung của các nước phát triển.

    Do đó ngoài các câu hỏi, bài tập dạng truyền thống (bài tập tự luận), các tác giả có đưa vào sách giáo khoa các dạng bài tập trắc nghiệm với các hình thức đặc thù như điền khuyết, lựa chọn đúng/sai, cặp đôi (nối kết)…

    Theo Thứ trưởng Nguyễn Hữu Độ, Bộ Giáo dục và Đào tạo xác định: sách giáo khoa cần được sử dụng, bảo quản tốt để có thể sử dụng lại được khi cần thiết, tránh lãng phí cho gia đình học sinh. (Ảnh: moet.gov.vn)

    Do đặc thù của môn học, ngoài các câu hỏi, bài tập dạng truyền thống (bài tập tự luận), đối với một số sách giáo khoa, nhất là sách giáo khoa Toán 1, Tiếng Anh (do đặc trưng của các môn học này), các tác giả có đưa vào các dạng bài tập trắc nghiệm và các dạng bài tập khác với “câu lệnh” ngắn gọn, dễ hiểu và rõ ràng như: Điền/Viết vào chỗ chấm hoặc ô trống, lựa chọn Đúng/Sai, Nối, Khoanh, Vẽ, Đánh dấu, Tô màu,…

    Các sách giáo khoa Toán 1 xuất bản giai đoạn 1976-1979; sách Toán 2 xuất bản giai đoạn 1980-1989; sách Toán 1 xuất bản giai đoạn 1990-2002, đều có các dạng câu hỏi, bài tập trên.

    Các sách giáo khoa Toán của các nước tiên tiến trên thế giới cũng đều thiết kế các dạng bài học với hình thức như trên.

    Tuy không yêu cầu học sinh làm bài hay viết trực tiếp vào sách giáo khoa mà cần làm vào vở viết hoặc vở bài tập nhưng nếu giáo viên không hướng dẫn ngay từ đầu năm học và nhắc nhở thường xuyên thì các em sẽ có thói quen viết trực tiếp vào sách giáo khoa, gây lãng phí như dư luận phản ánh.

    Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp đưa bằng chứng, Thứ trưởng và Tổng chủ biên ăn nói sao?

    Về quan điểm chỉ đạo, Bộ Giáo dục và Đào tạo xác định: sách giáo khoa cần được sử dụng, bảo quản tốt để có thể sử dụng lại được khi cần thiết, tránh lãng phí cho gia đình học sinh, xã hội.

    Trong sách giáo viên có yêu cầu nhắc nhở học sinh không viết vào sách để sách giáo khoa có thể sử dụng được nhiều lần.

    Ngay từ năm học đầu tiên (2002-2003) triển khai thay sách giáo khoa mới ở lớp 1, cùng với việc quán triệt trong các khóa bồi dưỡng, tập huấn giáo viên, cán bộ quản lý chuẩn bị cho việc thực hiện sách giáo khoa mới, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có Công văn số 6176/TH ngày 19/7/2002 về việc Hướng dẫn thực hiện mục tiêu, kế hoạch dạy học lớp 1 theo Chương trình và sách giáo khoa mới.

    Trong Công văn (mục 4. Thiết bị dạy học) có nêu rõ: “Các trường cần xây dựng tủ sách dùng chung để tạo điều kiện cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn được mượn sách. Sách giáo khoa cần được luân chuyển sử dụng trong nhiều năm”.

    Năm học 2004-2005, Bộ Giáo dục và Đào tạo tiếp tục ban hành Công văn số 7590/GDTH ngày 27/8/2004 về việc Hướng dẫn giảng dạy các môn học ở lớp 3 cho các vùng, miền và các lớp dạy học 2 buổi/ngày.

    Trong Công văn (mục 4. Sử dụng sách) có yêu cầu: “Giáo viên căn cứ vào văn bản phân phối chương trình môn Tiếng Việt để thực hiện các bài dạy trong sách giáo khoa Tiếng Việt 3, hướng dẫn học sinh sử dụng sách giáo khoa một cách có hiệu quả (tận dụng cả kênh hình và kênh chữ) nhằm đạt được các yêu cầu về kiến thức và kĩ năng của môn học. Cần nhắc nhở học sinh có ý thức giữ gìn (không được viết, vẽ,… vào sách) để sử dụng sách giáo khoa được lâu bền”.

    Ai đang bòn rút từng đồng từ túi dân nghèo đằng sau những cuốn sách giáo khoa?

    Để khắc phục tình trạng sách giáo khoa chỉ sử dụng một lần, gây lãng phí như phản ánh của dư luận, Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ tiếp tục tăng cường chỉ đạo, yêu cầu các địa phương, các nhà trường hướng dẫn học sinh không nên viết vào sách và giữ gìn, bảo quản sách cẩn thận để có thể sử dụng được lâu dài.

    Giáo viên trong quá trình dạy học cần hướng dẫn học sinh làm bài tập, viết kết quả, trả lời câu hỏi vào vở viết, vở bài tập.

    Hiện nay, Bộ Giáo dục và Đào tạo đang yêu cầu Nhà Xuất bản Giáo dục Việt Nam kiểm tra, rà soát đánh giá cụ thể việc in ấn và phát hành sách giáo khoa để có đề xuất chỉnh sửa cụ thể thiết kế nhằm hạn chế tối đa việc học sinh ghi vào sách giáo khoa, gây lãng phí.

    Sắp tới, khi tổ chức biên soạn sách giáo khoa theo Chương trình giáo dục phổ thông mới, Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ quán triệt với các nhà xuất bản tham gia biên soạn sách giáo khoa và các Hội đồng thẩm định quốc gia về vấn đề này để khắc phục tình trạng học sinh viết vào sách giáo khoa, tránh lãng phí như hiện nay.

  • 64x64
    Giải thiêng sách giáo khoa

    Ngày 12/9 thảo luận về dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã nghe nhiều ý kiến băn khoăn, sốt ruột của các Đại biểu trước thực trạng bất cập của chương trình, sách giáo khoa phổ thông hiện nay.

    Dự thảo luật mới nhất quy định, mỗi môn học có thể có nhiều sách giáo khoa; thực hiện xã hội hóa việc biên soạn sách giáo khoa. Cơ sở giáo dục được lựa chọn sách giáo khoa để sử dụng ổn định trong giảng dạy, học tập. [1]

    1 bộ sách giáo khoa "quốc doanh" mới loạn

    Xin được nói ngay rằng, đây là nhận định của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết trong bài viết "Bộ Giáo dục sản xuất sách giáo khoa là vô lý" mà thầy Thuyết trả lời phỏng vấn Báo VnExpress, đăng ngày 24/9/2014, khi thầy còn chưa làm Tổng chủ biên.

    Thầy Nguyễn Minh Thuyết cho hay:

    "Ở hầu hết các nước, người ta áp dụng nguyên tắc "một chương trình, nhiều bộ sách giáo khoa".

    Thầy Nguyễn Minh Thuyết nắm chắc Nghị quyết 88, nhưng có hiểu cái khổ của Dân?

    Tôi thấy ở Anh, giáo viên không dạy hẳn theo một bộ sách giáo khoa nào mà căn cứ vào tình hình thực tế của lớp, họ chọn bài phù hợp nhất trong những cuốn sách giáo khoa đã có để dạy.

    Bài thì chọn ở sách này, bài chọn ở sách khác, thậm chí có khi họ photo một trang sách nào đó đem dạy cho học sinh.

    Dĩ nhiên, muốn làm được như vậy phải có chương trình chi tiết, giáo viên có quyền tự quyết cao và chịu trách nhiệm về quyết định của mình.

    Đồng thời nhà trường phải có tiền mua sách để trong thư viện hoặc trong lớp cho học sinh sử dụng.

    Việc có nhiều tổ chức, cá nhân soạn sách giáo khoa sẽ huy động được nguồn trí tuệ và tài chính của xã hội, đồng thời tạo ra một cuộc thi đua để không ngừng nâng cao chất lượng sách giáo khoa.

    Như vậy là có lợi cho người học, người dạy, đồng thời cũng san sẻ gánh nặng cho Nhà nước nếu như Nhà nước tiếp tục đầu tư ngân sách tổ chức biên soạn, xuất bản một bộ sách giáo khoa "quốc doanh". [2]

    Trong bài viết "Bốn câu hỏi về đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa" mà Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết gửi cho Báo VnExpress, đăng ngày 10/11/2014, thầy Thuyết nhận xét:

    "Cơ quan chuyên môn của Bộ đã bận tổ chức thi cử, làm dự án, nay kiêm cả việc biên soạn sách giáo khoa nữa thì còn thời giờ đâu thực hiện chức năng quản lý nhà nước?

    Hãy tưởng tượng sự phi lý của việc Bộ Công Thương đứng ra sản xuất máy cày, Bộ Y tế trực tiếp khám, chữa bệnh ngoài da, sẽ thấy phương án Bộ Giáo dục và Đào tạo trực tiếp sản xuất sách giáo khoa vô lý như thế nào." [3]

    Danh mục "sách giáo khoa" còn thiếu mà vị cha mẹ học sinh phải lùng mua mỗi đầu năm học mới, thực chất là các loại vở bài tập sử dụng một lần. Ảnh chụp màn hình phóng sự VTV.

    Trên thực tế, trước khi có Nghị quyết số 40/2000/QH10 về đổi mới chương trình giáo dục phổ thông, quy định cả nước sử dụng thống nhất 1 chương trình 1 bộ sách giáo khoa, đã từng tồn tại nhiều bộ sách giáo khoa khác nhau.

    Tuy nhiên lúc đó hoàn toàn không có chuyện "loạn" sách tham khảo ăn theo, bám sách giáo khoa vào trường học và năm nào cũng in lại sách giáo khoa như hiện nay.

    Sự ra đời của 1 chương trình 1 bộ sách giáo khoa không đến từ nhu cầu thực tiễn của giáo dục, mà đến từ mối lo do chưa hiểu giáo dục.

    Cố nhà giáo Văn Như Cương lúc sinh thời đã cho biết:

    "Cần chú ý rằng trên thế giới, việc có nhiều bộ sách giáo khoa khác nhau là chuyện bình thường và tự nhiên vì nó đáp ứng được trình độ tiếp thu khác nhau của học sinh có trình độ khác nhau, ở những vùng miền khác nhau."

    Nhà báo Vũ Hùng của Thời báo Kinh tế đặt câu hỏi tiếp với thầy Văn Như Cương:

    "Thế nhưng, thưa Giáo sư, hình như cái việc "độc cương, đa bản" mà ông cho là rất bình thường ấy đã gặp phải sự phản ứng “bất thường” và rồi nó đã không diễn ra?".

    Thầy Cương tiết lộ:

    "Đúng vậy. Việc làm nói trên đã bị nhiều vị đại biểu Quốc hội lên án gay gắt. Trong các kì họp Quốc hội, vấn đề có nhiều bộ sách giáo khoa được thảo luận khá kĩ.

    Ai đang bòn rút từng đồng từ túi dân nghèo đằng sau những cuốn sách giáo khoa?

    Một lần, theo dõi trên chương trình truyền hình, tôi được nghe một vị đại biểu Quốc hội nói đại ý:

    Đất nước thống nhất đã được 25 năm, thế mà mỗi miền lại dùng một bộ sách giáo khoa khác nhau, phải chăng người ta lại muốn chia cắt đất nước một lần nữa?

    Là tác giả của một trong ba bộ sách Toán, tôi hoàn toàn bất ngờ và quả thật có phần... hoang mang.

    Đấy là chỉ mới có 2 hoặc 3 bộ sách, chứ sau này có đến 10 bộ sách khác nhau thì không còn là tội “chia cắt đất nước” nữa, mà sẽ là tội “băm vằm đất nước” chăng?

    Thế là, sau đó Quốc hội quyết định: chỉ có một bộ sách mà thôi. Để thực hiện quyết định đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo có thể chọn một trong hai giải pháp sau đây:

    Một là trong ba bộ sách giáo khoa toán hiện hành sẽ chọn lấy một bộ dùng cho toàn quốc, hai bộ còn là xem như “vứt”. Hai là viết một bộ mới.". [4]

    Sau đó chương trình 2000 ra đời, với 1 tỉ USD vay vốn ODA phục vụ việc thay chương trình sách giáo khoa và 14 nghìn tỷ đồng (xấp xỉ 1 tỉ USD) mua sắm thiết bị dạy học từ 2002 đến 2007.

    Nhưng nguyên nhân và động lực sâu xa hơn của những lần thay sách giáo khoa, có lẽ là vì Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam đã phát hiện ra "mỏ vàng lộ thiên" này kể từ lần thay sách giáo khoa kéo dài từ 1981 đến 1993.

    Bởi thế cho nên, vừa thay xong cuốn sách cuối cùng của lớp 12 năm 1993 thì tháng 10 cùng năm, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã xúc tiến việc đàm phán với Ngân hàng Thế giới vay 78 triệu USD để viết sách giáo khoa mới.

    Nghị quyết số 40/2000/QH10 đến năm 2000 mới có, sau phát biểu lo ngại "chia cắt đất nước một lần nữa", để quy định 1 chương trình 1 bộ sách giáo khoa, nhưng thực tế các dự án ODA để thay sách giáo khoa mới đã bắt đầu đàm phán từ 1993, vay tiền thay sách chính thức thành chủ trương từ 1996.

    Những băn khoăn, chất vấn của Trưởng ban Dân nguyện Nguyễn Thanh Hải và Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Lê Thị Nga về sách giáo khoa sử dụng 1 lần ngày 12/9 và 19/9 chính là sách giáo khoa 2000.

    Thay vì sử dụng vở ô ly, vở thếp như trước đây, nhiều cơ sở giáo dục yêu cầu cha mẹ học sinh phải mua những loại vở in sẵn có hình thức bên ngoài khá giống với sách giáo khoa tương ứng. Không ít cha mẹ học sinh đều quan niệm đấy là "sách giáo khoa", nhà trường bảo mua loại nào thì phải mua loại ấy.

    Chúng ta đã và đang phải trả giá vì 1 chương trình 1 bộ sách giáo khoa, với ít nhất 2 tỉ USD nợ công, còn người dân hiện nay mỗi năm đang mất cả nghìn tỷ đồng vì những cuốn sách giáo khoa 2000 mà học sinh có thể làm bài tập vào đó, chưa kể sách tham khảo, sách bổ trợ, sách bài tập, sách VNEN, sách Công nghệ giáo dục.

    Đáng lẽ ra Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nên giải trình rõ vấn đề này trước Ủy ban Thường vụ Quốc hội, tiếc rằng Bộ trưởng lại chọn cách im lặng.

    "Muốn phát biểu về giáo dục phải hiểu giáo dục"

    Đó là thông điệp của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết trong buổi tọa đàm trực tuyến với Báo VietnamNet ngày 15/9, khi trả lời đề nghị bình luận của nhà báo Phạm Huyền về cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 12/9;

    Trong phiên họp này, đã có những ý kiến tỏ ra rất bỡ ngỡ, ngỡ ngàng trước câu chuyện, tại sao lại có chuyện một chương trình nhiều bộ sách giáo khoa.

    Trưởng ban Dân nguyện Nguyễn Thanh Hải cho rằng, cần phải hết sức cân nhắc quy định một chương trình nhiều sách giáo khoa, nhất là với tiểu học trong dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi.

    Đại biểu Nguyễn Thanh Hải cho hay, vấn đề này cử tri theo đuổi nói rất nhiều, Đại biểu Quốc hội, bản thân bà đã đề xuất cả với Bộ trưởng khóa trước, khóa này rất nhiều lần, nhưng hiện nay vẫn bức xúc như vậy.

    Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ muốn xóa độc quyền sách giáo khoa, không khó

    Sửa luật lần này, nếu tới đây một chương trình nhiều bộ sách giáo khoa nữa thì theo bà Hải việc nhà xuất bản giáo dục chiếm độc quyền in ấn và xuất bản đối với thị trường xuất bản sẽ tăng lên rất nhiều.

    Và cử tri sẽ tiếp tục nhắn tin, gọi điện, viết thư... bày tỏ bức xúc. Phân tích của đại biểu Nguyễn Thanh Hải nhận được sự đồng tình của nhiều ý kiến sau đó.

    Không thể để nhà trường chọn sách giáo khoa vì có thể dẫn đến tiêu cực rất lớn, Phó Chủ tịch Quốc hội Đỗ Bá Tỵ nhấn mạnh và cho rằng cần có sự thống nhất, tuỳ thuộc vào đặc điểm địa phương có thể loại bớt nội dung nhưng phải đảm bảo sự tổng thể.

    Chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân nhận định, trẻ con bây giờ học hành khổ quá; cải cách, đổi mới nhưng sau đó phải có tính ổn định, thống nhất, đồng bộ.

    Do đó Chủ tịch Quốc hội nêu ý kiến, không thể có sách giáo khoa tự chọn được. [4]

    Tất cả các hiện tượng, vấn nạn mà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Phó Chủ tịch Quốc hội Đỗ Bá Tỵ, Trưởng ban Dân nguyện Nguyễn Thanh Hải và Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga nêu ra hoàn toàn đúng.

    Đó chính là bức xúc của cử tri, đó cũng chính là ung nhọt của 1 chương trình 1 bộ sách giáo khoa - chương trình 2000, của việc Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam độc quyền sách giáo khoa mấy chục năm nay.

    Chỉ có phá bỏ độc quyền xuất bản sách giáo khoa, Bộ Giáo dục và Đào tạo phải rút khỏi việc kinh doanh sách giáo khoa và thiết bị dạy học mới giải quyết được tận gốc vấn đề này.

    Trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo là xây dựng sân chơi và hành lang pháp lý công bằng, minh bạch cho các nhà khoa học tham gia; để học sinh, cha mẹ học sinh và giáo viên được quyết định sử dụng học liệu nào cho hiệu quả nhất và đạt được mục tiêu giáo dục.

    Nghị quyết số 88/2014/QH13 ban hành đã được 5 năm nhưng chưa đi vào thực tế, Bộ Giáo dục và Đào tạo chưa ban hành nổi chương trình, thì đó là lỗi của Bộ Giáo dục và Đào tạo, chứ không phải giải pháp này sai và cần quay lại 1 chương trình 1 bộ sách.

    Đã đến lúc "giải thiêng" sách giáo khoa

    Trong phiên thảo luận ngày 12/9, Phó Chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển cho biết, thời ông học sách giáo khoa 10 năm vẫn dùng được và dù là ở Hà Nội hay lên miền núi vẫn học được. Nay nếu mỗi trường tự chọn sách giáo khoa thì sẽ là sự tốn kém rất lớn cho xã hội. [5]

    Thầy Hồ Ngọc Đại bàn về chương trình mới: cơ bản là để chia tiền

    Có thể nói rằng đây không chỉ là băn khoăn của Phó Chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển, mà còn là thắc mắc của rất nhiều người, nếu không muốn nói là đại đa số.

    Sự lãng phí của việc năm nào cũng in lại sách giáo khoa là thực tế rõ ràng, nhưng bên cạnh còn một thực tế khác, đó là sách giáo khoa đã bị xem như thánh điển.

    Thực tế khoa học công nghệ và đời sống xã hội thay đổi từng ngày, những cuốn sách giáo khoa 10 năm vẫn còn dùng được, dùng theo kiểu thầy đọc trò chép như chúng ta hiện nay, không phải con đường các nền giáo dục tiên tiến đã và đang đi.

    Chúng tôi từng đặt câu hỏi với Tiến sĩ Vũ Quang Việt, nguyên Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hợp Quốc:

    1. Nước Mỹ có "chương trình giáo dục phổ thông" do Bộ Giáo dục soạn cho cả nước để làm căn cứ viết sách giáo khoa hay không? Nếu có thì khái niệm của họ là gì? Nếu không thì họ làm sách giáo khoa như thế nào?

    2. Công việc chính của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ là gì, họ có tham gia soạn sách giáo khoa không, họ có quản lý các hoạt động soạn, xuất bản sách giáo khoa hay không? Nếu không, cơ quan nào làm việc này?

    Do bận nhiều việc, thầy Vũ Quang Việt có trả lời vắn tắt chúng tôi thế này:

    "Ở Mỹ, không có việc chính phủ ở bất cứ cấp nào, kể cả học khu, soạn sách giáo khoa cả. Họ chỉ soạn chương trình khung, tức là Core Curriculum [6], học sinh ở cấp nào thì phải chủ động hiểu được cái gì thôi.

    Hệ thống của UNIS, trường của UN (trường học của Liên Hợp Quốc) ở khắp các nước, cho nhân viên Liên Hợp Quốc và ngoại giao cũng thế. [7]

    Trên website có chương trình khung từ mẫu giáo đến lớp 12.

    Con tôi học ở đây và sau đó cũng học trường chọn của chính phủ, họ cũng theo cùng nguyên tắc.".

    Thực tế Hoa Kỳ không có sách giáo khoa như cách hiểu và cách sử dụng của chúng ta hiện nay, thày và trò họ dạy và học như thế nào, thầy Nguyễn Minh Thuyết đã phân tích rõ phía trên.

    Thầy Đại, thầy Hiển có hưởng lợi từ tiền bán sách công nghệ giáo dục?

    Ở Anh quốc cũng vậy, không khác. Theo BBC, từ từ 2015 đến 2017 có cuộc tranh luận ở Anh nói liệu có cần đem sách giáo khoa trở lại lớp học hay không.

    Bộ trưởng Giáo dục Lizz Truss (sinh năm 1975) muốn học sinh Anh dùng lại sách giáo khoa toán như ở Đức, Hàn Quốc. Nhưng chính Chủ tịch Hội đồng Khoa học Anh Katherin Mathieson phản đối điều này. Bà cho rằng:

    "Khoa học không phải là một tập hợp các số liệu, công thức mà là phương pháp đi đến các số liệu, tìm đến sự thật và điều chỉnh làm mới các ý tưởng liên quan.".

    Bà Mathieson ví dạy học như đá bóng - không ai đọc sách giáo khoa để biết cách đá bóng ra sao, mà cứ chạy ra sân, vừa học vừa đá.

    Nói cách khác, các nền giáo dục phát triển đã "giải thiêng" sách giáo khoa từ lâu, thay vào đó là nguồn học liệu vô cùng dồi dào và phong phú trong thư viện nhà trường cũng như trên Internet.

    Người thầy sẽ là người hướng dẫn học sinh tìm đọc tài liệu và chinh phục tri thức nhân loại.

    Đây cũng là tinh thần Nghị quyết 29/NQ-TW về đổi mới căn bản toàn diện nền giáo dục hướng tới: chuyển giáo dục từ truyền thụ kiến thức một chiều sang phát triển năng lực, phẩm chất cho học sinh.

    Tuy nhiên, do quán tính suốt mấy chục năm qua luôn coi sách giáo khoa là khuôn vàng thước ngọc, do Luật Giáo dục hiện hành xem nó như pháp lệnh, do ảnh hưởng của nền giáo dục khoa cử từ chương với Tứ thư, Ngũ kinh của hàng ngàn năm phong kiến, không dễ để thay đổi trong một sớm, một chiều.

    Cách tốt nhất theo chúng tôi, là Bộ Giáo dục và Đào tạo rút khỏi việc biên soạn sách giáo khoa và trả việc này về cho các nhà khoa học.

    Trước mắt, hãy để các nhóm biên soạn sách giáo khoa được quyền thỏa thuận với nhà trường và cha mẹ học sinh về việc thí điểm, thử nghiệm sách giáo khoa mới của họ trên tinh thần đồng thuận, công khai, minh bạch và có sự giám sát của xã hội.

    Bộ Giáo dục và Đào tạo không nên đài thọ cho bất kỳ nhóm nào, mà tập trung cải cách bộ máy quản lý tinh gọn, hiệu quả, đồng thời cải cách hệ thống đào tạo sư phạm, đề xuất các chính sách phát triển giáo dục để giảm tải sĩ số trường công, giảm biên chế và tăng lương giáo viên...

    Như vậy, chúng ta hoàn toàn có được những bộ sách giáo khoa tốt mà không tốn ngân sách, như người Mỹ đã và đang làm, nhân dân cũng không phải tốn tiền mua sách giáo khoa hay đi học thêm, nếu thay thế chúng bằng các học liệu có sẵn trên internet.

    Hãy lấy kết quả làm thước đo, đừng tìm cách "quản lý" quá trình giáo dục của các nhà sư phạm. Người đánh giá tốt nhất chất lượng sản phẩm giáo dục chính là cha mẹ học sinh và người sử dụng lao động, chứ không phải các chuyên gia phòng lạnh.

    Nguồn:

    [1]http://duthaoonline.quochoi.vn/DuThao/Lists/DT_DUTHAO_LUAT/View_Detail.aspx?ItemID=1396&LanID=1526&TabIndex=1

    [2]https://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/gs-nguyen-minh-thuyet-bo-giao-duc-san-xuat-sach-giao-khoa-la-vo-ly-3083932.html

    [3]https://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/bon-cau-hoi-ve-de-an-doi-moi-chuong-trinh-sach-giao-khoa-3104517.html

    [4]http://vneconomy.vn/moi-nam-chi-ngan-ty-mua-sach-giao-khoa-roiban-dong-nat-20180912104701099.htm

    [5]http://toquoc.vn/giao-duc/khong-the-co-sach-giao-khoa-tu-chon-duoc-363624.html

    [6]http://www.corestandards.org/

    [7]http://www.unis.org/site-map

  • 64x64
    Hàng trăm giáo viên bị chấm dứt hợp đồng ở Đắk Lắk gửi thư kêu cứu

    Ngày 20/9/2018, hàng trăm giáo viên được tuyển dụng theo dạng hợp đồng ở huyện Krông Pak, tỉnh Đắk Lắk bị chấm dứt hợp đồng lao động là do dôi dư đã gửi tâm thư lên Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc.

    Trước tình cảnh Ủy ban nhân dân huyện Krông Pắk yêu cầu các trường chấm dứt hợp đồng lao động với nhóm các giáo viên này chậm nhất đến ngày 30/10, sau nhiều năm gắn bó với ngành giáo dục, trước tình cảnh không thể cứu vãn, nhóm các giáo viên này mong muốn được xem xét, xử lý sự việc một cách hợp tình, hợp lý và nhân văn hơn.

    Bức tâm thư của nhóm giáo viên gửi Thủ tướng Chính phủ (ảnh: CTV)

    Dù khi bước vào nghề, giáo viên còn gặp rất nhiều khó khăn về vật chất và tinh thần, nhưng họ vẫn bám trường, bám lớp với hy vong một ngày nào đó sẽ được xét tuyển vào biên chế, để cống hiến hết tâm lực cho ngành giáo dục huyện nhà.

    Các giáo viên cho rằng, trong giai đoạn từ năm 2010 – 2018, 3 đời Chủ tịch huyện Krông Pắk đã ký hợp đồng, dôi dư ra với hàng trăm giáo viên của huyện, lỗi không thuộc về giáo viên, mà thuộc về người ra quyết định.

    550 giáo viên của tỉnh Đắk Lắk sẽ bị chấm dứt hợp đồng lao động trong tháng 8

    Những giáo viên này chỉ có một mong muốn duy nhất là được đứng trên bục giảng, còn nếu không thể thì cần phải có một giải pháp nhân văn để ổn định cuộc sống của giáo viên trong thời gian ngắn nhất.

    Trước đó, huyện Krông Pắk đã thông báo cho khoảng 550 giáo viên hợp đồng các cấp trên địa bàn, sẽ chấm dứt hợp đồng lao động chậm nhất đến ngày 30/10.

    Những giáo viên nào đang mang thai, nuôi con nhỏ thì Hiệu trưởng sẽ có trách nhiệm theo dõi, chấm dứt hợp đồng lao động khi con đủ 12 tháng.

    Phương án hỗ trợ, đào tạo chuyển đổi nghề cho nhóm giáo viên này không thể thực hiện được, do đây là nhóm giáo viên theo dạng hợp đồng, chứ không phải theo biên chế.

    Huyện chỉ trích ra khoảng 1 tỷ đồng để chi trả cho các khoản tiền lương, phụ cấp, mà trước đây các trường không có đủ kinh phí để chi cho số giáo viên này.

    Cũng theo đại diện lãnh đạo huyện Krông Pắk, vì vụ việc này mà rất nhiều hiệu trưởng, cán bộ phòng ban chuyên môn bị kỷ luât.

    Ủy ban nhân dân tỉnh Đắk Lắk cũng đã tiến hành kiểm điểm Giám đốc Sở Nội vụ. Ban Thường vụ tỉnh ủy cũng kỷ luật khiển trách Chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Krông Păk.

  • 64x64
    Bộ Giáo dục kiểm tra việc in, phát hành sách giáo khoa của Nhà xuất bản giáo dục

    Ngày 21/9, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo - Phạm Mạnh Hùng đã ký quyết định kiểm tra việc thực hiện in và phát hành sách giáo khoa năm học 2018 - 2019 tại Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam.

    Theo đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo thành lập đoàn kiểm tra để làm rõ những phản ánh về việc in và phát hành sách giáo khoa của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà thời gian qua dư luận rất quan tâm.

    Quyết định trên căn cứ các thông tin phản ánh về việc in và phát hành sách giáo khoa. Đoàn kiểm tra gồm 4 thành viên (1 trưởng đoàn và 3 thành viên).

    Trước đó, như Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam thông tin, ngay từ khi còn chưa khai giảng năm 2018-2019, ở một số địa phương trên cả nước xảy ra tình trạng khan hiếm sách giáo khoa.

    Thậm chí, tại diễn đàn Quốc hội mới đây cũng có nhiều đại biểu đã chuyển tới Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ băn khoăn về việc xuất bản sách giáo khoa hiện nay.

  • 64x64
    Đại học sư phạm Thái Nguyên công nhận tốt nghiệp cho 408 thạc sĩ, tiến sĩ

    Ngày 18/9, Trường Đại học Sư phạm (Đại học Thái Nguyên) tổ chức Lễ trao bằng tiến sĩ và thạc sĩ đợt hai năm 2018 cho 297 thạc sĩ và 14 tiến sĩ.

    Trong số các tân thạc sĩ được nhận bằng tốt nghiệp, có 24 thạc sĩ là lưu học sinh nước ngoài. Đợt trao bằng tốt nghiệp này nâng tổng số thạc sĩ, tiến sĩ đủ điều kiện tốt nghiệp năm 2018 của trường lên 408 người.

    Toàn bộ tân tiến sĩ và thạc sĩ đã hoàn thành xuất sắc chương trình học tập nghiên cứu khoa học và bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp 20 chuyên ngành, được Hội đồng Khoa học nhà trường đánh giá cao, trong đó hầu hết luận văn thạc sĩ được thẩm định đủ điều kiện tiếp tục thực hoàn thiện để có thể tiếp tục làm nghiên cứu sinh.

    Đại học Sư phạm Thái Nguyên cập nhật mới thời gian giảng dạy, học tập

    Tính từ năm 2013 tới nay, Trường Đại học Sư Phạm - Đại học Thái Nguyên đã đào tạo cho nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước gần 4.000 thạc sĩ, trong đó có trên 100 thạc sĩ người nước ngoài và trên 100 nghiên cứu sinh của 50 chuyên ngành, góp phần tích cực nâng cao chất lượng nguồn nhân lực cho các địa phương và các ngành.

    Tân tiến sĩ Lê Thảo Nguyên, Trường đào tạo bồi dưỡng cán bộ quản lý Thông tin và Truyền thông (Bộ Thông tin và Truyền thông) người tham gia trong lễ trao bằng cho biết, sau 4 năm kiên trì, miệt mài và nghiên cứu, dưới sự quan tâm hướng dẫn của hội đồng khoa học nhà trường và tập thể nhà khoa học trực tiếp hướng dẫn, bản anh đã lĩnh hội được công trình nghiên cứu của mình.

    "Tôi có được thành quả ngày hôm nay, ngoài nỗ lực của bản thân còn có sự quan tâm của gia đình, các cấp lãnh đạo quản lý ngành Thông tin và Truyền thông, sự giúp đỡ của tập thể các nhà khoa học... đã động viên, khuyến khích, hỗ trợ tôi trong suốt những năm tháng qua.

    Đây là thành quả ban đầu, làm tiền đề cho tôi tiếp tục nghiên cứu, phát triển các công trình khoa học tiếp theo", tiến sĩ Nguyên chia sẻ

    Được biết tiến sĩ Lê Thảo Nguyên là người đầu tiên ở Việt Nam nghiên cứu về dạy học theo tiếp cận năng lực trong bồi dưỡng cán bộ ngành Thông tin và Truyền thông.

    Hướng nghiên cứu này là một hướng nghiên cứu hoàn toàn mới trong khoa học giáo dục đối với công tác bồi dưỡng cán bộ.

    Theo tiến sĩ Lê Thảo Nguyên: "Trước thực trạng hiện nay có quá nhiều thách thức đặt ra đối với hiệu quả và năng suất làm việc, năng lực của cán bộ đối với từng vị trí việc làm.

    Đặc biệt là đạo đức trong thực thi công vụ đối với đội ngũ cán bộ trong hệ thống bộ máy nhà nước nói chung và cán bộ quản lý ngành thông tin và truyền thông nói riêng.

    Do đó, hiệu quả dạy học trong công tác bồi dưỡng cán bộ đóng một vài trò cực kỳ quan trọng đối với chất lượng cán bộ", tiến sĩ Nguyên nói.

    Công trình nghiên cứu của tiến sĩ Lê Thảo Nguyên thực nghiệm các biện pháp dạy học mới phát huy và khai thác tối đa năng lực của người học, tạo động lực học tập đúng đắn cho học viên trong quá trình bồi dưỡng cán bộ, góp phần nâng cao chất lượng của đội ngũ cán bộ của ngành Thông tin và Truyền Thông.

    Đây là sự khẳng định về vai trò của dạy học trong hoạt động bồi dưỡng cán bộ quản lý ngành Thông tin và Truyền thông. Công trình nghiên cứu này cũng là tiền đề để tác giả mở rộng nghiên cứu của mình trong những công trình nghiên cứu tiếp theo.

    Một số hình ảnh ấn tượng tại buổi Lễ trao bằng tiến sĩ và thạc sĩ đợt hai năm 2018 cho 297 thạc sĩ và 14 tiến sĩ được phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ghi lại.

    Một tân thạc sĩ "làm dáng" trước khi Lễ trao bằng tiến sĩ và thạc sĩ diễn ra. Ảnh của Xuân Quang.
    Trong số các tân thạc sĩ được nhận bằng tốt nghiệp, có 24 thạc sĩ là lưu học sinh nước ngoài. Đợt trao bằng tốt nghiệp này nâng tổng số thạc sĩ, tiến sĩ đủ điều kiện tốt nghiệp năm 2018 của Trường lên 408. Ảnh của Xuân Quang.

    Lãnh đạo nhà trường cùng các tân thạc sĩ, tiến sĩ làm lễ chào cờ. Ảnh của Xuân Quang.

    Tiến sĩ Lê Thảo Nguyên, nhận bằng tiến sĩ chuyên ngành Lý luận và lịch sử giáo dục. Tên đề tài luận án: Dạy học theo tiếp cận năng lực trong bồi dưỡng cán bộ quản lý ngành Thông tin và Truyền thông. Ảnh của Xuân Quang.

    Các tân tiến sĩ chụp ảnh lưu niệm cùng lãnh đạo nhà trường. Ảnh của Xuân Quang.
  • 64x64
    Đề nghị công an điều tra vụ đóng quỹ tiền tỷ ở trường Trần Phú

    Như Báo điện tử Giáo dục Việt Nam thông tin, Trường Trung học cơ sở Trần Phú (địa chỉ tại 95 Nguyễn Đức Cảnh, quận Lê Chân, Hải Phòng) triển khai thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh và nhiều khoản thu khác với số tiền rất lớn.

    Cụ thể, theo phản ánh của phụ huynh, tại cuộc họp phụ huynh toàn trường diễn ra vào ngày 9/9/2018, Ban đại diện cha mẹ học sinh các lớp kêu gọi đóng góp khoản quỹ này ở mức từ 700.000 đồng đến hơn 1 triệu đồng/kỳ/học sinh.

    Như vậy, trong một năm học, học sinh Trường Trung học cơ sở Trần Phú phải đóng từ 1,4 triệu đồng đến hơn 2 triệu đồng tiền quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh.

    Bà Lê Thúy Hạnh, Hiệu trưởng Trường Trung học cơ sở Trần Phú (bên trái) khẳng định, nhà trường triển khai thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh đúng quy định. (Ảnh: Lã Tiến)

    Điều đáng nói là, các phụ huynh phản ánh, khoản quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh được triển khai thu nhiều năm nay và thu theo các mức như trên, tùy vào điều kiện của từng lớp học.

    Phụ huynh nhẩm tính, mỗi năm nhà trường có khoảng 2.500 học sinh, với mức thu quỹ như trên, trung bình mỗi năm, phụ huynh phải “tự nguyện” nộp khoảng 4-5 tỉ đồng tiền quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh.

    Tuy nhiên, nhiều phụ huynh cho biết, họ đã nộp đủ tiền quỹ nhưng không biết số tiền đó được chi tiêu vào mục đích gì; tiêu có đúng quy định tại Thông tư 55 ngày 22/11/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành Điều lệ Ban đại diện cha mẹ học sinh hay không?

    Hơn nữa, phụ huynh cũng bức xúc bởi phải "tự nguyện" nộp quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh ở mức bình quân, là trái với quy định tại Thông tư 55 của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

    Tại cuộc làm việc với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam vào ngày 19/9 vừa qua, bà Lê Thúy Hạnh, Hiệu trưởng Trường Trung học cơ sở Trần Phú khẳng định, việc thực hiện khoản thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh được triển khai theo đúng quy định.

    Phụ huynh đề nghị công an vào cuộc làm rõ các khoản thu chi tại Trường Trung học cơ sở Trần Phú. (Ảnh: Lã Tiến)

    Bà Hạnh cho biết, hàng năm Phòng Tài chính kế hoạch quận Lê Chân có tổ chức kiểm tra 3 lần tại Trường Trung học cơ sở Trần Phú về việc thực hiện các khoản thu.

    Theo bà Hạnh, với tần suất kiểm tra như vậy thì phóng viên cứ yên tâm là nhà trường triển khai các khoản thu theo đúng quy định, hướng dẫn của các cấp, ngành.

    Nói “có sách”, nhưng khi phóng viên đề nghị nhà trường cung cấp các tài liệu liên quan đến khoản thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh để làm “chứng” cho việc thu, chi đúng của nhà trường, bà Hạnh từ chối cung cấp.

    Phóng viên cũng đề nghị bà Hạnh cung cấp cụ thể báo cáo thu, chi khoản quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh trong năm học 2017-2018 để có thông tin chính xác, giải đáp thắc mắc của phụ huynh, song chỉ nhận được cái lắc đầu của vị hiệu trưởng này.

    Hiệu trưởng nào để xảy ra lạm thu cứ cho vào “lò”, hết tiêu cực ngay

    Để có thông tin chính xác, khách quan, phóng viên thông tin việc Trường Trung học cơ sở Trần Phú thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh lên tới hàng tỉ đồng, tới Ủy ban nhân dân quận Lê Chân, Phòng Giáo dục và Đào tạo quận.

    Tuy nhiên, các đơn vị này chỉ hứa hẹn và nói sẽ kiểm tra, làm việc cụ thể với nhà trường.

    Thông tin lại với phụ huynh nội dung cuộc làm việc với nhà trường, phụ huynh lắc đầu ngán ngẩm bởi họ đoán trước được tình huống chính quyền quận Lê Chân và cơ quan chức năng quận sẽ bao che cho vị hiệu trưởng Trường Trung học cơ sở Trần Phú.

    Phụ huynh lý giải, Trường Trung học cơ sở Trần Phú là trường điểm của quận Lê Chân, là nơi đào tạo, bồi dưỡng nhân tài của thành phố Hải Phòng.

    Với những thành tích đáng tự hào nhà trường đạt được trong những năm qua, Trường Trung học cơ sở Trần Phú đã thực sự trở thành đứa “con cưng” của quận Lê Chân và thành phố Cảng.

    Anh H. (có con học lớp 8 tại Trường Trung học cơ sở Trần Phú) cho rằng, đã là “con cưng” thì đương nhiên sẽ được “bố, mẹ” bảo vệ và che chở.

    Hơn nữa, ngôi trường cũng là nơi gửi gắm con, em của nhiều lãnh đạo thành phố, lãnh đạo quận nên không có lý gì họ lại “vạch áo cho người xem lưng” cả.

    Do đó, phụ huynh nghi ngờ công tác kiểm tra của các cơ quan chức năng quận Lê Chân vì cho rằng, đó là cách để che mắt thiên hạ, là “chiêu” hợp thức hóa thu thu, chi các khoản thu tại Trường Trung học cơ sở Trần Phú.

    Với những lý giải trên, nhiều phụ huynh mong muốn cơ quan chức năng thành phố Hải Phòng, Sở Giáo dục và Đào tạo nhanh chóng vào cuộc để làm rõ việc thực hiện các khoản thu tại trường.

    Phụ huynh cũng đề nghị công an sớm vào cuộc điều tra, làm rõ để có thông tin chính thức để giải đáp những thắc mắc, nghi ngờ về khoản thu quỹ Ban đại diện cha mẹ học sinh nhiều năm qua.

  • 64x64
    Thành phố Hồ Chí Minh kiểm tra đột xuất căng tin Trường Nguyễn Văn Linh

    Ngay sau khi Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải bài viết “Học sinh Trường Nguyễn Văn Linh chê suất ăn trưa trong căng tin nhà trường”, ngay trưa ngày 20/9/2018, ông Nguyễn Văn Gia Thụy – Phó Trưởng phòng Chính trị tư tưởng, Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh có buổi kiểm tra đột xuất tại căng tin Trường trung học phổ thông Nguyễn Văn Linh, quận 8.

    Đại diện lãnh đạo nhà trường tham gia buổi làm việc có ông Nguyễn Văn Hậu, ông Đoàn Nhật Quang đều là Phó Hiệu trưởng, đại diện căng tin và nhân viên y tế của trường.

    Căng tin sử dụng bếp than để đun, tạo thành những mảng khói đen ám trên tường (ảnh: CTV)

    Trao đổi với phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ngay sau khi kết thúc buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Gia Thụy khẳng định, nội dung bài báo phản ánh hoàn toàn chính xác. Căng tin của trường này có rất nhiều vấn đề cần được khắc phục ngay.

    Cụ thể: Căng tin phải ngưng ngay nếu có sử dụng bếp than tổ ong để đun nấu, di chuyển ngay than, củi ra bên ngoài khu vực căng tin. Bếp gas có bình gas để ngay phía ngoài sau lưng bếp là không nên, để như vậy rất dễ gây nổ nếu bị hấp thụ nhiệt từ mái tôn.

    Học sinh Trường Nguyễn Văn Linh chê suất ăn trưa trong căng tin nhà trường

    Trường phải thiết kế, làm quy trình chế biến một chiều, tách hẳn chỗ nấu và chỗ rửa ra, không được sử dụng quy trình bếp như hiện nay đang làm.

    Các mảng tường bị đen, do bị ám khói từ bếp than phải được sơn lại ngay. Thậm chí, ông Nguyễn Văn Gia Thụy còn nói vui “xin lỗi không thể chấp nhận một bếp ăn nấu cho học sinh giống như ở trên núi như vậy được”.

    Tại thời điểm ông Nguyễn Văn Gia Thụy có mặt tại căng tin nhà trường, học sinh mua cơm ngồi ăn tràn lan ở hành lang, do căng tin có nhà ăn mà nóng quá nên không ai ngồi. Đánh giá chung của ông Thụy về thức ăn trong các suất ăn chỉ ở mức trung bình.

    Căng tin của trường mua thực phẩm có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng, giấy tờ đủ, nhưng lại thiếu hợp đồng với nơi cung cấp, nên nếu có chuyện gì xảy ra thì hơi khó ràng buộc về mặt pháp lý.

    Căng tin cũng có đầy đủ giấy chứng nhận đủ tiêu chuẩn an toàn thực phẩm của quận cấp, giấy phép kinh doanh.

    Đại diện Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh yêu cầu, căng tin của Trường trung học phổ thông Nguyễn Văn Linh, quận 8 phải khắc phục ngay những nhược điểm đã được chỉ ra, hạn chót đến ngày 20/10 phải có báo cáo lại đến cơ quan quản lý xem xét.

    Cuối cùng, đại diện Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh cũng gửi lời cảm ơn tới phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, đã giúp cơ quan quản lý chỉ ra những tồn tại căng tin của Trường Nguyễn Văn Linh, để nhanh chóng tổ chức khắc phục.

  • 64x64
    Trường đông học sinh lớp 1 nhất Thủ đô rơi vào bế tắc

    Như Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã thông tin về ngôi trường tiểu học có nhiều lớp 1, cũng là trường đông học sinh lớp 1 nhất Thủ đô vào đầu năm học mới đã khiến không ít phụ huynh phải chật vật gửi con, cuộc sống bị đảo lộn do lịch học của con.

    Năm nay, Trường Tiểu học Chu Văn An (quận Hoàng Mai, Thành phố Hà Nội) có 1.145 học sinh lớp 1 chia làm 23 lớp, trung bình mỗi lớp có 49 học sinh. Cả trường có tổng cộng 57 lớp (khối 1 có 23 lớp; khối 2 có 13 lớp; khối 3 có 9 lớp, khối 4 có 7 lớp, khối 5 có 5 lớp).

    Phụ huynh sốc nặng vì việc học của con ở trường đông học sinh lớp 1 nhất Thủ đô

    Trong khi đó, trường chỉ có 41 phòng học nên buộc nhà trường phải xếp thời khóa biểu học 4 ngày/tuần (tức 8 buổi/tuần), có học luân phiên thứ 7.

    Với lịch học này học sinh sẽ được nghỉ 3 buổi/tuần, điều này có nghĩa phụ huynh sẽ phải nhờ người trông hoặc gửi con.

    Phương án này vấp phải sự phản ứng dữ dội của phụ huynh vì nhiều gia đình bố mẹ phải thay phiên nhau nghỉ để trông con hoặc phải gửi ở một số trung tâm, câu lạc bộ mở dịch vụ tại khu Linh Đàm (Hoàng Mai, Hà Nội).

    Trước phản ứng của phụ huynh, nhà trường đã đưa ra phương án khác là tổ chức cho học sinh toàn trường học 1 buổi/ngày. Cụ thể, khối 1,2 sẽ học buổi sáng, khối 3,4,5 học vào buổi chiều (từ thứ 2 đến thứ 6). Phương án này sẽ khắc phục được tình trạng học sinh phải học “gối”, học luân phiên...như phụ huynh phản ánh.

    Ngày 20/9, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, bà Phạm Đàm Thục Hạnh – Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo quận Hoàng Mai cho biết: “Tạm thời vẫn giữ nguyên lịch học cũ là học 8 buổi/tuần. Buổi họp phụ huynh vào ngày 16/9 có 3.000 phụ huynh tham dự, trong đó chỉ có 9 phụ huynh có ý kiến thay đổi lịch học 1 buổi/ngày, còn lại các cha mẹ học sinh đề nghị giữ nguyên mô hình học 8 buổi/tuần”.

    Trong khi đó, một thông báo phát đi vào ngày 19/9 gửi đến cha mẹ học sinh với nội dung: “Sau cuộc họp cha mẹ học sinh ngày 16/9, nhà trường đã nhận được gần 100% ý kiến của cha mẹ học sinh toàn trường với mong muốn được giữ nguyên mô hình học 8 buổi/tuần.

    Nhà trường đã đề xuất nguyện vọng của cha mẹ học sinh với các cấp và được tiếp tục duy trì mô hình học hiện tại”.

    Bà Phạm Đàm Thục Hạnh - Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo quận Hoàng Mai cho biết, tạm thời vẫn giữ nguyên lịch học cũ, chờ ý kiến của Quận. Ảnh: Vũ Phương.

    Nội dung thông báo cũng đề cập đến việc nhà trường liên kết với tiếng Anh Bình Minh gây bức xúc cho không ít phụ huynh khi trường thiếu lớp học trầm trọng mà vẫn đưa tiếng Anh liên kết vào.

    Thông báo nêu: “Riêng về tiếng Anh Bình Minh, sau 2 tuần dạy thử nghiệm sẽ tạm dừng. Bắt đầu từ ngày 20/9/2018 các con sẽ tan học theo thời khóa biểu. Khi có sự thống nhất thu-chi, nhà trường sẽ thông báo cụ thể đến các bậc cha mẹ học sinh”.

    Trước đó, trả lời báo chí cả lãnh đạo Phòng Giáo dục và Đào tạo quận Hoàng Mai và Hiệu trưởng Trường Tiểu học Chu Văn An đều khẳng định, với số lớp quá đông thì hai phương án trên là tối ưu nhất.

    Nói về nguyên nhân năm nay học sinh lớp 1 của trường tăng đột biến, tăng 16 lớp so với năm ngoái, bà Lê Thị Thêu cho hay: “Nguyên nhân là do khu vực này có đến 76 tòa chung cư, nhưng chỉ có 2 trường học là Tiểu học Chu Văn An và Tiểu học Hoàng Liệt. Nhu cầu các con đến tuổi đi học lớn mà số trường, số lớp không thay đổi nên quá tải.

    So với kế hoạch tuyển sinh năm nay, trường nhận thêm 200 học sinh trong độ tuổi vào lớp 1. Đây là những trường hợp được phường xác nhận mới về tạm trú trên địa bàn thuộc tuyến tuyển sinh của Trường tiểu học Chu Văn An.

    Trước đó, theo kế hoạch tuyển sinh lớp 1 năm học 2018-2019, Ủy ban nhân dân quận Hoàng Mai chỉ giao chỉ tiêu cho trường là 964 học sinh dựa trên căn cứ vào kết quả điều tra phổ cập giáo dục trên địa bàn phường”.

    Nhiều phòng học lớp 1, 3 học sinh ngồi một bàn tại Trường Tiểu học Chu Văn An (quận Hoàng Mai, Thành phố Hà Nội). Ảnh: Vũ Phương.

    Quan sát và tìm hiểu phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam thực tế tại Trường Tiểu học Chu Văn An cho thấy, học sinh lớp 1 với sĩ số lên đến 50 học sinh/lớp, nhiều phòng học phải kê thêm ghế và số 3 em học sinh ngồi một bàn khá nhiều.

    Không gian phòng học vốn được thiết kế một lớp chỉ trên 30 học sinh, nay phải gồng gần gấp đôi khiến lớp học khá chật chội và việc giáo viên dạy và quản các em giữa trật tự là rất khó khăn.

    Mẹ ơi, ở lớp, trưa con chỉ được nằm nghiêng và không dám thở...

    Không ít phụ huynh khi được phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam trao đổi đã rất chia sẻ với nhà trường bởi thực tế số lớp quá nhiều mà phòng học có hạn.

    Nhà trường vẫn đang phải tìm phương án sắp xếp, tổ chức thời gian học để thuận tiện nhất cho trẻ và gia đình.

    Trong khi đó, trao đổi với phóng viên báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Giáo sư-Tiến sĩ Phạm Tất Dong - Phó Chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam nhấn mạnh, đây là sai lầm trong quy hoạch của thành phố. Học sinh, giáo viên đang phải lãnh hậu quả do việc quy hoạch yếu kém.

    Giáo sư Tiến sĩ Phạm Tất Dong nhấn mạnh: “Đây là sai lầm. Giờ sửa sai bằng cách nào? Theo tôi là rất khó để sửa sai.

    Vì chỉ chăm chăm xây nhà chứ có quan tâm xây trường đâu. Thành ra, thiếu trường thiếu lớp. Chưa kể, trường không ra mẫu trường. Nhất là trường mầm non. Chính xác nhiều trường chỉ là nơi giữ trẻ.

    Trong khi đó, ở lứa tuổi này, trẻ có nhu cầu tìm hiểu, vui chơi vận động lớn, cần một không gian rộng. Như hiện nay, không thể đảm bảo được chất lượng giáo dục”.

  • 64x64
    Giáo viên ghét nhất điều gì ở nhà trường?

    LTS: Thẳng thắn chỉ ra những điều ở nhà trường mà các giáo viên không thích, tác giả Hữu Sơn đã có bài viết nêu ra quan điểm của mình.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Giáo viên chủ nhiệm mong được “trả lại tự do”

    Lâu nay, các khoản thu từ bắt buộc đến tự nguyện, các nhà trường, ban đại diện cha mẹ học sinh đều “gởi gắm” cho các thầy cô giáo chủ nhiệm vì lý do không có bộ phận nào ở trường thu các khoản tốt hơn các thầy cô giáo này.

    Giáo viên chủ nhiệm thành “chủ nợ”, tốn rất nhiều thời gian để thu, đếm tiền của học sinh, phụ huynh và chốt tiền cho thủ quỹ nhà trường.

    Chưa kể có lúc bị mất, thiếu tiền do nhầm lẫn, trộm cắp, đành phải bóp bụng, giấu vợ (chồng) đến tháng lấy lương mình bù vào.

    Giáo viên không thích những gì nhất ở nhà trường? (Ảnh minh họa: TTXVN).

    Lên lớp hay nói, nhắc chuyện tiền nong, hình ảnh người thầy cô giáo ít nhiều mất thiêng trong tâm trí học trò.

    Năm học này, có Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố Hồ Chí Minh và Sở Giáo dục và Đào tạo Khánh Hòa yêu cầu nhà trường không được giao giáo viên nhắc nhở, trực tiếp thu các khoản tiền đầu năm và trong năm học.

    Tất cả giáo viên đều không muốn hồ sơ, sổ sách nhiều

    Nhằm chấn chỉnh tình trạng trên, Bộ Giáo dục và Đào tạo từng ban hành công văn Số: 68/BGDĐT-GDTrH về việc chấn chỉnh việc lạm dụng hồ sơ, sổ sách trong nhà trường từ năm 2014 với yêu cầu các cơ quan quản lý giáo dục chỉ đạo các nhà trường thực hiện một số vấn đề sau:

    1. Các nhà trường không sử dụng những loại hồ sơ, sổ sách ngoài quy định của Điều lệ hoặc Quy chế do Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành; có thể sử dụng kết hợp để giảm số lượng các loại hồ sơ, sổ sách ở mỗi trường.

    2. Không được yêu cầu giáo viên có thêm các loại hồ sơ, sổ sách ngoài các loại sau:

    - Giáo án (bài soạn) lên lớp viết tay hoặc đánh máy; có thể kết hợp soạn giáo án các môn học hoặc hoạt động giáo dục trong cùng một cuốn;

    Đầu năm lại đau đầu vì ..."khổ sách"

    - Sổ ghi kế hoạch giảng dạy và ghi chép sinh hoạt chuyên môn, dự giờ, thăm lớp;

    - Sổ điểm cá nhân (không yêu cầu đối với giáo viên tiểu học);

    - Sổ chủ nhiệm (đối với giáo viên làm công tác chủ nhiệm lớp).

    3. Tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý nhà trường như sử dụng sổ điểm điện tử, phần mềm quản lý tổng hợp các số liệu, hồ sơ quản lý nhà trường…

    4. Các cơ quan quản lý giáo dục không được chỉ đạo phát hành hoặc trực tiếp phát hành tới các nhà trường các loại hồ sơ, sổ sách, tài liệu quản lý chuyên môn của nhà trường và của giáo viên.

    Tuy nhiên, “phép vua thua lệ làng” một số tổ chuyên môn, nhà trường, Phòng, Sở Giáo dục và Đào tạo vẫn tiếp tục bày vẽ ra nhiều loại hồ sơ, sổ sách ngoài quy định tại Điều lệ trường phổ thông, công văn 68 của Bộ Giáo dục và Đào tạo với lý do để dễ bề quản lý, theo dõi các hoạt động của giáo viên.

    Theo nhiều thầy cô giáo, việc này làm này rất vô bổ, không cần thiết, chỉ mất nhiều thời gian, công sức, gây ảnh hưởng chất lượng giảng dạy, công việc chung của họ mà thôi.

    Kể cả, chuyện hội họp ở nhà trường diễn ra quá nhiều lần, dông dài, lê thê, các giáo viên cũng chẳng hứng thú một tí nào.

    Nhiều giáo viên không muốn điều chuyển, thuyên chuyển, biệt phái đi trường khác, cấp khác

    Thầy cô có phải đàn gà đâu mà xua từ cấp này sang cấp khác

    Đó tâm lý chung của những nhà giáo sau một thời gian dài công tác ở đồng bằng, thành phố (nơi điều kiện kinh tế thuận lợi, phát triển) đã có gia đình, cuộc sống ổn định.

    Nhưng trước tình trạng thiếu - thừa giáo viên cục bộ giữa các trường, các cấp học và một số giáo viên dạy lâu tại một trường có tư tưởng “công thần”, ỷ lại, ít năng động, sáng tạo trong công việc nên buộc các cấp quản lý cấp trên phải sắp xếp, tổ chức lại nhân sự, con người.

    Giáo viên thừa ở trường này, cấp này thì phải điều chuyển đến trường khác, cấp khác.

    Thầy cô giáo dạy đã lâu năm (trên 10 năm) ở trường này thì phải thuyên chuyển đến trường khác để tự làm mới mình, để phù hợp, cân đối, công bằng hơn về nâng lực, trình độ… đội ngũ nhà giáo giữa các trường trên cùng địa bàn và giảm bớt tình trạng học trái tuyến, phụ huynh chê trường này, phụ huynh khen trường nọ tốt.

    Có nơi làm chưa tốt, thiếu công bằng, không soi xét thấu đáo các hoàn cảnh cụ thể của từng giáo viên, hay bị chi phối bởi những quan hệ khác… khiến nhiều giáo viên bức xúc, khiếu kiện khắp nơi…

    Đụng đến quyền lợi thiết thân của nhà giáo, nếu cấp trên không giải quyết hợp lý, hợp tình thì “sóng gió” ở trường, địa phương sẽ nổi lên.

  • 64x64
    Vũ khí sắc bén chống lạm thu

    LTS: Thông tư 16 quy định cụ thể cơ sở giáo dục không được vận động tài trợ để chi trả các khoản liên quan đến cán bộ giáo viên nhà trường.

    Từ đó, chia sẻ về Thông tư 16 - vũ khí sắc bén chống lạm thu, tác giả Sơn Quang Huyến đã có bài viết gửi tới độc giả Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Trước nạn lạm thu đầu năm học, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã ban hành Thông tư 16/2018: Quy định về tài trợ cho các cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân.

    Nội dung thì dài tựu trung có năm vấn đề, người đọc, phụ huynh học sinh cần quan tâm nhất đó là:

    Hình thức tài trợ: Tự nguyện, công khai, minh bạch, không ép buộc, không quy định mức tài trợ bình quân, không quy định mức tài trợ tối thiểu, không lợi dụng việc tài trợ cho giáo dục để ép buộc đóng góp và không coi huy động tài trợ là điều kiện cho việc cung cấp dịch vụ giáo dục, đào tạo.

    Kế hoạch tài trợ: Căn cứ vào kế hoạch hoạt động năm học và dự toán ngân sách được cơ quan nhà nước giao, định kỳ hoặc đột xuất, cơ sở giáo dục xây dựng kế hoạch vận động tài trợ báo cáo Phòng giáo dục và đào tạo phê duyệt đối với cơ sở giáo dục mầm non, cơ sở giáo dục cấp tiểu học, trung học cơ sở; báo cáo Sở giáo dục và đào tạo phê duyệt đối với cơ sở giáo dục cấp trung học phổ thông và các cơ sở giáo dục khác trực thuộc Sở giáo dục và đào tạo, trước khi tổ chức vận động tài trợ.

    Lẽ nào chúng ta bất lực với lạm thu?

    Đối với trường trung cấp sư phạm, trường cao đẳng sư phạm, cơ sở giáo dục đại học, kế hoạch vận động tài trợ phải trình Hội đồng trường hoặc Hội đồng quản trị phê duyệt trước khi vận động tài trợ và báo cáo cơ quan cấp trên trực tiếp.

    Quy định Ban đại diện hội Cha mẹ học sinh: Phối hợp với cơ sở giáo dục trong việc tổ chức vận động, tiếp nhận, quản lý và sử dụng các khoản tài trợ.

    Quy định quản lý, giám sát tài trợ: Chính quyền địa phương, cơ quan quản lý giáo dục.

    Quy định xử lý vi phạm: Người đứng đầu cơ sở giáo dục chịu trách nhiệm hoàn toàn trước pháp luật.

    Như vậy, nội dung thông tư đã thỏa mãn mong đợi của dư luận quần chúng nhân dân trước nạn lạm thu gồm:

    Chính quyền địa phương, cơ quan quản lý giáo dục, không thể đứng ngoài nạn lạm thu.

    Trách nhiệm xảy ra lạm thu, không phải là Ban đại diện cha mẹ học sinh, mà chính là người đứng đầu cơ sở giáo dục.

    Xử lý sai phạm, xử lý người đứng đầu cơ sở giáo dục, Ban đại diện cha mẹ học sinh không còn là cái khiên che chắn.

    Nguồn tài trợ giáo dục, được quản lý chặt chẽ, công khai, minh bạch như là nguồn ngân sách nhà nước.

    Đóng góp tài trợ không mang tính cào bằng, hoàn toàn tự nguyện. Ban đại diện cha mẹ học sinh không còn là “chủ nợ với phụ huynh học sinh”.

    Cần phải có biện pháp giải quyết triệt để vấn nạn lạm thu đầu năm học (Ảnh minh họa: congannghean.vn)

    Thế nhưng, lạm thu vẫn có muôn vàn cách lách luật để lạm thu, quan trọng nhất ai sẽ phổ biến kế hoạch tài trợ, theo dõi người ủng hộ, danh sách học sinh chưa ủng hộ vẫn hằng ngày, hằng tuần được công bố đến lớp, đến phụ huynh học sinh.

    Nếu hiệu trưởng lạm thu làm vậy, liệu Thông tư 16 có còn tác dụng?

    Phụ huynh nào “đủ dũng cảm” để thực hiện đúng tinh thần “tự nguyện”, khi mà hàng ngày con trẻ thông báo “mình chưa đóng tiền… hả mẹ?”.

    Vì vậy, để Thông tư 16 thực sự là vũ khí sắc bén chống lạm thu vì học sinh thân yêu, phải nghiêm cấm mọi hành vi nhắc nhở học sinh, phụ huynh đóng tài trợ dưới mọi hình thức.

    Có như vậy, “tài trợ” mới thực sự tự nguyện, dân chủ, công bằng, văn minh, lịch sự.

    Tài liệu tham khảo:

    https://download.com.vn/docs/thong-tu-16-2018-tt-bgddt/download

  • 64x64
    Tuyển sinh đại học, tại sao không phỏng vấn mà cứ phải thi?

    Liên quan đến đổi mới phương thức thi những năm qua, tại hội thảo khoa học “5 năm đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo: Thành tựu và thách thức”, Phó giáo sư Hoàng Minh Sơn - Hiệu trưởng Đại học Bách khoa Hà Nội cho rằng, cần làm rõ kết quả đổi mới như thế nào.

    Cụ thể, kỳ thi nói giảm áp lực, tốn kém cho xã hội, cần có con số cụ thể để thuyết phục. Việc coi, chấm thi cũng được đánh giá trung thực, đảm bảo tin cậy, nhưng cũng cần được phân tích đúng hơn.

    Ngoài ra, ông Sơn đề xuất tuyển thí sinh, ngoài năng lực, cần phải có phẩm chất. Trong tương lai, tuyển sinh đầu vào đại học cần có phần phỏng vấn.

    Theo Phó giáo sư Nguyễn Phương Nga - Giám đốc Trung tâm Kiểm định chất lượng giáo dục, Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam cho rằng, ở Việt Nam, từ năm 1975 đến nay, chúng ta đã 6 lần đổi mới thi tốt nghiệp trung học phổ thông và tuyển sinh đại học, cao đẳng. Mỗi lần đạt được kết quả nhất định. (Ảnh minh họa: Thùy Linh)

    Trong khi đó, về vấn đề kiểm tra, đánh giá, xét công nhận tốt nghiệp, Phó giáo sư Nguyễn Phương Nga - Giám đốc Trung tâm Kiểm định chất lượng giáo dục, Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam nhận định, thế giới có 3 xu hướng.

    Thứ nhất là không thi tốt nghiệp trung học phổ thông quốc gia, hiệu trưởng các trường phổ thông tự công nhận học sinh đủ điều kiện tốt nghiệp. Hàn Quốc, Australia áp dụng phương thức này.

    Thứ hai là tổ chức thi trung học phổ thông quốc gia, được nhiều nước trên thế giới lựa chọn như Trung Quốc, Thái Lan, Hà Lan, Phần Lan...

    Xu hướng thứ ba có thi trung học phổ thông quốc gia, nhưng do các tổ chức khảo thí chuyên nghiệp đứng ra tổ chức, có thể thi 4 lần hoặc 6 lần/năm, thí sinh tự do đăng ký thời gian thi. Mỹ đang áp dụng hình thức này.

    Giữ kỳ thi quốc gia đến năm 2020 với 6 thay đổi, điều chỉnh

    Trong đó, xu thế thứ hai và ba có 3 môn thi cốt lõi bắt buộc là Toán, Văn, Ngoại ngữ.

    Trong đó, các nước như Anh, Mỹ, Australia không áp dụng thi môn Ngoại ngữ vì tiếng Anh là tiếng mẹ đẻ của quốc gia họ.

    Ngoài môn thi bắt buộc, thí sinh cũng có thể thi các môn tự chọn, chuyên biệt để có định hướng vào đại học.

    Bà Nga cho rằng, nhìn lại ở Việt Nam, từ năm 1975 đến nay, chúng ta đã 6 lần đổi mới thi tốt nghiệp trung học phổ thông và tuyển sinh đại học, cao đẳng. Mỗi lần đạt được kết quả nhất định.

    Năm 2018 đã xảy ra gian lận điểm thi gây rúng động xã hội tuy nhiên, bà Nga khẳng định không thể bỏ kỳ thi trung học phổ thông quốc gia vì đây là cơ sở đánh giá năng lực 12 năm của học sinh và là cơ sở dữ liệu để Nhà nước có chủ trương, chính sách quy hoạch đầu tư cho phát triển giáo dục.

    Kỳ thi quốc gia 2018 được đánh giá cao nhất vì thời gian thi ngắn gọn, có kết quả nhanh, giảm tốn kém, áp lực cho xã hội. Tuy nhiên, kỳ thi này vẫn còn có tiêu cực trong khâu chấm thi nên cần đổi mới kiểm tra, đánh giá.

    Ngoài ra, bà Nga cũng nói thêm cần làm chặt hơn nữa quy chế tuyển sinh, thưởng phạt nghiêm minh đối với những người có trách nhiệm, đồng thời hoàn thiện phần mềm chấm thi.

    "Không nên chấm chéo mà nên có ma trận tổ chức chấm thi để tránh hiện tượng bắt tay nhau giữa các tỉnh. Ma trận chấm thi sẽ phức tạp hơn chấm chéo giữa 2 tỉnh với nhau, nhưng cũng sẽ chặt chẽ, đảm bảo sự công bằng, khách quan hơn", bà Nga nêu quan điểm.

    Bên cạnh đó, bà Nga cũng cho rằng, thời gian tới phải xây dựng ngân hàng câu hỏi phong phú, đa dạng hơn, theo hướng đánh giá năng lực học sinh, chứ không phải theo sách giáo khoa.

  • 64x64
    Bước đà cho chương trình mới, sao lại hướng giáo viên tới mô hình VNEN?

    LTS: Mô hình VNEN đã được phản ánh có nhiều điểm chưa phù hợp với nhiều địa phương.

    Tuy nhiên, thầy giáo Thanh An phản ánh rằng các giáo viên được tập huấn định hướng chương trình giáo dục phổ thông mới theo mô hình VNEN.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Mô hình dạy VNEN đã được nhiều địa phương triển khai rầm rộ, tập huấn cho giáo viên, mở rộng ra nhiều trường rồi phải co về “tự nguyện” bởi có nhiều phụ huynh phản đối, giáo viên lên tiếng.

    Điều đó, cũng đồng nghĩa VNEN không phù hợp với giáo dục của nhiều địa phương hiện nay. Nhưng, không hiểu vì sao khi triển khai chuyên môn cho năm học, tập huấn cho giáo viên thì lãnh đạo ngành giáo dục lại cứ yêu cầu giáo viên tập huấn theo mô hình VNEN?

    Trong những năm qua, mà thậm chí là đầu năm học này khi đi tham gia tập huấn chuyên môn thì giáo viên chúng tôi vẫn luôn nghe đến cụm từ chuẩn bị cho chương trình giáo dục phổ thông mới trong những năm tiếp theo.

    Thông tin Bộ triển khai chương trình phổ thông mới thì chúng tôi nghe nhiều, đọc cả chương trình tổng thể, chương trình môn học, đọc và tiếp cận nhiều bài phân tích, phản biện cho chương trình giáo dục phổ thông mới.

    Thế nhưng, việc lãnh đạo ngành giáo dục cứ muốn “dẫn dắt” giáo viên hướng tới mô hình VNEN thì giáo viên chúng tôi không đồng tình.

    Bởi, thời gian qua, chúng ta đã thấy có nhiều địa phương đã cương quyết nói không với VNEN vì phương pháp giảng dạy không phù hợp với thực tiễn giáo dục của địa phương mình.

    Chương trình giáo dục phổ thông mới vẫn định hướng dạy theo mô hình VNEN? Ảnh minh họa: VTV

    Hơn nữa, giá sách VNEN quá đắt so với sách truyền thống và mặt chung của kinh tế các phụ huynh học sinh.

    Nhất là, hiệu quả đào tạo không như kỳ vọng, học sinh khó tiếp cận được nội dung bài học để lĩnh hội tri thức. Vì thế, nếu phải kế thừa “di sản” của VNEN thì giáo viên chúng tôi không hề thích thú chút nào.

    Hiện nay, ở địa phương chúng tôi đang giảng dạy, có nhiều trường không dạy VNEN nhưng khi đi dự giờ hoặc được phân công thực hiện các chuyên đề thao giảng của Sở, của Phòng cứ hướng tới việc phải trải qua 5 bước của mô hình VNEN là Khởi động; Hình thành kiến thức; Luyện tập; Vận dụng; Tìm tòi mở rộng.

    Trong 5 bước này thì bước “Khởi động” thường được chú trọng nhất.

    Địa phương chúng tôi đã từng tập huấn cho giáo viên 2 ngày về “Khởi động” của VNEN cho tất cả những giáo viên không dạy VNEN.

    Theo ý kiến của những thầy cô báo cáo chuyên môn thì hoạt động “Khởi động” sẽ tạo tâm thế cho học sinh. Nhưng, việc tạo tâm thế cho học sinh trong học tập thì lâu nay giáo viên cũng đã làm trong phần giới thiệu bài mới.

    "Bóng dáng VNEN trong chương trình mới"

    Cớ gì cứ phải mặc định tên gọi “Khởi động” đầu giờ cho học trò làm gì cho phức tạp. Bởi, trong giảng dạy phương pháp truyền thống cũng đã có phần giới thiệu bài mới cho học sinh, phần này cũng tương đương với phần khởi động của VNEN.

    Những tiết dự giờ các chuyên đề do Hội đồng bộ môn tổ chức, xây dựng, điều chúng tôi thấy là mặc dù nhiều trường không dạy sách VNEN nhưng phải thực hiện các bước của VNEN khiến cho giáo viên thực hiện cũng vô cùng lúng túng.

    Phần khởi động cũng chỉ là một vài hoạt động nhỏ như hát hò, đoán chữ theo hình hay hoạt cảnh của một câu chuyện vu vơ thì cũng không giải quyết được vấn đề gì.

    Điều trớ trêu nhất là giáo viên “diễn” rất gượng ép, phải khen học trò cho dù học trò trả lời sai, học trò không thực hiện được yêu cầu bài học.

    Nhưng, thân ôi, có lẽ một lời nhắc nhở nghiêm khắc đôi khi có tác dụng hơn một ngàn lời khen “giả vờ” để đánh lừa thị giác của nhau.

    Không chỉ trong giảng dạy mà trong quá trình thực hiện soạn giáo án của giáo viên đang dạy phương pháp truyền thống cũng được Hội đồng bộ môn yêu cầu, gợi ý soạn theo 5 bước của VNEN.

    Trong khi, mọi người đều biết rằng giáo án chỉ là phần cứng để giáo viên định hướng cho bài dạy của mình và dĩ nhiên bài giảng không thể nào đóng khung theo giáo án khô cứng bởi mỗi lớp, mỗi đối tượng học sinh khác nhau.

    Nếu chương trình mới sử dụng mô hình, phương pháp VNEN sẽ là bước thụt lùi

    Trong quá trình giảng dạy có nhiều tình huống sẽ xảy ra mà người thầy phải linh hoạt để hướng tới hiệu quả cho bài dạy của mình.

    Nhất là những trường đang dạy sách giáo khoa năm 2000 thì tại sao lại gợi ý để giáo viên đi soạn theo giáo án của VNEN cho phức tạp vấn đề?

    Không chỉ có các hoạt động giảng dạy trên lớp được hướng tới VNEN mà giáo viên các địa phương còn phải phải thường xuyên cập nhật thông tin, đưa bài lên trang trường học kết nối (mô hình trường học mới).

    Trong khi, Website này chủ yếu là những chỉ thị, định hướng của mô hình trường học mới.

    Nhiều Ban giám hiệu còn thường xuyên cập nhật thông tin xem giáo viên trường mình có tham gia sinh hoạt ở trường học kết nối hay không để nhắc nhở trong những buổi hội họp của nhà trường.

    Tại sao dự án VNEN đã kết thúc, ngành giáo dục đang hướng tới việc thay đổi chương trình, sách giáo khoa của chương trình giáo dục phổ thông mới, vậy thì hà cớ gì lại yêu cầu giáo viên cứ luẩn quẩn ở mô hình VNEN - một mô hình dạy học mà nhiều địa phương đã từng tẩy chay nó?

  • 64x64
    Xét xử vụ thầy giáo kiện Hiệu trưởng xếp loại không đúng luật ở huyện Xuyên Mộc

    Ngày 18/9/2018, Tòa án nhân dân huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu vừa đưa ra xét xử công khai vụ việc thầy giáo Lê Ngọc Ánh (sinh năm 1962) kiện Hiệu trưởng Trường trung học cơ sở Bình Châu – bà Trần Thị Hồng Minh.

    Căn cứ theo đơn khởi kiện của mình, ông Lê Ngọc Ánh yêu cầu bà Trần Thị Hồng Minh hủy quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động, khôi phục lại vị trí làm việc và bồi thường thiệt hại danh dự, nhân phẩm, mất thu nhập, thu nhập tăng thêm.

    Ông Lê Ngọc Ánh kiện Hiệu trưởng Trường Bình Châu ra tòa huyện Xuyên Mộc (ảnh: P.L)

    Ngay sau khi làm phần thủ tục khai mạc phiên tòa, chủ tọa nhận thấy, phiên tòa này vắng mặt hội thẩm nhân dân (không có người thay thế), người có nghĩa vụ, quyền lợi liên quan vắng mặt, nên đã quyết định hoãn phiên tòa này, chờ thông báo ngày xét xử sau.

    Căn cứ vào đơn khởi kiện, trước đó, ông Lê Ngọc Ánh đã nhiều lần có đơn kiến nghị, khiếu nại gửi các cơ quan chức năng của huyện Xuyên Mộc, cho rằng bà Trần Thị Hồng Minh lạm dụng quyền lực để trù dập mình, ra các quyết định kỷ luật ông Ánh nhưng không có căn cứ.

    Trích thông báo 231 của Ủy ban nhân dân tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (ảnh: P.L)

    Năm học 2015 – 2016, bà Minh đã nhận xét ông Lê Ngọc Ánh không khách quan, không đúng quy chế, lợi dụng chức vụ của mình để xem xét, kéo dài thời hạn nâng lương thường xuyên của ông Ánh.

    Các nội dung tố cáo của ông Lê Ngọc Ánh đã được Ủy ban nhân dân huyện Xuyên Mộc trả lời là không có căn cứ, không có cơ sở để giải quyết.

    Hiệu trưởng Trường Bình Châu xếp loại giáo viên 2 năm học liền không đúng luật

    Không hài lòng với kết quả giải quyết này, ông Lê Ngọc Ánh tiếp tục làm đơn gửi lên cấp cao hơn.

    Vào tháng 7/2017, bà Trần Thị Hồng Minh – Hiệu trưởng đã ra quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động với ông Lê Ngọc Ánh.

    Cho rằng, việc chấm dứt hợp đồng lao động này là không đúng quy trình, nên ông Ánh đã nộp đơn kiện ra tòa.

    Ngày 17/5/2018, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu Đặng Minh Thông đã ký thông báo 231/TB-UBND, kết luận ông Lê Ngọc Ánh tố cáo đúng 2 trên 3 nội dung.

    Đó là bà Trần Thị Hồng Minh đánh giá, xếp loại công chức, viên chức trong năm học 2015 – 2016 không đúng luật, mất dân chủ, không công bằng.

    Đồng thời, bà Minh còn lợi dụng chức vụ của mình để tổ chức, chủ trì xem xét, kéo dài thời gian nâng lương thường xuyên của thầy giáo này không đúng quy định.

  • 64x64
    Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp đưa bằng chứng, Thứ trưởng và Tổng chủ biên ăn nói sao?

    Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 19/9 có bài Đại biểu Quốc hội hỏi Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ chuyện độc quyền sách giáo khoa.

    Tiếp tục chương trình phiên họp 27, sáng 19/9 dưới sự điều hành của Phó Chủ tịch Quốc hội Đỗ Bá Tỵ, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã cho ý kiến về các báo cáo về việc thực hiện nghị quyết của Quốc hội xung quanh giám sát chuyên đề và chất vấn tại kỳ họp.

    Mặc dù cuộc họp bàn đến nhiều vấn đề, nhưng giáo dục và đào tạo là một trong những nội dung được nhiều Đại biểu quan tâm cho ý kiến.

    Trong đó vấn đề lãng phí và nguy cơ lợi ích nhóm trong biên soạn, phát hành sách giáo khoa lại được các Đại biểu tiếp tục mổ xẻ.

    Cử tri bức xúc, Đại biểu Quốc hội chất vấn, đề nghị thanh tra

    Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga thẳng thắn phản ánh lại những nghi ngại trong dư luận, cử tri về độc quyền trong in ấn và phát hành sách giáo khoa của Nhà xuất bản Giáo dục.

    Mang theo sách giáo khoa Toán lớp 1 đến phiên họp, Đại biểu Lê Thị Nga đặt câu hỏi:

    Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga giơ quyển sách giáo khoa Toán lớp 1 hiện hành để minh họa cho phát biểu của mình tại phiên họp. Ảnh: Kim Thanh / Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam.

    "Tại sao giờ khác với các thế hệ trước, 1 bộ sách không dùng được 2,3 thế hệ?

    Trước đây chúng ta học thì sách giáo khoa riêng, vở bài tập riêng nhưng quyển này ghi luôn là luyện tập chung vào sách giáo khoa, như thế này đương nhiên lớp sau không dùng được.

    Lí do vì sao mà chúng ta để phí mỗi năm khoảng 100 triệu bản sách giáo khoa, xã hội mất khoảng 1.000 tỷ đồng?”, bà Nga chất vấn Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ.

    Đồng tình với Chủ nhiệm Lê Thị Nga, dành nhiều thời gian phát biểu về lĩnh vực này, Trưởng Ban Dân nguyện Nguyễn Thanh Hải cho biết:

    Dù đã có 15 năm công tác trong ngành giáo dục nên hết sức chia sẻ với Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, tuy nhiên, bà thẳng thắn đề nghị Bộ trưởng quan tâm đến thực trạng phát hành sách giáo khoa dùng một lần.

    “Mỗi quyển sách có giá trị nhỏ, chỉ 10.000 đến 12.000 đồng nhưng ảnh hưởng tới muôn nhà vì vậy đề nghị Bộ trưởng quan tâm, tổ chức thanh tra vấn đề này;

    Thầy Nguyễn Minh Thuyết nắm chắc Nghị quyết 88, nhưng có hiểu cái khổ của Dân?

    Liệu có biểu hiện thể hiện lợi ích nhóm giữa biên soạn và phát hành sách hay không?” – bà Hải phát biểu, ngoài sách giáo khoa, bà đề nghị làm rõ có hay không việc ép mua sách tham khảo không?

    Đại biểu Nguyễn Thanh Hải cho rằng, Bộ Giáo dục và Đào tạo cần tổng kết đánh giá các vấn đề liên quan đến thí điểm, thí nghiệm để thông tin rõ ràng. [1]

    Cũng đưa tin về phiên họp sáng 19/9, Báo VietnamNet cùng ngày dẫn lời Đại biểu Lê Thị Nga đề nghị Chính phủ cũng như Bộ Giáo dục và Đào tạo làm rõ "nghi ngại xung quanh việc độc quyền của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam".

    Bộ trưởng im lặng, Thứ trưởng quả quyết không có sách giáo khoa dùng 1 lần, còn Tổng chủ biên đá quả bóng trách nhiệm xuống giáo viên

    Theo tường thuật của Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, trong cuộc họp sáng 19/9, Đại biểu Nguyễn Thanh Hải đã phải đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo cần có phát ngôn đầy đủ, thể hiện chính kiến trước những vấn đề nóng của ngành.

    Còn theo Báo VietnamNet, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Phan Thanh Bình đề nghị (Bộ Giáo dục và Đào tạo) cần công khai lộ trình triển khai sách giáo khoa thế nào, để mọi người biết Bộ đang giải quyết những vấn đề gì? [2]

    Tuy nhiên, chưa thấy Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ thể hiện quan điểm hay chính kiến của mình về các vấn đề cử tri bức xúc, Đại biểu chất vấn;

    Đó là các vấn đề về sách giáo khoa dùng một lần, thí điểm vô tội vạ (VNEN, Công nghệ giáo dục) cũng như lộ trình triển khai chương trình, sách giáo khoa mới ra sao.

    Báo Hà Nội Mới ngày 19/9 cho biết, trước đó Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Hữu Độ vẫn khẳng định với báo giới:

    Nhiều học sinh ở khu vực miền núi, vùng sâu, vùng xa vẫn sử dụng sách giáo khoa cũ, còn sách có phần để học sinh làm bài trực tiếp đều là sách bài tập, sách tham khảo. [3]

    Ai đang bòn rút từng đồng từ túi dân nghèo đằng sau những cuốn sách giáo khoa?

    Phải chăng đây là lý do tại sao Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Lê Thị Nga phải mang theo cuốn sách giáo khoa Toán lớp 1 hiện hành đến trực tiếp cuộc họp của Thường vụ Quốc hội để hỏi cho ra lẽ?

    Còn Trưởng ban Dân nguyện của Quốc hội Nguyễn Thanh Hải được VietnamNet dẫn lời phát biểu:

    "Tôi trực tiếp nói với Bộ trưởng khóa trước, nhiều đại biểu, cử tri cũng nói, nhưng các anh cứ nói đấy không phải sách giáo khoa mà chỉ là sách bài tập, tham khảo.

    Rất nhiều sách có nhiều ô trống, ô vuông, đường nối, kéo...Đề nghị Bộ trưởng quan tâm tổ chức thanh tra ngay vấn đề này.

    Nhà in không tự in như thế được. Mục đích sách sử dụng một lần hay nhiều lần thì hoàn toàn do người in sách. Chưa kể giấy rất phí, ảnh hưởng tới môi trường."

    Đại biểu Quốc hội nhiều lần chất vấn, nói có sách mách có chứng, mà Bộ Giáo dục và Đào tạo còn im lặng, thì làm sao người dân kêu thấu?

    Còn Tổng chủ biên chương trình giáo dục phổ thông tổng thể mới, đồng thời cũng là chủ biên sách Tiếng Việt và Ngữ văn từ lớp 2 đến lớp 9 của chương trình hiện hành, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, lại tìm cách đá quả bóng trách nhiệm xuống các thầy cô giáo.

    Về ý kiến của thầy Nguyễn Minh Thuyết, chúng tôi đã phân tích trong bài viết Ai đang bòn rút từng đồng từ túi dân nghèo đằng sau những cuốn sách giáo khoa?.

    Như vậy việc có nhiều cuốn sách giáo khoa phổ thông hiện hành có thể trở thành sách sử dụng một lần gây lãng phí lớn cho xã hội là chuyện có thật.

    "Người ta" cài cắm "ô trống, ô vuông, đường nối, kéo...", thậm chí "người ta" còn khéo léo chèn câu nhắc nhở tinh vi "viết câu trả lời vào vở bài tập", để nếu có bị truy vấn, thì đã có giáo viên làm bia đỡ.

    Vụ Tiểu học có phải sân sau của Giáo sư Đại, ai cứu học sinh thoát thí điểm?

    Trước rất nhiều vấn đề, câu hỏi và bất cập của việc biên soạn sách giáo khoa, chúng tôi thiết nghĩ đã đến lúc Quốc hội cần vào cuộc mạnh mẽ.

    Bộ Giáo dục và Đào tạo cần trả lời rõ ràng, tại sao tuổi thọ của chương trình - sách giáo khoa trong 3 lần gần đây lại gắn liền với vòng đời dự án đắt đỏ và tốn kém?

    Cách làm giáo dục như vậy đã làm tăng nợ công quốc gia, nhưng lại chỉ cho ra những sản phẩm sống sượng, ai sẽ phải chịu trách nhiệm?

    Có hay không chuyện Bộ trưởng (Phạm Vũ Luận) "lách luật" để giúp Giáo sư Hồ Ngọc Đại triển khai đại trà Tiếng Việt lớp 1 Công nghệ giáo dục bằng thí điểm? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm trước hàng trăm ngàn học sinh bị thí điểm mà cha mẹ chúng không hề hay biết?

    Quốc hội cũng cần giám sát và yêu cầu tổng kết lại việc biên soạn và triển khai chương trình - sách giáo khoa 2000 đã tiêu tốn bao nhiêu tiền ngân sách? Bao nhiêu tiền người dân phải bỏ ra mua sách?

    Những ai phải chịu trách nhiệm về đề xuất thay mới chương trình sách giáo khoa khi chương trình 2000 vừa triển khai xong?

    Chương trình sách giáo khoa mới tại sao lại có những biến động quá lớn về dự kiến ngân sách giữa các lần trình đề án, ngân sách được phê duyệt và thực tế triển khai? Lý do của những biến động con số ấy là gì?

    Chương trình, sách giáo khoa mới với 80 triệu USD biên soạn và triển khai, 100 triệu USD đào tạo bồi dưỡng giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục, chưa kể cơ sở vật chất và thiết bị dạy học, sẽ được sử dụng ổn định trong bao nhiêu năm?

    Những ai đã tham gia biên soạn chương trình và sách giáo khoa 2000 hiện đang tham gia biên soạn hoặc thẩm định chương trình - sách giáo khoa mới?

    Họ có phải chịu trách nhiệm gì với sự lãng phí hàng trăm tỷ đồng mà dân chúng phải bỏ ra mỗi năm cho những cuốn sách sử dụng một lần? Họ có đủ tâm và đủ tầm tham gia biên soạn chương trình, sách giáo khoa mới?

    Nguồn:

    [1]http://cpv.org.vn/phap-luat/dai-bieu-quoc-hoi-hoi-bo-truong-phung-xuan-nha-chuyen-doc-quyen-sach-giao-khoa-498249.html

    [2]http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/quoc-hoi/lum-xum-sgk-de-nghi-bo-truong-phung-xuan-nha-thanh-tra-ngay-477648.html

    [3]http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Giao-duc/913300/sach-giao-khoa-dung-mot-lan-lieu-co-lang-phi

Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.878.029

Email: truongtc.vhntls@gmail.com

Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn