• 64x64
    Xác minh clip hai nhóm nữ sinh đánh nhau

    Đoạn phim này dài khoảng 1 phút 30 giây được quay tại một tuyến đường nhựa, vắng người qua lại.

    Xuất hiện trong clip, một cô gái yêu cầu “nói chuyện chi đó đi”, sau đó có bốn cô gái lần lượt xông vào đánh hai thiếu nữ đứng đối diện. Những người này dùng tay chân đạp, đánh vào mặt đối phương.

    Nhóm nữ sinh đánh nhau bị quay clip đăng tải lên mạng gây xôn xao dư luận. Ảnh cắt từ clip

    Trong đó, có một người dùng nón bảo hiểm lao vào đánh liên tục vào một trong hai thiếu nữ của nhóm kia.

    Phẫn nộ nữ sinh đánh nhau, bạn cùng lớp đứng ngoài hò reo vỗ tay

    Nhóm bốn cô gái này đuổi đánh hai thiếu nữ còn lại sang bên kia đường khiến cho nạn nhân ngã xuống một vũng bùn lầy lội.

    Thấy nạn nhân bị ngã, nhóm này tiếp lao đến giật tóc, dùng chân tay đánh, dẫm đạp, đè rồi ngồi lên người thiếu nữ đang nằm dưới đất.

    Cô gái cầm nón bảo hiểm lúc này lại xông nắm tóc một thiếu nữ đang nằm giữa vũng bùn rồi dùng tay đánh mạnh vào đầu của người này.

    Ngoài hai nhóm nữ sinh nói trên thì trong clip này còn xuất hiện nhiều giọng nam khác. Tuy nhiên, những người này không đến can ngăn mà chỉ đứng bên ngoài nhìn và nói: “đánh chi ghê vậy, đánh chi ghê vậy”.

    Chiều 23/3, ông Nguyễn Thanh Tú - hiệu trưởng Trường Trung học phổ thông Bắc Trà My (Quảng Nam) xác nhận, nhóm nữ sinh trong clip là học sinh lớp 10 của trường này.

    Sau khi nắm bắt sự việc, nhà trường đã yêu cầu các em đến viết bản tường trình, kiểm điểm.

    Theo ông Tú, nguyên nhân việc đánh nhau có thể do xuất phát từ mâu thuẫn cá nhân trên facebook. Hiện Công an huyện Bắc Trà My cũng đang tiến hành điều tra, làm rõ.

  • 64x64
    Chờ “cú hích” cho giáo dục và phát triển nhân lực

    LTS: Quý vị và các bạn đang theo dõi bài viết của tác giả Trương Khắc Trà, một cây bút quen thuộc trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

    Trong bài viết này, tác giả Trương Khắc Trà đặt niềm tin vào Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển Nhân lực; đồng thời nêu ra một số vấn đề đang cần kíp phải được tháo gỡ để giúp đổi mới và phát triển nền giáo dục nước nhà.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực nhiệm kỳ 2016 – 2021 vừa được quyết định thành lập, trong bối cảnh “giáo dục” và “nhân lực” là hai trong số nhiều lĩnh vực đang gặp phải những “nút thắt” cần tháo gỡ ngay trước khi quá muộn. 

    Trong khuôn khổ một bài viết khó có thể chuyển tải hết mọi vấn đề, người viết chỉ cố gắng soi rọi lại một vài khía cạnh nhỏ vốn không mới nhưng… sợ cũ đi!

    1. Với vấn đề giáo dục

    Ngay từ đầu nhiệm kỳ, tư lệnh ngành Giáo dục – Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã khẳng định “giáo dục là con người”, mệnh đề này khỏi bàn cãi ở mọi phương diện, nó có đủ hàm lượng cần thiết để lấy đây làm triết lý giáo dục của Việt Nam – vấn đề mà các chuyên gia, nhà khoa học tranh cãi bấy lâu nay.

    Tạm chưa bàn đến vấn đề triết lý giáo dục mà hãy chờ xem ngành giáo dục và Hội đồng giáo dục quốc gia cần phải làm những gì để nhào nặn nên con NGƯỜI (viết hoa) như Bộ trưởng Nhạ đã xác định.

    Cố nhiên, để đào tạo ra con người thì trước hết môi trường giáo dục phải lành mạnh, người viết không vơ đũa cả nắm nhưng đây là thực trạng nhức nhối bấy lâu nay không thể chấp nhận tồn tại thêm một giờ phút nào trong môi trường “trồng người”.

    Đó là đạo đức nhà giáo và vấn nạn bạo lực học đường.

    Tại Việt Nam, số liệu được Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa ra gần đây nhất, trong một năm học, toàn quốc xảy ra gần 1.600 vụ việc học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học (khoảng 5 vụ/ngày). 

    Cũng theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo, cứ khoảng trên 5.200 học sinh thì có một vụ đánh nhau; cứ hơn 11.000 học sinh thì có một em bị buộc thôi học vì đánh nhau; cứ 9 trường thì có một trường có học sinh đánh nhau [1].

    Nhiều vấn đề nóng trong nền giáo dục cần xử lý kịp thời. (Ảnh minh họa của Xuân Trung/giaoduc.net.vn)

    Vài năm trở lại đây, vấn nạn bạo lực học đường có xu hướng gia tăng, nhiều vụ việc khiến dư luận bàng hoàng, lo lắng. 

    Nội hàm của khái niệm bạo lực học đường bây giờ không chỉ phản ánh việc học sinh đánh nhau mà còn học sinh và thầy cô đánh nhau, phụ huynh đánh nhau… thậm chí thầy cô với nhau còn “đánh” theo cách khác!

    Cụm từ “bạo lực học đường” khi tìm kiếm trên công cụ Google cho ra 2,3 triệu kết quả! Một con số thực sự kinh hoàng mà không phải ai cũng đủ bình tĩnh để nhìn nhận và suy nghĩ về nó.

    Vì sao bạo lực học đường ngày càng gia tăng về mức độ lẫn tính chất? Có phải giáo dục nhân cách, đạo đức của chúng ta đang gặp phải vấn đề mang tính vĩ mô? Hay tại đạo đức, tư cách của không ít nhà giáo hiện nay chưa đủ để khiến học sinh phải noi theo?...

    Lập Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực

    Đi tìm nguyên nhân cho vấn nạn này quả không hề dễ dàng!

    Liệu bạo lực học đường có liên quan gì đến đạo đức nhân cách nhà giáo, trước hết phải thừa nhận xã hội ta vẫn còn đó nhiều nhà giáo mẫu mực nhưng cũng không ít những con người thiếu đạo đức, nhân cách đội lốt nhà giáo hàng ngày đứng trên bục giảng dạy học sinh cách làm người.

    Có lẽ chỉ đến bây giờ mới nảy sinh hiện tượng “thầy giáo gạ tình học sinh”, “thầy giáo lạm dụng, cưỡng hiếp học trò” và không ít học sinh thậm chí ở bậc mẫu giáo, tiểu học bị xâm hại ngay trong trường học…

    Mọi chính sách giáo dục dù hay ho đến đâu chăng nữa cũng sẽ khó thành công nếu môi trường giáo dục đang gặp phải những vấn đề kể trên, nói cách khác, đừng quá chú trọng ở tầm vĩ mô mà bỏ quên những “ung nhọt” tưởng chừng nhỏ nhưng hàng ngày hàng giờ phá hoại nền giáo dục.

    Làm sao để dẹp vấn nạn này? Liệu giáo dục như hiện nay có tạo nên con NGƯỜI được hay không? Tôi cho rằng đây phải là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của Hội đồng quốc gia giáo dục nhiệm kỳ này.

    Thêm một bài toán hóc búa khác đang cần giải quyết ngay là 225.000 thạc sỹ, cử nhân đang thất nghiệp và con số này chưa có dấu hiệu dừng lại. 

    Thất nghiệp trong nhóm lao động có bằng cấp là câu chuyện không mới, báo chí, dư luận đã phản ánh rầm rộ mấy năm trở lại đây.

    Nhưng tình hình xem ra… vẫn rất tình hình, chẳng thể nói khác được vì đội ngũ này thất nghiệp – trước hết là minh chứng cho một nền giáo dục bậc cao chưa phù hợp. 

    Chúng ta thường hay kêu ca sinh viên Việt lười nhác, cử nhân, thạc sỹ ta yếu chỗ này chỗ nọ… không sai!

    Tuy nhiên, ở tầm chính sách cần phải thấy có một thời trường đại học, cao đẳng mở ra tràn lan, dĩ nhiên nó mở toang cơ hội học tập cho toàn xã hội bất kể giàu hay nghèo, kém hay giỏi. 

    Nhưng mặt trái để lại không phải nhỏ, đến hôm nay mới nảy sinh những con số không biết giải quyết ra sao.

    Xã hội hóa giáo dục nhưng thiếu quy hoạch tổng thể lẫn chi tiết nên nhà tranh nhà ngói hóa như nhau, ai cũng có bằng cử nhân, ai cũng có bằng thạc sỹ… cả xã hội ai cũng muốn làm thầy, chẳng ai muốn làm thợ nên mới thừa thầy, thiếu thợ như hiện nay.

    Nghịch lý là ta có quá nhiều cử nhân, thạc sỹ, tiến sỹ nhưng lại thiếu đội ngũ thợ lành nghề, vậy nên vị lãnh đạo cao nhất ngành giáo dục mới nói “cử nhân giỏi còn hơn thạc sỹ chẳng giống ai”.

    Hàng trăm ngàn người có bằng cấp thất nghiệp rồi cũng phải mưu sinh bằng cách này hay cách khác, nhưng cái giá phải trả là hàng trăm ngàn cái thở dài ngán ngẩm với giáo dục đại học – biểu tượng tri thức của mỗi quốc gia.

    Chẳng có gì là muộn màng, nhiệm vụ cơ cấu, sắp xếp lại hệ thống giáo dục bậc cao phải được coi là việc cần làm ngay, hiện thực hóa chủ trương “tự chủ đại học” tạo một cơ chế “chọn lọc tự nhiên” đối với những cơ sở không đáp ứng được yêu cầu của thị trường lao động.

    11 yêu cầu đặt ra với chương trình đào tạo trình độ cao đẳng, trung cấp

    Khép bớt cánh cửa đại học để mở ra lối đi phía sau, đó là hiện đại hóa hệ thống trường dạy nghề

    Cơ sở vật chất của lĩnh vực đào tạo nghề hiện đã được đầu tư bài bản đến tận cấp quận, huyện, thị xã và không hiếm trong số đó bị bỏ không. 

    Vậy tại sao không phát triển các cơ sở có sẵn này trở thành những trung tâm đào tạo nghề thực sự chất lượng?

    Chẳng cần phải hốt hoảng lên là giáo dục đại học đã bão hòa, cứ thất nghiệp ắt sẽ tự tìm con đường mới mà đi, có điều con đường ấy phải được vạch ra bằng các chính sách vĩ mô từ các cơ quan hữu quan, trong đó có Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực.

    2. Với phát triển nhân lực

    Giáo dục và đào tạo với phát triển nguồn nhân lực là hai lĩnh vực phải đi kèm với nhau, chúng có mối quan hệ biện chứng. 

    Giáo dục tốt chất lượng nhân lực sẽ cao và nếu giáo dục chưa tốt chất lượng nhân lực sẽ thấp. Đến lượt con người tốt sẽ xây dựng nền giáo dục tốt.

    Hiện nay, nhìn vào nguồn nhân lực nước ta có thể đánh giá giáo dục và đào tạo chưa phát huy hết chức năng vốn có. Không thể lấy số lượng hùng hậu những người sở hữu bằng cấp để cho rằng như vậy đã thành công.
     
    Mà thước đo nằm ở khả năng tương thích với thị trường lao động, hàm lượng chất xám quốc nội trong sáng chế, phát minh, tốc độ tăng trưởng nền kinh tế, các vấn đề xã hội… và xa hơn là mức độ đóng góp cho sự phát triển của nhân loại.

    Tình trạng thừa thầy thiếu thợ đang trở thành bài toán nan giải hiện nay. (Ảnh minh họa: Bộ Lao động)

    Theo Good Country Index (GCI) – một bảng xếp hạng dựa trên những khảo sát của Liên hợp quốc và WB (ngân hàng thế giới) do nhà tư vấn chính sách Simon Anholt đề xuất về mức độ đóng góp cho nhân loại.

    Kết quả của bảng xếp hạng cho thấy Việt Nam đứng áp chót [2].

    Bảng xếp hạng này phần nào nói lên chất lượng nguồn lực của Việt Nam thực sự chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển và hội nhập. 

    Vấn đề ở đây là không phải chúng ta không có những “hạt giống” tốt mà là vấn đề gieo nó như thế nào để thu được hoa thơm trái ngọt.

    Dư luận từng xôn xao với việc 13 quán quân Olympia lên đường du học chỉ có 1 người quay lại phục vụ quê hương, có người còn vướng vào kiện tụng lùm xùm với cơ quan chủ quản…

    Sau tất cả là câu hỏi chúng ta đang thu hút nhân tài như thế nào? Đã đúng với chính sách chủ trương hay chưa?

    Để phát triển nhân lực, một mặt phải được thực hiện bởi giáo dục, đào tạo, mặt khác là chính sách thu hút đãi ngộ, việc này không phải mới mẻ gì, cũng chẳng phải sáng kiến gì lớn lao mà cái quan trọng là có thực sự làm hay không. 

    Có câu chuyện ở tỉnh nọ, ban hành chính sách thu hút nhân tài mấy năm trời nhưng chỉ có mỗi con ông quan đầu tỉnh đủ tiêu chuẩn theo những “điều” “khoản” quy định trong chính sách ấy.

    “Vô chính phủ” trong phân cấp đào tạo khiến khủng hoảng thừa nhân lực sư phạm

    Câu chuyện tuy nhỏ nhưng nói lên xu hướng phát triển nhân lực “tìm người nhà thay vì người tài”.

    Vì vậy mới có câu chuyện: Một thí sinh Olympic được đào tạo theo ngân sách của tỉnh. Khi ra trường, người này bị ép làm trái ngành và có làm đề tài nghiên cứu xin ngân sách (mức chỉ 300-500 triệu đồng) nhưng bị... đuổi như tà. 

    Bí quá, anh gửi dự án đi nhiều nơi và được đơn vị ở Mỹ mời qua nghiên cứu, sau đó được giữ lại. Đến giờ, cả gia đình đều định cư bên đó, mức sống khá tốt.

    Chất lượng nhân lực liên quan trực tiếp đến phát triển kinh tế, câu hỏi vì sao nước ta tụt hậu đã phần nào được giải đáp khi số liệu thống kê cho thấy 23 người Việt làm việc chỉ bằng 1 người Singapore!

    Nhân lực không tự tốt lên bằng câu chữ trong giấy tờ, bằng vài ba lời lẽ hô hào “trải thảm” “thu hút”… mà những chính sách đã đến lúc phải được hiện thực hóa, hạn chế tình trạng “tìm người nhà”. 

    Cái mà người tài sợ nhất là bị đối xử không công bằng, sợ phải phục tùng kẻ tiểu nhân, nhỏ mọn, sợ không có môi trường tốt để thi triển tài năng… chứ chưa phải sợ nghèo khổ, thiếu thốn.

    Vậy nên, mong Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực – do Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm Chủ tịch thấu hiểu và quan tâm đến những vấn đề căn cốt cần phải làm ngay trong giáo dục, một khi giáo dục tốt tự nhiên chất lượng nguồn nhân lực sẽ cao.

    Tài liệu tham khảo:

    [1] Phan Thảo, Thanh Tùng (2010), “Ngăn chặn bạo lực học đường - Cách nào”, http://www.sggp.org.vn,10/06/2012.

    [2]http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2014/06/140624_good_country_index_vn_bottom

     
  • 64x64
    Hiệu trưởng đại học Harvard khéo léo nhắc về lịch sử với sinh viên Việt Nam

    Giáo sư Drew Gilpin Faust, Hiệu trưởng Trường đại học Harvard đã khẳng định như vậy trong buổi nói chuyện với giảng viên, sinh viên đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh) ngày 23/3.

    Khéo léo nhắc về lịch sử

    Bà Faust rất vui mừng khi được có mặt tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh, một trung tâm nghiên cứu lịch sử hàng đầu của Việt Nam để trò chuyện cùng sinh viên nhà trường.

    “Việc có mặt tại đây, ở đất nước các bạn, đối với tôi mang rất nhiều ý nghĩa, bởi vì nhiều giai đoạn lịch sử quan trọng của hai quốc gia đã quyện chặt vào nhau và ảnh hưởng tới tất cả chúng ta.

    Cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước theo cách nói của các bạn, và “Chiến tranh Việt Nam” theo cách gọi của chúng tôi. Cuộc chiến đã mãi mãi định hình thế hệ chúng tôi, những người trưởng thành trong thập niên 1960-1970.

    Giáo sư Drew Gilpin Faust chỉ muốn mọi người gọi là bà Faust chứ không phải là bà hiệu trưởng- Ảnh: T.A

    Dù rằng suốt những năm tháng đó, tôi chưa từng vượt 8000 dặm để đặt chân đến nơi này, nhưng những địa danh như Khe Sanh, Pleiku, Ấp Bắc, Điện Biên Phủ, Vịnh Bắc Bộ, Đà Nẵng, Huế, Sài Gòn, Hà Nội luôn không ngừng vang vọng trong tâm trí tôi trong suốt mấy thập kỷ qua.

    Tôi đã hằng mong ít nhất một vài địa danh trong số này không chỉ dừng ở con chữ. Các bạn có một khẩu hiệu nhắn gửi khách du lịch rằng “Việt Nam là một đất nước chứ không phải một cuộc chiến tranh”.

    Giống như rất nhiều người Mỹ khác từng đến đây, tôi vẫn hằng mong đến một ngày nào đó, Việt Nam trong tâm trí tôi không phải tên gọi của một cuộc xung đột bất ngờ ập đến với thế hệ chúng tôi, mà là một quốc gia và xã hội với tất cả sự phức hợp, vẻ đẹp, lịch sử, sự sống động và triển vọng của nó.

    Và không hiểu sao, dường như đối với tôi, tìm hiểu đất nước của các bạn trở thành điều cần thiết để hiểu chính đất nước của tôi.

    Chiến tranh có thể ví như “lửa thử vàng” 

    Thanh niên trai tráng trong thế hệ chúng tôi đã phải đối diện với giấy gọi nghĩa vụ quân sự, khiến nhiều người phải đấu tranh nội tâm xem họ có nên tuân thủ pháp luật, phụng sự cuộc chiến mà họ cho rằng vừa không khôn ngoan vừa bất chính.

    Đối với lớp phụ nữ trẻ như tôi thời bấy giờ, tình thế tiến thoái lưỡng nan đỡ mang tính trực diện cá nhân hơn, nhưng nó thôi thúc chúng tôi đặt câu hỏi nghi ngờ về quốc gia của mình, về nên dân chủ và về tính nhân văn của chúng tôi.

    Giáo sư Drew Gilpin Faust khẳng định rằng, các du học sinh Việt Nam du học tại đại học Harvard sẽ được bình đẳng như sinh viên Mỹ - Ảnh: T.A

    Michael Herr, một nhà báo Mỹ chuyên viết về cuộc chiến này, đã từng viết rằng Việt Nam là những gì tất cả chúng tôi đã có thay vì một tuổi thơ hạnh phúc.

    Ở Harvard, hằng năm cứ đến tháng 5 là hàng trăm cựu sinh viên sẽ về lại trường để kỷ niệm 50 năm ngày ra trường của họ.

    Đây là một nghi lễ quan trọng, và vào mùa xuân này, một sự kiện đặc biệt sẽ diễn ra trong khuôn khổ các buổi lễ.

    Các thành viên của khóa 1967, cả nam và nữ sẽ dành một phần thời gian để cùng nhau tưởng nhớ lại cách thức cuộc chiến đã định hình những tháng năm đại học của họ, và thảo luận xem “Chiến tranh Việt Nam” đã ảnh hưởng đến họ hơn nửa thế kỷ ra sao.

    Một thành viên khóa này từng là lính thủy đánh bộ đã viết “rất nhiều người thế hệ tôi… đã phải có những lựa chọn về Việt Nam khiến chúng tôi bị ám ảnh suốt quãng đời còn lại của mình, cả lúc tỉnh cũng như khi mơ”.

    Tôi không phải là thành viên của khóa sinh viên Harvard sẽ hội ngộ vào mùa xuân này, nhưng tôi cùng trang lứa với họ, và cũng như họ, tôi đã bị định hình bởi chiến tranh Việt Nam theo những cách mà đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu.

    Nhưng một ảnh hưởng mà tôi có thể xác định rõ ràng là về công việc của tôi với tư cách một sử gia.

    Việc trưởng thành trong thập niên 1960 đã tạo ra trong tôi sự cuốn hút dai dẳng với chiến tranh, với cách mà những đòi hỏi khủng khiếp của nó có thể nhào nặn các cá nhân và xã hội, với sự khúc xạ không tránh khỏi của quan điểm và lý tưởng chiến tranh, với những áp lực tột cùng của nó.

    Chiến tranh có thể ví như “lửa thử vàng” thuần chất, đối với mỗi cá nhân cũng như cho toàn xã hội.

    Phải đấu tranh cho hòa bình

    Ngày nay, hàng năm Hoa kỳ chi hơn 100 triệu đô-la cho nỗ lực tìm kiếm và nhận dạng những người mất tích trong Chiến tranh thế giới thứ II, Chiến tranh Hàn Quốc và Chiến tranh Việt Nam.

    Tôi tin rằng các bạn đều rất quen thuộc với hoạt động tích cực của MIA sau năm 1975. Nhưng sự thừa nhận rằng nước Mỹ có trách nhiệm phải giải trình và hồi hương, dù đã chết hay còn sống, mọi binh sĩ đang thực hiện nhiệm vụ chỉ mới bắt đầu gần đây.

    Chỉ từ chiến tranh Hàn Quốc, Hoa Kỳ mới thiết lập chính sách nhận dạng và hồi hương mọi liệt sỹ. Phải đến Thế chiến thứ nhất binh sĩ mới bắt đầu đeo phù hiệu nhận dạng chính thức, cái mà ngày nay chúng ta gọi là thẻ bài quân nhân.

    Hệ thống ghi sổ mồ mả trong quân đội bắt đầu xuất hiện vào cuối cuộc chiến, và khi chiến tranh kết thúc, chính phủ Hoa kỳ đã bắt đầu thiết lập hệ thống nghĩa trang quốc gia, một nghĩa vụ trọng đại của nhà nước để ghi nhận công lao của những người đã ngã xuống bảo vệ đất nước.

    Hậu quả chiến tranh là tàn phá - con người bị thương và biến dạng; trẻ em trở thành mồ côi; tài sản và nguồn sinh kế bị phá hủy; kinh tế đảo lộn; dân chúng chia rẽ. Nhưng hậu quả không chỉ dừng lại ở cơ thể, mà còn nằm trong tâm hồn, thậm chí trong tâm hồn của những người sinh ra rất lâu sau khi tiếng súng đã tắt.

    Các sinh viên cho rằng, được trò chuyện cùng giáo sư Faust là một trải nghiệm tuyệt vời với họ - Ảnh: T.A

    Đó là vì sao các thành viên Harvard niên khóa 1967, các ông bà nay đã ở độ tuổi 70, cảm thấy sự cấp thiết phải đối diện với những kinh nghiệm từ hơn năm thập kỷ trước, những ký ức của một thời khi “Việt Nam” đòi hỏi họ phải định nghĩa chính họ và quốc gia của họ.

    Đó là vì sao tôi hết sức vui mừng cuối cùng cũng đã được đặt chân đến đất nước các bạn, bởi tôi cũng cùng thế hệ với họ.

    “Tại sao lựa chọn chiến tranh? Tại sao anh phải viết về cuộc chiến?”, nhân vật Kiên trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh tự vấn. Ngay cả khi anh ta cố gắng hết sức để tìm một chủ đề khác, anh cũng “không thể thôi viết về chiến tranh”.

    Cũng như anh, chúng ta viết, chúng ta trò chuyện và chúng ta ghi nhớ bởi chúng ta đều cố gắng để hiểu chiến tranh đã nhào nhặn chúng ta ra sao.

    Việt Nam và Hoa Kỳ đã đối đầu nhau trong một cuộc chiến kéo dài và tàn phá nặng nề. Giờ đây, riêng cũng như chung, chúng ta đang đối diện với hậu quả của nó.

    Trong nỗ lực này, lịch sử là điều không thể thiếu. Lịch sử giúp chúng ta đối diện với những vong hồn và ma quỷ mà bi kịch quá khứ để lại như một di sản cho hiện tại. Nó soi rọi những sự mù quáng và tàn bạo đã làm nên chiến tranh. Nó giúp chúng ta hình dung và đấu tranh cho hòa bình.

    Sinh viên Việt Nam sẽ bình đẳng như sinh viên Mỹ

    Trong phần làm việc với báo chí, giáo sư Faust cho biết, hiện có 16 sinh viên Việt Nam đang theo học tại Harvard và các trường thành viên của Harvard.

    Sau chuyến năm này, bà mong muốn, sinh viên Việt Nam sẽ nghĩ đến Harvard khi muốn đi du học, dù ở cấp đại học hay sau đại học.

    Giáo sư Faust chụp hình lưu niệm cùng các giảng viên đại học Khoa học Xã hội và Nhân Văn (Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh - Ảnh: T.A

    “Sinh viên Việt Nam nhập học ở Harvard sẽ được bình đẳng với sinh viên Mỹ về cơ hội hỗ trợ tài chính, điều kiện học tập, không phân biệt sinh viên nước ngoài hay sinh viên Mỹ”, bà Faust khẳng định.

    Và thông qua chuyến thăm này, không chỉ để bà hiểu về lịch sử Việt Năm, về mối quan hệ trong ngành giáo dục, mà bà muốn hiểu về tất cả nền văn hóa của nước Việt. 

    “Tôi có rất nhiều bạn bè nghiên cứu về Việt Nam. Họ nghiên cứu về lịch sử, văn hóa Việt Nam. Đất nước các bạn rất kỳ diệu và năng động. Điều đó, đã thôi thúc tôi phải đến Việt Nam, đến những địa danh lịch sử và văn hóa”, bà Faust nói.

    Bà Faust cũng cho biết, bà đã có cuộc gặp gỡ với giảng viên và cựu sinh viên của Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright (FETP), một chương trình đạo tạo chính sách công hợp tác giữa trường Kennedy của đại học Harvard và Trường đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh. 

    Bà đã thảo luận với lãnh đạo trường Fulbright Việt Nam (FUV) về việc xây dựng và phát triển trường Fulbright từ di sản của Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright, với tư cách trường đại học Việt Nam độc lập, phi lợi nhuận đầu tiên đi theo mô hình giáo dục khai phóng của đại học Mỹ. 

    Phó giáo sư Võ Văn Sen, hiệu Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh) khẳng định, chuyến thăm lần này của hiệu trưởng Harvard là bước phát triển, thúc đẩy mối quan hệ hợp tác trên cơ sở đã có giữa hai trường.

    “Đây cũng là cơ hội để sinh viên tiếp xúc trực tiếp với học giả nổi tiếng thế giới. Hy vọng với những phát biểu mang tính gợi mở của hiệu trưởng Harvard, sinh viên và giảng viên của trường sẽ có nhiều ý tưởng sáng tạo. Từ đó, các em vạch ra những con đường mới và biết phải làm gì với tương lai của mình”, ông Sen nói.

    Không muốn được gọi là hiệu trưởng

    Bà Faust cho biết, bà xuất thân từ một gia đình truyền thống, có thể nói là bảo thủ, về chính trị lẫn thái độ đối với vai trò của người phụ nữ trong xã hội. 

    “Tôi không muốn gọi là bà hiệu trưởng. Các bạn cứ gọi tôi là bà Faust thôi.

    Có lần mẹ tôi nói: Con ơi, con phải biết đây là thế giơi của đàn ông. Cần biết và nhờ điều đó để đời con thoải mái hơn. 

    Tôi đã cãi lại lời bà, vì cho rằng bà nói sai. Và tôi đã dành cả đời để chúng tỏ mẹ tôi nói sai”, và chính vì cãi lời mẹ, bà Faust đã trở thành nữ hiêu trường đầu tiên trong lịch sử 400 năm của đại học Harvard, được bổ nhiệm vào năm 2007.

    Bà là một trong những nhà sử gia hàng đầu của Mỹ và thế giới, là thành viên của Hội Sử gia Mỹ, Viện Hàn lâm nghệ thuật vaà khoa học Mỹ cũng như Hội triết học Mỹ.

    Năm 2004, tạp chí Forbes đánh giá giáo sư Faust xếp thứ 33 trong danh sách những phụ nữ quyền lực nhất thế giới.

  • 64x64
    Danh sách 26 thành viên của Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực

    Danh sách 26 thành viên Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực nhiệm kỳ 2016-2021 được ban hành kèm với Quyết định thành lập Hội đồng này, bao gồm:

    Danh sách 26 thành viên của Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực nhiệm kỳ 2016-2021 (Ảnh chụp màn hình)

    Trước đó, ngày 20/3, Thủ tướng Chính phủ quyết định thành lập Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực nhiệm kỳ 2016 - 2021 gồm 26 thành viên.

    Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực là tổ chức tư vấn, có nhiệm vụ tư vấn giúp Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo đánh giá, tổng kết về sự nghiệp đổi mới trong lĩnh vực giáo dục, đào tạo và phát triển nhân lực.

    Chỉ đạo hoàn thiện và triển khai các Luật giáo dục, Luật giáo dục đại học, Luật giáo dục nghề nghiệp, Khung cơ cấu hệ thống giáo dục quốc dân, Khung trình độ giáo dục quốc gia, các chiến lược phát triển giáo dục, giáo dục nghề nghiệp, chiến lược và quy hoạch phát triển nhân lực Việt Nam trong giai đoạn 2016 - 2021.

    Bên cạnh đó, nghiên cứu, tư vấn giúp Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ trong việc chỉ đạo, điều hành, quyết định các chính sách, biện pháp quan trọng phát triển giáo dục, đào tạo, giáo dục nghề nghiệp và phát triển nhân lực; nghiên cứu, tư vấn, góp ý kiến về việc xây dựng và triển khai các cơ chế, chính sách, đề án quan trọng thuộc lĩnh vực giáo dục, đào tạo, giáo dục nghề nghiệp và những vấn đề chuyên môn khác do Thủ tướng Chính phủ yêu cầu.

    Hội đồng Quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực hoạt động theo Quy chế do Thủ tướng Chính phủ ban hành. Cơ quan thường trực của Hội đồng là Bộ Giáo dục và Đào tạo.

  • 64x64
    Chấm dứt quy hoạch “treo” làng Đại học Đà Nẵng

    Thủ tướng yêu cầu trong kế hoạch đầu tư trung hạn và các nguồn hợp pháp khác phát triển làng Đại học Đà Nẵng, cần tập trung ưu tiên giải quyết dứt điểm công tác bồi thường, giải phóng mặt bằng để khu đô thị Đại học Đà Nẵng sớm được phát triển, khắc phục chậm trễ thời gian qua. 

    Nội dung trên được nêu tại Thông báo số 149/TB-VPCP kết luận của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tại buổi làm việc với Đại học Đà Nẵng.

    Thủ tướng thăm khu thực hành cơ khí của Đại học Bách khoa thuộc Đại học Đà Nẵng. Ảnh: VGP.

    Tại thông báo trên, Thủ tướng cũng yêu cầu Đại học Đà Nẵng cần đi đầu trong đổi mới sáng tạo; tiên phong trong tự chủ, quản trị đại học để nâng cao chất lượng giáo dục. Trong thời gian tới, Đại học Đà Nẵng cần tập trung thực hiện 5 nhiệm vụ trọng tâm.

    Thứ nhất, tiếp tục nâng cao chất lượng đào tạo, đẩy mạnh công tác kiểm định chất lượng; phấn đấu trên 80% sinh viên tốt nghiệp ra trường trong vòng 6 tháng có việc làm (tự tạo việc làm và tìm được việc làm); góp phần tích cực đáp ứng nhu cầu lao động chất lượng cao cho các địa phương trong vùng và cả nước.

    Thứ hai, đẩy mạnh và nâng cao hiệu quả hoạt động nghiên cứu khoa học và tư vấn, phát huy vị thế là trung tâm nghiên cứu khoa học và tư vấn đa ngành, đa lĩnh vực. Đại học Đà Nẵng phấn đấu để trở thành một trong 3 trung tâm nghiên cứu với nhiều công trình khoa học lớn có ý nghĩa trong phạm vi cả nước.

    Thứ ba, tăng cường hợp tác, hội nhập với các đại học, các tổ chức giáo dục uy tín trên thế giới; tiếp tục đẩy mạnh việc thu hút các giảng viên, nhà khoa học ở nước ngoài có uy tín về làm việc. 

    Thứ tư, đẩy mạnh việc xây dựng và hoàn thiện mô hình quản trị đại học hiện đại với cơ chế tự chủ, tự chịu trách nhiệm cao theo thông lệ quốc tế và phù hợp với điều kiện của Việt Nam; phân cấp mạnh, thực hiện tự chủ cho các trường, các viện, đơn vị thành viên. Thu hút, tạo điều kiện cho các trường đại học địa phương trở thành thành viên của Đại học Đà Nẵng.

    Thứ năm, tiếp tục cải thiện cơ sở vật chất theo hướng hiện đại hóa, đáp ứng nhu cầu đào tạo, nghiên cứu khoa học ngày càng cao.

    Thủ tướng yêu cầu Đại học Đà Nẵng cần xác định sứ mạng không chỉ: “Mang đến cơ hội và môi trường học tập, sáng tạo lý tưởng, góp phần tạo ra động lực phát triển bền vững kinh tế - xã hội cho khu vực miền Trung - Tây Nguyên và cả nước”, mà phải xác định ở ba cấp độ: tầm địa phương (khu vực miền Trung - Tây Nguyên); tầm quốc gia; tầm khu vực và quốc tế.

  • 64x64
    "Biểu diễn dự giờ" làm mệt cả thầy và trò

    LTS: Cô giáo Thuận Phương chia sẻ câu chuyện “hậu trường” của những buổi “biểu diễn dự giờ”. 

    Theo đó, mỗi khi có tiết dự giờ là cả thầy và trò đều mệt mỏi vì phải mất công chuẩn bị, phải diễn đi diễn lại nhiều lần.

    Cô giáo cũng nêu ra những lý do khiến việc dự giờ chỉ mang tính hình thức, không có giá trị thực chất.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến cùng độc giả!

    Nói đến dự giờ bất kể đã là giáo viên đều cũng cũng hiểu, tiết học dự giờ dạy và học thì ít mà “diễn” lại quá nhiều.

    Bởi thế, không chỉ giáo viên biết “diễn” mà học sinh “diễn” cũng đã trở thành kĩ năng, kĩ xảo đến nỗi nhiều thầy cô cũng phải phục lăn.

    Trong các tiết học hàng ngày, nhiều khi thầy cô hét đến khản hơi, lạc cả giọng nhưng học sinh vẫn không trật tự để học bài.

    Giáo viên và học trò đều mệt mỏi vì phải diễn khi dự giờ. (Ảnh: Zing.vn)

    Mỗi lần họp nhóm cũng chỉ vài ba em có lực học tốt nhất chịu khó làm và hợp tác với bạn trong nhóm. Còn học sinh khác ngồi chơi, nói chuyện hay chọc ghẹo bạn.

    Ấy thế mà hôm nào có tiết dự giờ (kiểu dự đột xuất) nên thầy cô không biết để kịp dặn dò thì hầu như cả lớp cũng tự biết phải tỏ ra học tập thật chăm chú, thật ngoan ngoãn.

    Các em trao đổi, thảo luận với nhau thật rôm rả, có em còn biết nêu câu hỏi ngược với giáo viên. Nhìn vào lớp học như thế, ai lại chẳng thích, chẳng có thiện cảm và khen ngợi cơ chứ.

    Diễn nhiều hay ít tùy cấp dự giờ

    Giáo viên thường xuyên được dự giờ nhưng “diễn” nhiều hay ít còn phụ thuộc vào cấp dự giờ.

    Nếu là dự giờ cấp Tổ (chỉ giáo viên trong tổ chuyên môn dự với nhau) thầy cô chỉ nhắc nhở, dặn dò học sinh về xem bài, tập trả lời câu hỏi trước. Giáo viên hầu như không “diễn” vì ai cũng hiểu nhau nên phần lớn họ dạy thật.

    Giáo viên không sợ dự giờ, góp ý mà chỉ sợ phải ...diễn

    Nhưng cấp Tổ mà có đại diện Ban giám hiệu dự, giáo viên phải có sự chuẩn bị chu đáo hơn.

    Như việc hướng dẫn học sinh một số nội dung khó của bài, chuẩn bị thêm một số đồ dùng dạy học để tiết học sinh động hơn.

    Dự giờ cấp trường, học sinh gần như được làm trước, làm thử, để giáo viên còn canh thời gian xem có phù hợp.

    Nhiều bài tập khó, câu trả lời khó cũng được thầy cô mớm trước để tiết học diễn ra thật suôn sẻ.   

    Với những tiết dạy thao giảng cụm, dạy cho cấp Phòng, cấp Sở dự giờ thì việc chuẩn bị tiết dạy không còn gói gọn ở thầy và trò mà chính Ban giám hiệu cũng phải “vào cuộc” bằng cách duyệt trước thiết kế, cách triển khai bài dạy.

    Có trường, Ban giám hiệu cùng tổ cốt cán dự giờ dạy trước để góp ý, rút kinh nghiệm cho hôm dạy thật đỡ bị chê này chê nọ.

    Đến ngày dạy, hết giáo viên lại đến Ban giám hiệu dặn dò: “Các con phải ngoan, học tốt thầy (cô) sẽ phát bánh để thưởng”. Cứ như kiểu có người dự giờ mới thế còn học bình thường thì sao cũng được.

    Chẳng hạn, dạy các dạng bài sử dụng phương pháp “Bàn tay nặn bột”, từng câu hỏi dự đoán, cách trả lời câu hỏi, giáo viên phải “gà đi gà lại” vài lần cho các em nắm chắc, nhớ rõ để hôm dự giờ còn biết làm.

    Hay các thí nghiệm trong môn Khoa học chẳng hạn bài “Một số cách làm sạch nước” (Khoa học 4). Giáo viên cùng học sinh phải làm thí nghiệm trước vài lần để đến hôm dự giờ chỉ là thao tác lại…

    Có giáo viên kĩ tính nên sợ tiết dạy gặp sự cố sẽ mất uy tín nên ngày nào lên lớp cũng luyện cho học sinh đến nỗi các em thuộc đến từng câu hỏi, từng cách trả lời… Cho nên nhiều lúc cô chưa hỏi tới trò đã trả lời tuốt tuột.

    Vì sao phải “diễn”?

    Muốn chỉ đạo chuyên môn tốt Phó Hiệu trưởng phải dạy thao giảng, lên chuyên đề

    Chẳng giáo viên nào lại thích “diễn” như thế, vì vừa mất thời gian chuẩn bị, gà bài, dạy thử mà tiết học lại nhàm chán, thiếu tự nhiên.

    Nhiều phần bài tập, nhiều câu hỏi học sinh sẽ không thể làm được trừ khi thầy cô phải giảng đi giảng lại.

    Và ngặt nỗi, nếu dạy thật, học thật như thế tiết học không chỉ dừng 35 phút mà lên tới 60 phút cũng nên.

    Lúc đó, thầy cô giáo ấy sẽ bị mang tiếng là dạy dở, dạy kém, sử dụng phương pháp chưa hiệu quả, hình thức tổ chức lớp học chưa hợp lý...

    Nói thế sẽ có không ít người thắc mắc: “Tiết học đã được định biên 35 phút có cộng trừ thêm 5 phút. Vậy cớ gì giáo viên dạy cháy thời gian?”.

    Thực tế thì những cán bộ đi dự giờ như Ban giám hiệu, chuyên viên cấp Phòng, cấp Sở góp ý tiết dạy rất hay nhưng họ lại chẳng thể nào mang góp ý ấy để dạy được một tiết thật sự trên lớp.

    Vì thế, những yêu cầu họ đưa ra cứ như trên mây mà giáo viên không “gà bài, mớm bài” trước sẽ chẳng bao giờ thực hiện được.

    Mục đích của việc dự giờ là để học hỏi kinh nghiệm giảng dạy lẫn nhau nhưng với cách chuẩn bị rất công phu cho một tiết dạy như thế chẳng thể học được gì.

    Đó là chưa muốn nói mất thời gian quá nhiều cho việc chuẩn bị bài của cả thầy và trò một cách vô ích.

  • 64x64
    Lần đầu tiên học sinh Hà Nội thi thử môn Giáo dục công dân

    Theo quy định, các thí sinh sẽ phải hoàn thành 3 môn thi thành phần là Lịch sử, Địa lý, Giáo dục công dân trong bài thi Khoa học xã hội. Các thí sinh làm bài trong 150 phút dưới hình thức trắc nghiệm khách quan.

    Đáng chú ý, đây cũng là năm đầu tiên, môn Giáo dục công dân được đưa vào kỳ thi quốc gia. 

    Sau kết thúc bài thi thử sáng nay, rất nhiều học sinh tỏ ra thích thú vì đề thi vừa sức, gần gũi, sát với thực tế, không cần học thuộc quá nhiều.

    Em Nguyễn Thế Linh – học sinh lớp 12D3, trường THPT Việt Đức, Hà Nội cho biết: “Lần đầu tiên thi môn giáo dục công dân, em thấy đề thi rất hay, nhiều câu hỏi bổ ích và dễ áp dụng thực tế”. 

    Đề thi môn Giáo dục công dân với 40 câu hỏi trắc nghiệm, là những tổ hợp kiến thức từ pháp luật, kinh tế xã hội, đưa ra những tình huống gắn bó với cuộc sống...

    Đề thi thử môn Giáo dục công dân (Ảnh: vov.vn)
  • 64x64
    Giáo sinh đi thực tập cùng nỗi lo thất nghiệp

    LTS: Trước tình trạng dư thừa giáo viên và cử nhân sư phạm thất nghiệp tràn lan hiện nay, thầy giáo Đỗ Tấn Ngọc cảm thông với những băn khoăn lo lắng về vấn đề việc làm của giáo sinh thực tập. 

    Trong khi đó, chất lượng giáo sinh hiện nay thấp hơn về nhiều mặt so với những thế hệ trước.

    Đây thực sự là bài toán nan giải cho những người làm công tác quản lý giáo dục.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Đến thời điểm cuối tháng 3 này, công tác hướng dẫn thực tập cho các giáo sinh ngành Sư phạm ở trường phổ thông sẽ sắp khép lại. Thực tập sư phạm thường có 8 tuần, 2 tuần đầu là kiến tập, 6 tuần sau là thực tập.

    Thái độ, ý thức tổ chức kỷ luật, công tác chủ nhiệm, công tác giảng dạy chuyên môn là 3 mặt tạo nên kết quả chung của cả đợt thực tập sư phạm, trong đó kết quả chuyên môn được tính hệ số 2. 

    Thời gian thực tập 8 tuần, chưa phải đủ nhiều nhưng một phần nào đó giúp cho các thầy, cô giáo tương lai trải nghiệm, hình dung ra đặc điểm, tính chất công việc của đội ngũ nhà giáo. 

    Sinh viên sư phạm đi thực tập. (Ảnh: Sở Giáo dục và Đào Tạo Tỉnh Bình Phước)

    Em Tô Tuyết Sa, môn Hóa học, Trường Đại Học Quy Nhơn - giáo sinh thực tập sư phạm tại trường Trung học Phổ thông Huỳnh Thúc Kháng – Thành Phố Quảng Ngãi cho biết:

    Tiết dạy đầu tiên để giáo viên đánh giá, em chuẩn bị, tập dượt ở nhà nhiều lần lắm nhưng cả tiết dạy vẫn chưa hết run và lo lắng. Giờ em mới hiểu nghề dạy học thật khó nhọc, vất vả biết dường nào. 

    8 tuần thực tập tại đây thấm thoát trôi nhanh, em rất vui sướng khi được gần gũi, chia sẻ, giúp đỡ các em học sinh và nhận được sự hướng dẫn, chỉ bảo tận tình của các thầy, cô giáo”.

    Em T.N.T, học sinh lớp 8, trường Trung học Cơ sở Nguyễn Sinh Sắc - Thành phố Kon Tum - Tỉnh Kon Tum bộc bạch: 

    Ở Tiểu học và Trung học cơ sở, sau Tết Nguyên đán, tụi em mong có thầy, cô giáo thực tập lắm. Các thầy cô thật trẻ trung, tâm lý và tình cảm. Sắp phải xa thầy cô giáo rồi, tụi em buồn và nhớ. 

    Giáo sinh thực tập kiểu này thì sẽ thành giáo viên thế nào

    Nay, nhờ có thông tin liên lạc thuận tiện, khi cần tụi em sẽ tâm sự, nói chuyện với thầy, cô giáo sinh nhiều hơn và mong các thầy cô giáo sớm có chỗ dạy”.

    Quan điểm đánh giá kết quả thực tập sư phạm của giáo sinh ở mỗi nơi, mỗi trường cũng khác nhau.

    Tiến sĩ Nguyễn Văn Giang - Trưởng Phòng Đào tạo - trường Cao đẳng Sư phạm Kon Tum nhận xét: 

    Hàng năm, trường tôi có hàng trăm sinh viên năm cuối từ bậc Mầm non đến bậc Trung học cơ sở tỏa về các trường ở huyện, ở thành phố thực tập. 

    Qua khảo sát, kiểm tra, trường chúng tôi nhận thấy, cách đánh giá, nhận xét của các trường mầm non, phổ thông ở đây khá chặt chẽ, nghiêm túc, đúng với năng lực, sự cố gắng của từng giáo sinh. 

    Làm như thế, vừa giúp cho giáo sinh cẩn trọng, không được chủ quan khi ra trường dạy học, vừa phản ánh được thực trạng, chất lượng sinh viên cho nhà trường, để có những điều chỉnh phù hợp trong quá trình đào tạo các thế hệ, lớp sau”. 

    Tuy nhiên, có trường, có nơi lại khá nhẹ nhàng, "tháo khoán" trong khâu nhận xét, cho điểm. Dường như cuối đợt, 100% giáo sinh thực tập đều đạt kết quả tốt - giỏi - xuất sắc.

    Trong khi đó, có em còn nhiều hạn chế, non yếu về quản lý chủ nhiệm và giảng dạy trên lớp. 

    Nhiều thầy cô giáo tham gia hướng dẫn thực tập sư phạm chia sẻ:

    Chúng tôi thừa biết từng em, từng đợt thực tập như thế nào và không khó việc phân loại cao, thấp, xuất sắc hay chưa đạt yêu cầu. 

    Song thú thật, chúng tôi chẳng nỡ đánh giá, cho điểm từ mức Trung bình trở xuống vì thấy các em giáo sinh bây giờ tội quá, ra trường chưa chắc tìm được chỗ dạy ngay (do tình trạng thất nghiệp, dư thừa giáo viên tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông). 

    Có em từng bi quan, thầy cô giáo hướng dẫn ơi, có thể đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, chúng em được chủ nhiệm và dạy một số tiết”. 

    Giáo sinh thực tập muốn thành người thì phải biết chọn mặt gửi vàng

    (GDVN) - Thời gian tập sự được xem như viên gạch đầu tiên để giúp các giáo sinh thêm tự tin, phấn chấn khi dấn thân vào con đường, lựa chọn sự nghiệp “trồng người”.

    Phải chăng, cánh cửa được làm thầy, cô giáo, được dạy học sau nhiều năm đèn sách vất vả, tốn kém tiền bạc của phụ huynh đối với các giáo viên càng nhỏ dần, ít đi.

    Trong tình cảnh dôi dư giáo viên ở khắp nơi khiến động lực học tập, rèn luyện của các em nơi đào tạo, nơi thực tập bị giảm sút đáng kể? 

    Một số nhà trường, giáo viên hướng dẫn thực tập đang than thở về chất lượng giáo sinh những năm gần đây thua kém mọi mặt so với các lứa, thế hệ giáo sinh trước đây. 

    Một khi bài toán về việc làm của hàng vạn giáo sinh hiện nay được Nhà nước, các quản lý giáo dục đánh giá đúng, giải quyết tốt thì gam màu tươi sáng, dấu hiệu tích cực mới trở lại các trường đào tạo sư phạm…

    Chúng tôi luôn cầu mong điều ấy sớm thành hiện thực để Giáo dục đúng nghĩa là quốc sách hàng đầu.

  • 64x64
    Giáo dục về khởi nghiệp qua góc nhìn của Giáo sư John Vũ (Nguyên Phong)

    LTS: Giáo sư John Vũ (John Vu, Nguyên Phong) là một nhà khoa học nổi tiếng người Việt ở Mỹ, đứng trong Top 10 người sáng tạo nhất thế giới (mà đứng đầu là Bill Gates và Steve Jobs).

    Ông chính là người dịch - phóng tác tác phẩm nổi tiếng “Hành trình về Phương Đông” - một trong những tác phẩm hay nhất về phương Đông từ trước đến nay - và được Nhà xuất bản Mỹ dịch sang tiếng Anh.

    Những tác phẩm mang bút pháp Nguyên Phong của ông được bạn đọc Việt Nam yêu thích qua nhiều thế hệ như Đường mây qua Xứ Tuyết; Bên rặng Tuyết sơn; Minh Triết trong Đời sống; Ngọc sáng trong Hoa sen; Hoa trôi trên Sông nước; Trở về từ Cõi sáng và gần đây là các sách thực tiễn về khởi nghiệp dành cho sinh viên Việt Nam Departure - Khởi Hành, Connection - Kết Nối, To The World - Bước ra Thế giới, Kiến tạo Thế hệ Việt Nam ưu việt.

    Giáo sư từng giữ vị trí Phó Chủ tịch – Vice President phụ trách tất cả vấn đề về kỹ thuật của tập đoàn Boeing (CMM/CMMI). 

    Đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo, Giáo sư John Vũ luôn quan tâm đến thế hệ trẻ – nguồn nhân lực chủ chốt về việc chọn lựa nghề nghiệp và hướng đến những ngành tiềm năng.

    Các quốc gia tiên tiến trên thế giới luôn mời Giáo sư đến thỉnh giảng và hướng dẫn cho giáo viên và sinh viên nước họ.

    Cùng với sự thành công đặc biệt trong sự nghiệp của mình, Giáo sư John Vũ rất tâm huyết với sự phát triển của nền giáo dục và thế hệ trẻ Việt Nam hiện nay.

    Ông đã viết hàng nghìn bài viết về các vấn đề về giáo dục, khởi nghiệp thực tế rất đặc biệt đăng trên trang cá nhân. Trang của Giáo sư có một lượng theo dõi, tương tác kỷ lục nhưng Giáo sư đã dừng viết hơn một năm qua.

    Được sự đồng ý của ông, qua sự kết nối của First News - Trí Việt, kể từ hôm nay, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam xin dẫn lại một số bài viết của Giáo sư như một kênh thông tin về giáo dục giúp độc giả có cái nhìn toàn diện hơn thông qua nền giáo dục của nhiều nước trên thế giới.

    Bài viết đầu tiên là về giáo dục khởi nghiệp, một vấn đề đang nóng khắp toàn cầu, Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

    Một người bạn hỏi: “Nếu khởi nghiệp là “khoa học” mà có thể được dạy thì làm sao các nước đang phát triển có thể dạy sinh viên tạo ra các công ty khởi nghiệp để cải tiến nền kinh tế, và giải quyết vấn đề thất nghiệp?”.
     
    Tôi bảo anh ấy: “Điều đó phải bắt đầu bằng việc thúc đẩy nhiều hơn về khoa học, công nghệ, kĩ nghệ và toán học (STEM) vì chúng là nền tảng của phát kiến. Không có phát kiến công nghệ, sẽ khó tạo ra các công ty khởi nghiệp có thể làm nên khác biệt cho nền kinh tế.”

    Khi dạy ở châu Á, tôi nghe nhiều cuộc nói chuyện về khởi nghiệp nhưng tôi không thấy mấy ai làm điều này trở nên hiện thực. 

    Khi tới thăm các đại học, tôi thấy các lớp khởi nghiệp phần lớn được dạy trong trường Kinh doanh nơi sinh viên học về kinh tế, quản lí và tài chính. 

    Một giáo sư bảo tôi rằng, họ có chương trình dạy sinh viên về cách bắt đầu công ty nhưng cho dù sinh viên có tạo ra công ty khởi nghiệp, sau một thời gian ngắn, phần lớn đều thất bạn.

    Tôi giải thích cho ông ấy rằng khởi nghiệp nên được dạy trong trường Công nghệ chứ không trong trường Kinh doanh. Sai lầm thường phạm phải của trường Kinh doanh là họ đối xử với công ty khởi nghiệp y hệt như một công ty nhỏ. 

    Giáo sư John Vũ (bên phải) và Thạc sĩ Phạm Ngọc Duy - Giảng viên Văn Lang - tại CMU, Pittsburgh, Mỹ, tháng 6/2012. (Ảnh: Đại học Văn Lang)

    Nhưng công ty khởi nghiệp không phải là công ty nhỏ. Công ty khởi nghiệp là một doanh nghiệp có tri thức về khách hàng, sản phẩm hay dịch vụ cũng như thị trường. 

    Công ty khởi nghiệp là một “tổ chức lâm thời” đang tìm kiếm khách hàng và tìm cách kinh doanh nơi thị trường vẫn còn chưa được biết tới.

    Giáo dục về khởi nghiệp nên hội tụ vào việc phát kiến ra các sản phẩm mà có thể giải quyết các vấn đề hay đáp ứng một nhu cầu, chứ không phải là cách bắt đầu một công ty. 

    Do đó việc dạy về khởi nghiệp cho sinh viên công nghệ là cách tiếp cận logic. Mục đích tối thượng của công ty khởi nghiệp công nghệ là phá vỡ thị trường bằng việc đem tới giá trị mới cho nhiều người đồng thời tạo ra việc làm mới, thị trường mới, và ngành công nghiệp mới. 

    Giáo dục và ước mơ Bill Gates Việt

    (GDVN) - Con người không thể tự dưng sinh ra đã tài, mà họ cần có một nền giáo dục phổ thông tốt, nền tảng gia đình, xã hội đủ tốt để khích lệ họ sáng tạo.

    Vấn đề với đào tạo kinh doanh là sinh viên thường theo các quy tắc kinh doanh, các lý thuyết kinh tế, phương pháp luận tài chính và xây dựng bản kế hoạch kinh doanh để cho mọi điều họ cần là tuân theo các quy trình mà phần lớn các công ty lớn đang làm để đưa sản phẩm ra thị trường. 

    Nhưng khởi nghiệp không giống thế vì sản phẩm của họ còn chưa được biết tới, khách hàng của họ còn chưa được biết tới, thị trường của họ là chưa được biết tới và doanh nghiệp của họ cũng không được ai biết tới. 

    Vì có nhiều bất định thế, bạn không thể coi công ty khởi nghiệp là công ty nhỏ được.

    Về căn bản, khởi nghiệp không phải là việc làm mà nó là kinh doanh mạo hiểm. Nó không dễ nhưng mọi người thường tô điểm thành công của nó cho dù có nhiều thất bại tới mức cần phải được dạy để cho sinh viên có thể học được từ sai lầm của người khác. 

    Mọi người đều muốn là Bill Gates hay Steve Jobs và vấn đề là đào tạo khởi nghiệp đang hội tụ chủ yếu vào vinh quang chứ không vào thất bại. 

    Sinh viên được dạy làm ra nhiều tiền trước khi họ được dạy về gia tăng giá trị cho thị trường. 

    Chủ định của khởi nghiệp không phải là làm ra tiền mà để tạo ra các sản phẩm giá trị có thể làm thay đổi cách mọi người làm việc hay làm cho thế giới này thành chỗ tốt hơn. Tiền chỉ là kết quả của việc cung cấp giải pháp để giải quyết vấn đề.

    Lòng yêu nước trong “Tâm hồn cao thượng”

    Vì có nhiều công ty khởi nghiệp bị thất bại, sinh viên phải được dạy cho cách xử trí với thất bại trước hết. Nếu họ không sẵn lòng vượt qua thất bại, họ không bao giờ thành công. 

    Vấn đề chính cho nhiều nhà doanh nghiệp, đặc biệt ở châu Á là họ không có môi trường nơi họ có thể trao đổi các ý tưởng và học từ người khác nên rất khó tìm ra người cố vấn giỏi. 

    Phần lớn các nhà doanh nghiệp châu Á đều tự làm việc biệt lập, dựa trên suy nghĩ và tính sáng tạo riêng của họ. 

    Tôi nghĩ đại học nên tạo ra môi trường cho những nhà doanh nghiệp này để đáp ứng và thảo luận về các ý tưởng của họ với nhau. 

    Các lớp khởi nghiệp nên là chỗ mà ở đó sinh viên dành thời gian cùng người khác hay các nhà doanh nghiệp có kinh nghiệm để thảo luận về các ý tưởng về cách đưa ý tưởng của họ ra thị trường.
      
    Khởi nghiệp là về hành động và chấp nhận rủi ro, sinh viên phải học bằng cách làm thay vì ghi nhớ các lí thuyết khởi nghiệp. Đó là lí do tại sao cách tiếp cận “học qua hành” là hoàn hảo cho kiểu học này. 

    Để dạy khởi nghiệp, sinh viên sẽ phải học bằng cách thất bại vài lần xem như “kinh nghiệm học tập” trong các bài tập của lớp để cho họ có thể xây dựng nên tính kiên cường của họ. 

    Một nhà doanh nghiệp thành công đã nói: “Sai lầm lớn nhất của tôi đã đưa tôi tới kinh nghiệm học tập lớn nhất và chung cuộc tới thành công của tôi.”

    Thay vì dạy về tài chính, kinh tế và quản lí, lớp khởi nghiệp phải dạy về tổn thất tâm lí liên kết với thất bại, giảm thiểu rủi ro, và phát triển cá nhân và đó là lí do tại sao tôi tin dạy khởi nghiệp trong lý thuyết hàn lâm là không hiệu quả.

  • 64x64
    Một học sinh bị ăn đòn vì chào thầy bằng tiếng Anh

    Sáng 22/3, nguồn tin từ Ủy ban nhân dân Thành phố Cà Mau (tỉnh Cà Mau) cho biết, đơn vị này đã chỉ đạo cơ quan chuyên môn tiến hành xác minh thông tin thầy giáo dạy môn Toán của Trung tâm giáo dục - nghề nghiệp Thành phố Cà Mau say rượu lên lớp và có “hành động không đúng mực” đối với học sinh và sẽ xử lý đúng theo quy định pháp luật.

    Thông tin ban đầu, vào khoảng 17h50’ ngày 15/3 vào giờ Toán của lớp 6 thuộc Trung tâm Giáo dục - Nghề nghiệp, thầy Tăng Hùng C. (giáo viên dạy môn Toán) được cho là đã đánh một học sinh vì dám chào thầy bằng tiếng Anh.

    Thầy giáo uống rượu say và đánh học sinh sẽ bị xử lý theo quy định. (Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn)

    Theo một số học sinh chứng kiến vụ việc, sau khi đứng bên ngoài hút thuốc lá xong, thầy Tăng Hùng C. bước vào lớp thì cả lớp đứng lên chào bằng tiếng Việt. Riêng học sinh Danh Tài L. lại chào thầy Cường bằng tiếng Anh. 

    Nghe T. cất tiếng “Hello teacher” đề chào thầy, ông C. bắt lỗi và lấy thước đánh vào tay, vào má L.…

    Bị đánh, L. xách cặp đi ra khỏi lớp thì được giáo viên chủ nhiệm, giám thị trung tâm đến giải quyết thì L. quay lại lớp học”, một học sinh kể.

    Học trò lười học, thầy giáo dùng gậy đánh

    Trao đổi với phóng viên xung quanh vụ việc trên, một lãnh đạo Trung tâm Giáo dục - Nghề nghiệp cho biết, đơn vị này đã mời thầy C. lên làm việc và thầy C. thừa nhận việc mình đã có uống rượu trước khi lên lớp và đánh em L..

    Được biết, ngày 20/3, Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Cà Mau (tỉnh Cà Mau) cũng có văn bản chỉ đạo Phòng Nội vụ phối hợp với Trung tâm Giáo dục- Nghề nghiệp Thành phố Cà Mau xác minh, xử lý trường hợp sai phạm trong công tác giáo dục đối với thầy C..

    Hiện, vụ việc đang được cơ quan chức năng tiếp tục xử lý đúng quy định pháp luật.

  • 64x64
    Đây là hình mẫu Hiệu trưởng mà không giáo viên nào muốn hơn thua, so bì?

    LTS: Sau khi bài viết "Tại sao giáo viên cứ so bì, tính toán thiệt hơn với Ban giám hiệu như vậy?" của tác giả Sông Trà được đăng tải trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, rất nhiều độc giả quan tâm và bày tỏ ý kiến.

    Chia sẻ quan điểm của mình về vấn đề này, cô Phan Tuyết cho rằng không phải Ban giám hiệu nào cũng làm đúng quy định.

    Nếu Hiệu trưởng, Hiệu phó có tâm và có tầm thì giáo viên nào cũng yêu mến, nể phục. Còn ngược lại thì sao giáo viên không thể “so bì” cho được?

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Thời gian vừa qua, trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam có hàng loạt bài viết về Ban giám hiệu các trường học. 

    Phần lớn, giáo viên đều đồng tình với việc ngoài công tác giảng dạy, Ban giám hiệu nhà trường cần thực hiện đúng việc đứng lớp theo quy định đặc biệt, Phó Hiệu trưởng cần thể hiện chuyên đề bằng những tiết dạy minh họa cho giáo viên học hỏi. 

    Mới đây, trong bài viết của mình, tác giả Sông Trà viết “Giáo viên mình nên bớt so bì, tính toán thiệt hơn đi, việc ai, người nấy làm, để những người quản lý - những đầu tàu toàn tâm, toàn ý vào chức năng quản lý, chỉ đạo, điều hành cho tốt mọi công việc, hoạt động của đơn vị trường học”. 

    Những Ban giám hiệu có tâm và có tầm thì làm sao giáo viên dám so bì. (Ảnh: giaoduc.net.vn)

    Bài viết trên đã gặp phải sự phản đối của nhiều độc giả, bởi họ cho rằng: “Trong thực tế "Làm đúng nghĩa vụ, vai trò, trách nhiệm của Ban giám hiệu rất vất vả, áp lực hơn giáo viên nhiều, như ông, bà từng nói: “Một người lo bằng kho người làm”.

    Nhưng trong các trường học hiện nay, có được bao nhiêu Hiệu phó, Hiệu trưởng làm được như thế? 

    Theo quyết định 40 của Thủ tướng thì Ban giám hiệu phải làm việc ngày 8 tiếng. Nhưng có Ban giám hiệu nào thực hiện được như vậy? 

    Đi trễ về sớm, thậm chí không đến trường, làm việc theo kiểu "chỉ tay 10 ngón". Mặc kệ giáo viên đứng lớp "vật lộn" với học sinh”. 

    Với những Ban giám hiệu như thế, sao giáo viên không thể “so bì” cho được?

    Ngược lại, với Ban giám hiệu luôn làm đúng chức trách của mình, gương mẫu trong mọi hoạt động, tôn trọng và thấu hiểu giáo viên thì làm sao có sự “so bì” dù là rất ít.

    Bản thân tôi là giáo viên cũng đã rất may mắn khi được làm việc với những Ban giám hiệu không chỉ giỏi về chuyên môn còn là người quản lý có tâm và có tầm.

    Đó là thầy Võ Phong Hiệp nguyên là Hiệu trưởng Trường Tiểu học Phước Hội 2 (thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận). 

    Thế nào là một Hiệu trưởng tốt?

    Thầy luôn là người đến trường sớm nhất và bao giờ cũng là người rời khỏi trường muộn nhất. 

    Luôn coi trường là nhà, ngày đi dạy cũng như những tháng hè, thầy có mặt trên trường để vào từng phòng học, xem từng chiếc bàn, cái bảng, từng chỗ ngồi của các em để sửa chữa, sắp xếp lại cho khoa học. 

    Với giáo viên, thầy luôn ân cần, thân thiện, đối xử công bằng với mọi người. Thầy tận tình truyền dạy cho lớp giáo viên sau này những kinh nghiệm giáo dục của mình được đúc kết bao năm. 

    Với những thầy cô mới ra trường, thầy ân cần như một người cha nhưng cũng rất nghiêm khắc khi giáo viên nào mắc lỗi. 

    Khi được đề xuất làm hồ sơ để xét phong tặng Nhà giáo ưu tú, thầy nói “Tự xét thấy mình chưa xứng đáng nên không tham gia”.

    Đó là cô Nguyễn Thị H. hiện là Hiệu trưởng một trường học ở thị xã La Gi. Ở cương vị là một Hiệu trưởng, cô luôn thân thiện, nhẹ nhàng với giáo viên. 

    Mọi chuyện trong trường luôn dân chủ và công khai, minh bạch trước tập thể giáo viên nhà trường. 

    Trong công việc, cô luôn biết lắng nghe và thấu hiểu tâm tư nguyện vọng của giáo viên để phân công sao cho hợp lý. 

    Với những ai vi phạm, cô thường mời lên phòng gặp riêng để nhắc nhở và động viên. Được tôn trọng và giữ thể diện trước mọi người, nhiều giáo viên thấy vô cùng cảm phục.

    Cô dùng cái tâm để điều hành công việc chứ không dùng quyền uy của một Hiệu trưởng mà ra lệnh, áp đặt.

    Với học sinh, cô luôn quan tâm đến hoàn cảnh của từng em học sinh trong trường để có biện pháp hỗ trợ thêm cho các em về kiến thức cũng như về kinh tế. 

    13 tiêu chuẩn của một Hiệu trưởng tốt và tử tế

    Là cô Huỳnh Thị Bích Th. - Hiệu trưởng một trường tiểu học ở thị xã La Gi. Hàng tuần, cô vẫn đều đặn lên lớp giảng dạy (lớp có nhiều học sinh quậy nhất khối để hiểu và cảm thông với giáo viên). 

    Trong các buổi sinh hoạt chuyên đề, cô luôn tham gia với vai trò như một giáo viên bình thường. 

    Tôi nghe đồng nghiệp kể lại, vào những dịp lễ Tết có giáo viên nào mang quà đến biếu, cô đã thẳng thừng gửi trả lại. Cô luôn đôi xử công bằng với tất cả giáo viên bởi thế ai ai cũng cảm phục và yêu mến.

    Những Ban giám hiệu vừa có tầm lại có tâm như thế hỏi sao giáo viên có thể so bì hơn thua cho được?

  • 64x64
    Lãnh đạo còn "cố ý sai lầm", nước mắt giáo viên sẽ còn phải rơi nữa!

    LTS: Vấn đề điều chuyển giáo viên đang trở thành bài toán lớn đối với tỉnh Thanh Hóa, gây nhiều giáo viên bức xúc và lo lắng cho các giáo tại đây.

    Chia sẻ những câu chuyện liên quan đến việc tuyển giáo viên ồ ạt gây nên tình trạng dư thừa như hiện nay, tác giả Nhật Duy dự báo với những sai lầm của lãnh đạo ở nhiều địa phương thì sẽ còn khiến nhiều giáo viên phải rơi nước mắt.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Trước tình trạng tỉnh Thanh Hóa điều động 250 giáo viên cấp phổ thông xuống làm giáo viên mầm non, đã tạo nên một luồng dư luận bức xúc cho giáo viên bị điều động và dư luận cả nước. 

    Thời gian gấp gáp, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã chỉ đạo dừng bồi dưỡng cho các đối tượng này. Tuy nhiên, chính quyền và ngành giáo dục Thanh Hóa vẫn quyết tâm làm.

    Thời gian qua, dư luận cả nước đã bất bình về sự việc huyện Yên Định (Thanh Hóa) thanh lí hợp đồng với hơn 600 giáo viên dôi dư, sau đó lại có thông báo tuyển dụng lại.

    Hàng trăm giáo viên bỗng dưng mất việc rồi lại phải lo lót, chạy chọt để được tuyển dụng lại. 

    Cô giáo khóc khi phải rời trường để làm công việc không đúng chuyên môn. (Ảnh cắt từ clip/ Zing.vn).

    Cái vòng luẩn quẩn ấy tiếp tục được lặp lại khi tỉnh này có quyết định cho hàng trăm giáo viên phổ thông khác xuống mầm non để dạy. 

    Để dẫn đến hệ quả này rõ ràng là trách nhiệm của các cấp lãnh đạo rất lớn. Nhất là các Ủy ban nhân dân huyện và tỉnh. Cơ quan trực tiếp tuyển dụng trong những năm vừa qua. 

    Chỉ tiếc, trách nhiệm của các cơ quan này không được đề cập hoặc né tránh trách nhiệm của mình.

    Chỉ tội cho những giáo viên đứng lớp khi phải “tiền mất tật mang”. Khi phải thất nghiệp hoặc làm một công việc trái với chuyên ngành đào tạo hoặc những công việc chỉ cần lao động phổ thông.

    Vì sao có thực trạng trên? Rõ ràng chuyện thừa giáo viên ngày hôm nay là sự tắc trách của các cơ quan tuyển dụng trong thời gian qua. 

    Khi mà họ biết rằng, Thanh Hóa đã thừa giáo viên từ nhiều năm nay nhưng vẫn cố tình để tuyển dụng.

    Và ai cũng biết việc tuyển dụng của các cấp chủ quản ở đây không phải là chuyện các giáo sinh cứ nộp hồ sơ vào là được tuyển dụng.

    Đằng sau những chữ kí của lãnh đạo là cả một “chặng đường dài” mà người giáo viên phải đi qua. 

    Họ phải chi phí rất nhiều, khi được tuyển dụng rồi thì phấn đấu để tìm một chỗ đứng trong đơn vị, nhưng sự phấn đấu, những danh hiệu, những chứng nhận của người thầy tất cả đã trở nên vô nghĩa bởi quyết định của Ủy ban nhân dân tỉnh khi điều họ xuống làm giáo viên mầm non.

    Những giọt nước mắt nghẹn ngào của nhiều giáo viên Thanh Hóa

    (GDVN) - Cô Huyên thấy việc điều chuyển không công bằng và không đặt tiêu chí giáo dục lên hàng đầu. Cô thuộc diện điều động vì là giáo viên Ngữ văn trẻ nhất trường.

    Khi được trả lời phóng viên của Đài Truyền hình Việt Nam thì phần lớn giáo viên bị điều chuyển đi học bồi dưỡng đợt này đều nức nở khóc. 

    Những giọt nước mắt bất lực, tủi hờn xen lẫn sự xót xa cho thân phận người thầy.

    Nhưng có lẽ, những giọt nước mắt sẽ còn rơi nữa bởi sự thật ở Thanh Hóa vẫn đang còn dư thừa rất nhiều giáo viên ở bậc phổ thông.

    Vì sao có tình trạng giáo viên dư thừa và những chính sách tréo ngoe mà các cơ quan chức năng đã áp dụng trong thời gian qua đối với giáo viên? 

    Điều này thể hiện ở tầm nhìn của lãnh đạo và cả những việc một số quan chức đã “nhắm mắt làm liều” hòng thu lợi bất chính cho riêng mình hoặc một nhóm người có thẩm quyền.

    Hơn 10 năm trước, khi tôi mới ra trường và xin dạy hợp đồng tại một trường cấp 3 bán công ở huyện Triệu Sơn của tỉnh này cũng đã từng chứng kiến cái sự tham lam của Hiệu trưởng nhà trường. 

    Mặc dù giáo viên Ngữ văn đã đủ nhưng vị này vẫn kí hợp đồng thêm với 6 giáo viên nữa. Và, điều dĩ nhiên là mỗi giáo viên khi được Hiệu trưởng gật đầu cũng đồng nghĩa với việc phải cống nạp một số tiền lớn.

    Riêng bản thân tôi, khi làm việc với Hiệu trưởng bị ông ta ra giá 5.000.000 đồng (tương đương với 1 cây vàng lúc bấy giờ) nhưng khi vào dạy thì chỉ được bố trí dạy 1 lớp Văn/tuần cùng với 2 tiết môn Giáo dục công dân. 

    Mỗi tuần 6 tiết, mỗi tháng được hơn 200.000 đồng mà còn phải quà cáp mỗi khi ngày lễ tết đến. 

    Đó chỉ là chuyện hợp đồng với Hiệu trưởng để dạy tạm thời, để nuôi hi vọng được kí hợp đồng dài hạn. 

    Và chúng ta biết rằng, một mình Hiệu trưởng không thể tự tung tự tác như vậy nếu không có những người đứng ở phía sau.

    Mỏng manh thân phận người thầy!

    (GDVN) - "Cái thân phận của giáo viên hiện nay, có thể tóm gọn trong từ mỏng manh. Đến mức, quyền lợi chính đáng có bị xâm phạm thì đa số cũng chỉ biết nuốt nước mắt".

    Tình trạng các Hiệu trưởng kí hợp đồng rồi dần dần kết hợp với cấp trên của mình để làm hợp đồng dài hạn đã trở nên phổ biến trong nhiều năm qua. 

    Bởi đã lâu, Thanh Hóa không có tuyển viên chức giáo dục nhưng số lượng giáo viên luôn được tăng lên.

    Vì vậy, mới có tình trạng chỉ một huyện mà thanh lí hợp đồng với hơn 600 giáo viên như thời gian qua. 

    Chỉ tiếc, sau khi báo chí vào cuộc về cách tuyển dụng vô tội vạ hàng trăm người nhưng bà Ngô Thị Hoa, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện Yên Định vẫn ung dung đứng ngoài cuộc. 

    Gần một năm trời, vậy mà không một ai trong số những người tuyển dụng bị kỉ luật và sự việc đã dần đi vào quên lãng.

    Trong số 250 giáo viên phổ thông bị điều xuống dạy mầm non đợt này, tiếp tục gióng lên hồi chuông cách làm việc tắc trách của các cơ quan chức năng địa phương ở đây trong thời gian qua.

    Vậy nhưng, họ không hề bị qui trách nhiệm mà nếu có chăng nữa cũng chỉ dừng lại ở việc rút kinh nghiệm. Khổ nỗi, hàng trăm con người, hàng trăm gia đình đã đang và sẽ bị ảnh hưởng trực tiếp tới quyền lợi của mình.

    Ngày nay, chuyện tuyển dụng và bổ nhiệm vô tội vạ không chỉ còn là chuyện cá biệt ở một địa phương mà chúng ta thấy đã trở nên phổ biến. 

    Thời gian qua, báo chí cũng đã từng đề cập đến một huyện ở Đắk Lắk thừa hơn 500 giáo viên và 32 Phó Hiệu trưởng, đồng thời chỉ đích danh những sai phạm của lãnh đạo huyện trong nhiệm kì trước.

    Tiếc thay, những người đó bây giờ lại đang tại vị ở một vị trí cao hơn. 

    Sai phạm của một vài con người nhưng hậu quả là mỗi năm ngân sách nhà nước phải oằn lưng chi trả lương hàng chục tỉ đồng/huyện. 

    Người ta cứ mặc nhiên tuyển dụng giáo viên đến nỗi phải chia 5 học sinh/lớp mới phân công hết lượng giáo viên dư thừa.

    Những hành động “cố ý sai lầm” của lãnh đạo được lặp đi lặp lại ở nhiều địa phương trong cả nước. Tuy nhiên, những sai lầm ấy không có những hình thức kỉ luật nghiêm khắc để có tính răn đe nên ngày một lan rộng. 

    Vì thế, chuyện 250 giáo viên phổ thông ở Thanh Hóa nức nở khóc khi bị điều xuống làm giáo viên mầm non chắc chưa dừng lại. Rồi đây, chúng ta sẽ còn chứng kiến nhiều những giọt nước mắt của giáo viên tiếp tục rơi nữa.

    Bài viết thể hiện quan điểm, nhận thức, góc nhìn, kinh nghiệm và cách hành văn của riêng tác giả.

  • 64x64
    Bánh mì Việt – Bài viết luận nộp vào đại học Mỹ 2017

    LTS: Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam trân trọng giới thiệu với độc giả bài luận của một học sinh người Việt gửi cho Đại học Chicago (Mỹ) khi nộp đơn vào đại học.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến cùng độc giả.

    Năm 2017 này, tôi - một cô bé 17 tuổi (theo cách tính của Mỹ, chỉ tính tuổi khi đến đủ ngày sinh), từ Việt Nam sang Mỹ học, biết được rất nhiều đề bài viết luận vô cùng thú vị, khi nộp đơn vào đại học Mỹ.   

    Mỗi đại học đều có những câu hỏi, những yêu cầu riêng biệt mà qua những đề bài của họ, tôi cảm nhận được những đa dạng nhiều sắc màu trong hệ thống đại học ở Mỹ.  

    Hãy cứ hình dung như bánh “chín tầng mây” của Việt Nam mình vậy, mỗi trường mỗi màu, mỗi trường mỗi vẻ, mỗi mùi vị thơm ngon!

    Trong số bài viết năm nay tôi đã gửi đi, tôi yêu thích nhất bài viết tôi gửi cho Đại học Chicago nơi bác Ngô Bảo Châu đang dạy Toán, nhưng quan trọng hơn thế, đây là nơi có một nhà triết học về giáo dục xuất sắc nhất nước Mỹ -John Dewey [1], người mà mẹ tôi luôn coi là lý tưởng để học theo.  

    Đại học Chicago là nơi có trường học thực nghiệm về giáo dục mà Dewey gây dựng từ đầu thế kỷ 20, để viết nên những cuốn sách nổi tiếng như "Giáo dục và Dân chủ", "Chúng ta nghĩ như thế nào"… nhưng ông có câu nói hay nhất mà mẹ tôi luôn nhắc “Giáo dục là cuộc sống”.

    Tuy nhiên, bài viết này của tôi không có ý nói về giáo dục, về Dewey hay Đại học Chicago, mà tôi muốn kể cho các bạn về chủ đề mà Đại học Chicago yêu cầu tôi viết và bài tôi đã viết, mặc dù khả năng tôi được nhận vào Đại học Chicago có lẽ còn khó hơn việc tôi có thể đi vào vũ trụ! 

    Hy vọng bài viết này sẽ hữu ích.

    Đề bài của Đại học Chicago (đã được Việt hóa):

    Ở Mỹ, giáo viên có dạy thêm không?

    Mỗi một ngôn ngữ đều có những nét đẹp riêng của nó.

    Với tinh thần khám phá, hãy lý giải tại sao có những từ ngữ lại không nên và không thể dịch sang ngôn ngữ khác, mà nên giữ nguyên “bản gốc” ngôn ngữ.  

    Hãy sáng tạo, hãy là chính mình, hãy có tư duy “phá cách” để giải thích điều này và luôn nhớ rằng, các em hoàn toàn có thể viết dưới bất kỳ hình thức nào, nhớ hài hước và hãy là nhà “suy tư” của Đại học Chicago trong tương lai!

    Tóm tắt bài viết của tôi:

    Khi tôi đến Mỹ, tôi luôn nhớ khắc khoải điều gì nhất, đố các bạn đấy? Đó không phải là bạn bè, không phải là trường cũ, mà lại là các món ăn thuần Việt.  

    Có lẽ ai đó sẽ cười vì nghĩ, trời ơi, sang đến Mỹ còn thèm đồ ăn Việt. Nhưng tôi có thể cá 1 ăn 10 với bất kỳ bạn nào đã từ Việt Nam sang Mỹ học, là đồ ăn Việt Nam (thuần Việt) sẽ là điều thứ nhất hầu hết chúng ta sẽ nhớ đến.  

    Bánh mì Việt. Ảnh: Baomoi.com.

    Xin đừng quan trọng hóa đồ ăn với tinh thần gì đó nhé, vì thực tế, đơn giản lắm, tôi thích ăn ngon, và mọi sự ngon lành đều tạo nên cảm xúc hạnh phúc, đúng không các bạn?

    Trong số các món ăn Việt ở Mỹ, có vô vàn các món đã và vẫn giữ được các từ gốc Việt, ví dụ như “Phở”, “Cà Phê”, ‘Bún Chả”… ở bất kỳ quán nào do người Việt, đứng quán. 

    Theo tôi đọc về lịch sử người Mỹ gốc Việt, nhờ có các quán ăn Việt, chúng ta, đúng, dân Việt chúng ta đã đứng được trên đất Mỹ và chỉ sau một vài thế hệ, đã được đi học, được đi làm và thậm chí, tham gia vào chính quyền Mỹ.  

    Cảm ơn nước Mỹ đã rộng lượng với người Việt, và theo tôi, cũng rất đúng tinh thần Mỹ, Mỹ là “lẩu thập cẩm” (melting-pot) thì dân Việt mình hợp là rất đúng, vì đều cùng thích ăn cả, dù là món ăn thuần Việt hay món lẩu thập cẩm, người Việt mình đều làm rất ngon.

    Tuy nhiên, theo tôi suy nghĩ, điều tôi thích nhất ở Mỹ không chỉ là món Phở của Việt Nam được giữ nguyên tên, mà tôi lại lựa món Bánh mì Việt.  

    Lý do rất “nhỏ nhen”, là ở khu chỗ tôi ở, bánh mì Pháp được viết trên kệ bán là “French baguette”, nhưng Bánh mì Việt lại được viết nguyên chữ Việt! 

    Tôi thích thế lắm, nhất là khi hội bạn Mỹ phải cong lưỡi lên đọc mà vẫn sai toét!

    Cựu Tổng thống Mỹ Obama ăn bánh mì vào bữa trưa. [2]

    Lý do tại sao lại nên giữ chữ “Bánh mì Việt” chứ không phải là “Vietnamese bread” (theo cách viết tiếng Anh) hay “Vietnamese baguette” (theo tên tiếng Pháp của bánh mì, mặc dù Việt Nam đã từng một thời là “thuộc địa” của Pháp), theo tôi nghĩ, đơn giản lắm.  

    Người Mỹ thích sự đa dạng, và nếu chúng ta đã là Hợp chủng quốc (United States of America), tại sao chúng ta lại không thể duy trì tính đa dạng và độc đáo của các món ăn mà người dân “thập cẩm” của chúng ta mang đến Mỹ?  

    Nước Mỹ vĩ đại, bởi chính sức mạnh đa dạng của mình, như những nhà sáng lập, những người cha của nước Mỹ mong ước. 

    Chúng ta có bánh mỳ Mỹ (bread), nhưng chúng ta cũng có cả French baguette, và nay, Bánh mì Việt. 

    Đây là một minh chứng giản dị nhưng vĩ đại về tính đa dạng của con người, về văn hóa, về ẩm thực Mỹ mà cái bản thể gốc (authenticity) luôn được coi trọng. 

    Tôi thích chữ BÁNH MÌ VIỆT vì tôi thấy nó giống như một tuyên ngôn, một lối sống Mỹ là mọi người hiện đang tuân thủ, “Hãy là chính bạn” (“Be yourself”)!

    Thêm nữa, nếu bạn là người Mỹ hay là người du lịch đến Mỹ, bạn sẽ yêu nước Mỹ nhiều hơn, không chỉ vì Mỹ có quá nhiều phong cảnh thiên nhiên với những công viên quốc gia nổi tiếng, mà bởi chính sự đa dạng trong các món ăn mà bạn lựa chọn, trong đó có món ăn của Việt Nam, một thiên đường mới về thức ăn đường phố ở châu Á [3]. 

    Còn gì thú hơn việc đi chơi đâu đó trên đất Mỹ và được ăn Bánh mì Việt, đúng kiểu Việt?  

    Với tôi, từng khâu chuẩn bị một Bánh mì Việt ở Mỹ đều gợi nhớ đến tuổi thơ, khi chạy vội đến trường, vừa đi vừa ăn bánh mì nhét vội chút thịt nướng, pate, dưa chuột, và đặc biệt, ở Sài Gòn có thêm rau thơm và dưa chua.  

    Trời, những ngày gió rét mà có mấy cái bánh như vậy, chắc tôi cũng ăn hết!

    Nỗi nhớ món bánh mì Việt, có lẽ vì tôi còn nhớ đến bác Ba, bác bán bánh mì đầu xóm tôi mà mỗi sáng, bác đều hỏi thăm tôi: “Đi học hả con? Nhớ học giỏi nha”.  

    Bác Ba có mấy anh chị đều học giỏi và ngoan. Chỉ với mỗi xe đẩy bán bánh mì hàng sáng, bác nuôi hết mấy anh chị đi học thành người ở đất Sài Gòn này…

    Mẹ tôi thương và phục bác lắm. Mặc dù luôn tiết kiệm các khoản chi tiêu, nhưng sáng sáng đi chợ, lúc nào mẹ cũng ghé mua bánh mì cho bác Ba.  

    Mẹ bảo tôi rằng: “Con đi đâu, về đâu, những người như bác Ba vẫn là người thân của mình. Mình mua cho bác, để đỡ bác phần nào. Bác bán hết sớm, bác về nghỉ sớm. 

    Bác bán được hết bánh, bác có tiền nuôi mấy anh chị, thế là mình vừa được ăn ngon đồ bác làm, bác lại vừa nuôi được con ăn học”.

    Bánh mì Việt, đâu chỉ là bánh mì nhỉ? Với tôi, đó là hình ảnh của các mẹ, các chị ngày đêm tần tảo nuôi con sớm hôm… Là con người Việt Nam, có ai quên được hình ảnh mẹ mình, chị mình đâu? 

    Khi nhìn thấy quảng cáo của Bánh mì Việt ở khu tôi ở, và rồi cả một số quảng cáo ở những shop bán hàng tự động, tôi mừng lắm, mừng như lại được nhìn thấy mẹ tôi, chị tôi, bác Ba tôi, giờ này đang ở Mỹ rồi!  

    Tôi lại tự hỏi mình, liệu Bánh mì Việt ở Mỹ có phải do người Việt mình làm không?

    Ba câu chuyện bàn về sự tử tế trong giáo dục của Mỹ hôm nay

    Có lẽ suy nghĩ này thật ích kỷ, vì chưa gì tôi đã lại nghĩ đến người Việt, đồ ăn Việt…

    Hãy thứ lỗi cho tôi, những người con nước Mỹ tốt bụng!

    Không phải là tôi muốn cái gì cũng Việt đâu, mà bởi vì, đồ ăn chính là linh hồn dân tộc, là văn hóa ẩn chứa trong mỗi cách làm nên một món ăn. 

    Bạn có thể ăn một món Phở, một món Bánh mì Việt mà công thức làm có thể thấy ở bất kỳ đâu trên mạng internet.  

    Nhưng đó cũng vẫn không phải là Phở Việt, không phải là Bánh mì Việt thuần 100%, nếu không phải do người Việt làm. 

    Điều này thật khó lý giải, nhưng đó là sự thật. Nó giống như một câu trả lời mà tôi tự nhiên buột ra khi được hỏi tại sao sang Mỹ học “Tôi yêu Việt Nam, và chính vì thế, tôi yêu nước Mỹ, tinh thần Mỹ. Tôi muốn học để mong sao có thể mang giáo dục Mỹ về với người Việt”.   

    Có khác gì đâu, nếu có ai đó mang Bánh mì Việt đến với người Mỹ các bạn nhỉ?

    Hãy yêu nước Mỹ và hãy ăn Bánh mì Việt, các bạn nhé. Bon appetit (Chúc ăn ngon – Tiếng Pháp)! 

    Tài liệu tham khảo:

    [1] https://en.wikipedia.org/wiki/John_Dewey#Publications

    [2] http://goldbrandvn.com/index.php/banh-mi-viet-khuay-dao-am-thuc-duong-pho-the-gioi/

    [3] http://www.baomoi.com/bao-my-goi-y-20-mon-an-nhat-dinh-phai-thu-khi-toi-viet-nam/c/18122676.epi

  • 64x64
    Đề thi khảo sát môn Hóa lại có sai sót, Sở Giáo dục Hà Nội lưu ý Bộ

    Sáng 21/3 hơn 62.000 học sinh lớp 12 trên địa bàn Hà Nội tham gia thi thử các môn thi theo khối Khoa học Tự nhiên (Lý, Hóa, Sinh).

    Kết thúc buổi thi, một thí sinh trường THPT Chu Văn An cho biết, trong giờ thi khảo sát môn Hóa bài thi tổ hợp Khoa học tự nhiên, thí sinh được giám thị nhắc bỏ qua một phương án bị lỗi với câu hỏi 62 thuộc một trong số 24 mã đề thi. 

    Liên quan đến vấn đề này, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã xác nhận, trong quá trình đảo đề gốc sang 24 mã đề môn Hóa đã xảy ra lỗi kĩ thuật dẫn đến câu 62 ở phương án C mã đề 003 không hiển thị nội dung. 

    Tuy nhiên có 24 mã đề khác nhau nên chỉ có ít thí sinh gặp phải lỗi này ở mã đề 003. 

    Do phát hiện sớm nên khi thí sinh chưa bắt đầu làm bài môn thi này, hội đồng thi đã được thông báo để nhắc nhở thí sinh chỉ chọn 1 trong 3 phương án mà không chọn phương án C ở câu 62 mã đề 003. 

    Phương án khắc phục sẽ được Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội công bố sau khi kết thúc 5 môn thi thử trên cơ sở đảm bảo quyền lợi của thí sinh dù kết quả này không nhất thiết được sử dụng trong điểm kiểm tra chính thức của học sinh lớp 12. 

    Thí sinh thảo luận sau khi hoàn thành bài thi chiều 21/3 tại trường THPT Chu Văn An (Ảnh: Thùy Linh)

    Buổi chiều cùng ngày (21/3), sau khi kết thúc môn thi tiếng Anh, nhiều thí sinh cho biết, đề thi vừa sức, phù hợp với thời lượng 60 phút. Hầu hết các thí sinh đều làm bài tiếng Anh rất tốt. 

    Trước đó, như Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã đưa tin, trong đề thi thử môn Toán (chiều 20/3) có câu số 37 trong mã đề 015 không có đáp án nào đúng trong cả 4 đáp án được đưa ra.

    Đề Toán thi thử ở Hà Nội đòi hỏi học sinh phải được luyện tập nhiều

    (GDVN) - Với đề thi thử môn Toán ở Hà Nội, học sinh có thể hoang mang một chút vì không đủ thời gian để làm. Phổ điểm chung sẽ rơi vào khoảng 6-7 điểm.

    Sáng 21/3, trao đổi với báo chí, ông Phạm Hữu Hoan - Trưởng phòng Giáo dục phổ thông (Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội) thừa nhận, đề thi môn Toán của đợt khảo sát này có một câu hỏi mà cả 4 đáp án trả lời không có đáp án nào đúng. Sai sót này là ở khâu kỹ thuật làm đề.

    Ông Phạm Hữu Hoan nói: “Thay mặt ban đề thi, chúng tôi xin nhận trách nhiệm và trách nhiệm cá nhân và sẽ có giải trình với ban giám đốc.

    Đồng thời, chúng tôi sẽ báo cáo với ban giám đốc khi đợt khảo sát kết thúc. Sau khi chuyển đáp án cho các cụm chấm, sẽ có phương án cụ thể".

    Ông Hoan cũng cho biết, phòng sẽ tham mưu với ban giám đốc là chấm điểm 0,2 cho tất cả các thí sinh ở câu hỏi này (điểm tối đa cho câu này), vì đây là lỗi của hội đồng ra đề thi.

    Được biết, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã yêu cầu tất cả các cán bộ ra đề thi nghiêm túc kiểm tra toàn bộ các đề thi của những môn còn lại ngay trong đêm 20/3, khi có thông tin môn Toán sai sót. Nhờ đó, Hội đồng đề đã kịp phát hiện sớm sai sót trong đề thi môn Hóa học của sáng 21/3.

    Nhằm rút kinh nghiệm cho kì thi quốc gia chính thức sắp tới, ông Phạm Hữu Hoan cho rằng, trước khi Bộ Giáo dục và Đào tạo chuyển đề thi chính thức xuống 63 tỉnh thành, Hội đồng in sao đề thi của Bộ Giáo dục và Đào tạo nên có Tổ rà soát đề thi lần cuối rồi mới chuyển đến các tỉnh thành trong cả nước.

    Việc này hết sức quan trọng và Bộ nên có văn bản chính thức về khâu kiểm duyệt nhằm chuẩn hóa đề thi.

  • 64x64
    Học sinh Hà Nội thi thử tổ hợp môn Khoa học tự nhiên

    Trong buổi sáng, thí sinh làm bài tổ hợp môn Khoa học tự nhiên (Vật lý, Hóa học, Sinh học), với thời gian mỗi môn là 50 phút (150 phút/bài thi) với hình thức trắc nghiệm. Thời gian thí sinh bắt đầu làm bài môn đầu tiên là 7h40’ và kết thúc 3 môn thi là 10h sáng.

    Điểm mới đáng lưu ý là đề thi cho mỗi môn thành phần trong bài thi Khoa học tự nhiên có 40 câu hỏi trắc nghiệm (mỗi bài thi tổ hợp có 120 câu hỏi trắc nghiệm).

    Đề Vật lý: 

     Đề Hóa học: 

    Đề Sinh học: 

  • 64x64
    Đề toán thi thử ở Hà Nội bị sai là do lỗi đánh máy

    Sau khi học sinh lớp 12 tại Hà Nội kết thúc thời gian làm bài môn Toán trong kỳ thi thử trung học phổ thông quốc gia 2017, thầy Nguyễn Bá Tuấn - giảng viên Đại học Công nghiệp Hà Nội  cho biết:

    Mã đề 015 sai câu 37, cả 4 đáp án trong đề đều không đúng. Thật may, vì đây là kỳ thi thử, nếu không sẽ là một cơn đau đầu thực sự”

    Ngay sau đó, ông Phạm Hữu Hoan - Trưởng phòng Giáo dục Phổ thông (Sở giáo dục và Đào tạo Hà Nội) thừa nhận sai sót trong quá trình làm đề: “Đề bị sai là do "lỗi đánh máy" nên cả câu không có đáp án đúng. Ngày 21/3, lãnh đạo Sở sẽ họp và ra phương án giải quyết”.

    Câu 37 trong mã đề 015 không có đáp án đúng.

    Thử hỏi, nếu lỗi sai này xảy ra trong kì thi thật thì hậu quả sẽ như thế nào? Và nếu đề thi, đáp án không được công bố thì phương án giải quyết sẽ là gì?

    "Sai sót này đã cho chúng ta thấy, nếu không tạo ra sự minh bạch trong giáo dục đặc biệt là thi cử thì khi có lỗi sai về đề thi, đáp án, thí sinh sẽ là người chịu thiệt thòi. Trong khi, toàn ngành đang thực hiện “vì người học”", Tiến sĩ Lê Viết Khuyến – nguyên Vụ phó Vụ giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) nhìn nhận. 

    Phải chăng, dự báo trước được có thể có những “lỗi đánh máy” này nên trước cuộc tranh luận giữa việc “Nên hay không nên công bố đề thi, đáp án trong kỳ thi quốc gia 2017”, nhiều chuyên gia đã khẳng định với Báo điện tử Giáo dục Việt Nam rằng: 

    Chỉ khi đề thi, đáp án được công bố thì thí sinh và xã hội yên tâm và hoan nghênh, xã hội giúp giám sát các bộ phận có trách nhiệm làm đề thi và xem xét đề thi nếu có vấn đề thì xử lý để đảm bảo sự công bằng. 

    Và khi đó, về phía các bộ phận làm đề thì sẽ tăng ý thức trách nhiệm khi được giám sát. 

  • 64x64
    Ở Mỹ, giáo viên có dạy thêm không?

    LTS: Cô giáo Đinh Thu Hồng - giáo viên trường Tiểu học Mount Zion Primary, bang Georgia, Hoa Kỳ gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài viết về vấn đề dạy thêm, học thêm tại Mỹ.

    Ngoài ra, cô cũng chia sẻ thêm về mức lương và cuộc sống của giáo viên tại đất nước có nền giáo dục tiên tiến này.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

    Ở Mỹ có việc học thêm, dạy thêm, chỉ khác về tính chất so với ở Việt Nam vì không quy mô, rầm rộ bằng ở Việt Nam. 

    Thông thường, bạn nào học quá yếu, kém mới phải đi học thêm. Vì ở trường học sinh được các thầy cô hỗ trợ rất nhiều. 

    Có rất nhiều cách để hỗ trợ khi thấy học sinh học kém - kèm riêng (one-on-one) trong giờ học, thường khoảng 15 phút một lần, 3-4 lần/tuần; giao bài thêm; và nhất là cho học sinh đó vào quy trình RTI (Response to Intervention hay Phản ứng - Can thiệp).

    Học sinh Mỹ cũng đi học thêm trong trường hợp học quá kém.

    Quy trình RTI gồm 3 giai đoạn (gọi là Tier). Ở giai đoạn 1, học sinh tham gia các hoạt động học tập như những em khác trong lớp. 

    Giai đoạn 2, học sinh đó sẽ được kèm riêng nhiều hơn, và hàng ngày học theo nhóm nhỏ với các bạn cùng trình độ (ở phòng học khác, với cô giáo khác). 

    Giai đoạn 3, sẽ có chương trình học riêng được viết cho em đó, sau khi có cuộc họp giữa giáo viên chủ nhiệm và các giáo viên liên quan, giáo viên hỗ trợ như giáo viên dạy ESL (dạy tiếng Anh), giáo viên giáo dục đặc biệt...

    Khi các quy trình can thiệp này đã được thực hiện và không tỏ ra hiệu quả thì nhiều khả năng học sinh đó sẽ bị lưu ban. 

    Cách đây ba năm, tôi từng cho một học sinh trong lớp lưu ban, học lại lớp 2.

    Có nhiều lý do cho việc phải quyết định cho học sinh nào đó ở lại lớp: hoặc em đó nghỉ học quá nhiều (15 ngày trở lên), hoặc em đó học lực quá kém, nhất là môn Đọc. 

    Ở Mỹ không có chuyện học trái tuyến, cha mẹ chọn trường cho con ra sao?

    Để ra quyết định lưu ban là cả quá trình lâu dài, dựa vào nhiều yếu tố như nỗ lực của bản thân học sinh, sự giúp đỡ của thầy cô ở trường và sự quan tâm ủng hộ của phụ huynh.

    Khi cho học sinh lưu ban, giáo viên phải chịu trách nhiệm trước Hiệu trưởng và phải giải trình rõ nguyên do (kèm theo bằng chứng như bài thi/mẫu chữ viết của học sinh, hay số ngày nghỉ học).

    Nói đó là quá trình lâu dài vì quyết định lưu ban thường được đưa ra vào học kỳ cuối (bên Mỹ gọi là Term 4 hoặc Fourth semester), sau khi cân nhắc kỹ bảng điểm của 3 kỳ trước và học kỳ nào cũng đã gặp riêng với phụ huynh, cũng như khi nhà trường, nhất là cô giáo chủ nhiệm và cô giáo phụ đã tìm mọi cách hỗ trợ mà không mang lại kết quả.

    Vậy nếu phải đi học thêm thì như thế nào?

    Hình thức học thêm chủ yếu là thuê gia sư đến nhà, hoặc học sinh và gia sư ra thư viện học. 

    Giá trung bình là 10-15 USD/giờ nếu gia sư là học sinh cấp 3. Nếu gia sư là giáo viên và có kinh nghiệm thì giá từ 35-75 USD/giờ. 

    Ở những trường thuộc khu có thu nhập cao, phụ huynh phải tự trang trải. Ở những trường thuộc khu có thu nhập thấp, sẽ do nhà nước chi trả (Xem thêm bài/tham khảo bài về chọn trường tại Mỹ). 

    Chẳng hạn trong trường hợp học sinh yếu kém, bố mẹ em có thể đăng ký với trường để gia sư đến nhà kèm.

    Học sinh Mỹ trong khu vực dân có thu nhập thấp sẽ được học hè mà không phải trả tiền.

    Gia sư thường là thầy cô hoặc cán bộ làm trong Vụ, Sở Giáo dục. Những người tham gia hoạt động gia sư sẽ có thêm khoản thu nhập do Vụ, Sở Giáo dục địa phương trả.

    Ngoài ra, vào mùa hè, học sinh ở những trường trong khu vực dân có thu nhập thấp, khó khăn có thể đăng ký học hè mà không phải trả tiền (summer school). 

    Lương dạy hè của giáo viên ở những trường này là nhà nước trả. Những trường dạng này có nhiều ưu đãi so với các trường khác như: học sinh được miễn phí các bữa ăn (sáng và trưa), nhận được nhiều nguồn tài trợ và cơ sở vật chất...

    Còn có hình thức học thêm khác gọi là “remediation”, dạng như kèm cho nhóm học sinh kém trước kỳ thi cuối năm của tiểu bang (standardized state tests). 

    Đây là kỳ thi bắt buộc đối với học sinh lớp 3 trở lên. Hàng năm, đến tầm tháng 4 là các em sẽ phải thi 4 môn: Toán, tiếng Anh/Văn, Khoa học Tự nhiên và Khoa học Xã hội. 

    Học sinh Việt Nam học được gì từ ngày hội đọc sách xuyên Hoa Kỳ?

    Hình thức học thêm remediation chủ yếu phổ biến ở những trường trong khu vực dân có thu nhập thấp, khó khăn.

    Các em cần bồi dưỡng trước khi thi ở lại trường sau giờ học chính, từ 3h đến 4 rưỡi chiều, học miễn phí.

    Nhân tiện đây, tôi cũng xin cũng bàn về nghề giáo bên này.

    Nói sơ qua về mức lương thì lương giáo viên trung bình là 35 đến 50 nghìn USD một năm (bên này những ai làm cho nhà nước được trả lương theo năm), tùy kinh nghiệm, tùy loại trường (công, tư, hay bán công), và thành phố hay tiểu bang. 

    Khoản lương này, tùy tiểu bang và quy định của từng thành phố, từng Sở Giáo dục, sẽ được chia đều cho 10 hay 12 tháng.

    Như ở New Jersey, giáo viên nhận lương trong vòng 10 tháng, còn ở Georgia là 12 tháng.

    Nếu giáo viên nhận trong 10 tháng thì 2 tháng hè không có lương, phải đi dạy summer school hoặc kiếm việc khác làm. Tính trung bình một giáo viên thu nhập khoảng 3.000-3.500 USD (trước thuế).

    Theo tôi và đồng nghiệp của tôi thì lương giáo viên vừa đủ sống chứ không dư dả, chỉ đủ để đóng thuế, và để trả nợ hóa đơn (bill). 

    Nếu một tháng thu nhập trung bình 3.000-3.500 USD (trước thuế) thì:

    - Hoá đơn: Tiền nhà (trả góp hoặc thuê - 1.000 USD), tiền điện nước (200 USD), nước thải (50 USD), cáp TV và Internet (đắt và không tốt bằng ở Việt Nam - 150 USD), bảo hiểm xe (150 USD), bảo hiểm y tế (100 USD), thẻ tín dụng (trung bình 250 USD tuỳ mua sắm ít hay nhiều). 

    - Thuế: Thu nhập cá nhân (20%- 600 USD), nhà đất (500 USD). 

    - Sau khi cộng lại thì chỉ còn 50 USD để dành cho chi phí khác: đổ xăng, đồ ăn. Nếu từng là sinh viên thì còn phải nợ tiền học đại học (student loan - 200 USD).

    Cuộc chiến trong chính sách giáo dục Mỹ

    Đúng là chỉ đủ trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày, không có dư để tiết kiệm.

    Đó là một trong những lý do tại sao người Mỹ ít đi du lịch nước ngoài!

    Và chắc chắn không phải cứ ở Mỹ là giàu. 

    Hiện nay bên này giáo viên cũng kêu ca nhiều vì khối lượng công việc ngày càng lớn, áp lực về việc đánh giá hiệu quả của giáo viên tăng lên. 

    Giáo viên làm việc không chỉ 7-8 tiếng trên lớp mà thường xuyên mang việc về nhà làm, hay phải tự trang trải chi phí cho lớp học của mình.

    Nhưng quan sát xung quanh, tôi vẫn thấy nhiều, rất nhiều giáo viên yêu nghề, yêu trẻ, không quản ngại khó khăn, vất vả.

  • 64x64
    Chuyên gia bày cách để thí sinh học ngành dễ kiếm việc làm

    Tại Chương trình Giao lưu trực tuyến xét tuyển các trường Đại học, Cao đẳng Công an nhân dân 2017 diễn ra chiều 16/3, Phó giáo sư Mai Văn Trinh - Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ Giáo dục và Đào tạo) đã giải đáp những thắc mắc của thí sinh về kỳ thi quốc gia 2017. 

    Phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam ghi nhận lại những ý kiến này. Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

    Thí sinh: Việc quy chế tuyển sinh 2017 có những thay đổi so với các năm trước liệu có ảnh hưởng đến khả năng dự liệu cũng như công tác chuẩn bị đăng ký xét tuyển của học sinh và phụ huynh hay không?

    Đặc biệt là năm 2017, các thí sinh được đăng ký xét không giới hạn số nguyện vọng, số trường. Điều này có thuận lợi và khó khăn gì?

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh: Việc đăng ký xét tuyển như trong phương án tuyển sinh, có nhiều thuận lợi cho thí sinh như được đăng ký nhiều nguyện vọng, được xét theo thứ tự ưu tiên, đăng ký sơ bộ rồi có kết quả vẫn tiếp tục được điều chỉnh. 

    Tuy nhiên vẫn có nhiều khó khăn, chủ yếu là dành cho các trường như tỷ lệ thí sinh ảo cao hơn và quản lý khó khăn hơn. Để khắc phục tình trạng này, cần tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin trong việc đăng ký xét tuyển, khai thác kênh đăng ký xét tuyển trực tuyến. 

    Trong trường hợp không thể đăng ký xét tuyển trực tuyến thì mới nghĩ đến việc đăng ký theo cách truyền thống.

    Thầy có thể tư vấn cho em có thể học trường gì, ngành gì, nghề gì có thể dễ kiếm được việc làm? Nghề gì bây giờ đang bão hòa. Em đọc báo thấy cả nước có đến 200 ngàn cử nhân thất nghiệp lo quá?

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh: Đây là bài toán lớn đối với ngành giáo dục, có quá nhiều nguyên nhân, ví dụ như: nhu cầu việc làm, đơn vị sử dụng lao động hoặc chất lượng đào tạo. 

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh - Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Ảnh: Thùy Linh)

    Lời khuyên cho bạn: Phải lựa chọn nghề nghiệp phù hợp với sở thích và khả năng, sở trường của mình.

    Hiện nay Việt Nam và các nước trên thế giới, giới trẻ trong các trường đại học đang đẩy mạnh khởi nghiệp. Quan điểm học xong phải đi xin việc là quá cũ kỹ. Cần suy nghĩ xa hơn, cần tạo được việc làm cho chính mình và thậm chí là cho những người khác.

    Nhiều năm trở lại đây quy chế tuyển sinh liên tục thay đổi. Vậy năm 2018 trở đi, Bộ Giáo dục và Đào tạo có thay đổi gì nữa không so với xét tuyển năm 2017?

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh
    : Có thể khẳng định, kỳ thi quốc gia và tuyển sinh đại học đang nằm trong lộ trình tiến tới hoàn thiện phương thức thi và tuyển sinh Đại học, Cao đẳng. 

    Năm 2015 và 2016, chúng ta đã đổi mới, điều chỉnh và thí sinh cũng có thời gian để thích ích. So với các kỳ thi từ năm 2014 trở về trước thì công tác thi cử và tuyển sinh đã đơn giản hơn rất nhiều.

    Trước đây, thí sinh phải thi 2 kỳ thi trong vòng 1 tháng và dồn vào 4 thành phố lớn, gây ra sự căng thẳng, tốn kém không cần thiết. 

    Hiện nay, thí sinh chỉ phải thi một kỳ thi duy nhất. Về nội dung thì như Bộ Giáo dục và Đào tạo đã công bố, nội dung thi trong kỳ thi năm 2017 nằm ở kiến thức lớp 12, kỳ thi năm 2018 có phần kiến thức lớp 11 và kỳ thi năm 2019 có phần kiến thức lớp 10.

    Liệu các phần mềm của Bộ Giáo dục và Đào tạo có đảm bảo không trục trặc, nhất là tình trạng nghẽn mạng khi thí sinh đăng kí xét tuyển, tra cứu điểm thi… không?


    Phó giáo sư Mai Văn Trinh: Từ năm 2015, ở một giai đoạn, đúng là có xảy ra tắc nghẽn mạng tra cứu điểm thi và xét tuyển.

    Thí sinh có nên đăng ký nhiều nguyện vọng?

    (GDVN) - Có thí sinh đặt câu hỏi: “Năm nay được đăng kí nhiều nguyện vọng, thí sinh có nên đăng kí quá nhiều không?”.

    Những năm 2016, chúng tôi đã thay đổi và nâng cấp phần mềm tra cứu. Việc công bố kết quả thi cũng đã được giao cho các hội đồng thi gồm 7 hội đồng thi Đại học và 50 Hội đồng thi tốt nghiệp trung học phổ thông.

    Năm 2016, không có tình trạng tắc nghẽn và chỉ trong mấy tiếng là xong việc công bố và tra cứu điểm thi.

    Năm nay cũng sẽ thế, sau khi chấm thi xong, chúng tôi upload điểm thi lên phần mềm, thực hiện đối sánh để đảm bảo tuyệt đối chính xác, không sai sót. 

    Từ đó, các Sở Giáo dục và Đào tạo sẽ công bố kết quả. Thí sinh có thể tra cứu hoặc xem điểm thi tại trường.

    Thí sinh không nên đăng ký quá nhiều nguyện vọng

    Tại sao năm nay, Bộ Giáo dục và Đào tạo lại yêu cầu thí sinh đăng ký xét tuyển Đại học cùng lúc với đăng ký dự thi quốc gia?

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh: Nếu chúng ta nhìn một cách có hệ thống một chút về quá trình và lịch sử của việc tuyển sinh thì sẽ thấy, từ năm 2014 trở về trước, thí sinh đăng ký xét tuyển Đại học trước khi kỳ thi diễn ra và không được thay đổi nguyện vọng.

    Năm 2015 và 2016, chúng ta bắt đầu tổ chức kỳ thi quốc gia, tức là sau khi có kết quả thi, thí sinh mới đăng ký xét tuyển. Điều này giúp thí sinh hạn chế được rủi ro trong quá trình xét tuyển Đại học. Nhưng trong thời gian ngắn thực hiện xét tuyển Đại học thì có những áp lực nhất định về việc xây dựng cơ sở dữ liệu, tạo ra những sai sót.

    Kế thừa ưu điểm của cả 2 phương thức nói trên, Bộ Giáo dục và Đào tạo thay đổi đăng ký xét tuyển cho năm nay để có cơ sở dữ liệu đăng ký xét tuyển chuẩn.

    Sau khi có kết quả thi, thí sinh có thể một lần nữa xem lại kết quả bài thi của mình và nếu thấy không ổn thì có thể thay đổi. 

    Như vậy, số lượng thí sinh điều chỉnh nguyện vọng xét tuyển sẽ không nhiều và giảm được sai sót. Người có lợi là thí sinh nên tôi khuyên các thí sinh nên cân nhắc kỹ, không đăng ký quá nhiều nguyện vọng.

    Nếu học sinh đăng ký cả hai tổ hợp mà không dự thi một tổ hợp thì có ảnh hưởng gì không, thưa ông?

    Phó giáo sư Mai Văn Trinh: Thí sinh cần xác định mục đích thi tuyển. Nếu thí sinh muốn thi để lấy kết quả xét tuyển tốt nghiệp thì thí sinh cần thi 4 môn, trong đó có 3 môn thi bắt buộc và một môn thi tự chọn.

    Duy nhất một trường thuộc Bộ Công an xét tuyển tổ hợp môn Toán, Lý, Hóa

    (GDVN) - Năm 2017, trường Đại học Phòng cháy chữa cháy là trường duy nhất thuộc Bộ Công an xét tuyển tổ hợp môn Toán, Lý, Hóa.



    Nguyên tắc xét tốt nghiệp sẽ lấy tổ hợp thi có điểm tốt hơn và không có điểm liệt. Như vậy, thí sinh cần dự thi đủ số môn để tạo thành một tổ hợp đủ điều kiện xét tốt nghiệp.

    Lưu ý là nếu trong tổ hợp môn xét tuyển có điểm liệt thì thí sinh sẽ không được xét tốt nghiệp và không được xét tuyển sinh vào các trường cao đẳng, đại học.

    Trường hợp học sinh thi được một môn (trong ba môn thành phần của bài thi tổ hợp) thì đột ngột bị ốm thì sẽ được xem xét đặc cách khi các môn đã dự thi đạt từ 5 điểm trở lên. Kết quả trong quá trình học tập đạt trung bình trở lên và có hạnh kiểm khá.

    Số lượng thí sinh ảo vẫn là câu chuyện từ nhiều năm nay, năm 2017, Bộ Giáo dục và Đào tạo có giải pháp như thế nào?


    Phó giáo sư Mai Văn Trinh
    : Trước hết chúng ta phải thấy rằng, thí sinh ảo là hiện tượng luôn tồn tại không chỉ ở Việt Nam mà cả những nước có nền giáo dục phát triển.

    Việc có thí sinh ảo trong tuyển sinh khi có nhiều trường đại học cùng tham gia tuyển sinh là hiện tượng không thể tránh khỏi và các trường cần phải quen với việc này và các trường đại học phải thu hút thí sinh bằng chính chất lượng đào tạo của mình.

    Năm nay, mỗi thí sinh được đăng ký nhiều nguyện vọng tuyển sinh, rõ ràng lợi cho thí sinh nhiều hơn, nhưng tình trạng thí sinh ảo sẽ có. Giải pháp triệt để để giải quyết tình trạng này là rất khó.

    Tuy nhiên, Bộ đã thống nhất với các trường để có một số giải pháp cụ thể để hạn chế phần nào tình trạng thí sinh ảo.

    Cụ thể là Bộ sẽ có 1 phần mềm để hỗ trợ các trường lọc các thí sinh đăng ký ảo. Tuy nhiên, về căn bản chúng ta cần hiểu câu chuyện tuyển sinh vẫn là việc của các trường. 

    Các trường sẽ nhận được cơ sở dữ liệu đăng ký xét tuyển vào trường mình, thực hiện việc xét tuyển dựa trên các chỉ tiêu đã công bố và việc chốt lại điểm chuẩn trúng tuyển vào mỗi ngành của trường là bao nhiêu là do các trường quyết định. Nhưng Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ có 1 phần mềm để hỗ trợ lọc ảo.

  • 64x64
    Không được phép giấu thông tin trẻ em bị bạo hành

    Phó Chủ tịch thường trực Uỷ Ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh – Ông Lê Thanh Liêm vừa ký văn bản khẩn, gửi Sở Giáo dục và Đào tạo cùng với các quận huyện trên địa bàn, về việc tăng cường quản lý các nhóm trẻ, lớp mẫu giáo tư thục, nhóm trẻ gia đình.

    Theo lãnh đạo thành phố, trong thời gian gần đây, trên địa bàn liên tục xảy ra tình trạng các giáo viên, người giữ trẻ của các trường mẫu giáo tư thục, nhóm trẻ gia đình đã có những hành vi không phù hợp với trẻ, gây nhiều bức xúc cho xã hội.

    Tại những cơ sở mầm non tư thục, nhất là tại các nhóm lớp độc lập tiềm ẩn nhiều nguy cơ không đảm bảo an toàn về thể chất, tinh thần cho trẻ em.

    Gần đây nhất, hồi tuần trước, dư luận tiếp tục phát hiện tình trạng bảo mẫu bạo hành với trẻ, xảy ra tại một lớp giữ trẻ em tư thục không phép, nằm trên đường Nguyễn Oan (quận Gò Vấp), gây ra nhiều sự phẫn nộ cho người dân địa phương, cộng đồng mạng.

    Cảnh bảo mẫu bạo hành với trẻ em tại cơ sở giữ trẻ tư thục không phép trên đường Nguyễn Oanh (ảnh từ clip)

    Để ngăn chặn những việc tương tự có thể xảy ra trong tương lai, lãnh đạo thành phố đề nghị các quận huyện quy định rõ ràng trách nhiệm của các cơ quan chức năng tại địa phương, tăng cường chấn chỉnh và có biện pháp xử lý triệt để theo thẩm quyền.

    Chính quyền địa phương phải tuyên truyền, giải thích rõ cho người dân trong tổ dân phố, khu dân cư để cùng tổ chức giám sát, phát hiện các cơ sở giáo dục mầm non hoạt động không đúng với quy định, không đảm bảo an toàn cho trẻ em, rà soát không để tồn tại các nhóm giữ trẻ hoạt động không phép.

    Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị cần tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra đột xuất công tác chăm sóc, nuôi dưỡng, đảm bảo an toàn cho trẻ tại những cơ sở mầm non tư thục, ngăn chặn và xử lý sớm các trường hợp vi phạm đạo đức nhà giáo trong chăm sóc, giáo dục trẻ.

    Cần tổ chức công khai trên báo chí, thông báo về tận các tổ dân phố về các nhóm giữ trẻ tư thục độc lập đã được cấp phép, chưa cấp phép hay là đã bị đình chỉ hoạt động trên địa bàn.

    Khi xảy ra tình trạng bạo hành đối với trẻ em, vi phạm đạo đức nhà giáo của các giáo viên mầm non, tuyệt đối không được phép giấu thông tin, chậm báo cáo để gây ảnh hưởng tới dư luận, tạo tâm lý hoang mang cho các phụ huynh.

    Người giữ trẻ tại cơ sở này trên địa bàn ở các địa phương phải nhanh chóng có báo cáo gửi lãnh đạo thành phố, các Sở, ban ngành có liên quan.

  • 64x64
    Đề Toán thi thử ở Hà Nội đòi hỏi học sinh phải được luyện tập nhiều

    Ngày 20/3, hơn 62.000 học sinh lớp 12 (gồm học sinh Trung học phổ thông, học sinh các trung tâm giáo dục hướng nghiệp – Trung tâm giáo dục thường xuyên) của Hà Nội chính thức bước vào buổi khảo sát đầu tiên với 141 điểm thi.

    Vào buổi chiều 20/3, học sinh trên địa bàn Thành phố Hà Nội đã tham gia thi thử đề thi môn Toán trong thời gian 90 phút dưới hình thức trắc nghiệm khách quan.

    Trong đợt khảo sát này, Sở Giáo dục và Đào tạo tổ chức cho thí sinh thi giống kỳ thi quốc gia sẽ diễn ra vào tháng 6 tới.

    Đề thi trắc nghiệm môn Toán như sau: Đề thi gồm 50 câu, trong đó kiến thức tập trung chủ yếu ở chương trình lớp 12.

    Đề bài như sau: 

    Đề Toán thi thử quốc gia năm 2017 tại Hà Nội (Ảnh: vov.vn)

    Nhận định về đề thi này, Thạc sĩ Nguyễn Bá Tuấn - giảng viên Đại học Công nghiệp Hà Nội, nhận định đề dài, học sinh khó có thể làm hết 50 câu trong 90 phút.

    Giáo viên này đánh giá cấu trúc đề tương tự hai đề minh họa do Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa ra trước đó, bao gồm 6 chuyên đề của lớp 12 là hàm số, mũ logarit, tích phân, số phức, hình học không gian cổ điển, hình Oxyz. Đề cũng có một số câu liên quan khái niệm ở lớp 10 và lớp 11.

    Bên cạnh đó, phần hàm số và tích phân yêu cầu học sinh nắm rất vững định nghĩa và ứng dụng của các phần đó (đã được trình bày trong sách giáo khoa).

    Đề có nhiều câu liên quan đồ thị và sự biến thiên của hàm số, yêu cầu học sinh phải được luyện tập nhiều.

    Thầy Tuấn dự đoán nhiều học sinh không làm tốt hai câu về khối đa diện vì các em ít chú ý đến phần kiến thức này. Giáo viên này cũng đánh giá các câu hỏi thực tế xuất hiện nhiều nhưng mức độ không quá khó. Tuy nhiên, các em vẫn mất nhiều thời gian cho câu này.

    Cũng theo thầy Tuấn, phần khó của đề nằm ở câu hỏi về tính biểu thức liên quan tích phân. Nó yêu cầu học sinh tìm được công thức tổng quát rồi mới thay các giá trị cụ thể ở đề bài đưa.

    Thạc sĩ Nguyễn Bá Tuấn nhận định với dạng đề thi này, học sinh có thể hoang mang một chút vì không đủ thời gian để làm. Phổ điểm chung sẽ rơi vào khoảng 6-7 điểm.

    Thầy khuyên các em học sinh cần học kỹ và bám sát sách giáo khoa, đồng thời tiếp cận các phương pháp làm nhanh để xử lý bài toán nhanh hơn.

    Ngoài ra, thí sinh cần trang bị cho mình hệ thống công thức đủ rộng nhằm có thể sử dụng nó làm nguyên liệu để xử lý nhanh hơn khi gặp các bài có dạng quen thuộc.

    Ngày 21/3, thí sinh thi bài thi tổ hợp Khoa học tự nhiên buổi sáng, buổi chiều thi môn Ngoại ngữ.

    Ngày 22/3, học sinh làm bài tổ hợp Khoa học xã hội buổi sáng.

Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.878.029

Email: truongtc.vhntls@gmail.com

Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn