• 64x64
    Đại học không chỉ là nơi truyền bá kiến thức mà còn là nơi tạo ra kiến thức

    Tại cuộc gặp, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam trực tiếp trao đổi với các giảng viên, cán bộ Đại học Thái Nguyên về một số kiến nghị, băn khoăn, vướng mắc như: Quy hoạch mạng lưới các trường đại học; hoạt động của hội đồng trường; cơ chế tự chủ; đổi mới đào tạo giáo viên tại các trường sư phạm; đầu tư cơ sở vật chất…

    Ghi nhận các ý kiến đóng góp tâm huyết của cán bộ, giảng viên Đại học Thái Nguyên, Phó Thủ tướng cho rằng các thầy cô đã đề cập đến những vấn đề cốt tử tháo gỡ cho đại học đó là phải đổi mới căn bản phương thức quản trị đại học theo xu hướng thế giới.

    Phó Thủ tướng cũng biểu dương Đại học Thái Nguyên nỗ lực vươn lên nằm trong tốp đầu các trường đại học cả nước cả quy mô về sinh viên, giảng viên, hoạt động nghiên cứu khoa học. Bên cạnh đó là sự phối hợp, hỗ trợ tích cực của tỉnh Thái Nguyên, Bộ Giáo dục và Đào tạo.

    Phó Thủ tướng nhấn mạnh: Các trường đại học là nơi tập trung tinh hoa trí tuệ của xã hội phải là nơi đi đầu trong quản trị công việc của mình. Đại học không chỉ truyền bá kiến thức mà còn phải tạo ra kiến thức, tạo ra những giá trị mới, năng lực sáng tạo của các thầy cô giáo được tôn vinh, bừng nở.

    Muốn vậy phải có tự chủ đại học, không để cho các cấp hành chính, dù là trong và ngoài trường ảnh hưởng đến sáng tạo khoa học của các giảng viên và sinh viên.

    Cụ thể là hạn chế mọi sự can thiệp hành chính không cần thiết của bộ chủ quản đối với trường, từ trường xuống các trường thành viên, đến từng bộ môn, giáo sư, thầy cô giáo.

    Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chụp ảnh lưu niệm cùng cán bộ giảng viên đại học Thái Nguyên (Ảnh: VPCP)

    “Vừa qua Bộ Giáo dục và Đào tạo ủng hộ đề xuất của Đại học Đà Nẵng được vận dụng cơ chế như đại học quốc gia là chuyển biến rất tốt với những đại học vùng khác như Đại học Thái Nguyên”, Phó Thủ tướng nói và mong muốn nhà trường chủ động xây dựng mô hình quản trị tiên tiến về cấu trúc, cơ chế điều hành “có như vậy mới có thể tiên phong trong tự chủ”.

    Về định hướng ngân sách đầu tư cho đại học tự chủ theo phương thức đặt hàng, Phó Thủ tướng đề nghị Đại học Thái Nguyên chủ động nghiên cứu, đề xuất cụ thể.

    “Các đồng chí nói cần đầu tư của nhà nước nhưng đầu tư như thế nào, đặt hàng ra sao, từ đó ra câu chuyện cấp hỗ trợ học bổng, nghiên cứu khoa học…”, Phó Thủ tướng gợi mở.

    Đặt câu hỏi làm sao để rút ngắn thời gian, nâng cao chất lượng đào tạo, Phó Thủ tướng đề nghị Đại học Thái Nguyên tập trung nguồn lực tốt nhất, có trọng tâm, trọng điểm vào một số ngành đào tạo phấn đấu thuộc tốp đầu, thậm chí là số 1 cả nước, trong thời gian ngắn nhất.

    “Không được để tồn tại suy nghĩ cứ Đại học Thái Nguyên là không bằng đại học ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh”, Phó Thủ tướng nhấn mạnh.

    Luật hóa lương giáo viên cao nhất khó khả thi

    “Đây là mong muốn và cả đòi hỏi của nhân dân, của xã hội, của Chính phủ đối với các thầy cô giáo ở Đại học Thái Nguyên.

    Và khi từng trường đại học tập trung vào những ngành khác nhau thì sẽ cùng nâng chất lượng đào tạo đại học lên”, Phó Thủ tướng chia sẻ.

    Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam mong muốn với điều kiện cơ sở vật chất đã thuận lợi hơn, Đại học Thái Nguyên có những cơ chế phân giờ giảng dạy, đánh giá đề tài khoa học nhằm tạo điều kiện cho giảng viên, nhất là những thầy cô trẻ được nghiên cứu, học tập nhiều hơn.

    Phó Thủ tướng cũng cho ý kiến về một số kiến nghị của Đại học Thái Nguyên về đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, giảng đường, phòng thí nghiệm…

  • 64x64
    Thêm nhiều lý do để giải tán phòng giáo dục và đào tạo các quận, huyện

    LTS: Xung quanh đề xuất của thầy giáo Bùi Nam về việc giải tán các phòng giáo dục và đào tạo cấp quận, huyện trên cả nước để tinh giản biên chế, cô giáo Thuận Phương có bài viết chia sẻ góc nhìn của mình, lý giải các nguyên nhân.

    Tòa soạn trân trọng giới thiệu bài viết này đến quý bạn đọc và mong muốn tiếp tục nhận được các bài viết phân tích đa chiều xung quanh vấn đề tinh giản bộ máy quản lý và đổi mới quản trị giáo dục từ các thày cô giáo, các chuyên gia và các nhà quản lý.

    Bài viết xin vui lòng gửi về tòa soạn theo địa chỉ toasoan@giaoduc.net.vn. Xin chân thành cảm ơn!

    Đề xuất “giải tán phòng giáo dục ở các quận, huyện” của thầy Bùi Nam đăng trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 12/12/2017 đã nhận được sự đồng tình rất lớn của dư luận xã hội. 

    Hàng trăm lời bình luận đều ủng hộ đề xuất giải tán phòng giáo dục, rất nhiều người cho rằng đây là một giải pháp hay, thiết thực. 

    Trong rất nhiều lời bình luận có không ít là ý kiến của đội ngũ giáo viên, hiệu trưởng và đặc biệt là chính cán bộ hiện đang làm việc tại phòng giáo dục. 

    Có ai tự hỏi, vì sao những đề xuất của thầy Bùi Nam lại được nhiều người ủng hộ đến thế?

    Đơn giản chỉ vì thầy nói quá đúng. Bài viết đã nói lên được những ý mà nhiều người đã thấy và đã từng nghĩ như thế nhưng lại chưa ai dám đề xuất.

    Hình minh họa, nguồn: VTV.vn.

    Bạn đọc Hải Triều có ý kiến: “Phòng giáo dục chỉ là khâu trung gian toàn tổ chức thi thố với thao giảng tốn kém tiền, thời gian mà chỉ là hình thức”. 

    Bạn Phamchi cho rằng: “Bỏ càng sớm càng tốt. Đừng nói là phòng cấp quận huyện giải quyết được gì cho trường hay toàn gây áp lực này nọ. Các ông bà hiệu trưởng làm được hết. 

    Khi không có phòng giáo dục có ông bà hiệu trưởng nào xin nghỉ vì không có Phòng giáo dục tôi không làm được việc hay không hoàn thành nhiệm vụ không?

    Mặt khác họ còn chủ động hơn trong việc giải quyết các vấn đề ở trường, phát huy được năng lực của bản thân vì một số định hướng trên trời của cấp trên”. 

    Từ kinh nghiệm của mình, bạn đọc Q. Trung chia sẻ: 

    “Tôi là một hiệu trưởng, khi đọc bài này, tôi thấy rất đúng. Quản lý giáo dục của ta hiện nay quá nhiều tầng nấc trung gian, gián tiếp. 

    Điều đó đã trói chân, trói tay các nhà trường, khiến cho các nhà trường không thể sáng tạo, không thể đổi mới. 

    Mỗi giáo viên biệt phái làm việc ở phòng giáo dục trong vai trò là chuyên viên đều tự cho mình cái quyền chỉ đạo các nhà trường chứ chưa nói đến cán bộ, công chức của phòng. 

    Vì thế, quyền tự chủ của nhà trường chỉ là hư danh. Nếu không giải tán cấp phòng giáo dục thì các nhà trường không bao giờ có quyền tự chủ thực sự”.

    Bạn Nguyễn Minh Tú nói:

    “Tôi đồng ý cao về quan điểm giải tán phòng giáo dục là hợp lí vì hiện nay tôi thấy vai trò của phòng giáo dục chỉ làm khó cho hoạt động của trường, thậm chí còn gây áp lực cho hiệu trưởng nếu không làm theo ý họ."

    Bạn Long Phan cho biết:

    “Mình làm chuyên viên phòng giáo dục mấy năm, thấy nhạt quá xin về trường. Nay đọc bài này thấy trùng suy nghĩ ngày trước của mình. Nên bỏ phòng giáo dục là đúng.”

    Cơ cấu tổ chức và nhiệm vụ của phòng giáo dục và đào tạo

    Gồm ban lãnh đạo (1 trưởng phòng và 2 cấp phó) cùng một số bộ phận sau:

    Văn phòng, tổ chức cán bộ, kế hoạch - tài chính, giáo dục mầm non, giáo dục tiểu học, giáo dục trung học cơ sở, phổ cập giáo dục, công đoàn, Đoàn - Đội, nghiệp vụ thư viện - thiết bị, thi đua khen thưởng…

    Công việc chủ yếu của phòng giáo dục thời gian này (khi đã phân cấp quản lý đối với lĩnh vực giáo dục) là làm theo và phục tùng tuyệt đối mọi chỉ đạo của sở giáo dục. 

    Thầy giáo Bùi Nam đề xuất giải tán Phòng giáo dục ở các quận, huyện

    Ví như những công văn, những quyết định từ sở giáo dục gửi về, phòng giáo dục sẽ sao chép gửi về các trường và tổ chức thực hiện. 

    Chẳng hạn, sở chỉ đạo việc ra đề theo Thông tư 22, tổ chức chia sẻ và giao lưu giữa các trường trong toàn tỉnh. Phòng giáo dục sẽ chỉnh sửa công văn chỉ đạo việc ra đề theo Thông tư 22, tổ chức chia sẻ và giao lưu giữa các trường trong toàn huyện. 

    Hay như việc sở sẽ tổ chức thi học sinh giỏi giải toán trên mạng vào tháng 3. Phòng sẽ chỉnh sửa công văn gửi về các trường chuẩn bị tổ chức thi học sinh giỏi cấp huyện vào tháng liền kề trước đó để lấy nòng cốt tham gia cấp tỉnh;

    Tỉnh tổ chức thi giáo viên dạy giỏi tỉnh vào tháng 12, phòng sẽ tổ chức thi cấp thị vào tháng 11…

    Có nghĩa phòng giáo dục cũng chờ những công việc chỉ đạo từ tỉnh để nhất nhất tuân theo. Vì kiểu chỉ đạo dây chuyền này, giáo viên, học sinh phải tham gia đến hai lần một kì thi. 

    Trước đây, phòng nắm việc tuyển dụng giáo viên, điều chuyển giáo viên từ trường này tới trường khác. Trưởng phòng cùng với kế toán duyệt chi thường xuyên, chi hoạt động ngân sách cho các trường.

    Nay những công việc này đã được bàn giao cho ủy ban nhân dân huyện.
    Công việc chính của phòng giáo dục hiện nay chỉ là thanh kiểm tra chuyên môn các trường học. 

    Có rất nhiều nội dung kiểm tra như kiểm tra toàn diện, kiểm tra chuyên đề, kiểm tra chuyên môn, kiểm tra việc thực hiện các phong trào thi đua, kiểm tra tài chính, kiểm tra phổ cập…

    Tuy kiểm tra nhiều như thế nhưng hầu như chưa bao giờ phòng giáo dục phát hiện ra việc lạm thu ở các trường. Những trường hợp bị phát hiện toàn nhờ có đơn kiện hoặc do báo chí đưa tin. 

    Ngoài ra, phòng còn thành lập các tổ cốt cán để đi về các trường dự giờ thăm lớp, đi học các chuyên đề, các phương pháp dạy học mới;

    Tổ chức tập huấn cho giáo viên cốt cán, tổ chức các buổi giao lưu chia sẻ, trao đổi kinh nghiệm;

    Làm cầu nối cho sở giáo dục bán sách giáo khoa về các trường, bán văn phòng phẩm như giấy bút, các loại hồ sơ như học bạ, sổ báo giảng, sổ chủ nhiệm…

    Phòng luôn đứng ra tổ chức các hội thi cho giáo viên và học sinh. 

    Nào là thi giáo viên giỏi, thi giáo viên chủ nhiệm giỏi, thi tổng phụ trách Đội giỏi, thi tìm hiểu pháp luật, thi phòng chống bạo lực gia đình, thi tìm hiểu mối quan hệ Việt - Lào, thi gia đình hạnh phúc…

    Ngoài các cuộc thi học sinh giỏi trên giấy, còn khá nhiều cuộc thi trên mạng, thi hùng biện tiếng Anh, thi chỉ huy Đội giỏi, thi tìm hiểu Lịch sử, thi tiếng hát tuổi hồng, thi tiếng hát dân ca, thi Tôi yêu Văn học…

    Hỗ trợ không bao nhiêu gây áp lực là chủ yếu

    Một trong những câu chuyện gây bức xúc nhất trên mạng xã hội là chuyện Ủy ban nhân dân thị xã Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) đã nhiều lần gửi công văn đến Phòng Giáo dục và Đào tạo, các trường mầm non, tiểu học, trung học cơ sở đóng trên địa bàn với nội dung: 

    Điều động cán bộ, giáo viên nữ tham gia phục vụ tại các dịp lễ lớn. Các thành phần “lễ tân” này, thường được lập dựa trên “đề cử” sẵn từ các đơn vị.

    Văn bản vô tình bị lợi dụng, khiến hàng chục giáo viên trở thành "lễ tân” trong các cuộc liên hoan, ăn uống của cán bộ và những vị khách của lãnh đạo thị xã. 

    Nên sáp nhập các trường tiểu học dưới 10 lớp trong cùng một xã

    Báo Người đưa tin cho biết, sau khi nhận nhiệm vụ tiếp đón các đoàn khách, các cô tiếp tục phải đi ăn, uống rượu, rồi hát hò với quan khách.

    Báo còn dẫn lời một giáo viên mầm non ngậm ngùi: 

    “Trong bữa tiệc, khi chén bia chén rượu vào, sẽ không tránh khỏi những hành động như ôm vai, bá cổ.

    Tỏ thái độ thì không được, sợ mất lòng quan khách; thậm chí là bị cấp trên phê bình gay gắt. Nhưng nếu dễ dãi quá sẽ bị lấn lướt, lợi dụng…".

    Giải thích điều này, ông Lê Bá Thiềm, Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo thị xã Hồng Lĩnh xác nhận: Có sự điều động này, có việc giáo viên nữ tham gia phục vụ tại các buổi lễ. 

    "Chuyện đi tiếp khách là hoàn toàn trong sáng. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra; ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống".[1]

    Việc lãnh đạo Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Yên Lập tỉnh Phú Thọ ra các văn bản dưới hình thức “gợi ý” nhằm ép ủng hộ từ thiện khiến nhiều giáo viên, học sinh bất bình.

    Phòng Giáo dục và Đào tạo địa phương này không phản đối còn tiếp tay yêu cầu hiệu trưởng các trường triển khai và thực hiện. 

    Đối với cán bộ quản lý vận động ủng hộ tối thiểu từ 1.000.000 đồng/1 người trở lên. Giáo viên, nhân viên vận động ủng hộ tối thiểu từ 1 ngày lương/người.

    Chuyện học sinh ngồi nhầm lớp, Phòng Giáo dục và Đào tạo Yên Lập là đơn vị hiểu rõ nhất nguồn cơn do các chỉ tiêu của họ ấn xuống gây áp lực cho trường học. 

    Thế nhưng chuyện vỡ lở (do truyền thông phát hiện), Hội đồng sư phạm trường đã tổ chức cuộc họp vào ngày 23.10 với sự tham gia của đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo Yên Lập lại ra quyết định khiển trách giáo viên đứng lớp. [2]

    Chuyện cô Lưu Mai Yến, giáo viên tiểu học thuộc huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) dù đang bị khá nhiều bệnh nhưng vẫn bị mời lên làm việc về nguyện vọng thuyên chuyển.

    Quá bức xúc cô đã ngất xỉu ngay trước mặt Trưởng Phòng Giáo dục và Đào tạo cùng nhiều cán bộ. Khi trả lời báo chí, ông Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo vẫn khẳng định Phòng thuyên chuyển đúng quy trình và hợp lý. [3]

    Rào cản quyền tự chủ của hiệu trưởng và giáo viên bị Phòng khống chế

    Nói về vai trò của phòng giáo dục đối với nhà trường, một hiệu trưởng xin được giấu tên nói rằng “Hỗ trợ không bao nhiêu gây áp lực là chủ yếu”. 

    Đội ngũ “cầm tay chỉ việc” giáo viên từ phòng lên bộ có nên cắt bỏ?

    Thế nên ý kiến của vị hiệu trưởng này không cần tồn tại phòng giáo dục nữa vì nhà trường sẽ mất dân chủ, hiệu trưởng mất quyền tự chủ vì làm gì cũng sợ. 

    Phòng chỉ đạo kiểu “dài tay” (tham gia bất cứ điều gì ở ngay cơ sở) thế nên hiệu trưởng không dám làm những điều họ không đồng tình. 

    Cái câu “phòng nói thế này, phải làm thế kia…nghe hoài nên thấy chán” đã quen thuộc với nhiều vị hiệu trưởng. 

    Cô HL một Hiệu trưởng trường tiểu học nói với người viết bài này:

    “Phòng can thiệp quá sâu vào chuyên môn của trường. Một số chuyên viên chỉ giỏi lý thuyết nhưng sẵn sàng ra lệnh các trường phải dạy theo ý của mình.

    Giáo viên phản đối nhưng Ban Giám hiệu đành phải giải thích rằng “đó là phòng chỉ đạo”.

    Không chỉ Ban Giám hiệu bị vô hiệu hóa mà chính giáo viên cũng bị phòng giáo dục cầm tay chỉ việc. 

    Giáo viên hằng ngày dạy học sinh, chính thầy cô hiểu rõ nhất năng lực tiếp thu của học sinh mình để sử dụng phương pháp dạy học nào đạt hiệu quả. 

    Thế nhưng dự giờ cán bộ chuyên viên của phòng chỉ biết mở sách giáo khoa để soi và phán:

    “Dạy thế học trò thụ động, không phát huy được tính tích cực của các em. Sao không dạy thế này?”

    Sau đó vị ấy chỉ đạo ngay Ban Giám hiệu nhà trường phải triển khai học tập lại chuyên đề, phương pháp vì “giáo viên nắm còn lơ mơ quá”.

    Dù không phục, không đồng tình nhưng nhà trường buộc phải làm theo vì “phòng đã chỉ đạo thế”.

    Mỗi đợt thanh tra, các thành viên thanh tra đã được chuyên viên phòng chỉ đạo lấy hồ sơ sổ sách làm căn cứ đánh giá tổ chuyên môn, đánh giá giáo viên. 

    Họ săm soi từng con chữ, từng dấu chấm câu để bắt bẻ. Thế nên sau mỗi đợt thanh kiểm tra giáo viên lại bù đầu chỉnh sửa hồ sơ theo “ý kiến chỉ đạo” của chuyên viên phòng.

    Trong thực tế, có không ít những chỉ đạo từ trên xuống mà giáo viên rất khó thực thi, khi họ có ý kiến với chuyên môn trường thì luôn nhận được câu trả lời “để hỏi chuyên môn phòng Giáo dục”. 

    Chuyện chưa dừng ở đó, đôi khi phòng cũng phải xin ý kiến của chuyên môn sở giáo dục. 

    Hay trường phổ biến về chuyên môn nhưng khi giáo viên hỏi sao phải thế này mà không là thế kia? Câu trả lời vẫn thường là: Thầy…(cô)…(tức chuyên viên phòng) bảo thế. 

    Một điều bất hợp lý giáo viên là người trực tiếp giảng dạy nhưng không có quyền tự quyết là dạy như thế nào cho có chất lượng, vẫn buộc phải theo những chỉ đạo đôi khi chỉ có trong sách vở của không ít chuyên viên chưa một ngày đứng lớp.

    Hay việc học sinh lớp 1 chưa biết âm vần vẫn buộc phải ngồi học nhóm như phương pháp VNEN. Giáo viên giảng dạy lớp 1 kịch liệt phản đối vì học sinh chưa biết gì mà ngồi theo nhóm sẽ học thế nào? 

    Điều này đã được minh chứng qua một thời gian thử nghiệm, các em học yếu hơn kiểu ngồi học truyền thống. 

    Thế nhưng Ban giám hiệu nhất quyết “Phòng chỉ đạo thế ai dám không làm?” Thế rồi, giáo viên dù ấm ức cũng chẳng ai dám không theo.

    Hãy nghe tâm sự của cô Lại Thị Thỏa, Hiệu trưởng Trường tiểu học thị trấn Vũ Thư, tỉnh Thái Bình chia sẻ trên Báo Nhân Dân ngày 13/9 vừa qua:

    “Lúc đó, tất cả cán bộ, giáo viên các trường tiểu học trong toàn huyện tập trung về Trường tiểu học Tự Tân để xem các tiết giảng mẫu trong ba buổi. Sau đó, tự về trường triển khai.

    Ngay tại các buổi tập huấn, nhiều giáo viên đã phàn nàn, lắc đầu về phương pháp dạy và học như đi chơi, quá xem nhẹ kiến thức, nhất là đặt vai trò của thầy, cô giáo là phụ, còn học sinh là chủ thể, tự tìm hiểu, tự học”.

    Do công tác tuyên truyền làm vội vàng, chưa đến nơi đến chốn nên hầu hết giáo viên triển khai mô hình VNEN gặp khó khăn, những người yếu năng lực khó thích nghi sẽ phản ứng. 

    Đây là mô hình không bắt buộc, nhưng do bị trên ép xuống phải tổ chức thực hiện để có phong trào, nên phần lớn các trường học trên địa bàn tỉnh Thái Bình chỉ triển khai ở một vài khối lớp. 

    Khi có đoàn kiểm tra xuống thì giáo viên và học sinh “diễn” cho tròn trịa, không dám có ý kiến phản hồi. [4]

    Hiện nay phòng giáo dục và đào tạo đã được phân cấp “là cơ quan chuyên môn thuộc uỷ ban nhân dân huyện, có chức năng tham mưu, giúp uỷ ban nhân dân huyện thực hiện chức năng quản lý nhà nước về các lĩnh vực giáo dục và đào tạo”. 

    Chúng tôi chưa thấy phòng giáo dục và đào tạo địa phương nào đề xuất được các giải pháp thiết thực trong cải cách quản trị và nâng cao chất lượng giáo dục.

    Chúng tôi cũng không thấy phòng giáo dục bảo vệ được quyền lợi của giáo viên hay học sinh, không ngăn chặn được nạn lạm thu, trong khi có nơi lại tiếp tay cho nạn lạm thu.

    Chỉ đạo chuyên môn thì chỉ thêm một khâu nhắc lại chỉ đạo từ sở, từ bộ. Kiểm tra chuyên môn lấy sổ sách làm chính, khiến các trường và giáo viên vô cùng mệt mỏi.

    Thế nên, đã đến lúc giải tán phòng giáo dục cấp huyện thị để giao toàn quyền về chuyên môn cho trường. Có thế, chuyên môn trường cũng không bị chi phối bởi những chỉ đạo “trên mây” thiếu tính thực tế.

    Tài liệu tham khảo:

    [1]http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/dieu-dong-giao-vien-nu-di-tiep-khach-chuyen-binh-thuong-2016111110394565.htm

    [2]http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Giao-vien-buc-xuc-vi-phong-giao-duc-ra-van-ban-ep-lam-tu-thien-ca-trieu-dong-post171321.gd

    [3]https://laodong.vn/xa-hoi/nghe-an-vi-sao-co-giao-vien-tieu-hoc-ngat-xiu-truoc-mat-truong-phong-giao-duc-566241.ldo

    [4]http://www.nhandan.com.vn/giaoduc/item/34077502-vi-sao-thai-binh-dung-nhan-rong-mo-hinh-truong-hoc-moi.html

  • 64x64
    Đánh giá, kiểm điểm cuối năm, các nhà giáo xin đừng lừa dối lẫn nhau

    LTS: Bàn về công tác đánh giá, kiểm điểm công chức, viên chức cuối năm trong ngành giáo dục, thầy giáo Kiên Trung cho rằng công tác đánh giá còn chưa thật chuẩn xác.

    Theo thầy, vấn đề quan trọng đặt ra là làm sao đánh giá, phân loại chính xác được chất lượng đội ngũ giáo viên cũng như khắc phục được những mặt yếu kém vẫn còn tồn tại.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Tháng 12, tháng cuối cùng của năm, ngành giáo dục cũng như các ngành khác rất bận rộn với công việc đánh giá, kiểm điểm tập thể và cá nhân đảng viên, công chức, viên chức theo chỉ đạo, hướng dẫn của cấp ủy, cấp chính quyền cấp trên.

    Đánh giá công chức, viên chức (Ảnh minh họa: ĐAN).

    Đối với các cơ sở giáo dục, các thầy cô giáo có đến hai lần đánh giá, phân loại. Một là đánh giá, phân loại theo Thông tư 29 và 30 (gọi là chuẩn nghề nghiệp nhà giáo) khi mỗi năm học kết thúc. Hai là đánh giá, phân loại công chức, viên chức theo Nghị định 56 của Chính phủ khi năm hành chính gần khép lại.

    Trong hai loại đánh giá này thì đánh giá, phân loại công chức, viên chức là quan trọng nhất đối với tất cả nhà giáo.

    Bởi nó được đưa vào trong hồ sơ công chức, viên chức, là căn cứ, cơ sở chính để xét các mức độ hoàn thành nhiệm vụ, nâng lương bậc, khen thưởng, thi đua….

    Thầy cô giáo nào, nếu hai năm liên tiếp bị đánh giá, phân loại ở mức Không hoàn thành nhiệm vụ thì theo Luật công chức và Luật viên chức hiện hành bị cơ quan tuyển dụng và sử dụng ra quyết định sa thải hoặc đưa vào diện tinh giảm biên chế.

    Hầu hết các cơ sở giáo dục đều xây dựng, thống nhất được quy chế riêng, các tiêu chí cụ thể dựa trên các văn bản, hướng dẫn của cấp trên làm căn cứ để đánh giá, phân loại chất lượng công chức, viên chức hàng năm.

    Có nhà trường còn bình bầu, xếp loại công chức, viên chức hàng tháng cho nên công việc đánh giá, xếp loại lao động cả năm thường diễn ra thuận lợi, nhanh chóng.

    Có nhà trường để dồn đến cuối học kỳ, cuối năm mới ngồi lại xem xét, kiểm điểm, đánh giá từng tập thể, cá nhân thì tất nhiên sẽ tốn nhiều thời gian hơn.

    Khắc phục hiện tượng nể nang trong đánh giá cán bộ, công chức, viên chức

    Vấn đề quan trọng đặt ra là làm sao đánh giá, phân loại chính xác chất lượng đội ngũ giáo viên và qua việc tổ chức họp kiểm điểm, bình bầu hàng năm, mỗi nhà giáo nhận ra được mặt mạnh, ưu điểm; mặt yếu, hạn chế của mình để phát huy và khắc phục.

    Thứ nhất, nó phụ thuộc nhiều vào sự quản lý chặt chẽ, khoa học, tính gương mẫu, đầu tàu, cách làm việc công tâm, khách quan, luôn vì lợi ích của tập thể, của ngành ở các tổ trưởng, khối trưởng, ban giám hiệu nhà trường.

    Nếu lãnh đạo đơn vị quản lý lỏng lẻo, thiếu sâu sát, có biểu hiện cảm tính, nể nang thì dễ dẫn đến tình trạng đánh giá, xếp loại không đúng người, đúng việc khiến một số giáo viên (nhất là giáo viên tốt) bất bình, mất dần đi động lực phấn đấu, làm việc.

    Thứ hai, nó còn phụ thuộc không nhỏ đến ý thức, trách nhiệm của từng giáo thầy cô giáo trong việc góp ý, nhận xét, đánh giá cho đồng nghiệp, tập thể, lãnh đạo nhà trường.

    Lúc nào cũng mang nặng tư tưởng co ro, im lặng, né tránh, ngại va chạm, dễ dãi sao cũng được hết….thì vô cùng nguy hiểm, đồng nghiệp, lãnh đạo của mình càng thêm tự mãn với những lời khen có cánh, kết quả phân loại toàn xuất sắc và tốt, không thấy cái sai, mặt hạn chế để điều chỉnh, thay đổi.

    Thật vô lý, khi thực tế, một số nhà trường, thầy cô giáo mắc nhiều khuyết điểm, yếu kém trong quản lý, trong chuyên môn; bị phụ huynh, học sinh ca thán đủ thứ… thế mà cuối năm ai ai cũng đều tốt, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

    Nghề dạy học vốn không an nhàn, bình lặng như nhiều người hay nghĩ.

    Nền giáo dục nước nhà hiện nay đang rất cần có một đội ngũ nhà giáo từ quản lý đến giáo viên ở mọi cấp, bậc học (mầm non, phổ thông, chuyên nghiệp) thực sự trách nhiệm, dám đấu tranh, phản biện, bớt dần bệnh thành tích, đánh giá mình và học sinh, sinh viên cho thực chất, đừng lừa dối lẫn nhau và con em nhân dân nữa. 

  • 64x64
    Mấy nhân vật "nhí nhố", giáo dục gì học trò mà đưa vào đề ngữ văn?

    LTS: Mới đây trên các trang mạng xã hội xuất hiện hình ảnh chụp lại đề kiểm tra học kỳ môn Ngữ văn lớp 10 của một trường cấp 3 ở Phú Thọ.

    Trong câu hỏi nghị luận của đề văn này, giáo viên đã tóm lược về nhân vật Chi Pu (một ca sĩ) và những lùm xùm trong giới showbiz liên quan đến cô ca sĩ này.

    Theo đó, đề văn yêu cầu học sinh “Hãy hóa thân vào Chi Pu, viết một bài văn tự sự có sử dụng yếu tố biểu cảm kể về một ngày của mình sau khi ra mắt MV “Từ hôm nay”.

    Ngay sau khi đề văn này xuất hiện đã gặp phải nhiều ý kiến trái chiều. Trong vấn đề này tác giả Thu Lan đã gửi tới Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài viết chia sẻ quan điểm.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả.

    Đề kiểm tra trước tiên phải mang tính giáo dục

    Thoạt đọc đề kiểm tra liên quan đến nhân vật Chipu, việc đầu tiên của tôi là gõ lên Google xem đây là nhân vật nào.

    Giáo viên ra đề kiểm tra trước tiên phải mang tính giáo dục, định hướng học sinh. Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn

    Việc ra đề gần gũi, dân sinh để các em học sinh được thỏa sức sáng tạo là đúng đắn. Nhưng nó phải làm sao phù hợp với từng lứa tuổi và thực sự mang tính giáo dục hướng tới những điều tốt đẹp.

    Nếu lựa chọn nhân vật và diễn biến sự việc để đưa vào đề kiểm tra thì cần sử dụng những nhân vật điển hình.

    Liệu rằng Chipu có phải là nhân vật phổ biến, điển hình mà các em học sinh cần phải biết đến hay không? Chắc chắc là không?

    Đề cương, đề thi học kỳ, chủ quan, sơ suất và những bài học buồn

    Tôi đã hỏi cậu con trai học lớp 10 của tôi Chipu là ai con? Cậu con lắc đầu.

    Khi giải thích sơ lược cô ấy là ca sĩ trẻ vừa ra mắt MV mới, cậu con trai tôi tiếp tục lắc đầu và hỏi lại “con không muốn quan tâm đến vấn đề này được không?”

    Tất nhiên tôi hoàn toàn ủng hộ con vì theo cá nhân tôi, đó không phải là nhân vật điển hình trong xã hội, trong giáo dục để cần định hướng con mình quan tâm và tìm hiểu.

    Với đề kiểm tra này, chỉ một bộ phận nhỏ học sinh quan tâm đến chuyện showbiz mới biết đến những cái tên xuất hiện trong đề văn như: Tóc Tiên, Thu Minh, Quốc Thiên, Văn Mai Hương…

    Còn tôi tin chắc rằng, phần lớn các em khác không biết các nhân vật này là ai.

    Vậy khi bắt gặp đề văn kiểu này, các em sẽ phải hướng sự quan tâm của mình đến các vấn đề thị phi của giới showbiz, phải quan tâm đến những lời “chửi xéo” mà giới nghệ sĩ ném về cô ca sĩ trong đề văn.

    Điều đó là hoàn toàn vô bổ và mất thì giờ, không hề có tính giáo dục và định hướng giá trị nhân văn.

    Hãy định hướng học sinh quan tâm tới những vấn đề nhân văn

    Cách đây vài ngày tôi đã rất ấn tượng với đề kiểm tra môn giáo dục công dân tại một trường Trung học phổ thông ở thành phố Hồ Chí Minh.

    Đề ra theo tinh thần Thông tư 22, thây và trò quay cuồng ôn tập

    Đề kiểm tra này đã đề cập tới các vấn nạn xã hội như: buôn bán hàng gian, hàng giả, vấn đề tham nhũng, nhận hối lộ và từ các vấn đề này đề cập tới chữ hiếu của người làm con.

    Cụ thể, đề kiểm tra này nêu: "Hiện nay trong xã hội có những người dùng tiền thu lợi từ việc mua bán hàng gian, hàng giả; từ việc tham những, nhận hối lộ…để đem về phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ già. Họ nghĩ đó là cách để "báo hiếu" với cha mẹ của mình.

    Theo em, việc làm trên thể hiện lòng hiếu thảo có hợp lý không? Vì sao? Em hãy liên hệ với bản thân mình bằng những việc nên làm và việc không nên làm để báo hiếu với cha mẹ ngay ở hiện tại và cả tương lai".

    Cũng là một dạng câu hỏi để học sinh thể hiện chính kiến, quan điểm cá nhân xoay quanh các hiện tượng đang xảy ra trong cuộc sống.

    Nhưng đây là một câu hỏi mang đầy tính nhân văn và đảm bảo yếu tố giáo dục.

    Hiện tượng xã hội được nêu trong đề kiểm tra là những vấn đề nhức nhối cần quan tâm.

    Có thể hiện tưởng đó chưa sự phổ biến đối với tất cả học sinh nhưng nó định hướng các em quan tâm đến những vấn đề tích cực.

    Sự gần gũi hơn nữa trong đề kiểm tra này là vấn đề báo hiếu. Một vấn đề cốt lõi trong giáo dục nhân cách của học sinh.

    Từ đó, thiết nghĩ, giáo dục luôn cần sự sáng tạo, tuy nhiên sự sáng tạo đó phải thực sự nghiêm túc, văn minh, định hướng học sinh tới những giá trị chân – thiện – mỹ.

  • 64x64
    Ai sẽ công nhận kết quả bầu hiệu trưởng của Hội đồng trường?

    Dự thảo Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật Giáo dục đại học quy định, hội đồng trường là tổ chức quản trị, đại diện các bên có lợi ích liên quan và đại diện quyền sở hữu nhà nước đối với cơ sở giáo dục đại học.

    Hội đồng này có nhiệm vụ và quyền hạn: quyết định đường lối phát triển, quy chế tổ chức và hoạt động của cơ sở giáo dục đại học; quyết nghị chủ trương thu chi tài chính của nhà trường; được tổ chức bầu hiệu trưởng, hiệu phó và lấy phiếu tín nhiệm giữa nhiệm kỳ đột xuất nếu cần thiết...

    Hội đồng trường phải có ít nhất 17 người và là số lẻ. Thành viên trong đó ngoài hiệu trưởng, một hiệu phó, chủ tịch công đoàn, đại diện hội sinh viên... phải có ít nhất 25% là giảng viên khoa/bộ môn, tối thiểu 30% thành viên bên ngoài trường.

    Ai là người công nhận kết quả Hội đồng trường bầu hiệu trưởng? (Ảnh minh họa: Nguồn Báo Công an nhân dân)

    Góp ý cho dự thảo Luật giáo dục đại học sửa đổi, nhiều đại biểu quan tâm đến việc quy định nhiệm vụ, quyền hạn, thành viên của hội đồng trường.

    Theo dự thảo, ban soạn thảo xin ý kiến ở khoản 2 mục d Điều 16 với 2 phương án chọn về nhiệm vụ, quyền hạn của hội đồng trường. 

    Phương án 1 là hội đồng trường sẽ tổ chức thực hiện quy trình bầu hiệu trưởng và các phó hiệu trưởng trình Bộ Giáo dục và Đào tạo công nhận. 

    Phương án 2 là hội đồng trường sẽ tổ chức thực hiện quy trình bầu hiệu trưởng và các phó hiệu trưởng trình cơ quan quản lý có thẩm quyền công nhận.

    Ai đủ tiêu chuẩn làm chủ tịch Hội đồng trường?

    Theo ông Đào Văn Đông - Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghệ giao thông vận tải nghiêng về phương án 2 bởi theo ông điều này đảm bảo nếu sau này không còn cơ chế bộ chủ quản thì vẫn áp dụng được.

    Đồng thời, theo ông Đông, hội đồng trường không nên quy định “cứng nhắc” với các thành viên trong trường là có 1 phó hiệu trưởng.

    “Cần xem xét thực tế rằng 1 trường thường có 2 đến 3 phó hiệu trưởng. Mỗi người thường được hiệu trưởng giao phụ trách một số lĩnh vực nhất định.

    Trong khi thành viên hội đồng trường cần sâu về từng lĩnh vực để góp ý xây dựng định hướng, chiến lược phát triển.

    Nếu giả sử chỉ lấy 1 phó hiệu trưởng thiên về đào tạo thì mảng tài chính hay khoa học công nghệ lại hụt,…”, ông Đông phân tích. 

    Đồng tình với ý kiến này, ông Nguyễn Đình Thi - Hiệu trưởng Trường Đại học Sân khấu- Điện ảnh Hà Nội cũng đồng tình phương án 2 vì cho rằng nếu việc bầu hiệu trưởng trình cơ quan quản lý có thẩm quyền công nhận thì sẽ thuận lợi hơn.

    “Bởi như trường chúng tôi, nếu chỉ trình Bộ Giáo dục và Đào tạo thôi thì vai trò của Bộ chủ quản như thế nào? Nếu sau này cơ chế bộ chủ quản xem xét lại thì việc này cũng giúp dễ khắc phục hơn sau này về luật”, ông Thi nói. 

    Qua góp ý này, bà Nguyễn Thị Kim Phụng - Vụ trưởng Vụ Giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) cho rằng, “dự thảo đưa ra 1 phó hiệu trưởng nhằm mục đích để bộ máy của hội đồng trường không trùng với bộ máy quản lý hành chính của hiệu trưởng.

    Nó là cơ quan quyền lực chứ không phải cơ quan điều hành. Do đó chỉ cần 1 hiệu trưởng và 1 phó hiệu trưởng tham gia”.

    Hội đồng trường không nên can thiệp vào những việc hành chính “hậu cần””

    Về vấn đề nhiệm vụ và quyền hạn của Hội đồng đồng trường, ông Nguyễn Văn Nội - Hiệu trưởng Trường Đại học Khoa học tự nhiên (Đại học Quốc gia Hà Nội) cho rằng:

    Việc đưa vào dự thảo nhiệm vụ và quyền hạn cho hội đồng trường “quyết nghị chủ trương về thu, chi tài chính; mua sắm tài sản thiết bị hằng năm, đầu tư xây dựng cơ sở vật chất để phát triển nhà trường” là chưa hợp lý.

    “Công việc đó dành cho hội đồng trường tôi nghĩ là không thực sự cần thiết. Theo tôi, chỉ nên dừng ở việc thông qua kế hoạch tài chính hàng năm và báo cáo quyết toán tài chính hằng năm là đủ rồi”. 

    Một số điểm mới đáng chú ý trong dự thảo sửa đổi Luật Giáo dục đại học

    Đồng tình với ông Nội, Hiệu trưởng Trường Đại học Sân khấu- Điện ảnh Hà Nội nêu quan điểm:

    “Hội đồng trường theo tôi chỉ nên có nhiệm vụ là định hướng và thông qua tất cả những chiến lược phát triển, chủ trương chính, chứ không phải vai trò là can thiệp quá sâu vào những việc hành chính “hậu cần””. 

    Tuy nhiên, đại diện một số trường đại học cho rằng, không nên để hội đồng trường can thiệp quá sâu vào hành chính, mua sắm vì không đúng vai trò. 

    Theo Hiệu trưởng Đại học Điện lực Trương Huy Hoàng, nếu để hội đồng trường quyết nghị thu chi tài chính, mua sắm hàng năm thì sẽ phải có một ban bệ để xem xét được những báo cáo đó, như vậy hội đồng trường sẽ “phình” lên rất lớn.

    Là một trong số ít đại học đầu tiên của Việt Nam có hội đồng trường từ năm 2007, nhưng Hiệu phó Đại học Hàng hải Việt Nam - Nguyễn Khắc Khiêm cho biết, đến nay vai trò của hội đồng trường vẫn chưa rõ ràng. 

    Ông Khiêm cho hay: "Khi họp để ra quyết sách cuối cùng thì hiệu trưởng và bí thư Đảng ủy vẫn là người quyết định”.

    Từ thực tiễn này, ông Khiêm cho rằng, cần tăng thực quyền cho hội đồng trường. 

    Ngoài ra, ông Khiêm cũng đặt ra băn khoăn rằng, liệu có mâu thuẫn khi Luật giáo dục đại học nêu ra việc hội đồng trường sẽ bầu hiệu trưởng và các phó hiệu trưởng nhưng hiện nay rất nhiều bộ ngành đã tiến hành thi chức danh Hiệu trưởng, Hiệu phó.

    Trước các ý kiến góp ý này, lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo cho hay, Bộ sẽ tiếp tục nghiên cứu thêm về vấn đề này.

  • 64x64
    13 thí sinh trượt kỳ thi năng lực tiếng Anh vì “công văn mật”

    Giữa tháng 11/2017, trường Đại học Ngọa ngữ - Đại học Huế tổ chức kỳ thi đánh giá năng lực tiếng Anh bậc 2/6 cho người lớn lấy tín chỉ A2.

    Thí sinh bức xúc vì cách giải thích "công văn mật" của nhà trường. Ảnh: TL

    Đến tháng 12 trường này công bố kết quả thi, trong đó có 13 thí sinh bị trượt mặc dù làm được bài.

    Theo anh LHT., một trong số những thí sinh tham dự kỳ thi vừa rồi, sau khi hoàn thành bài thi anh được 73 điểm, trong đó môn nghe anh này được 12 điểm.

    Sau khi nghe tin mình bị trượt, anh Thắng đã hỏi nhà trường thì được trả lời rằng bị trượt do điểm nghe của anh là “điểm chết”.

    Thu tiền của sinh viên trái quy định, lãnh đạo nhà trường nói do nhầm lẫn

    Theo quyết định 1481 của Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành năm 2016 về việc ban hành định dạng đánh giá năng lực tiếng Anh bậc 2 theo khung năng lực 6 bậc dùng cho Việt Nam thì với phần nghe không đề cập đến điểm chết.

    Cụ thể, trong phần nghe các thí sinh sẽ kiểm tra các tiểu kỹ năng nghe khác nhau, có độ khó của bậc 2: nghe thông tin chi tiết, nghe hiểu thông tin chính, nghe hiểu giải thích.

    Theo quyết định này thì trong phần nghe cả các phần thi khác hoàn toàn không có điểm chết.

    Kết thúc kỳ thi, các thí sinh sẽ hoàn thành bài thi nếu tổng điểm đạt từ 65 điểm trở lên theo thang 100 điểm.

    Như vậy, theo quyết định 1481 thì 13 thí sinh nói trên đủ điều kiện để hoàn thành kỳ thi đánh giá năng lực tiếng Anh A2.

    Sau khi hay tin bị trượt trong kỳ thi, các thí sinh đã đến phong Khảo thí và đảm bảo chất lượng giáo dục của trường để hỏi.

    Tại đây, các thí sinh được giải đáp rằng nhà trường vừa nhận được “công văn mật” của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định “điểm chết” khiến 13 thí sinh bị trượt.

    Ông Bảo Khâm – Hiệu trưởng trường Đại học Ngoại ngữ xác nhận thông tin nói trên.

    Ông Khâm cho hay “công văn mật” của Bộ Giáo dục và Đào tạo là quyết định 1482.

    Theo nội dung, “công văn mật” này, nhằm phê duyệt tài liệu áp dụng định dạng đề thi đánh giá năng lực tiếng Anh bậc 2/6.

    Quyết định này cũng có quy định về “điểm chết” đối với các thí sinh. Trong đó kỷ năng nghe phải đạt 15 điểm.

    Phó Tổng Thanh tra Chính phủ nói tài sản cán bộ không phải bí mật quốc gia

    Tuy vậy, trước khi kỳ thi được tổ chức các thí sinh lại không hề hay biết về cách tính điểm mới theo quyết định 1482, không hề biết về “điểm chết” trong kỳ thi vừa rồi.

    Hiệu trưởng nhà trường cho hay, vì quyết định trên được lưu hành nội bộ, dùng để hướng dẫn chấm thi nên không lưu truyền trên mạng.

    Được biết, Đại học Ngoại ngữ Huế không phải là trường duy nhất được Bộ Giáo dục và Đào tạo cho phép tổ chức kỳ thi năng lực tiếng Anh.

    Nhiều trường khác cũng tổ chức kỳ thi này như: Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh, Đại học Sư phạm Hà Nội...

    Tuy nhiên hiện các trường này lại không chấm điểm theo kiểu công văn lưu hành nội bộ như Đại học Ngoại ngữ Huế.

    Đây không phải là lần đầu tiên các sinh viên ngoại ngữ không chuyên có ý kiến về cách thức đào tạo của trường Đại học Ngoại ngữ Huế.

    Trước đó, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam cũng đã có bài viết phản ánh về việc trường này thu tiền làm giấy xác nhận qua ngoại ngữ không chuyên mỗi sinh viên 50 nghìn đồng.

    Sau đó, nhà trường phải trả lại số tiền thu không đúng quy định cho sinh viên.

  • 64x64
    “Chúng ta đang khủng hoảng thừa các trường đại học”

    Đó là chia sẻ của nhiều giáo viên, lãnh đạo các sở, phòng giáo dục tại hội thảo "góp ý dự thảo luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật giáo dục" do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức tại Đà Nẵng mới đây.

    Quản chặt chất lượng đào tạo đại học

    Liên quan đến những tranh cãi trong dự thảo luật giáo dục đại học sửa đổi về hình thức đào tạo chính quy và tại chức, ông Lê Bá Thiềm - Trưởng phòng giáo dục thị xã Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) nêu quan điểm rằng bằng tại chức có giá trị như bằng chính quy.

    Nhiều Nghị định của Chính phủ, Thông tư của Bộ liên quan đến giáo dục thì rất khó để các địa phương thực hiện. Ảnh: TT

    “Tôi nghĩ rằng, quan điểm phân biệt giữa bằng tại chức và chính quy như vậy là không đúng.

    Quan điểm của Bộ trong dự thảo luật giáo dục đại học sửa đổi là chuẩn đầu ra và văn bằng tốt nghiệp sẽ giống nhau là hoàn toàn đúng”.

    Cũng theo ông Thiềm, quan trọng là mình có cơ chế quản lý chất lượng của các cơ sở đào tạo bằng tại chức, từ xa, chứ không phải cho đào tạo ra rồi phân biệt.

    Giáo viên tiểu học không đạt chuẩn sẽ về đâu?

    Ông Thiềm cũng lấy ví dụ như Thủ tướng Áo Sebastian Kurz mới 31 tuổi và không có bằng đại học.

    Đó là một nước phát triển nhưng người lãnh đạo chỉ cần làm được việc, còn người dân họ cũng có cần Thủ tướng họ phải có tấm bằng đại học đâu.

    Ông Thiềm cho rằng, chúng ta đang khủng hoảng thừa trường đại học. Với sự “nở rộ” của các trường đại học thời gian qua thì chỉ tăng cơ học về số lượng mà bỏ quên chất lượng.

    Điển hình như một số địa phương Nghệ An, Hà Tĩnh cũng có đến 5-6 trường Đại học thì “kinh khủng quá”.

    “Ngay như tại Đại học Hà tĩnh, có khoa cũng chỉ tuyển sinh được 6-7 em/năm. Nên đề nghị Bộ quy hoạch lại các trường đại học”, ông Thiềm nói.

    Còn vì sao điểm vào sư phạm thấp, sinh viên ra trường thất nghiệp, ông Thiềm cho rằng, vì ở đâu, địa phương nào cũng được đào tạo ngành sư phạm. Có thí sinh 10 điểm cũng đi học được sư phạm thì lấy đâu ra chất lượng.

    “Nếu chúng ta quy hoạch lại các trường đại học, chỉ cần tuyển sinh số lượng ít như trường công an, quân đội chẳng hạn thì số điểm đầu vào sẽ tăng lên.

    Phải xem xét giải quyết các trường không đảm bảo điều kiện, đào tạo sinh viên ra không có việc làm. Đẩy mạnh tự chủ đại học, nếu làm không được phải cho giải tán”, ông Thiềm nói thêm.

    Nhiều Nghị định, Thông tư thiếu thực tế

    Qua thực tế quản lý, ông Thiềm cũng phản ánh với lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo về một thực trạng là nhiều Nghị định của Chính phủ, Thông tư của Bộ liên quan đến giáo dục thì rất khó để các địa phương thực hiện.

    Cụ thể thông tư liên tịch số: 06/2015/TTLT-BGDĐT-BNV giữa Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Nội vụ ban hành năm 2015 quy định về danh mục khung vị trí việc làm và định mức số lượng người làm việc trong các cơ sở giáo dục mầm non công lập.

    Quản lý giáo dục, chính quyền địa phương đang có quyền lực quá lớn

    Trong đó, mỗi nhóm trẻ có từ 2,2 - 2,5 giáo viên/lớp nhưng ở Hà Tĩnh thì chỉ có 1,7 giáo viên/lớp. Lý do là nhiều lớp quá tải mà số lượng giáo viên ít.

    “Khi chúng tôi đấu tranh thì hầu như các địa phương không quan tâm. Họ cho rằng, phải cắt giảm biên chế, viên chức để thực hiện đề án tinh giảm bộ máy chứ không đầu tư, tuyển dụng thêm”.

    Do đó, thực tế Thông tư này đã không được thực hiện - ông Thiềm nói.

    Đồng quan điểm trên, ông Ngô Quang Hưng, Phó giám đốc sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Phú Yên cho hay, hiện một số chỉ đạo về tài chính, con người, mỗi địa phương lại thực hiện một kiểu.

    Và không thực hiện đúng mức như chỉ đạo của Chính phủ. Nên đưa vào nội dung Luật quy định: "Ủy ban nhân dân tỉnh, huyện phải thực hiện nghiêm chỉ đạo của Bộ, Chính phủ".

    Bởi sau này, nếu tỉnh, huyện không thực hiện sẽ vi phạm luật.

    Nên tách hay nhập các trường tiểu học, trung học

    Liên quan đến việc nên tách hay nhập trường tiểu học và trung học, ông Thiềm nói, ở thành phố thì quá tải nhưng ở nông thôn có trường tiểu học chỉ 50 em. Mỗi lớp chỉ có 10-15 em.

    Giáo viên sợ bị điều lên làm cán bộ phòng, sở giáo dục

    “Nếu trường tiểu học và trung học nhập lại một trường thì nó chỉ giải quyết được vấn đề cơ sở vật chất, còn không giải quyết được vấn đề chất lượng.

    Nếu nhập trường liên xã (nhiều xã lân cận) thì mới giải quyết được vấn đề. Còn liên cấp thì không được”, ông Thiềm nêu quan điểm.

    Thực tế các trường liên cấp cũng rất bất cập. Bởi cách đây 20 năm chúng ta tách ra, giờ lại nhập lại nên về hướng quy hoạch, đề nghị Bộ quan tâm, xác định rõ hướng quy hoạch như thế nào?

  • 64x64
    Hiệu trưởng xin lỗi vụ 2 nữ sinh lớp 9 đánh dã man 2 bạn lớp 7

    Liên quan đến việc 2 nữ sinh lớp 9 đánh bạn ở Trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo, thành phố Rạch Giá, Kiên Giang, mới nhất, lãnh đạo nhà trường cũng đã quyết định hình thức xử lý những học sinh khác có liên quan.

    Theo đó, những học sinh đứng xem, quay clip đăng lên mạng xã hội vụ đánh nhau này sẽ bị phê bình trước lớp, trước trường, đồng thời cho làm cam kết, có phụ huynh ký tên.

    Về trách nhiệm của lãnh đạo nhà trường khi để xảy ra vụ việc này, trong buổi triển khai các quyết định xử lý sắp tới, thầy Trần Kim Cảnh – Hiệu trưởng Trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo, Rạch Giá sẽ trực tiếp đứng ra xin lỗi phụ huynh, học sinh của trường.

    Hình ảnh mô tả cảnh các nữ sinh đánh nhau ở Trường Trần Hưng Đạo, Rạch Giá (ảnh từ video clip)

    Theo thầy Cảnh, vai trò và trách nhiệm người thầy của mình chăm sóc các em học sinh là không tốt, nên mới để xảy ra vụ việc này.

    Đồng thời, nhà trường cũng sẽ phân tích, nâng cao nhận thức, giáo dục các học sinh, khi lần sau nếu có xảy ra những vụ việc tương tự thì phải báo ngay cho nhà trường, can ngăn học sinh đánh nhau, chứ không được đứng cổ vũ. 

    Buộc thôi học nữ sinh lớp 9 đánh bạn lớp 7 dã man trong nhà vệ sinh ở trường

    Trước đó, một đoạn video clip dài hơn 3 phút lan truyền nhanh chóng trên các diễn đàn, mạng xã hội hôm 9/12, mô tả các nữ sinh đánh nhau.

    2 nữ sinh đánh 3 nữ sinh khác tới tấp vào đầu, mặt, thậm chí là còn dùng chân đạp vào người, cùng với những lời nói ra rất thô tục, khó nghe.

    Trong đoạn video clip này còn xuất hiện nhiều học sinh khác, là bạn của những nữ sinh này chứng kiến, nhưng không ai chạy vào can ngăn, mà chỉ đứng cổ vũ.

    Thời điểm các em đánh nhau là hôm 6/12, tại nhà vệ sinh của Trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo, Thành phố Rạch Giá, Kiên Giang.

    Nguyên nhân các nữ sinh này đánh nhau, bước đầu xác định là do mâu thuẫn cá nhân.

  • 64x64
    Hiệu trưởng Trường Nguyễn Hữu Tiến chi gần 210 triệu sửa hội trường

    Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được thông tin của một số giáo viên Trường trung học phổ thông Nguyễn Hữu Tiến (xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, Thành phố Hồ Chí Minh) cung cấp cho biết, sau đợt bão số 12 hồi tháng 11/2017 vừa qua, la phông trần nhà tại hội trường của Trường Nguyễn Hữu Tiến bất ngờ bị ảnh hưởng nặng.

    Ngay sau đó, các giáo viên nói rằng, qua một số buổi họp của nhà trường, Hiệu trưởng Trường Nguyễn Hữu Tiến – bà Đào Thị Kim Nhi bất ngờ nói: Việc sửa chữa hội trường này cần phải lấy tiền của nhà trường ra làm, ước tính có thể lên đến hàng trăm triệu đồng.

    Theo một số thầy cô giáo hiện đang giảng dạy tại Trường Nguyễn Hữu Tiến, hội trường này cũng mới sửa chữa cách đây chưa lâu (khoảng 3 năm), kinh phí lấy ra lần đó cũng tầm khoảng 400 triệu đồng, nay lại tiếp tục phải chi hàng trăm triệu đồng để sửa chữa tiếp.

    La phông trần hội trường của Trường Nguyễn Hữu Tiến phải sửa gần 210 triệu đồng (ảnh: P.L)

    Việc chi hàng trăm triệu đồng vào dịp cuối năm như vậy, giáo viên lo sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến tiền thu nhập tăng thêm chi cho các thầy cô.

    Ngoài ra, giáo viên của nhà trường còn phản ánh, 4 phòng thí nghiệm của trường trần la phông cũng có nhiều dấu hiệu bị sụp, nứt, gây nhiều nguy hiểm cho các em học sinh khi học ở đây.

    Trao đổi với phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 12/12, bà Đào Thị Kim Nhi – Hiệu trưởng Trường trung học phổ thông Nguyễn Hữu Tiến, huyện Hóc Môn giải thích: Do ảnh hưởng của việc mưa bão từ cơn bão số 12 vừa qua, la phông trần nhà tại hội trường của trường có nhiều hư hỏng.

    Người đứng đầu Trường Nguyễn Hữu Tiến cho biết thêm, do đợt sửa chữa lần trước đã rất lâu (khoảng gần 4 năm), hết thời hạn bảo hành, nên lần này, nhà trường phải chi tiền ra để sửa chữa.

    Việc sửa chữa này đã được Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh cho phép. Căn cứ vào quyết định số 3815, do Phó Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố - ông Lê Hoài Nam ký ngày 12/10, thành phố thống nhất chủ trương sửa chữa trần la phông hội trường của Trường Nguyễn Hữu Tiến.

    Dự toán kinh phí sửa chữa là gần 210 triệu đồng, trích từ nguồn vốn quỹ phát triển hoạt động sự nghiệp của trường.

    Căn cứ theo quyết định 2277, cũng do chính Phó Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố - ông Lê Hoài Nam ký ngày 7/11, công trình này sẽ áp dụng hình thức lựa chọn nhà thầu, phương thức một giai đoạn một túi hồ sơ, thời gian thực hiện trong quí IV/2017.

    Thế nhưng, khi phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đề nghị bà Đào Thị Kim Nhi cung cấp bản hợp đồng với nhà thầu sửa chữa lần đầu tiên, bà Nhi nói sẽ cung cấp sau (đến hết ngày 12/12 vẫn chưa cung cấp cho phóng viên).

    Một giáo viên của Trường Nguyễn Hữu Tiến khi biết được việc này đã nêu thắc mắc: Bà Nhi nói trước tập thể sư phạm của trường là có đấu thầu, nhưng không hiểu sao nhà thầu sửa chữa trước và lần này (mới ký) đều là một người.

    Còn ảnh hưởng của mưa bão, các giáo viên nói nhiều nhà dân lụp xụp khác trong khu vực không bị gì, mà la phông trần nhà của trường học lại bị ảnh hưởng thì cần coi lại chất lượng sửa lần trước.

  • 64x64
    Hiệu trưởng không nên tham gia Hội đồng trường đại học

    Ngày 12/12, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức Hội thảo góp ý vào Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục Đại học, với sự tham gia của đông đảo nhiều trường đại học lớn ở khu vực phía Nam.

    Phát biểu tại Hội thảo này, đa số các ý kiến đóng góp vào dự thảo đều xoay quanh vấn đề, làm sao nâng tỷ lệ % thành viên ngoài nhà trường tham gia vào Hội đồng trường, mối tương quan giữa Hội đồng trường và Ban Giám hiệu, có nên để sinh viên tham gia Hội đồng trường…

    Một đại biểu tham gia góp ý vào Luật Giáo dục Đại học ở hội thảo ngày 12/12 (ảnh: P.L)

    Phó Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng – Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế Luật, Đại học Quốc gia thành phố cho rằng, Hội đồng trường có vai trò đối trọng với Ban Giám hiệu, nên Hiệu trưởng không nên tham gia vào tổ chức này.

    Đối với ý kiến có nên cho sinh viên tham gia vào Hội đồng trường không,  Phó Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng nói: Sinh viên năm 1, năm 2 thì nhận thức và ý kiến cũng còn nhiều hạn chế, tới sang năm thứ 3 nếu tham gia cũng chỉ được 2 năm (năm thứ 4 ra trường). 

    Có nên đưa đại diện sinh viên vào hội đồng trường?

    Vị lãnh đạo Trường Đại học Kinh tế Luật nêu lên quan điểm: Chẳng lẽ một nhiệm kỳ Hội đồng trường 5 năm, nếu sinh viên tham gia thì phải đổi sinh viên đến mấy lần?

    Cuối cùng, thầy Nguyễn Tiến Dũng đề nghị: Sinh viên cũng không nên tham gia vào Hội đồng trường.

    Cũng liên quan đến vấn đề này, Giáo sư Nguyễn Lộc – Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Nguyễn Tất Thành đề xuất, cần nâng tỷ lệ % thành viên bên ngoài nhà trường, thay vì chỉ 30% như trong dự thảo quy định.

    Bởi lẽ, theo thầy Nguyễn Lộc, nếu để tỷ lệ % người trong nhà trường nhiều quá, thì tính độc lập của Hội đồng trường, sự tự chủ của nhà trường sẽ rất khó duy trì.

    Thầy Nguyễn Lộc nhấn mạnh, cần áp dụng mô hình quốc tế, bằng cách tăng tỷ lệ % này lên, để tăng tính tự chủ của nhà trường mạnh hơn.

    Chủ tịch Hội đồng quản trị, Trường Đại học Phan Thiết – ông Võ Khắc Thường nêu ý kiến: Nhà nước suy nghĩ Hội đồng trường là cần thiết, giúp cho nhà trường hoạt động tốt.

    Tuy nhiên, trên thực tế lâu nay, ông Võ Khắc Thường bày tỏ: Hội trường trường chỉ mang tính chất hình thức.

    Kết luận Hội thảo, thay mặt lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo, Phó Giáo sư Nguyễn Văn Phúc – Thứ trưởng chia sẻ: Việc sửa đổi, bổ sung Luật Giáo dục Đại học lần này nhằm nâng cao hơn nữa chất lượng của giáo dục đại học.

    Nội dung sửa đổi, bổ sung sẽ tập trung vào 4 chính sách lớn, đó là: Nâng cao tự chủ đại học gắn liền với tăng hiệu quả của toàn bộ hệ thống giáo dục đại học, đổi mới mô hình quản trị đại học, đổi mới quản lý đào tạo, giao quyền cho các trường đại học nhiều hơn.

  • 64x64
    Nhọc nhằn đổi chữ ở Trà Khê

    Nơi ấy, con em học sinh của gần 440 hộ dân đều có sổ hộ nghèo này ngày ngày cần mẫn tìm cái chữ. Và ở đó, có những người giáo viên lặng lẽ hàng chục năm dâng tuổi xuân của mình nơi hoang vắng, bởi cái nghiệp cầm phấn đã gắn họ với lũ trò nghèo ở vùng cao.

    Gian nan đường tìm con chữ

    Trà Khê (Tây Trà, Quảng Ngãi) nằm lọt thỏm trong vùng rừng núi giáp với tỉnh Quảng Nam, từ lâu đã “chết danh” là “xã nghèo nhất nước”.

    Đời sống kinh tế của người dân còn nhiều khó khăn, chủ yếu dựa vào hoạt động sản xuất nông nghiệp, trồng lúa nước, chăn nuôi và làm rẫy.

    Xã có 435 hộ, với hơn một nghìn khẩu, nhưng hộ nào cũng nghèo. Số hộ nghèo trong xã chiếm tới hơn 95%, vì thế, học sinh nơi đây hầu hết đều thuộc con em hộ nghèo.

    Trường Tiểu học Trà Khê với 5 điểm trường nằm tản mát ở khắp nơi trong xã, để thuận tiện cho học sinh nơi đây dễ đến lớp trong vòng một tiếng đồng hồ.

    Nếu để các em từ trong làng ra điểm trường chính học, khi đường ô tô không có, thì chắc hẳn chẳng một em nào đến được trường hàng ngày.

    Đường lên điểm trường thôn Sơn (Ảnh: Minh Ngọc – Vân Anh).

    Thầy Võ Phúc Huy, hiệu phó trường tiểu học ngậm ngùi: “Trà Khê là xã khó khăn nhất tỉnh Quảng ngãi, giao thông chưa có nên việc học tập của con em đồng bào nơi đây rất gian nan.

    Tại đây có 5 điểm trường nằm sâu trong núi rừng. Đời sống giáo viên cũng gặp rất nhiều khó khăn, nhưng vì lòng yêu nghề và thương trẻ nên ai cũng cố gắng trụ lại.

    Để có được ngôi trường như hiện nay, các thầy cô giáo đã phải cùng người dân cõng từng viên gạch, từng bao xi măng, từng tấm ván gỗ về xây trường.

    Những ngày đầu, học sinh đi học không nhiều, không đều như bây giờ, thầy cô giáo phải thay nhau đến từng gia đình động viên các em.

    Mỗi năm gần đến lễ khai giảng, giáo viên trong trường lại tỏa đi vận động các em tới lớp. Vì có nhiều em nghỉ học là không đến trường nữa. Có cô giáo sợ các em bỏ học, lúc đến vận động nhắc nhở các em là ở luôn lại làng, rồi đưa các em đi luôn!

    Cả trường gần 300 học sinh, nhưng chỉ có khoảng 100 em học ở điểm trường chính, còn lại các em học ở các điểm lẻ. Vì cái chữ cho đồng bào, chúng tôi đã phải cố gắng rất nhiều”.

    Điểm trường thôn Sơn, nơi khó khăn nhất xã Trà Khê. (Ảnh: Minh Ngọc – Vân Anh).

    Tôi theo thầy Võ Phúc Huy, hiệu phó trường tiểu học này đến thôn Sơn, nơi thuộc diện nghèo nhất xã. Chúng tôi vào trường, sau giây phút ngỡ ngàng vì lâu lắm mới thấy ...người dưới xuôi lên đây, các giáo viên trong trường ùa ra người thì đỡ ba lô, người vỗ vai, người xách nước cho chúng tôi rửa mặt thân mật như người nhà.

    Chúng tôi nhìn vào trong lớp học, trời mùa đông vùng núi cao mà có em áo mặc chưa đủ ấm, có em quần áo lấm lem bùn đất vì phải vượt cả một quãng đường xa để tới lớp trong mùa mưa này. Ngồi trong lớp học mà các em cứ co ro vì cái lạnh của vùng cao thấy mà thương quá.

    Anh Huy thủ thỉ: “Học sinh của trường từ nhỏ đã phải băng rừng lội suối đi học, đã quen nên không biết mệt nhưng vất vả lắm. Bất kể mưa nắng, đi từ nhà đến trường trung bình ít nhất phải mất hơn 1 giờ đồng hồ lội suối băng rừng nên phải dậy thật sớm.

    Thấy vậy nên nhà trường cũng linh động để sắp xếp thời gian biểu hợp lý hơn. Được cái học sinh ở đây ham học lắm, ít khi bỏ học. Đấy cũng là niềm an ủi với những giáo viên đứng lớp nơi đây...”.

    Các em học sinh ở điểm trường chính tại trung tâm (Ảnh: Minh Ngọc – Vân Anh).

    Có lên đến đây, có dạy cái chữ cho học sinh vùng cao mới thấy yêu thương và gắn bó với mảnh đất này.

    Theo quy định, thì những giáo viên cắm bản sẽ được luân chuyển theo chế độ và thời gian công tác. Những thầy cô giáo công tác ở đây từ 5 năm trở lên sẽ được chuyển vùng, chuyển về dưới xuôi với điều kiện tốt hơn nhiều, nhưng:

    “Cái đất, cái tình người ở đây cứ quện lấy mình rồi. Đi thì nhớ lắm! Có thầy cô giáo ban đầu định bỏ nghề rồi vì không chịu đựng nổi với những khó khăn này, nhưng về dưới xuôi mấy bữa lại thấy khăn gói lên lại. Họ bảo rằng nhớ rừng, nhớ đất, nhớ người trên này quá không chịu nổi.

    Người dân ở đây vốn chân chất thật thà. Sống với họ mới hiểu được cái tình người cao quý đến nhường nào!”, một cô giáo đã đứng tuổi chia sẻ.

    Những con người dân tuổi xuân nơi hoang vắng

    Giáo viên ở xã nghèo Trà Khê cũng vô vàn nhọc nhằn. Nhà công vụ là những phòng tạm vách lồ ô, nếu tường xây gạch thì cũng đầy loang lổ, có thể sập bất cứ lúc nào.

    Điểm trường thôn Sơn nghèo nhất xã này có 3 thầy và 2 cô giáo. Cả 5 giáo viên ở chung một căn phòng ọp ẹp rộng chưa tới 15m2.

    Chỗ nghỉ giữa thầy và cô được ngăn bởi tấm rido bằng vải. Nhiều đêm cũng ngủ giật mình thức dậy vì lỡ “gác tay” sang bên kia.

    Một góc nơi sinh hoạt của các thầy cô giáo ở thôn Sơn. (Ảnh: Minh Ngọc – Vân Anh).

    “Ban đầu lên đây, giữa núi rừng heo hút, tôi buồn lắm! Có lần về dưới xuôi định không lên nữa, nhưng rồi lại thấy nhớ những đôi mắt đợi trông của học trò, thương người dân còn nhiều cực nhọc, tôi lại khăn gói lặn lội lên đây.

    Nhìn những gương mặt mong mỏi đợi trông của các em khi thấy mình trở lại mà thương trào nước mắt các anh ạ!”, thầy giáo Nguyễn Công Trí, quê miền biển nói mà đôi mắt rưng rưng.

    Bữa cơm đạm bạc miền núi thấm đẫm hơi sương được dọn ra. Bếp lửa bên cạnh luôn đỏ rực để át đi cái lạnh của vùng cao.

    Cô giáo trẻ vừa xới cơm, vừa cười rất tươi kể, sau giờ lên lớp hầu hết các giáo viên đều ra suối bắt cá, hái ra trên rừng. Một tháng hai lần có tiếp tế từ dưới xuôi lên thì có chất tươi. Còn lại thì chỉ có gạo, cá khô, mắm muối.

    Tôi nhìn bữa cơm trưa hôm ấy có một ít rau xanh với mấy con cá khô. Thấy cô giáo trẻ thật thà như thế, chúng tôi ái ngại.

    Nhiều lúc muốn ăn một miếng cá biển tươi, nhưng lên được đến đây thì cá đã ươn mất rồi, nhiều khi còn hư thối nữa.

    Sống trên núi, có khi nửa năm hoặc cả năm trời mới biết đến mùi cá biển, miếng thịt heo, thịt bò. Đợt vừa rồi mùa mưa lũ chia cắt, nhiều lúc hết gạo, cá, họ cùng ăn sắn, ăn khoai với người dân trong làng.

    Thông tin liên lạc, một nhu cầu thực tế mà thời nay ai cũng cần. Nhưng ở vùng núi này xem là chuyện hiếm hoi.

    Ươm chữ trên cổng trời Ea Rớt

    Mỗi lần có ai đó xuống được dưới xuôi, trong ba lô bao giờ cũng là lặc lè những báo, sách, tạp chí đủ loại. Anh em có được tờ báo đọc, nhịn ăn nhịn uống đọc nát mới thôi, và lại chờ báo “mới” của chuyến sau.

    Mỗi buổi tối đến, hai cô giáo ngồi tán chuyện với nhau, nói về manh áo rách, nói về đồ ăn thức uống trong mùa mưa này, nói về những chuyện riêng vốn rất thầm kín của phụ nữ. Còn ba người đàn ông thì túm tụm lại nhậu, rồi đi ngủ, bởi không biết làm gì nữa.

    Câu chuyện trong mỗi cuộc nhậu vẫn là những chủ đề về trường lớp, hay mơ màng hơn là ao ước về một mái nhà nhỏ có chồng có vợ và những đứa con quây quần bên mâm cơm mỗi tối, là đón đưa con cái đi học, là chiều cuối tuần được đi công viên…

    Và thể nào cũng cứ tới giữa chừng câu chuyện, thì lại có người nhớ nhà, nhớ  người yêu, nhớ vợ, nhớ con, nhớ ruộng đồng bờ bãi dưới miền xuôi. Rồi cứ thế từng người một lần lượt lặng lẽ đứng dậy, ra cái chỗ cao ở cuối dãy hành lang nhà mà nhìn mênh mông về phía đông cho đỡ nhớ.

    Đêm trên vùng sơn cước, cái lạnh và cái buồn cứ bủa vây trong cơn mưa rừng rả rích. Một thầy giáo trẻ cất lên giai điệu bolero buồn buồn từ chiếc guitar thùng đã tróc hết lớp verni bên ngoài.

    Anh hát những bản tình ca về quê hương, về cùng đất anh đã lớn lên, về cả miền núi rừng nơi anh đang sống và công tác.

    Tôi hiểu. Những con người nơi đây phải gắng gượng lắm để vượt qua được hết nỗi buồn, sự thiếu thốn và cả những mong ước rất giản dị của mình.

    Bởi nếu không có được sự dũng cảm, có lẽ chẳng còn ai có thể trụ nổi được đến tận bây giờ. Tất cả họ, và tất cả những người đang dâng hiến tuổi xuân của mình nơi hoang vắng trên dải đất hình chữ S này đều xứng đáng được vinh danh.

    Chúng tôi xuống núi, cái buồn gieo lãng đãng như sương núi mọng li ti trên mắt, trên môi từng người. Cả trường ra tiễn chúng tôi, bịn rịn và quyến luyến, bởi biết đến bao giờ lại được gặp người dưới xuôi...

  • 64x64
    Kỷ luật Hiệu trưởng trường Mầm non Quảng Thái

    Hôm 12/12, trả lời Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, ông Nguyễn Văn Chính, Bí thư Huyện ủy Quảng Xương, Thanh Hóa cho biết, cơ quan có thẩm quyền vừa đưa ra quyết định kỷ luật đối với bà Trần Thị Ngọc, Hiệu trưởng trường Mầm non Quảng Thái, Quảng Xương, Thanh Hóa.

    Theo đó, bà Ngọc bị kỷ luật khiển trách vì không tuân thủ đúng quy trình, quy định trong việc triển khai các khoản thu đóng góp của cha mẹ học sinh năm học 2017-2018.

    Trước đó, nhiều phụ huynh xã Quảng Thái đề nghị cơ quan có thẩm quyền thanh tra, kiểm tra tài chính nhà trường năm học 2014-2015; 2015-2016; 2016-2017. Ảnh: Xuân Quang

    Trước đó, theo kết luận của Thanh tra huyện Quảng Xương, bà Ngọc có trách nhiệm trong việc đưa ra các khoản dự năm học 2017-2018 khi chưa triển khai thống nhất trong hội đồng nhà trường, giáo viên chủ nhiệm, các tổ chức đoàn thể là vi phạm quyết định 04/2000/QĐ-BGDĐT ngày 1/3/2000 của Bộ Giáo dục và Đào tạo về việc ban hành quy chế thực hiện dân chủ trong hoạt động của nhà trường; công văn hướng dẫn số 980/UBND-KHTC ngày 14/8/2017 của Ủy ban nhân dân huyện về việc thực hiện các khoản thu trong trong trường học.

    Dự toán xã hội hóa giáo dục xây dựng không có cơ sở, không bám sát vào các văn bản hướng dẫn của ngành Giáo dục và Đào tạo...

    Việc nhà trường đã lập biên bản niêm yết công khai các khoản đóng góp của học sinh năm học 2017-2018 không đúng quy định là vi phạm thông tư số 19/2005/TT-BTC ngày 11/3/2015 của Bộ Tài chính hướng dẫn công khai tài chính đối với các quỹ có nguồn gốc từ ngân sách nhà nước và các quỹ có nguồn gốc từ các khoản đóng góp của nhân dân...

    Việc nhà trường triển khai kế hoạch thu đóp góp của cha mẹ học sinh lần 1 năm 2017-2018 đến từng lớp khi dự toán được lập chưa phù hợp;

    Thực hiện quy trình nóng vội, chưa chặt chẽ, chưa được sự đồng thuận của cha mẹ học sinh dẫn đến xây dựng một số khoản thu không đúng quy định gây bức xúc trong dư luận nhân dân và cha mẹ học sinh là vi phạm công văn số 1718/SGDĐT-KHTC, ngày 31/7/2017 của Sở Giáo dục và Đào tạo Thanh Hóa về việc hướng dẫn thực hiện các khoản thu chi ngoài ngân sách trong các trường học năm học 2017-2018.

    Ngoài ra, Phó Hiệu trưởng, kế toán nhà trường cũng bị kiểm điểm làm rõ trách nhiệm vì chưa tham mưu cho Hiệu trưởng thực hiện đúng quy trình, quy định trong việc triển khai các khoản thu đóng góp của cha mẹ học sinh năm học 2017-2018.

    Theo ông Nguyễn Văn Chính - Bí thư Huyện ủy Quảng Xương, việc đưa ra hình thức kỷ luật đối với những cá nhân có vi phạm nói trên là phù hợp.

    Ông Chính cũng cho rằng, căn cứ vào quyết định kỷ luật những cá nhân có liên quan trọng vụ việc nói trên, Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy Quảng Xương sẽ tiếp tục kiểm tra, làm rõ những dấu hiệu vi phạm của Đảng viên đối với bà Ngọc.

  • 64x64
    Nên sáp nhập các trường tiểu học dưới 10 lớp trong cùng một xã

    LTS: Xung quanh việc phình to số lượng cán bộ biên chế trong ngành giáo dục, tác giả Thuận Phương có bài viết phân tích nguyên nhân từ việc thành lập khá nhiều các trường tiểu học chưa đủ cơ cấu lớp theo quy định trong cùng một địa bàn.

    Qua đó, tác giả cũng đưa ra những cách thức giải quyết tình trạng trên. Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Ngành giáo dục hiện nay đang chiếm 52% biên chế sự nghiệp của cả nước (1,2 triệu người trong tổng số 2,3 triệu), chiếm 70% ngân sách cho quỹ lương khối sự nghiệp và đã dùng tới 80% ngân sách nhà nước phân để trả lương.

    Nghị quyết số 19 của Hội nghị Ban Chấp Hành Trung ương khóa 12 đã được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành ngày 25/10/2017, trong đó nêu rõ phải tinh giản ít nhất 10% biên chế trong sự nghiệp công lập trong đó có ngành giáo dục.

    Nói đến việc tinh giản biên chế người ta thường nghĩ ngay đến đội ngũ giáo viên. Thế nhưng ít ai quan tâm đến việc dư thừa đội ngũ cán bộ quản lý và nhân viên văn phòng.

    Hiện nay, ngành giáo dục ở khá nhiều địa phương trong cả nước chưa thực hiện được việc tinh giản biên chế vì đội ngũ giáo viên đã đủ hoặc còn thiếu.

    Nhưng đội ngũ cán bộ quản lý, nhân viên văn phòng và các chức danh kiêm nhiệm trong nhà trường lại ngày một phình to, do thành lập khá nhiều trường tiểu học chưa đủ cơ cấu lớp theo quy định trong cùng một địa bàn.

    Nhà trường ngày một phình to do việc thành lập khá nhiều trường tiểu học(Ảnh minh họa: xaydung360.vn).

    Thành lập nhiều trường nhỏ gây lãng phí lớn

    Nhiều năm trước đây, mỗi xã phường chỉ có một trường tiểu học. Số lượng học sinh trong một trường thường giao động trên dưới khoảng 1500 học sinh.

    Nhiều năm trở lại đây, người ta thực hiện việc chia tách, một xã, phường cũng chỉ khoảng hơn 1 nghìn học sinh (đông nhất chưa tới 1500 em) nhưng lại có tới 3 – 4 trường tiểu học.

    Thế nên trường có sĩ số học sinh nhiều khoảng 7 đến 8 trăm em (khoảng hơn 20 lớp). Trường ít chỉ có khoảng hơn 300 em thậm chí có trường chỉ hơn 200 em (khoảng 7, 8 hoặc 10 lớp là cùng). Điều này, tạo ra một sự lãng phí không hề nhỏ cho ngân sách nhà nước.

    Thêm một trường học, không chỉ thêm cán bộ quản lý (ít nhất 2 người) còn thêm đội ngũ nhân viên như thư viện thiết bị, kế toán, bảo vệ, phục vụ và hàng loạt các chức danh kiêm nhiệm như Chủ tịch công đoàn, Ban chấp hành công đoàn, các Tổ trưởng công đoàn, Thanh tra nhân dân, Thư kí hội đồng, Tổng phụ trách đội, Văn thể lao động…

    Theo Quyết định Số: 2164/GD-ĐT quy định về tiêu chuẩn trường, lớp…quy định quy mô trường: Căn cứ vào số dân cư và triển vọng phát triển giáo dục của địa phương, trường tiểu học có quy mô trung bình là 15 lớp; trường lớn cũng không quá 30 lớp.

    Để trường không thành cái "chuồng trâu" thì phải giải thể và sáp nhập

    Thế nhưng ở ngay vùng đồng bằng, trong một phường (xã) có khá nhiều trường tiểu học có 10 lớp, cũng có trường chỉ có 7 đến 8 lớp.

    Điều đáng nói là trường này cách trường kia đôi khi chỉ khoảng vài cây số.

    Trường học bị chia nhỏ, cơ cấu tổ chức tăng lên.

    Để các trường ổn định hoạt động, người ta thường phân chia địa bàn tuyển sinh. Phân chia trên cơ sở nhường nhịn nhau để trường bạn có đủ số lượng học sinh mở lớp.

    Thế nên có trường học sinh chỉ có khoảng 20 em/lớp. Có những gia đình ở gần ngay trường A nhưng phải chạy qua trường B cho con học và ngược lại.

    Cũng do mỗi năm số lượng học sinh đến trường một giảm (do sinh đẻ có kế hoạch) nên cấp quản lý phải điều tiết giàn trải giữa các trường học trong cùng địa bàn để có đủ cơ cấu lớp cho có phần hợp lý.

    Nặng về báo cáo và quản lý hồ sơ sổ sách

    Một trường học chỉ hơn 300 học sinh vẫn có đủ ban bệ như một trường gần 2 nghìn học sinh quả là quá lãng phí. Thế nhưng dù là ban giám hiệu trường lớn hay nhỏ thì vẫn luôn than vắn thở dài bởi quá nhiều việc làm không xuể.

    Có ai tò mò, hiệu trưởng nhà trường thường làm những công việc gì mà bù đầu bù óc đến thế?

    Có nhiều hiệu trưởng đến trường là ngồi vào bàn vi tính làm miệt mài từ đầu giờ đến hết buổi mới đứng lên, làm hết ngày này qua ngày khác, hàng tháng, hàng năm đều làm như thế nhưng đôi khi báo cáo gửi cấp trên vẫn bị nhắc nhở vì không kịp tiến độ.

    Theo bật mí của một hiệu trưởng, hết xây dựng kế hoạch năm, tháng, đến sơ kết, tổng kết, hết báo cáo về cuộc vận động này, đến báo cáo về cuộc vận động kia.

    Hết lo minh chứng đến lo hồ sơ kiểm định chất lượng giáo dục. Rồi báo cáo công tác phát triển trường lớp sang năm, lo các báo cáo về các hội thi…

    Còn phó hiệu trưởng làm gì? Công việc chính là nay đi thanh tra trường này, mai lại thanh tra trường khác. Hết thanh tra chuyên đề đến thanh tra toàn diện.

    Rồi làm giám khảo các cuộc thi, đi học các lớp tập huấn. Nào là học tập nâng cao về quyền trẻ em, giáo dục trẻ hòa nhập, kĩ năng ra đề kiểm tra, rồi trao đổi chia sẻ với các địa phương, học về công nghệ thông tin…

    Kiến thức và kỹ năng sống, cái nào quan trọng hơn?

    Đến tập huấn mô hình trường học mới, phương pháp dạy học mới, học lồng ghép môi trường, biển đảo, biến đổi khí hậu.

    Học về giáo dục kĩ năng sống, các kĩ thuật dạy học tích cực. Sau đó lại đi tham quan một số trường học điển hình, tìm hiểu một số mô hình dạy học hiệu quả…

    Thanh tra trường bạn chán chê rồi lại phải về thanh tra trường nhà.

    Giáo viên thì cứ “vắt chân lên cổ” chạy mà vẫn không thể xong các hồ sơ sổ sách, nào chuyên đề triển khai chưa xong, chuyên đề khác lại tiếp tục. Nào hết soạn bài kiểu này đến soạn bài kiểu kia mà mỗi năm lại một thay đổi cho mới lạ.

    Thời đại công nghệ thông tin, kể cả hồ sơ của ban giám hiệu cũng người này xin người kia về sao chép, chỉnh sửa. Thế nhưng thời gian đổ vào đấy quá nhiều.

    Có không ít trường ban giám hiệu rảnh rang họ tự phân cho nhau buổi sáng hiệu trưởng trực (nguyên tuần), buổi chiều đến phó hiệu trưởng trực. Thế là nghiễm nhiên ban giám hiệu chỉ đi làm một buổi.

    Cần có biện pháp giải quyết

    Nên thực hiện việc sáp nhập các trường tiểu học trong cùng một xã, phường lại với nhau. Mỗi xã phường chỉ nên tồn tại một trường tiểu học như trước đây và chịu sự quản lý, chỉ đạo của một hiệu trưởng.

    Những trường tiểu học cũ sẽ trở thành điểm trường lẻ, mỗi điểm trường bố trí một phó hiệu trưởng phụ trách chuyên môn.

    Một xã phường có tới 4 trường tiểu học nay chỉ còn một. Sẽ chỉ còn 1 hiệu trưởng và 2-3 phó hiệu trưởng. Số cán bộ quản lý dôi dư sẽ là 4 và kéo theo đó là khá nhiều biên chế và các chức danh kiêm nhiệm khác.

    Ví như sẽ giảm được 3 kế toán, 3 văn thư thiết bị, 3 Tổng phụ trách đội và hàng loạt chức danh kiêm nhiệm như 3 Chủ tịch công đoàn, 8 giáo viên kiêm nhiệm trong ban chấp hành công đoàn và hàng chục tổ trưởng tổ công đoàn, 3 Thư kí hội đồng, 3 phổ cập giáo dục…

    Thầy cô truyền tay nhau bí kíp để học sinh thi đạt điểm cao cuối năm

    Chỉ một xã phường thì hàng năm sẽ tiết kiệm được hàng tỉ đồng. Một huyện thị con số gấp lên hàng chục lần và cả nước 63 tỉnh thành như thế sẽ là một con số không hề nhỏ.

    Nhà trường không cần quản lý giáo viên theo kiểu “tối ngày đày công”. Nên giao khoán chất lượng cho giáo viên ngay từ đầu năm học.

    Muốn làm được điều này, phải tổ chức kì thi sát hạch chất lượng vô cùng nghiêm túc. Giáo viên nhận lớp và chịu trách nhiệm, nhà trường sẽ căn cứ vào các kì thi cuối kì và cuối năm học để đánh giá chất lượng đạt được của giáo viên.

    Suy cho cùng thì làm tất cả mọi việc như lên chuyên đề, dự giờ thăm lớp, viết sáng kiến kinh nghiệm hay đổi mới phương pháp dạy học… thì cuối cùng cũng vì chất lượng học tập của học sinh.

    Hạn chế việc quản lý, đánh giá giáo viên bằng các loại hồ sơ sổ sách. Một giáo viên làm hồ sơ không đầy đủ nhưng vẫn có thể là một giáo viên dạy rất tốt, luôn tận tình với học sinh.

    Ngược lại, một giáo viên có bộ hồ sơ sạch đẹp nhưng dạy trên lớp lơ là thì chẳng nói lên được điều gì. Hạn chế việc hội họp liên miên để thầy cô giành thời gian cho công việc giảng dạy.

    Cuối cùng cần tổ chức thi tuyển hiệu trưởng công khai, khách quan. Bởi khi thực hiện việc sáp nhập trường đòi hỏi một hiệu trưởng có tài, năng động, biết sáng tạo, dám làm và dám chịu trách nhiệm chứ tuyệt nhiên không cần một hiệu trưởng viết báo cáo giỏi hoặc thuyết trình hay.

  • 64x64
    Thư viện đại học thời 4.0 sẽ ra sao?

    Lần đầu tiên, một hội thảo quy mô được tổ chức để phân tích, đánh giá những “tác động của cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đến hoạt động thông tin – thư viện” được tổ chức tại Trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng.

    Tham gia hội thảo có đại diện các trung tâm học liệu của nhiều trường đại học lớn khu vực miền Trung – Tây Nguyên.

    Thư viện 4.0 trên điện thoại di động

    Tiến sĩ Lê Phước Cường – Phó giám đốc phụ trách Trung tâm Học liệu và Truyền thông (Đại học Bách Khoa Đà Nẵng) cho rằng, cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 dù mới bắt đầu nhưng nó đang phá vỡ cấu trúc của hầu hết các ngành công nghiệp ở mọi quốc gia.

    Điều này báo trước sự chuyển đổi của toàn bộ hệ thống sản xuất, quản lý và quản trị.

    Thư viện đại học thời 4.0 sẽ là sự kết nối dữ liệu của hàng ngàn thư viện. Ảnh: TT

    “Giáo dục đại học Việt Nam có sứ mệnh quan trọng là tạo ra nguồn nhân lực đủ về chất và lượng, đáp ứng yêu cầu của nền kinh tế tri thức.

    Trong đó, hoạt động thông tin – thư viện thực hiện nhiệm vụ đảm bảo thông tin tài liệu phục vụ cán bộ quản lý, cán bộ giảng dạy, nghiên cứu sinh, học viên, sinh viên”.

    Cũng theo Tiến sĩ Cường, cách mạng công nghiệp 4.0 đang rút ngắn tối đa khoảng cách giữa thế giới thực và thế giới ảo thông qua các công nghệ tiên tiến, sự đổi mới, sáng tạo không ngừng.

    Giảng dạy văn chương trong bối cảnh cách mạng công nghiệp 4.0

    Theo Hiệp hội các thư viện đại học và nghiên cứu (Association of College and Research Libraries – ACRL), trong tương lai, thư viện tiếp tục hướng tới phát triển các dịch vụ được cung cấp và khai thác trên các thiết bị di động.

    Khi các thiết bị di động và ứng dụng di động trở nên phổ biến, các thư viện cung cấp những giải pháp phù hợp cho mọi thiết bị di động.

    Cụ thể như: thiết kế hỗ trợ hay tương thích mọi màn hình di động, đảm bảo việc xem thông tin có thể được tối ưu hóa cho mọi kích cỡ màn hình.

    Hoạt động thông tin – thư viện sẽ phát triển các dịch vụ truy cập mở và giáo dục mở.

    “Thư viện kỷ nguyên 4.0 sẽ tham gia/tích hợp vào mọi hoạt động của cộng đồng người dùng tin, nhằm đáp ứng được mọi loại nhu cầu tin phong phú và đa dạng của họ.

    Với việc ứng dụng công nghệ thông và truyền thông một cách mạnh mẽ, các thư viện trong kỷ nguyên cách mạng công nghệ 4.0 tạo nên thế giới phẳng.

    Giúp người dùng tin bình đẳng trước các cơ hội, điều kiện tiếp nhận, sử dụng thông tin, kết nối lẫn nhau” – Tiến sĩ Vũ Duy Hiệp – Trường Đại học Vinh chia sẻ.

    Kết nối dữ liệu của hàng ngàn thư viện

    Còn theo Tiến sĩ Vũ Dương Thuý Ngà, Vụ trưởng Vụ Thư viện (Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch), trong cuộc cách mạng 4.0, các thư viện sẽ tăng cường việc hợp tác, chia sẻ nguồn lực thông tin với nhau để phục vụ tốt hơn nhu cầu của người sử dụng.

    Từ sự kết nối dựa trên nền tảng công nghệ sẽ hình thành nên các dữ liệu lớn (Big Data).

    “Đại học không tường” thách thức mô hình đào tạo đại học truyền thống

    Và các thư viện cần phối hợp với nhau để xây dựng nên bộ sưu tập số có khả năng dùng chung giữa các thư viện (tức là sinh viên, giảng viên của trường này có thể vào thư viện mở của trường khác).

    Đồng quan điểm trên, Tiến sĩ Cường cho rằng, thư viên đại học trong thế kỷ 21 đã vượt ra ngoài bức tường vật lý của cơ sở sở trường học, để tiếp cận với các không gian thông tin truy cập mở trực tuyến.

    “Yêu cầu đối với các thư viện đại học không chỉ dừng lại ở việc lưu trữ số lượng lớn các nghiên cứu chuyên sâu, mà còn sẵn sàng cung cấp các nguồn dữ liệu, đáp ứng nhu cầu sử dụng của các nhà nghiên cứu khác”.

    Theo Tiến sĩ Cường thì thư viện 4.0 là nơi tạo ra và chia sẻ các kiến thức, kỹ năng, được thực hiện trong không gian thư viện.

    “Đây thực sự là một hấp dẫn mới, giúp thư viện đại học hoàn thành nhiệm vụ tạo lực cân bằng giữa tri thức và thông tin.

    Để cung cấp những cách sáng tạo, thu hút người sử dụng, vượt ra ngoài các hoạt động mang tính truyền thống vốn gắn liền với thư viện trước đây.

    Các không gian này cũng có thể là nơi để học các loại kỹ năng cụ thể, liên quan đến lĩnh vực học tập trong giáo dục đại học. Cũng như thực hành các kỹ năng liên quan trong quá trình học tập.

    Nói một cách dễ hiểu là người dùng có thể tìm đọc tài liệu, sáng tạo, thiết kế ra dữ liệu mới ngay trong nền không gian thư viện 4.0”, Tiến sĩ Cường phân tích.

    Lúc này, trên thư viện 4.0 không chỉ có các tài liệu truyền thống như: sách điện tử, cơ sở dữ liệu, tài liệu số… mà còn có các “đơn đặt hàng” yêu cầu của giảng viên, các nhà khoa học một cách trực tiếp và trực tuyến thông qua các tiện ích ứng dụng.

    Danh mục đọc trực tuyến cũng được các thư viện đại học chấp nhận sử dụng như một phương tiện hiệu quả cho phép người học tạo, chỉnh sửa, cập nhật và tích hợp thành nguồn tài liệu học tập, giảng dạy trực tiếp.

    Gắn kết liền mạch với các nguồn học liệu phục vụ xuyên suốt cho khóa học.

    “Với các ứng dụng tiện ích công nghệ cho phép chia sẻ, dùng chung giữa các thư viện đối với các ấn bản sách điện tử.

    Thư viện giữa các trường đại học sẽ không bị cản trở về không gian địa lý trong việc hợp tác chia sẻ nguồn lực thông tin, tăng cơ hội tiếp cận thông tin, đáp ứng nhu cầu của xã hội học tập”, Tiến sĩ Cường nhấn mạnh.

  • 64x64
    Có nên bỏ hệ đào tạo đại học tại chức?

    Ngày 15/3/2017, Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành Thông tư 06/2017/TT-BGDĐT về quy chế đào tạo vừa làm vừa học trình độ đại học.

    Khi đó theo lý giải của Bộ, Thông tư này ra đời xuất phát từ việc hiện nay tổ chức đào tạo đối với hình thức vừa làm, vừa học còn nhiều hạn chế, các cơ sở giáo dục đại học tổ chức đào tạo với nội dung không đảm bảo như hệ chính quy. 

    Bên cạnh đó, quy mô đào tạo nhỏ lẻ theo các hình thức liên kết với các trường ở địa phương, cơ sở vật chất kỹ thuật yếu kém, chất lượng đào tạo thấp dẫn đến mất lòng tin của nhà tuyển dụng và xã hội với hình thức đào tạo này.

    Do đó, Thông tư này ra đời nhằm kiểm soát kết quả đầu ra của hệ đào tạo này nhằm tiếp cận tới chất lượng đào tạo như chính quy. 

    Có nên bỏ hệ đào tạo đại học tại chức? (Ảnh minh họa: Nguồn báo giáo dục thời đại)

    Tuy nhiên đến nay, trong dự thảo Luật Giáo dục đại học sửa đổi mà Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa công bố để lấy ý kiến thì tại Điều 6 dự thảo luật, cách gọi hình thức đào tạo chính quy và tại chức (hệ vừa học vừa làm, giáo dục thường xuyên) được chuyển thành tập trung và không tập trung.

    Theo đó, hai loại hình này chỉ khác nhau phương thức đào tạo, còn chuẩn về chương trình, giáo viên, chuẩn đầu ra và văn bằng tốt nghiệp sẽ giống nhau.

    Và một điểm mới đáng lưu ý trong dự thảo này là, hình thức đào tạo sẽ không được ghi lên văn bằng như quy định hiện tại.

    Bằng tại chức không sai, sai ở người đào tạo

    "Chúng tôi kỳ vọng các cơ sở sở đào tạo khi quan tâm chất lượng đào tạo của cơ sở mình thì phải cẩn thận khi cấp văn bằng.

    Tất cả văn bằng khi cấp ra thì phải đạt chuẩn vì không phân biệt văn bằng tại chức hay chính quy nữa", đây là lý giải của lãnh đạo Bộ. 

    Hơn nữa, việc phân biệt hình thức đào tạo thành đào tạo chính quy và đào tạo thường xuyên tạo cảm giác ngay trong hình thức đào tạo đã tuyên bố các hạng chất lượng khác nhau. 

    Tuy nhiên, đề xuất này đang gây tranh cãi trong dư luận. Đặc biệt, khi vừa qua, tỉnh Quảng Ngãi đưa ra quy định cán bộ công tác ở các sở, ban ngành của tỉnh này phải “cắp sách” đi học lại đại học chính quy nếu muốn thăng quan tiến chức. 

    Do đó, thông tin các trường đại học sẽ chỉ cấp một loại văn bằng cho các hình thức đào tạo và không có sự phân biệt giữa hệ tại chức hay chính quy mà Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa ra mới đây, khiến nhiều người bày tỏ lo lắng.

    Theo đánh giá của Tiến sĩ Lê Viết Khuyến - nguyên Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo):

    “Lâu nay ở nước ta, chương trình đào tạo giữa chính quy và tại chức có sự khác nhau. Hệ chính quy đầu vào cao, học nghiêm túc hơn. Hệ vừa học vừa làm chương trình học bị cắt xén, đánh giá lỏng lẻo hơn. 

    Tôi nghĩ, khi chất lượng không như nhau chưa thể cấp 1 loại văn bằng. Vì vậy, những lo lắng của người dân về việc “vàng thau lẫn lộn” trong việc cấp văn bằng hoàn toàn có cơ sở”. 

    Bằng chính quy và tại chức có một khoảng cách khá xa về chất lượng, giá trị

    Do đó, ông Khuyến cho rằng, việc cần nhất là siết chặt chất lượng đào tạo.

    Nếu quy định bằng chính quy và tại chức như nhau, trong khi chưa kiểm soát được chất lượng đào tạo sẽ tạo điều kiện cho những người muốn lợi dụng bằng cấp để thăng tiến.

    Trong khi đó, tại kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa 14, cử tri tỉnh Bắc Kạn kiến nghị, Bộ nên xem xét bỏ hệ đào tạo đại học tại chức, vì không còn phù hợp với tình hình phát triển kinh tế - xã hội và yêu cầu trình độ hiện nay. 

    Ngay sau đó, Bộ đã có văn bản trả lời rằng, hình thức đào tạo vừa làm vừa học (Hệ đào tạo đại học tại chức cũ) đã được quy định trong Luật giáo dục đại học 2013 nhằm thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước về đa dạng hoá các hình thức đào tạo và phát triển học tập suốt đời. 

    Hình thức đào tạo này không phải chỉ có ở Việt Nam mà có ở hầu hết các nước trên thế giới nhằm mở rộng cơ hội học tập nâng cao trình độ cho những người không có điều kiện tham gia học hệ chính quy. 

    Để quản lý và nâng cao chất lượng đào tạo vừa học vừa làm, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có những giải pháp nhằm nâng cao chất lượng đào tạo như: hạn chế chỉ tiêu đào tạo vừa làm vừa học; quy định chặt chẽ các điều kiện về liên kết đào tạo và quy chế đào tạo vừa làm vừa học.

    Bên cạnh đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ tiếp tục phối hợp với các địa phương tăng cường kiểm tra, giám sát đối với hình thức đào tạo này.

  • 64x64
    Đà Nẵng quy định đăng ký, cấp phép dạy thêm trực tuyến

    Ngày 11/12, Sở Giáo dục và Đào tạo Đà Nẵng cho biết, giáo viên trên địa bàn thành phố có thể làm thủ tục trực tuyến để được cấp giấy phép dạy thêm tại các cơ sở dạy thêm, học thêm bên ngoài nhà trường.

    Đà Nẵng hỗ trợ giáo viên đăng ký dạy thêm trực tuyến. Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn

    Đây là một trong 4 dịch vụ công trực tuyến vừa được sở Giáo dục và Đào tạo Đà Nẵng triển khai thực hiện.

    Trước đó, thực hiện Quyết định số 4363/QĐ-UBND ngày 05/7/2016 của Ủy ban nhân dân thành phố ban hành "quy định về việc nhập, đăng tải, khai thác Cơ sở dữ liệu nền thủ tục hành chính của thành phố Đà Nẵng", sở này đã triển khai 21 thủ tục hành chính.

    Đà Nẵng xử phạt 8 giáo viên dạy thêm trái phép

    Trong đó, có 4 dịch vụ công trực tuyến ở mức độ 3.

    Để sử dụng 4 dịch vụ công trực tuyến của sở Giáo dục và Đào tạo, tổ chức, cá nhân truy cập vào địa chỉ địa chỉ: http://danang.edu.vn/thu-tuc-hanh-chinh;

    Hoặc cổng dịch vụ công trên hệ thống chính quyền điện tử của thành phố tại địa chỉ: http://egov.danang.gov.vn/.

    Về cách thức đăng ký, nếu tổ chức, công dân chưa có tài khoản có thể đăng ký tài khoản bằng cách chọn nút "Đăng ký", điền đầy đủ thông tin theo yêu cầu và chọn nút "Đăng ký tài khoản" để hoàn thành.

    Tên truy cập và mật khẩu sẽ được gửi đến địa chỉ email đã khai báo. 

    Theo đại diện sở này, trường hợp tổ chức công dân đã có tài khoản, có thể gõ tên truy cập và mật khẩu và nhấn nút "Đăng nhập".

    Trên các dịch vụ công trực tuyến sẽ hướng dẫn các bước cụ thể để gửi hồ sơ trực tuyến.

    Cả 4 dịch vụ công trực tuyến này sẽ cung cấp bao gồm: cấp giấy phép dạy thêm cá nhân đối với giáo viên không giảng dạy tại các trường công lập, tư thục có nguyện vọng giảng dạy bậc trung học phổ thông trong các trường phổ thông, tại các cơ sở dạy thêm, học thêm.

    Cấp giấy phép dạy thêm cá nhân đối với giáo viên đang giảng dạy tại các trường công lập, tư thục có nguyện vọng giảng dạy bậc trung học phổ thông tại các cơ sở dạy thêm, học thêm bên ngoài nhà trường.

    Cấp bản sao bằng trung học phổ thông, bằng trung học phổ thông hệ bổ túc. Cấp giấy chứng nhận về trình độ ngoại ngữ, tin học.

    Trước đó, Sở Giáo dục và Đào tạo Đà Nẵng cũng đã có văn bản gửi ủy ban nhân dân quận, huyện, các trường đề nghị tăng cường quản lý việc dạy thêm, học thêm.

    Nếu để xảy ra trường hợp giáo viên vi phạm quy định về dạy thêm thì Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm trước cơ quan quản lý với tư cách của người đứng đầu đơn vị.

  • 64x64
    Giáo viên tiểu học không đạt chuẩn sẽ về đâu?

    Đó là khẳng định của ông Nguyễn Đức Hữu – Phó Vụ trưởng phụ trách Vụ giáo dục tiểu học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) tại hội thảo: ý dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục" tổ chức tại Đà Nẵng vừa qua.

    Nâng chuẩn: đồng thuận nhưng vẫn còn băn khoăn

    Sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa vào dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục đề xuất nâng chuẩn trình độ đào tạo của giáo viên tiểu học từ trung cấp lên cao đẳng đã khiến nhiều giáo viên băn khoăn.

    Giáo viên lớn tuổi công tác tại các vùng sâu, vùng xa lo lắng trước yêu cầu nâng chuẩn giáo viên của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Ảnh: AN

    Một số giáo viên trình độ trung cấp (dưới chuẩn) đang giảng dạy tại các trường lo lắng sẽ bị loại bỏ, không biết đi về đâu?

    Hầu hết, số giáo viên này đã có nhiều năm giảng dạy, đang công tác tại các trường điểm vùng sâu, vùng xa.

    Tuy nhiên, đề xuất này lại nhận được nhiều sự ủng hộ từ các chuyên gia, lãnh đạo quản lý ngành giáo dục các địa phương.

    Ông Hà Thanh Quốc - Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Quảng Nam cho rằng, việc nâng chuẩn giáo viên tiểu học là hoàn toàn đúng đắn.

    Bên cạnh đó, cần nâng chuẩn cả với giáo viên mầm non.

    Thực tế tại Quảng Nam đã có đề nghị với Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh về việc không đào tạo hệ trung cấp mầm non.

    Khảo sát của ngành giáo dục tỉnh này cho biết, 100% trường tiểu học tại địa phương này đã đạt chuẩn về giáo viên (trình độ từ cao đẳng trở lên).

    Cũng theo ông Quốc, không thể tồn tại trung cấp sư phạm mầm non.

    "Bậc học mầm non là cực kỳ quan trọng, quyết định sự phát triển của một con người sau này nên cần có giáo viên giảng dạy tốt nhất.

    Luật giáo dục còn hạn chế, chưa theo kịp thực tiễn

    Ở các nước trên thế giới, giáo viên mầm non, tiểu học có trình độ đại học, thạc sĩ.

    Xu hướng chung là tiêu chuẩn cao đẳng rồi dần tiến tới chuẩn đại học".

    Ông Quốc phân tích thêm, giữa đại học và cao đẳng chỉ hơn nhau 1 năm đào tạo nhưng khoảng cách chất lượng khá xa.

    Do đó, phải tiến tới đạt chuẩn đại học để nâng cao chất lượng giáo dục.

    Thầy Hoàng Quân, giáo viên chủ nhiệm tại một trường tiểu học ở Quảng Ngãi phản ánh, hiện ở bậc tiểu học đang tồn tại nhiều chương trình sách giáo khoa khác nhau.

    Cụ thể như chương trình sách giáo khoa hiện hành, chương trình VNEN, chương trình công nghệ giáo dục dành cho lớp 1 của giáo sư Hồ Ngọc Đại...

    “Tồn tại một lúc nhiều chương trình như thế thì sẽ gây khó khăn cho giáo viên đứng lớp cũng như học sinh.

    Ví dụ, học sinh đang học tại một trường tiểu học dạy VNEN, khi muốn chuyển sang trường dạy chương trình sách giáo khoa hiện hành thì sẽ gặp rất nhiều khó khăn, bỡ ngỡ và ngược lại.

    Nên Luật Giáo dục sửa đổi thống nhất một chương trình để mang tính hệ thống”, thầy Quân nói.

    Cùng quan điểm này, cô Lâm Hương Giang - giáo viên dạy Anh văn tại Đà Nẵng góp ý, những năm gần đây, đổi mới sách giáo khoa rất nhiều.

    “Riêng về lĩnh vực Anh văn, thị trường hiện có nhiều bộ sách giáo khoa rất hay nhưng nhà trường cứ bám mãi vào bộ sách giáo khoa do Bộ Giáo dục và Đào tạo hướng dẫn.

    Tôi đề nghị là bộ sách giáo khoa nào đã được Bộ thẩm định đủ điều kiện thì có thể đưa vào trường dạy, nếu thấy nó tốt”, cô Giang nói.

    Giáo viên yên tâm công tác

    Ông Nguyễn Đức Hữu - Vụ trưởng Vụ giáo dục tiểu học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) phát biểu:

    "Chúng ta ủng hộ nâng bậc lên cao đẳng. Đây là bước đầu, chúng ta tiến tới giáo viên tiểu học, trung học cơ sở sẽ là trình độ đại học.

    Tăng lương giáo viên, miễn học phí thành điểm nóng góp ý sửa Luật Giáo dục

    Tuy nhiên, ở đây có người băn khoăn về lộ trình về nâng chuẩn.

    Số lượng giáo viên có trình độ trung cấp đi dạy chỉ khoảng 10%.

    Chúng ta hết sức an tâm bởi số lượng giáo viên tiểu học dưới chuẩn chiếm rất ít.

    Nhưng những người này vẫn đang đi dạy chứ có ai đưa ra khỏi ngành đâu".

    Cũng theo ông Hữu, đến tháng 6/2019, khi luật có hiệu lực thì chúng ta không tuyển nữa hệ trung cấp vào giảng dạy tại các trường tiểu học nữa.

    Còn giáo viên (trình độ trung cấp) có thời gian giảng dạy từ 1-5 năm (chưa về hưu) thì bồi dưỡng thêm.

    Còn những đồng chí có 5 năm trở đi thì phải đương nhiên đào tạo lại. Tất nhiên không có ai gây khó khăn gì, chỉ là các đồng chí chưa đạt chuẩn thì nâng lên cho đạt.

    “Các nước trong khu vực, trình độ tối thiểu của bậc mầm non, tiểu học là thạc sĩ. Còn chúng ta thì phải cao đẳng.

    Có 25 tỉnh đạt 90% trở lên trên chuẩn (5 tỉnh đạt 95% trở lên). Duy nhất 2 tỉnh chỉ đạt trên 65%. Chúng ta có đủ niềm tin để tin rằng việc nâng chuẩn sẽ tốt hơn”, ông Hữu nói.

    Liên quan đến kiến nghị của thầy cô giáo về việc bậc tiểu học đang tồn tại nhiều chương trình sách giáo khoa gây nhiều khó khăn, bất cập, ông Hữu nói, hiện cả nước chỉ có duy nhất một chương trình phổ thông.

    Còn các chương trình mà thầy cô nói đến là cách thức chúng ta tổ chức lớp học theo mô hình VNEN hay công nghệ giáo dục dành cho lớp 1...

    “Tất cả đó là phương pháp, tài liệu dạy học còn không phải là chương trình sách giáo khoa. Sau này, chúng ta sẽ tiến đến thực hiện một chương trình nhiều bộ sách giáo khoa, chứ không phải như bây giờ.

    Nên giờ, học sinh đang học VNEN nhưng vẫn được trang bị kiến thức, kỹ năng đầy đủ để chuyển sang chương trình học hiện hành mà không gặp vấn đề gì. Vấn đề này, Bộ đã có chỉ đạo hết sức rõ ràng”, ông Hữu nói thêm.

  • 64x64
    Luật hóa lương giáo viên cao nhất khó khả thi

    Lương giáo viên là vấn đề đã được nhắc đi nhắc lại nhiều năm nay. Điệp khúc lương giáo viên không đủ sống, lương giáo viên thấp… được phân tích mổ xẻ rất nhiều. 

    Chính vì vậy, khi nội dung “lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp” được Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa vào dự thảo lần 2 của Luật Giáo dục sửa đổi đã nhận được quan tâm của dư luận với nhiều ý kiến trái chiều.

    Theo Bộ Giáo dục và Đào tạo, hiện nay nhìn chung lương của nhà giáo còn thấp, đặc biệt là giáo viên ở bậc giáo dục mầm non, phổ thông.

    Vì vậy, cần phải có cơ chế, chính sách tháo gỡ vấn đề này và cần thể chế hóa quan điểm của Đảng trong Nghị quyết số 29-NQ/TW (lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp) vào Luật Giáo dục.

    Tuy nhiên, khi nội dung này được đưa ra, nhiều ý kiến ủng hộ phải cấp bách tăng lương cho giáo viên, nhưng tăng lương giáo viên ở mức cao nhất trong khối hành chính sự nghiệp thì có khả thi không, khi mà ngân sách nhà nước luôn gặp khó khăn, còn tình hình nợ công thì vẫn gia tăng với nhiều lo lắng như hiện tại?

    Chia sẻ với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, thầy Nguyễn Xuân Khang – Hiệu trưởng trường Marie Curie (Hà Nội) có những phân tích cụ thể, nếu “lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp” thì đây là điều rất tự hào và sung sướng đối với đội ngũ nhà giáo. 

    Từ đó, thầy Khang chỉ rõ cách tính lương của nhà nước đối cán bộ công nhân viên chức hành chính sự nghiệp cụ thể như sau: 

    Lương = mức lương cơ sở x hệ số


    Trong đó: 

    Mức lương cơ sở hiện tại là: 1.300.000 đồng/ tháng. 

    Mức lương cơ sở sắp tới (áp dụng từ 1/7/2018) là: 1.390.000 đồng/tháng. 

    Còn, hệ số lương hiện nay được chia làm 5 loại: 

    Loại A3: 6,2 – 8,0 (đây là hệ cao nhất)

    Loại A2: 4,0 – 6,38. 

    Loại A1: 2,34 – 4,98. 

    Loại A0: 2,10 – 4,89.

    Loại B: 1,86- 4,06. 

    Theo thầy Nguyễn Xuân Khang – Hiệu trưởng trường Marie Curie (Hà Nội), nếu “lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp” thì đây là điều rất tự hào và sung sướng đối với đội ngũ nhà giáo (Ảnh: Thùy Linh)

    Nhìn vào con số này, thầy Khang tính toán, với mức lương cơ sở hiện nay đang là 1.300.000 đồng/ tháng và hệ số lương cụ thể như trên thì lương nhà giáo sẽ dao động từ 2.418.000 – 10.400.000 đồng/ tháng. 

    Kể từ 1/7/2018 áp dụng mức lương cơ sở mới (1.390.000 đồng/ tháng) thì lương nhà giáo sẽ dao động từ 2.585.000 – 11.120.000 đồng/ tháng.

    Trong khi đó, theo kế hoạch, tháng 5/2018, dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi sẽ được trình Quốc hội và thông qua vào kỳ họp Quốc hội tháng 11/2018. 

    Có nghĩa là, nếu Quốc hội thông qua dự thảo này vào tháng 11/2018 thì phải đến ngày 1/1/2019 mức lương mới của nhà giáo được áp dụng.

    Khi đó, “lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp” tức là hệ số lương nhà giáo đạt ở mức 6,2- 8,0 (loại A3). 

    Lương đủ sống, giáo viên mới toàn tâm, toàn ý dạy học được

    Theo tính toán sơ bộ, nếu áp dụng mức lương cơ sở sắp tới (1.390.000 đồng/ tháng) thì lương nhà giáo kể từ 1/1/2019 sẽ là 8.618.000 – 11.120.000 đồng/ tháng.

    So sánh cho thấy, mức lương thấp nhất này cao gấp 3,3 lần so với mức lương tối thiểu khi áp dụng mức lương cơ sở mới (kể từ ngày 1/7/2018).

    Phân tích đến đây, thầy Khang chia sẻ, không biết khi đó nhà giáo sẽ như thế nào?

    “Tôi nghĩ rằng, nhà giáo sẽ tự hào vì mức lương được xếp cao nhất, nhà giáo cũng sẽ sung sướng vì mức lương tối thiểu được tăng hơn 3 lần so với khi áp dụng mức lương cơ sở sắp tới thế nhưng giáo viên có đủ sống hay không thì lại là câu chuyện khác”, thầy Khang tâm sự. 

    Gần đây mỗi khi đến dịp Ngày nhà giáo Việt Nam, nhiều nhà giáo lão thành đặt câu hỏi rằng: Làm sao để giáo viên đứng lớp không bị phân tâm về cơm, áo, gạo tiền? 

    Do đó, khi đồng lương có tăng lên thì giáo viên ở vùng sâu, vùng xa thì có thể đủ sống nhưng những giáo viên công tác ở hai thành phố lớn (Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh) thì không đủ chi tiêu, vẫn bị phân tâm.
     
    Lúc này, thầy Khang đặt giả thiết: “Với mức lương hiện tại có thể giáo viên chỉ tiêu 10 ngày đầu tháng là hết lương, khi tăng lên mức cao nhất thì sẽ chi tiêu được 20 ngày trong tháng.

    Vậy còn 10 ngày nữa, giáo viên và gia đình họ sẽ sống thế nào? 

    Lương giáo viên cao nhất đang xấp xỉ 11 triệu đồng/tháng

    Đó còn chưa kể, nếu lương tăng mà giá cả thị trường cũng tăng thì “hòa cả làng””. 

    Ngoài ra, giả sử Dự thảo này của Bộ Giáo dục và Đào tạo có được Chính phủ, Quốc hội thông qua thì việc thực hiện sẽ gặp nhiều khó khăn.

    Bởi lẽ hệ số lương cao nhất nằm trong khoảng 6,2 – 8,0 trong khi phổ lao động của nhà giáo lại vô cùng đa dạng từ bậc mầm non, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, giảng viên, thạc sĩ, tiến sĩ, phó giáo sư, giáo sư. 

    Vậy chúng ta sẽ chia, xếp lương thế nào khi bậc lương chỉ chệnh nhau 1,8 mà lao động khác nhau về năng lực, phẩm chất, thâm niên, bằng cấp....?

    Có khi nào lương của cô giáo mầm non và một vị giáo sư chỉ chênh lệch nhau 3 triệu đồng?

    Trong khi nhiều cán bộ công chức, viên chức đang kêu than rằng khoảng cách giữa các bậc lương hiện nay quá hẹp, không khuyến khích được người lao động. Do đó, đây là một cái khó của ngành giáo dục.

    Hơn nữa, nếu Bộ Giáo dục và Đào tạo mong muốn “lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp” tức là giáo dục là lĩnh vực được ưu tiên.

    Vậy thử hỏi, còn ngành nào cũng xứng đáng được ưu đãi như ngành giáo dục nữa không?

    Lúc này ông Khang nêu thực tế, giả sử bác sĩ cầm dao mổ mà cũng bị phân tâm bởi đồng lương thì thật đáng lo ngại. Rồi đến chú bộ đội, anh công an ôm súng bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn an ninh xã hội cũng bị phân tâm bởi đồng lương thì rất nguy hiểm. 

    Do đó, muốn có người bác sĩ tận tâm chữa bệnh, muốn có người một lòng bảo vệ an ninh quốc phòng thì họ cũng xứng đáng được ưu đãi, ưu tiên giống như ngành giáo dục. 

    Trong khi giáo dục, y tế, an ninh quốc phòng là 3 lực lượng chiếm tuyệt đại đa số người hưởng lương ngân sách nhà nước. 

    Vậy nếu cùng lúc tăng mức lương cho cả 3 lực lượng thì rất khó thực hiện vì chúng ta không đủ nguồn tài chính.

    Từ những phân tích này, thầy Khang cho rằng, nội dung chính sách tiền lương trong dự thảo của Luật Giáo dục sửa đổi mà Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa đưa ra rất khó khả thi.  

  • 64x64
    8 học sinh trường Giảng Võ đoạt giải “Thử thách cho Các nhà Toán học Tương lai”
    Cả 8 học sinh Trường Trung học Cơ sở Giảng Võ (Ba Đình, Hà Nội) đều đoạt giải tại cuộc thi “Thử thách cho Các nhà Toán học Tương lai” 2017 tổ chức tại Malaysia.

    Đoàn Việt Nam có 48 học sinh tham gia, đủ các lứa tuổi: Lớp 3-4, lớp 5-6, lớp 7-8 đến từ các quận Hoàn Kiếm, Ba Đình, Nam Từ Liêm.

    Về giải cá nhân, Đoàn Việt Nam giành 38 huy chương gồm: 3 Huy chương Vàng, 11 Huy chương Bạc, 24 Huy chương Đồng và 10 giải khuyến khích.

    Trong đó, Trường Trung học Cơ sở Giảng Võ (Ba Đình, Hà Nội) có 8 học sinh tham dự đều đoạt huy chương: 1 Huy chương Vàng (Phan Tùng Dương - Lớp 8A5, cũng là học sinh đạt điểm cao nhất khối 7-8 tại cuộc thi); 1 Huy chương Bạc (Nguyễn Xuân Bách – Lớp 6A1); 6 Huy chương Đồng (Nguyễn Minh Triết; Dương Đăng Minh Quân; Trần Minh Tú – Lớp 8A5; Trần Đúc Anh; Lý Hán Minh Quang; Nguyễn Thiên Lương – Lớp 6A1).

    Thầy Đoàn Công Thạo - HIệu trưởng Trường Trung học Cơ sở Giảng Võ cũng ban giám hiệu đón các em học sinh tại sân bay Nội Bài vào chiều 11/12.

    Thử thách cho Các nhà toán học Tương lai (CFM) năm 2017 bao gồm ba nội dung: Nội dung Tiểu học Trung cấp, Nội dung Tiểu học Cao cấp và Nội dung Trung học Cơ sở.

    Mục tiêu chung của CFM là làm cho việc học toán trở nên thú vị và có tính thử thách hơn cho học sinh và tạo ra một cơ hội để thúc đẩy sự hiểu biết về sự đa dạng văn hoá của các quốc gia trên thế giới, nhằm mục đích:

    Tạo cơ hội trao đổi thông tin, ý tưởng và thực tiễn mới nhất trong giáo dục toán học trên toàn thế giới;

    Nuôi dưỡng khả năng toán học tự nhiên của học sinh, thăm dò và khám phá thông qua thi đấu;

    Thúc đẩy sự phát triển và cải tiến chương trình giảng dạy toán học của các quốc gia khác nhau; và

    Tăng cường tình hữu nghị giữa học sinh, huấn luyện viên, và ban lãnh đạocủa các nước tham gia.

  • 64x64
    Giáo dục khai phóng sẽ buộc các trường đại học cải tiến chương trình đào tạo

    LTS: Nếu trong kỳ 1 của chủ đề “giáo dục khai phóng” gửi tới Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Giáo sư Lâm Quang Thiệp – nguyên Vụ trưởng vụ giáo dục đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) nêu cụ thể giáo dục khai phóng trong giáo dục đại học các nước trên thế giới để độc giả hiểu rõ về nguồn gốc của vấn đề này. 

    Thì trong kỳ 2 của chủ đề này, tác giả có đánh giá cụ thể về Giáo dục khai phóng trong quá trình đổi mới giáo dục đại học và phương hướng phát triển của nó tại nước ta.

    Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

    Giáo dục khai phóng trong quá trình đổi mới giáo dục đại học nước ta

    Chương trình đào tạo liền một mạch theo chuyên ngành hẹp như mô hình Liên Xô trước đây chỉ thích hợp với nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, người sinh viên ra trường được sắp xếp chỗ làm việc theo “kế hoạch”, không phải lo tìm việc trong thị trường lao động. 

    Khi chuyển sang nền kinh tế thị trường, mô hình chương trình đào tạo phải thay đổi.

    Trong kinh tế thị trường, để dễ tìm việc, người có bằng cử nhân phải được đào tạo theo diện rộng, sau khi có chỗ làm việc và có định hướng chuyên môn họ có thể quay lại trường để học chuyên sâu hơn.  

    Với quan niệm đó, chương trình cử nhân ở nước ta từ thời đổi mới đã được thay đổi, được quy định gồm có hai phần: phần giáo dục đại cương (general education) và phần giáo dục chuyên nghiệp (professional education). 

    Việc thiết kế chương trình cử nhân có hai phần như trên ở nước ta, ngoài việc nhằm mục đích phù hợp với kinh tế thị trường, cũng phần nào chịu ảnh hưởng của mô hình giáo dục đại học Hoa Kỳ [A. Levin, 1985].  

    Phần giáo dục đại cương đảm bảo cho người tốt nghiệp đại học có tầm nhìn, có phương pháp tư duy, có tình cảm nhân văn. 

    Theo giáo sư Lâm Quang Thiệp: "Giáo dục khai phóng sẽ thôi thúc trường đại học cải tiến chương trình đào tạo" (Ảnh: Thùy Linh)

    Nói cách khác, bậc đại học không chỉ đào tạo con người như một công cụ, mà còn giáo dục con người như một mục đích, đó là con người nhân văn. 

    Mặt khác, đào tạo đại học không nên quan niệm chỉ là đào tạo nghề, dù là một nghề cao cấp. Như vậy từ khi đổi mới giáo dục đại học, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã chủ trương đưa giáo dục khai phóng vào chương trình cử nhân. 

    Ý tưởng về cấu trúc chương trình giáo dục đại học gồm hai thành phần như trên biểu hiện rõ nhất ở Quyết định 2677/GD-ĐT năm 1993, quy định thời lượng cho phần giáo dục đại cương bao gồm khoảng 0,4 khối lượng chương trình cử nhân (90/210 đơn vị học trình). [Hiệp hội .., 2017; Lâm Quang Thiệp, 2017].

    Đồng thời với việc đổi mới chương trình đào tạo bậc cử nhân như trên, Bộ Giáo dục và Đào tạo còn chủ trương phân chia chương trình đào tạo cử nhân thành hai giai đoạn, giai đoạn 1 cung cung cấp  phần giáo dục đại cương, giai đoạn 2 cung cấp phần giáo dục chuyên nghiệp.  

    Mục tiêu chính của việc phân chia hai giai đoạn là: 

    Bức tranh về giáo dục khai phóng dưới góc nhìn của Giáo sư Lâm Quang Thiệp

    1) Hợp lý hóa và nâng cao chất lượng đào tạo phần giáo dục đại cương ở các đại học đa lĩnh vực (tổ chức một trường Đại học đại cương chung để mọi sinh viên học giai đoạn đầu);

    2) Tạo điều kiện để sinh viên có thể học chuyển tiếp sau giai đoạn 1 trong hệ thống giáo dục đại học, đặc biệt là giữa các trường cao đẳng cộng đồng và các trường đại học khác. Mô hình đào tạo nhiều giai đoạn đã được nhiều nước thực hiện: Pháp, Nhật, Mỹ…

    Chẳng hạn, ở Pháp, sau giai đoạn đầu sinh viên được cấp bằng Đại học đại cương DEUG (diplôme d’ études universitaires générales - DEUG).  

    Ở Mỹ, trong từng trường đại học không có phân chia 2 giai đoạn vì hệ thống tín chỉ được áp dụng, nhưng trong cả hệ thống giáo dục đại học có khoảng 1700 trường cao đẳng cộng đồng đào tạo chương trình đại học 2 năm cấp bằng American Asociate Degree, tạo cơ hội để mọi sinh viên có bằng đó có thể học hai năm giáo dục chuyên nghiệp ở các trường đại học có chương trình cử nhân.  

    Khi hướng dẫn các trường đại học xây dựng chương trình đào tạo có thành phần giáo dục đại cương, Bộ Giáo dục và Đào tạo thường bị phản ứng từ những người đã quen xây dựng chương trình theo kiểu Liên Xô. 

    Việc đưa phần giáo dục đại cương vào chương trình đào tạo, chẳng hạn một số môn khoa học xã hội – nhân văn vào các ngành khoa học tự nhiên - kỹ thuật; cũng như một số môn khoa học – công nghệ  vào các ngành khoa học xã hội, thường rất khó khăn. 

    Môn Tiếng Việt thực hành được dự kiến đưa vào phần giáo dục đại cương cũng không thành công, tuy năng lực viết và nói đúng tiếng Việt của sinh viên tốt nghiệp ở nước ta rất kém. Dễ chấp nhận nhất là môn Văn hóa Việt Nam và môn Tin học. 

    Khi áp dụng quy trình đào tạo hai giai đoạn, vì một số trường đại học tổ chức thi chuyển giai đoạn quá căng thẳng gây nhiều phản ứng trong xã hội nên Chính phủ đã ra văn bản quy định “bỏ kỳ thi chuyển giai đoạn như một kỳ thi quốc gia” và bỏ mô hình trường đại học đại cương trong các đại học đa lĩnh vực. 

    Đây là một điều đáng tiếc cho một chủ trương đúng trong quá trình đổi mới giáo dục đại học. (*)

    Tuy chủ trương xây dựng phần giáo dục đại cương và quy trình hai giai đoạn trong chương trình cử nhân gặp nhiều trở ngại do có sự khác nhau về nhận thức, nhưng ở một số bộ phận nó đã bắt đầu phát huy tác dụng. 

    Rõ nhất là đối với các trường quân đội: vào thập niên 1990 hai Đại học mở đã đào tạo một vài khóa giáo dục đại cương cho các trường quân đội, giúp đảm bảo chất lượng đào tạo giai đoạn 1 và tạo điều kiện giúp các trường quân đội đại học hóa trong các thời kỳ sau. 

    Ngoài ra, từ một số trường cao đẳng và đại học ở Thanh Hóa cũng đã tổ chức được việc chuyển tiếp liên thông với Đại học Quốc gia Hà Nội nhờ chương trình giáo dục đại cương.

    Như vậy, trong giai đoạn đầu đổi mới giáo dục đại học nước ta, phần giáo dục đại cương theo tinh thần giáo dục khai phóng đã được đưa vào chương trình cử nhân. 

    Dù dịch sang tiếng Việt là giáo dục đại cương, giáo dục tổng quát (general education) hoặc giáo dục khai phóng (liberal education hoặc liberal arts education) thì nội dung cũng như nhau.

    Đó là giáo dục “giúp sinh viên phát triển ý thức về trách nhiệm xã hội cũng như các kỹ năng thực tiễn và tri thức mạnh mẽ như giao tiếp, phân tích và giải quyết vấn đề, cũng như thể hiện một năng lực áp dụng kiến thức và kỹ năng vào đời sống thực tế”. 

    Thế nào là "giáo dục đại học khai phóng"?

    Những trở ngại trong quá trình đổi mới là không tránh khỏi, nhưng dù sao một dấu mốc về giáo dục khai phóng đã được ghi nhận.

    Tuy nhiên, sau đó đã diễn ra sự dằng co giữa giáo dục khai phóng và đào tạo nghề theo diện hẹp trong nhiều trường đại học, và có thể nói tinh thần giáo dục khai phóng chưa được khẳng định một cách vững chắc. 

    Vào những năm đầu thế kỷ 21, nhu cầu về những “kỹ năng mềm” đối với sinh viên tốt nghiệp đã nổi lên, và nhiều trường đại học đã đưa vào chương trình chính khóa cũng như ngoại khóa một số nội dung về giáo dục khai phóng. 

    Phương hướng phát triển Giáo dục khai phóng ở nước ta

    Việc Đại học Fulbright – Việt Nam và Đại học Việt - Nhật, hai đại học quốc tế hàng đầu ở nước ta tuyên bố sẽ áp dụng mô hình giáo dục khai phóng khi đào tạo đại học là một tín hiệu quan trọng. Tín hiệu đó thôi thúc các trường đại học nước ta đưa ra những biện pháp mạnh mẽ hơn để cải tiến chương trình đào tạo. 

    Để triển khai giáo dục khai phóng ở bậc đại học cần lưu ý đến tất cả các thành phần của việc phát triển chương trình đào tạo: mục tiêu, nội dung, phương pháp và đánh giá. 

    Chúng ta học được gì từ Đại học Fulbright Việt Nam?

    Trong định nghĩa giáo dục khai phóng ở phần đầu bài viết đã nêu mục tiêu là “tạo năng lực và chuẩn bị cho từng cá thểngười học ứng phó với sự phức tạp, đa dạng và thay đổi”, và nội dung là “cung cấp cho người học một nền kiến thức bao quát về thế giới rộng lớn (khoa học, văn hóa và xã hội).

    Đồng thời đi sâu nghiên cứu một lĩnh vực xác định; giúp người học phát triển ý thức về trách nhiệm xã hội cũng như tri thức khả dụng mạnh mẽ và các kỹ năng thực tiễn như giao tiếp, phân tích và giải quyết vấn đề, cũng như thể hiện một năng lực áp dụng kiến thức và kỹ năng vào đời sống thực tế”. 

    Muốn thực hiện được nội dung vừa nêu để đạt được mục tiêu đề ra, một vấn đề rất quan trọng – nếu không nói là quan trọng nhất trong tình hình cụ thể của giáo dục đại học nước ta, là đổi mới phương pháp học, phương pháp dạy, phương pháp đánh giá. 

    Rõ ràng phương pháp truyền thụ một chiều không thể chuyển tải được nội dung để đạt mục tiêu của giáo dục khai phóng.

    Phải đổi mới phương pháp học và dạy ở đại học theo phương châm 3C: chú trọng dạy Cách học, phát huy tính Chủ động của người học và tận dụng Công nghệ thông tin và truyền thông mới trong việc học và dạy [Lâm Quang Thiệp, 2005].

    Phương pháp đánh giá phải toàn diện, cần chú ý cả đánh giá trong tiến trình lẫn đánh giá tổng kết với các công nghệ hiện đại.

    Chúng ta có thể tin rằng khi xã hội biến đổi nhanh chóng theo hướng công nghệ số cùng với toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, thì tinh thần giáo dục khai phóng sẽ càng được khẳng định trong chương trình giáo dục đại học nước ta, và xu hướng đó sẽ đưa giáo dục đại học đạt nhiều thành tựu mới.

    Tài liệu trích dẫn: 

    1.      Association of American Colleges & Universities (AAC&U), 2017.What Is a 21st Century Liberal Education?https://www.aacu.org/leap/what-is-a-liberal-education

    2.      Patti McGill Peterson, 2011.Liberal Education in the Global Perspective
    International Higher Education, No. 62, 2011.

    3.      Philip G. Altbach, 2016. The Many Traditions of Liberal Arts—and Their Global Relevance. International Higher Education, No. 84, 2016.

    4.      Arthur Levine, 1985. Handbook on Undergraduate Curriculum,San Francisco: Jossey Bass, 1985.

    5.      Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng Việt Nam, 2017.Một số tư liệu về đổi mới giáo dục đại học Việt Nam, giai đoạn 1987-1997, NXB Giáo dục.

    6.      Lâm Quang Thiệp, 2017. Nghiệp vụ sư phạm đại học.Chương 2: Quy trình và chương trình đào tạo đại học. NXB Giáo dục Việt Nam, 2017.

    7.      Furuta Motoo, 2017. Tại sao trường Đại học Việt - Nhậtcoi trọng Giáo dục Khai phóng?, Hội thảo “Giáo dục khai phóng, hướng đi mới cho giáo dục Việt Nam’, Hà Nội. 16/11/2017

    8.      Lâm Quang Thiệp,2005.Về mục tiêu, nội dung, phương pháp dạy và học ở đại học trong thời kỳ mới. "Tạp chí Giáo dục", số 120, 6/2005.

Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.878.029

Email: truongtc.vhntls@gmail.com

Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn