• 64x64
    Bộ trưởng Nhạ thăm thầy trò vùng lũ Mù Cang Chải

    Ngày 18/8, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã đến thăm, động viên thầy và trò vùng lũ Mù Cang Chải (tỉnh Yên Bái). Bộ trưởng mong rằng, thầy và trò vùng lũ sẽ sớm vượt qua khó khăn, bước vào năm học mới với nhiều niềm vui.

    Để học sinh được đến trường trong niềm vui

    Cơn lũ lịch sử xảy ra rạng sáng ngày 3/8/2017 đã gây thiệt hại nặng nề về người và của cho huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái với tổng thiệt hại ước tính trên 546 tỷ đồng. Trong đó, ngành giáo dục là một trong những ngành chịu tổn thất nặng nề nhất.

    Các cơ sở giáo dục mầm non, tiểu học, Trung học cơ sở, Trung học phổ thông của huyện Mù Cang Chải đều chịu thiệt hại về phòng học, phòng bán trú, nhà bếp, sân vườn, kè, tường rào, gần 500 bộ bàn ghế, hàng trăm bộ máy tính, giường tầng, phản ngủ của học sinh, sách giáo khoa, ti vi, bảng viết, loa đài, thiết bị đồ dùng học tập của học sinh đã bị lũ cuốn trôi. 

    Đặc biệt, điểm trường Tà Ghềnh đã bị lũ phá hủy hoàn toàn.

    Trường Tiểu học, Trung học cơ sở Võ Thị Sáu, huyện Mù Cang Chải, Yên Bái tan hoang sau lũ

    Có 16 gia đình là cán bộ, giáo viên, nhân viên ngành giáo dục bị ảnh hưởng trực tiếp từ trận lũ với tổng ước tính thiệt hại trên 2 tỷ đồng. 

    Có 64 gia đình học sinh bị ảnh hưởng bởi bão lũ, tổng thiệt hại ước tính trên 900 triệu đồng.

    Tới thăm các điểm trường chịu thiệt hại nặng nề nhất sau đợt mưa lũ là Trường Trung học phổ thông Mù Cang Chải, Trường Mầm non Hoa Lan, Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Võ Thị Sáu.

    Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã chia sẻ những khó khăn, mất mát mà thầy và trò nơi đây đã phải trải qua, đồng thời cũng ghi nhận và đánh giá cao tinh thần vượt khó, nhanh chóng khắc phục hậu quả mưa lũ, chuẩn bị kế hoạch học tập cũng như việc động viên học sinh đi học để kịp cho ngày tựu trường 21/8 sắp tới. 

    Theo Bộ trưởng, vấn đề mà ngành giáo dục tỉnh Yên Bái và huyện Mù Cang Chải cần quan tâm hiện nay là ổn định tinh thần cho giáo viên, học sinh, làm tốt công tác huy động học sinh các cấp đến trường, đảm bảo không có học sinh nào vì khó khăn sau lũ mà phải nghỉ học.

    Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ khảo sát tại Trường Tiểu học, Trung học cơ sở Võ Thị Sáu, huyện Mù Cang Chải

    “Chúng ta cần chung tay để các em học sinh được bước vào năm học mới trong niềm vui, được sự quan tâm và đảm bảo những điều kiện tối thiểu về sách vở, đồ dùng học tập, để phụ huynh yên tâm gửi con đến trường” - Bộ trưởng chỉ đạo.

    Bộ trưởng cũng yêu cầu Sở Giáo dục và Đào tạo Yên Bái chỉ đạo bố trí lịch học linh hoạt, đảm bảo chương trình, chất lượng, quan tâm thường xuyên, sát sao tới hoạt động dạy và học của các trường chịu ảnh hưởng bởi mưa lũ.

    Sắp xếp trường lớp cần tính đến các điều kiện cơ bản

    Làm việc với lãnh đạo tỉnh Yên Bái, Bộ trưởng cho rằng, thời gian qua tỉnh Yên Bái đã có nhiều cố gắng trong việc thực hiện chủ trương quy hoạch trường lớp, dồn dịch các điểm trường lẻ nhằm khắc phục tình trạng phân tán, tạo thuận lợi cho quản lý và đầu tư. 

    Tuy nhiên, Bộ trưởng lưu ý, khi thực hiện sắp xếp phải tính đến các điều kiện cơ bản như nước sạch, vệ sinh, chỗ ăn, chỗ ở cho học sinh bán trú, nội trú. Việc sắp xếp lại các điểm trường cần tính đến khoảng cách địa lý phù hợp hơn, chú ý trẻ nhỏ cần được gần bố mẹ để tiện chăm sóc…

    Thay mặt cán bộ, giáo viên và nhân viên ngành Giáo dục cả nước, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ trao tặng cho ngành giáo dục Yên Bái số tiền 1,2 tỷ đồng

    Cũng theo Bộ trưởng, dù đã có cố gắng trong thực hiện kiên cố hóa trường lớp song đến nay Yên Bái vẫn là một trong những “điểm trũng” khó khăn về cơ sở vật chất. Vì vậy, thời gian tới, tỉnh cần tập trung đầu tư cho nhiệm vụ này, trong đó lưu ý tới các địa phương vùng khó khăn, vùng ảnh hưởng của mưa lũ.

    Với trách nhiệm của mình, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng sẽ cân đối các nguồn lực tài chính, hỗ trợ trường học vùng bão lũ, huyện 30a của Yên Bái cũng như các huyện khó khăn khác trên cả nước về cơ sở vật chất, trường lớp học.

    Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ với học sinh Trường  Phổ thông dân tộc bán trú – Trung học cơ sở Cao Phạ

    Nhân chuyến công tác này, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã thay mặt cán bộ, giáo viên và nhân viên ngành Giáo dục cả nước trao tặng cho ngành giáo dục Yên Bái số tiền 1,2 tỷ đồng cùng một số phòng học và phòng bộ môn, tặng các em học sinh Mù Cang Chải 3.000 cuốn vở, 300 bộ sách giáo khoa, 6 suất quà cho 6 gia đình có học sinh bị thiệt mạng do đợt lũ lụt vừa qua.

    Cũng tại huyện Mù Cang Chải, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã tới thăm, kiểm tra công tác chuẩn bị năm học mới tại Trường Phổ thông dân tộc bán trú – Trung học cơ sở Cao Phạ.

    Đây là trường không chịu tổn thất nặng trong đợt mưa lũ vừa qua song là nơi sẽ đón một số học sinh từ các trường thiệt hại về học tạm trong năm học mới này. 

    Tại đây, Bộ trưởng đã tới thăm từng lớp học, động viên, chia sẻ niềm vui đầu năm học mới với thầy và trò nhà trường. 

    Trước tình hình mưa lũ gây thiệt hại nặng nề về cơ sở vật chất của các trường phổ thông trên địa bàn huyện Mù Cang Chải, ông Đỗ Đức Duy - Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Yên Bái đã đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo xem xét lùi thời điểm triển khai thực hiện chương trình sách giáo khoa giáo dục phổ thông mới để tỉnh có thời gian chuẩn bị tốt nhất các điều kiện về cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên đáp ứng yêu cầu thực hiện.

  • 64x64
    Chiếc áo cũ của người thầy và ước mơ nơi vùng biên viễn

    Bản Troi, xã Thượng Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình) là một bản làng nằm heo hút giữa đại ngàn Trường Sơn, sát cạnh mốc biên giới Việt - Lào.

    Cũng như bao bản làng khác ở xã miền núi này, những người thầy lên đây cắm bản dạy chữ cho học sinh phải trải qua bao vất vả, khổ cực.

    Những đứa trẻ ở bản Troi, xã Thượng Trạch (Ảnh: Thủy Phan)

    Dạy chữ cho những học sinh ở đây, nhiều giáo viên cắm bản luôn coi việc học,  việc ăn mặc… của các em như là việc của mình.

    Từ việc dạy chữ đến quần áo, sách vở… nhiều giáo viên luôn chăm chút cho học sinh từng chút một. Bên cạnh đó, việc tạo mối quan hệ với phụ huynh là rất quan trọng để đảm bảo học sinh đến lớp chuyên cần.

    “Công tác dân vận đầu năm rất quan trọng. Khi chuẩn bị bước vào năm học mới, chúng tôi phải tạo được mối quan hệ tốt với phụ huynh các học sinh. Vì nhiều khi đến ngày đi học rồi, có học sinh vẫn đi vào sâu trong núi thì giáo viên chúng tôi không biết đâu mà tìm.

    Lúc này chỉ có nhờ phụ huynh vì chỉ họ mới biết chỗ để đi gọi con về. Vì vậy, tôi thấy việc tạo được mối quan hệ tốt với các phụ huynh là một phần rất quan trọng”, thầy Đỗ Hồng Thái, một giáo viên dạy ở bản Troi cho biết.

    Các giáo viên luôn hy vọng, thế hệ các em học sinh mà các thầy chăm bẵm sẽ làm thay đổi vùng đất này vào một ngày không xa. (Ảnh: Thủy Phan)

    Không chỉ việc học, mà cả quần áo, cặp sách… của học sinh cũng được các giáo viên quan tâm.

    Nhìn những em học sinh của mình đến lớp với bộ quần áo rách rưới, đôi chân trần đen nhẻm lấm đầy bùn đất khiến các thầy không khỏi suy nghĩ.

    Vì vậy, khi về xuôi, nhiều thầy lại gom quần áo cũ, sách vở… từ người thân, hàng xóm hoặc từ nhiều nhà hảo tâm để đưa lên cho các em.

    Không chỉ việc học, mà nhiều người thầy còn coi chuyện ăn mặc... của học sinh cũng là một phần trách nhiệm của mình. (Ảnh: Thủy Phan)

    Thầy Nguyễn Sỹ Hà, giáo viên ở điểm trường bản Troi cho biết: “Các em học sinh ở đây thiếu thốn nhiều lắm. Thương nhất là vào mùa đông, trời lạnh cắt da, cắt thịt nhưng các em vẫn với một tấm áo mỏng manh trong người. Vì vậy, khi về xuôi chúng tôi vẫn hay đi gom quần áo lên đây cho các em.

    Chủ yếu quần áo cũ còn lành lặn của người thân, hàng xóm… Cũng có nhiều lần xin được quần áo mới, chiếc cặp sách mới lên cho các em”.

    Điểm trường bản Troi có 18 học sinh từ lớp 1 đến lớp 5, được chia làm 2 lớp ghép do 3 thầy giáo phụ trách.

    Lớp học ở bản Troi. (Ảnh: Thủy Phan)

    Em Đinh Ngáy (học sinh lớp 5) chia sẻ: “Em thích được đi học. Các thầy giáo nói học để sau này làm người tốt, làm nhiều việc có ích cho xã hội. Đến lớp em còn có quần áo mới, sách vở mới. Em thấy rất vui!”.

    Dù ở phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn, vất vả, nhưng những người thầy suốt bao nhiêu năm cắm bản nơi vùng rẻo cao vẫn luôn cố gắng, nỗ lực với hy vọng một ngày không xa, thế hệ các em học sinh mà các thầy chăm bẵm sẽ làm thay đổi vùng đất này.

  • 64x64
    Tích hợp thì tích hợp

    LTS: Quý vị và các bạn đang theo dõi bài viết của thầy giáo Nguyễn Văn Lự, một nhà giáo dạy trung học phổ thông ở Vĩnh Phúc.

    Trên quan điểm của người đứng lớp, thầy Lự đặt vấn đề về dạy tích hợp và các vấn đề cần lưu ý.

    Tòa soạn trân trọng giới thiệu ý kiến này.

    Dạy học theo phương pháp tích hợp liên môn đã và đang được các giáo viên thực hiện rộng rãi.

    Mục đích và tác dụng của cách dạy và học này không là điều mới mẻ đối với Việt Nam.

    Có thể vì hiểu chưa đầy đủ về dạy học tích hợp nên một số thầy cô giáo còn hoài nghi “muốn tích hợp thì tích hợp”.

    Vấn đề dạy tích hợp đã và đang đặt ra nhiều câu hỏi cần được giải đáp (Ảnh: Báo Nhân Dân)

    Kiến thức liên môn 

    Mọi thứ vật chất và tinh thần liên quan mật thiết, hữu cơ với nhau nhưng không dễ dàng hiểu được.

    Mấy chục khóa học sinh chúng ta rơi vào vòng xoáy của trường chuyên lớp chọn, vòng xoáy của học lệch và cơn bão thành tích ảo cuốn họ đi. 

    Thành thử, không ít người chỉ giỏi và sâu về một hoặc vài lĩnh vực mà không hề hoặc không cần, thậm chí không thèm tìm hiểu và nhìn nhận về những lĩnh vực liên quan. Sự lệch đó ngấm dần vào suy nghĩ và tâm hồn người Việt, hình thành kiểu người chuyên môn hóa. 

    Nhận thức và hành động của kiểu người giỏi, thành thạo một ngành nghề nhưng lại không biết gì về những thứ khác đã và đang rung lên cảnh báo về tương lai người Việt.

    Hiện tượng cử nhân không viết đúng câu và chính tả, không biết tính nhẩm hay không biết tại sao lũ lụt khủng khiếp vừa qua ở Tây Bắc là do đâu…

    Thầy cô môn tự nhiên làm đề thi sai về diễn đạt, dùng từ…; thầy cô môn xã hội không giải được bài toán cho con bậc tiểu học…

    Và không phải thầy cô nào cũng giải thích cho con mình hay trò mình hàng trăm câu hỏi rất đời thường: “sao con lại giống bố hoặc mẹ nhiều hơn?”, “vì sao em không muốn học văn, học toán”, “vì sao nghề sư phạm lại bị tuyển sinh thấp điểm thế?”…

    Những tri thức tổng hợp, gọi cách khác là tích hợp liên môn, được học ở trường phổ thông có thể giúp mỗi người hiểu được nhiều vấn đề cơ bản của cuộc sống và khoa học trong những mức độ khác nhau.

    Liên quan mật thiết và tác động tương hỗ của vạn vật tồn tại khách quan tất yếu. 

    Không chỉ thầy cô, học trò mà mỗi người cần nhận thức và hiểu vấn đề theo cách liên hệ đa chiều, đa lĩnh vực và dùng nó để suy đoán, giải thích, phân tích, đánh giá theo hướng tích hợp nhiều lĩnh vực tri thức.

    Nếu bạn không để tâm đến tư duy hình học, hình học không gian thì rất khó để bạn hiểu cấu trúc của gen, cấu trúc xương động vật hay kiến trúc xây dựng; bạn sẽ khó tưởng tượng ra một hình ảnh về sự vật, hoặc một hình tượng thơ được gợi ra nhờ câu chữ; bạn sẽ không thể hiểu phát triển kinh tế bền vững vì sao lại liên quan đến số phận con người; bạn uống ly nước trên đỉnh Phanxipăng mà chưa hiểu sao nó lại khác nhiều so với ở Hà Nội mà không phải vì giá cả; bạn không thể giúp con với câu hỏi trẻ thơ ba tuổi; bạn chưa hiểu rõ vì sao cả thế giới mấy ngày qua lại hướng về tên lửa Triều Tiên…

    Chỉ khi tích lũy được kiến thức liên môn tích hợp, bạn mới hiểu nhiều vấn đề và dần mở rộng khám phá thế giới tâm hồn và vũ trụ.

    Khi chưa đến tuổi “tri thiên mệnh - biết được nhiều thứ”, chắc chắn con người cần học hỏi, tìm hiểu càng nhiều thứ càng tốt. 

    Đã đến lúc giáo dục Việt Nam cần thay đổi phương pháp giảng dạy và học tập theo hướng tích hợp nhằm tạo ra sản phẩm con người có thể hiểu được việc làm, suy nghĩ của mình đều ít nhiều ảnh hưởng đến người khác, việc khác; có thể lý giải được nhiều nhất về con người và vũ trụ; có thể sống thuận lẽ tự nhiên và hạnh phúc hơn.

    Dạy học tích hợp 

    Quan điểm dạy tích hợp của Chương trình mới là “Tích hợp cao ở các lớp dưới, phân hóa dần ở các lớp trên” là quan điểm đúng, phù hợp xu thế dạy học phát huy năng lực sáng tạo của người học.

    Định hướng mới của dạy học tích hợp cũng được nêu rõ là “tích hợp trong các môn, từng môn và hoạt động giáo dục”.

    Đôi điều trao đổi với Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết về chuyện 3 giáo viên dạy 1 môn

    Từ những năm thay sách (năm 2006), phương pháp dạy học tích hợp đã được triển khai và tiếp tục với những chu kỳ học hè “vận dụng kiến thức liên môn giải quyết các vấn đề thực tiễn”. 

    Như vậy, khái niệm tích hợp không còn xa lạ với thầy cô giáo. Chương trình mới đã tiếp tục và nêu rõ hơn phương pháp dạy học tích hợp ở từng cấp học và môn học, nhóm môn học và hoạt động giáo dục. 

    Không ít thầy cô đã học sư phạm hai môn kết hợp (Toán - Lý, Hóa - Sinh, Văn - Sử, Địa - Thể dục…), không ít thầy cô buộc phải dạy trái môn, dạy môn không được học ở trường sư phạm. Sự bát nháo của nhiều nơi, nhiều trường thiếu giáo viên như thế chính là nguy cơ của chất lượng ảo hàng chục năm qua. 

    Dạy tích hợp trong từng môn (nội môn học), trong nhóm môn (đa môn), liên môn và xuyên môn chính là 4 khái niệm được nêu cụ thể trong Chương trình mới.

    Các thầy cô ở cấp trung học cơ sở chủ yếu dạy những kiến thức cơ bản, nền tảng nên mức độ cũng không nhiều khó khăn như mọi người nghĩ.

    Có môn đến lớp 8 mới được học nên tích hợp môn Tự nhiên, môn Địa lý - Lịch sử hay Khoa học có thể chỉ là những tri thức sơ lược, quan trọng ban đầu.

    Lên cấp trung học phổ thông, dạy tích hợp nội môn, liên môn, xuyên môn, dạy học phân hóa sẽ phù hợp với tâm sinh lý của lứa tuổi và sự phân hóa đó giúp các trò củng cố và phát triển nhận thức tổng quát về các lĩnh vực khoa học được giới thiệu ở cấp trung học cơ sở.

    Không nên suy luận dạy tích hợp là sự gộp lại, cộng lại các môn - lĩnh vực thành môn chung theo kiểu ăn thắng cố của người Tây Bắc.

    Dạy tích hợp phải chăng là cách giúp người học tìm ra sự liên quan, liên kết, sự tác động tương hỗ của sự vật, sự việc trong một chỉnh thể? 

    Không phải thầy cô không hiểu, không biết, không thấy sự liên kết của vạn vật mà đôi khi người thầy chưa thể tìm ra sợi dây gắn các ảnh hưởng, tác động đó lại thành một suy đoán giải thích hợp lý và thuyết phục về sự vật, sự việc.

    Sự áp đặt, gượng gạo theo sách hướng dẫn hoặc chỉ đạo, sự lo sợ cùng với tư tưởng đám đông nói theo, làm theo người đi trước đã không thể gợi ra những ý tưởng dạy học thoát ly cái đã có. 

    Dạy tích hợp - nghĩa là mở rộng, giảng sâu hơn, nghĩa lý hơn nội dung bài học thành ra không có cơ hội để người thầy thực hành, vì thế cứ theo sách, và chỉ nói những gì có trong sách.

    Tâm lý sợ nhỡ ra… vô tình đã bóp chết ý tưởng dạy tích hợp trong suy nghĩ của thầy cô tự bao giờ rồi! 

    Điều tuyệt nhất là các cuộc thi của học sinh và giáo viên từ cấp trường đến toàn quốc liên tục được tổ chức mấy năm qua về tích hợp và đều tìm được những sản phẩm tốt, những gương mặt điển hình.

    Nhưng, trong số đạt giải chắc chỉ chủ nhân mới biết được sự thật họ tự làm đến đâu, còn đâu là vay mượn!

    Hình ảnh Tiết mục múa Khúc nhạc đồng quê. (Ảnh Văn Lự)

    Nỗi lòng người trong cuộc

    Khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố “một sách 3 thầy”, dạy tích hợp, học tích hợp; khi ông Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn, Điều phối viên chương trình giáo dục Trung học cơ sở, Trưởng nhóm chương trình Khoa học Tự nhiên, trình bày giải thích thêm về khái niệm dạy tích hợp thì nhiều thầy cô lo lắng và băn khoăn thật sự.

    Người trực tiếp dạy học phản biện dạy học tích hợp trong Chương trình mới xuất phát từ nguyên do:

    1. Sự chỉ đạo và hướng dẫn của người quản lý và phụ trách chuyên môn cứng nhắc và máy móc áp dụng tài liệu, đưa ra những yêu cầu và tiêu chí không rõ ràng, khó thực hiện. 

    Phần lớn các buổi tập huấn dạy học tích hợp, người quan trọng lại không tham dự nên bản thân họ chưa hiểu khái niệm và mức độ tích hợp liên môn trong từng bài học nhưng lại đề nghị, yêu cầu giáo viên dạy thế này thế kia cho tích hợp… Giáo viên đang rối lại gặp cán bộ nhiễu rối nên họ dạy theo cách đối phó tích hợp thì tích hợp, lo gì!

    2. Giáo viên phần lớn còn trẻ, nên khi tham gia tập huấn họ trò chuyện là chính, tài liệu là gốc rễ, vừa làm vừa học.

    Do chưa hiểu kỹ hoặc không hiểu về dạy học tích hợp nên cùng với sự thiếu hụt về tri thức, sự vô lý của cấp trên, sự lơ mơ của đồng nghiệp nên nhiều người chán nản và bi quan, tiêu cực.

    Mấy năm qua, họ làm và tiếp tục sẽ làm với tinh thần trên bảo dạy tích hợp thì tích hợp!

    GS.Đào Trọng Thi: "Dạy tích hợp, nhưng không thể mù quáng"

    Thực tế dự giờ, người viết ngạc nhiên thấy đồng nghiệp tích hợp đến cháy giáo án, đến quên hẳn trọng tâm bài học, đến chồng chéo kiến thức.

    Hỏi thêm để biết “rằng thì là” đã tham khảo người này người kia, sợ thế này thế khác nên cứ đưa vào cho… chắc ăn!?

    3. Lệ thuộc tài liệu và bài giảng mẫu, giáo án mẫu tích hợp. Những hiểu biết liên môn của thầy cô này không thể giúp được người khác. Tri thức liên môn phải là của mình, tự mình hiểu, tự mình lý giải.

    Thầy giáo sẽ giải thích đúng hơn cảm giác say và nghiện (dưới góc nhìn của môn hóa học, vật lý, tâm lý, sinh học và tâm thần học của nhân vật nổi tiếng Chí Phèo). 

    Cô giáo sẽ phân tích sâu hơn khát vọng tình yêu và hạnh phúc của người phụ nữ trong bài thơ Tự tình (Hồ Xuân Hương) hay bài Sóng (Xuân Quỳnh)…

    Chưa có đủ kiến thức liên môn nền tảng chắc chắn thầy cô sẽ gặp khó khăn và hoảng khi thực hiện chương trình dạy tích hợp là điều dễ cảm thông.

    4. Sự thiếu hụt thầy cô có kiến thức tốt ở các lĩnh vực đảm nhận công tác điều hành và thanh kiểm tra. Thế hệ giáo viên “vừa hồng vừa chuyên”, “như con dao pha”, thầy toán làm thơ, viết văn, chơi nhạc; thầy văn giỏi toán, lý, hóa…chẳng có mấy!

    Mò mẫm và dựa vào nhau để gò ép và miễn cưỡng soạn bài, giảng bài, viết bài thi giáo án tích hợp. Họ sẽ chờ được đào tạo lại hoặc chí ít chờ lớp cử nhân sư phạm được học tích hợp từ năm nay để học hỏi kinh nghiệm!

    5. Sự trì trệ về chất lượng, ý thức động cơ học tập, môi trường xã hội, nhà trường và gia đình, điều kiện học tập của học sinh còn nhiều vấn đề tạo nên những mảng tối của giáo dục hiện nay.

    Học lệch và quan điểm coi thành tích là chỉ số quan trọng đánh giá chất lượng sẽ còn tác động tiêu cực đến dạy học tích hợp. 

    6. Quan điểm chỉ đạo học sinh chỉ tập trung cho môn chính, theo khối và được xem xét bỏ qua môn khác của một số đơn vị nhà trường có thể sẽ làm phá sản dạy học tích hợp.

    Bộ Giáo dục và Đào tạo cần làm quyết liệt nhằm giảm dần quy mô và ý nghĩa của những kỳ thi giỏi các cấp.

    Học sinh - chiến binh - chỉ vùi mình luyện tập trong một lĩnh vực sẽ rất thiệt thòi khi không biết thêm gì về lĩnh vực khác. 

    Bốn mức độ tích hợp

    Đọc bài viết của Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn [1], chúng tôi nhận ra dạy học tích hợp lâu nay đã và đang được thực hiện trong nhà trường Việt Nam.

    Không ít thầy cô, trong đó có tôi, đã liên hệ và giảng giải vấn đề trong mối tương quan từ nhiều lĩnh vực. 

    Tích hợp và liên môn – Giáo viên đừng dạy như cỗ máy

    Ví như, giờ học Ngữ văn không chỉ làm rõ sự nghĩa lý của nghệ thuật ngôn từ và tư tưởng của người viết về một vấn đề cuộc sống mà người thầy còn lồng ghép bài học ý thức và nhân phẩm, cách nhìn và cách sống của nhân vật văn học, để hướng học trò lý giải và hiểu đúng về cuộc sống trong tác phẩm gắn với cuộc sống hiện tại của thầy trò.

    Hình thức tích hợp nội môn nhiều thầy cô vẫn làm lâu nay mà không biết mình đang dạy tích hợp. Môn Ngữ văn, môn Lịch sử, Địa lý vốn liên quan đến nhau khá nhiều. Các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh cũng sử dụng công thức, thuật toán hay giải thích hiện tượng cũng là tích hợp nội môn. 

    Nhiều câu chuyện về khoa học hay về danh nhân, bác học đều được viết tích hợp kiến thức đa lĩnh vực…

    Mở rộng giải thích quy tắc bàn tay trái, quy tắc vặn nút chai (Vật lý) hay chất tẩy màu (Hóa học) làm trắng sản phẩm, làm sạch nước ăn đều liên quan đến con người (Sinh học)…

    Mức độ tích hợp liên môn được chỉ đạo và thực hiện nhiều nên đồng nghiệp dễ nhận ra.

    Sự kết nối phối hợp các thông tin đã được thầy cô tìm hiểu, lý giải, vận dụng soạn bài, giảng bài và trò chuyện với học trò trong suốt mấy năm qua. 

    Dạy tích hợp đa môn và xuyên môn theo Chương trình mới đòi hỏi những tri thức tổng hợp và chuyên sâu hơn.

    Chủ đề của vấn đề cuộc sống đặt ra cho từng lứa tuổi giải quyết cần phân biệt đúng mức trong từng cấp học. 

    Chúng ta thừa nhận mọi thứ đều không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi.

    Chúng ta đã cố gắng gắn kết và tìm ra mối liên quan giữa các biểu hiện nguyên nhân, kết quả để hiểu thấu suốt, chuẩn xác vấn đề; đã bằng nhiều cách để suy luận và đưa ra phán đoán về nó, cuối cùng để hiểu nó đầy đủ và chính xác hơn.

    Dạy học tích hợp phải chăng chính là con đường nhận thức thế giới và con người theo cách vẫn làm như vậy?

    Người viết tin và hi vọng những người làm Chương trình mới, người có trách nhiệm sẽ chọn được những bộ sách tích hợp tốt nhất, cách làm phù hợp và dễ hiểu nhất cho thầy trò thực hiện, và các thầy cô sẽ vận dụng hiệu quả dạy học tích hợp, góp phần vào sự nghiệp phát triển con người Việt Nam.

    Tài liệu tham khảo: 

    [1]http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Pho-Giao-su-Mai-Sy-Tuan-giai-thich-4-khai-niem-tich-hop-trong-chuong-trinh-moi-post178918.gd

  • 64x64
    Theo cô Phan Tuyết, đây là những giải pháp để thu hút nhân tài vào sư phạm

    LTS: Năm nay, điểm chuẩn đầu vào các trường sư phạm thấp đến mức thê thảm khiến nhiều người lo lắng đến chất lượng giáo dục sau này.

    Trước thực trạng đó, cô giáo Phan Tuyết, một giáo viên tâm huyết với nghề và từng có nhiều bài viết cộng tác trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, đưa ra một số đề xuất giải pháp nhằm thu hút nhân tài cho ngành sư phạm.

    Toà soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Thời gian vừa qua, dư luận đang rất quan tâm về việc đầu vào của ngành sư phạm quá thấp. Nhiều người lo ngại với chất lượng sinh viên yếu như thế thì nền giáo dục của nước nhà sẽ đi về đâu?

    Nhiều nguyên nhân đã được mổ xẻ, nhiều giải pháp đã được đưa ra nhưng xem chừng bức tranh giáo dục vẫn “một màu u ám” bởi người tài ngày càng quay lưng với nghề giáo, một nghề vốn được xem là cao quý nhất.

    Hình ảnh giáo viên vùng cao vượt khó, bám trường. (Ảnh: Nhandan.com.vn)

    Vì sao học sinh giỏi muốn vào bộ đội, công an?

    Trước thông tin học sinh đạt 30 điểm vẫn trượt ngành công an, học sinh đạt 29.75 điểm vẫn trượt Học viện Quân Y…

    Đã có nhiều người đặt câu hỏi “Vì sao học sinh lại lao vào quân đội, công an nhiều như thế?” “Học sinh yêu nghề này sao?” câu trả lời nhận được chắc cũng chẳng gây bất ngờ nhiều.

    Trong số hàng nghìn học sinh đăng kí vào trường quân đội, công an, có không ít em cho biết lý do mình muốn vào học những trường này lại liên quan nhiều đến vấn đề… kinh tế hơn là niềm đam mê, lòng nhiệt huyết yêu nghề.

    Trong quá trình viết báo về những tấm gương học giỏi thi điểm cao năm nay, chúng tôi được tiếp xúc với nhiều học sinh có nguyện vọng đi học ở trường quân đội và công an. Sau câu hỏi “vì sao em chọn ngành này?”

    Em Quang một học sinh ở Thanh Hóa đạt điểm thi 29.25 (chưa cộng điểm ưu tiên vùng) cho biết:

    Em yêu ngành chế tạo máy khoa điện tử trường đại học Bách Khoa Hà Nội nhưng gia đình em quá nghèo không đủ tiền nuôi ăn học. Ba mẹ khuyên em vào được Học viện Quân sự vừa không mất học phí, ra trường lại có việc làm ngay đỡ lo thất nghiệp”.

    Vì đâu mà đầu vào ngành sư phạm rơi vào thảm cảnh thấp chưa từng có?

    Em Linh cũng ở Thanh Hóa, có điểm thi 29.75 nhưng trượt Học viện Quân Y.

    Linh cho biết, em mồ côi cha mẹ nên muốn vào trường quân đội để bớt gánh nặng về kinh tế cho gia đình.

    Và còn có hàng ngàn em học sinh cứ hỏi vì sao con thích vào trường quân đội, công an không ít học sinh nói rằng học đại học đã không mất tiền, ra trường lại có việc làm ngay.

    Có thể thấy hai yếu tố để hút sinh viên giỏi vào quân đội, công an nhiều nhất vẫn chính là học phí và không lo bị thất nghiệp.

    Trở lại câu chuyện về sư phạm, vốn là giáo viên trong nghề nên chúng tôi hiểu rõ hơn ai hết về nghề của mình, hiểu rõ vì sao nghề “cao quý” lại bị ghẻ lạnh, quay lưng, càng hiểu được những băn khoăn, những trăn trở của nhiều học sinh dù rất yêu nghề giáo nhưng lại không muốn thi vào.

    Chuyện “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” đã tồn tại biết bao năm qua. Trong khi ra trường muốn có một chân giảng dạy trong trường học công lập, người dạy phải bỏ ra hàng trăm triệu đồng cũng chưa chắc xin được.

    Lương thấp, bổng lộc cũng chẳng có gì đến công việc tưởng chừng chính đáng nhất để tăng thu nhập là dạy thêm cũng bị nghiêm cấm.  

    Biết bao lần cải tổ tiền lương, bao lần ưu tiên phụ cấp ưu đãi, thâm niên nhưng sự thật giáo viên không sống được bằng lương vẫn là phổ biến.

    Người tài, người giỏi vào sư phạm mà lương không đủ nuôi thân, nuôi gia đình trong khi áp lực của nghề lại luôn ở mức cao thì việc học sinh cứ lặng lẽ quay lưng với nghề giáo là điều dễ hiểu.

    Muốn ngành sư phạm là mảnh đất màu mỡ thu hút học sinh giỏi, muốn các trường sư phạm trở nên “hót” như công an, bộ đội cũng chẳng khó gì.

    Để tuyển được nhiều người tài, người giỏi thì nhất định chúng ta phải có chính sách đãi ngộ thật xứng đáng.

    Thứ nhất, xóa bỏ các trường sư phạm địa phương, các khoa sư phạm ở các trường tư thục, dân lập.

    “Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu”

    Chỉ nên duy trì một số trường sư phạm lớn ở các thành phố trực thuộc trung ương.

    Cần siết chặt việc đào tạo sinh viên ngành sư phạm để tránh tình trạng dư thừa như hiện nay.

    Thứ hai, khống chế các chỉ tiêu vào sư phạm như các trường thuộc khối công an, bộ đội để sinh viên sư phạm ra trường có việc làm.

    Khuyến khích sinh viên khá, giỏi được chọn trường. Đồng thời, trong thời gian học sư phạm sẽ miễn toàn bộ học phí cho các em.

    Thứ ba, xếp lại mức lương thưởng, chế độ ưu đãi cho giáo viên, cho con cái của họ giống như các trường khối bộ đội, công an.

    Thứ tư, tạo điều kiện cho các giáo viên giỏi (danh phong này do chính phụ huynh và học sinh tặng chứ không phải cái giỏi đạt được trong các hội thi) được dạy thêm theo tinh thần tự nguyện mà không phải cấm đoán như hiện nay.

    Tuy thế để chế tài vẫn phải xây dựng mức “kỉ luật thép” để sẵn sàng cho ra khỏi ngành những thầy cô vi phạm về đạo đức nhà giáo, về việc dạy thêm tràn lan.

    Với những điều làm được như trên, chắc chắn ngành sư phạm sẽ trở thành lực hút cho nhiều học sinh giỏi.

  • 64x64
    Cùng khai giảng một ngày, sao tựu trường mỗi nơi mỗi khác?

    LTS: Theo quy định, khung chương trình giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông và giáo dục thường xuyên sẽ có từ 35 - 37 tuần thực học (tùy từng cấp học) và Bộ Giáo dục cũng đã có chỉ đạo các trường cùng khai giảng vào ngày 5/9. 

    Tuy nhiên, ngày tựu trường lại không đồng nhất giữa các địa phương, có địa phương tựu trường vào đầu tháng 8, cũng có địa phương tựu trường vào đầu tháng 9, và thời điểm kết thúc năm học của tất cả các địa phương đều rơi vào khoảng cuối tháng 5 của năm sau.

    Vậy, vì sao có sự khác biệt và sự khác biệt đó có ảnh hưởng gì đến giáo viên và các em học sinh không?

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Trong khung kế hoạch thời gian năm học đối với bậc giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông và giáo dục thường xuyên áp dụng cho năm học 2017-2018 trong toàn quốc của Bộ Giáo dục - Đào tạo vừa ban hành thì ngày tựu trường sớm nhất vào ngày 1/8 hằng năm; tổ chức khai giảng vào ngày 5/9 hằng năm. 

    Hình ảnh các em nhỏ bước vào ngày khai giảng năm học (Ảnh: Ngọc Thành)

    Kết thúc học kỳ I trước ngày 20/1, học kỳ II (hoàn thành kế hoạch giáo dục) trước ngày 25/5 và kết thúc năm học trước ngày 31/5 hằng năm.

    Như vậy, các mốc thời điểm khai giảng, kết thúc học kì, năm học gần như tương đồng với nhau. Song, cách thức tổ chức thực hiện năm học của mỗi nơi, mỗi địa phương lại hoàn toàn khác.

    Điều dư luận quan tâm lâu nay là nhiều địa phương học trước hàng tháng trời rồi mới tổ chức khai giảng, vậy thì ngày khai giảng đâu còn ý nghĩa nữa.

    Bởi, trong từ điển Tiếng Việt định nghĩa từ khai giảng là “bắt đầu, mở đầu một năm học, khóa học”. Vì thế, chúng ta thấy khung năm học của Bộ giáo dục và các địa phương chưa đồng nhất.

    Nhiều địa phương đã học 2-3 tuần thì mới đến ngày khai giảng, thành ra ngày khai giảng của năm học không còn ý nghĩa thiêng liêng nữa mà ngày khai giảng chỉ còn là thủ tục mà thôi. Nhiều nơi, chỉ tổ chức khai giảng 2 tiết học đầu còn các tiết sau thì giáo viên và học sinh vẫn dạy và học bình thường.

    Chúng ta đều biết, dù cho học đầu tháng 8 hay đầu tháng 9 thì các trường học cũng đều kết thúc năm học của mình vào cuối tháng 5 của năm sau. Trong khi ngành giáo dục cả nước có một khung chương trình chung như nhau. 

    Vì thế, nhiều địa phương hoàn thành chương trình học vào đầu tháng 4. Những tuần sau đó là học sinh vào chơi, hoặc nghỉ để chờ đợi ngày… bế giảng.

    Tuy nhiên, có một khó khăn nảy sinh là khi học sinh thi rồi, biết điểm rồi thì những tuần chờ bế giảng các em không mấy khi vào trường.

    Nhưng, hàng ngày các em vẫn đi học còn học ở đâu thì không biết.

    Nhà trường thì tưởng học trò ở nhà, phụ huynh thì tưởng các em vào trường. Và, thực tế các em đến trường vào thời điểm này cũng chẳng để làm gì.

    Học sinh cả nước tựu trường sớm nhất vào ngày 01/8/2017

    Giáo viên thì hàng ngày vẫn phải lên lớp để giữ học sinh. Bài vở thì không còn, điểm thì học sinh đã biết, em nào được khen thưởng, em nào phải thi lại, rèn luyện trong hè cũng đã biết nên thầy làm việc thầy, trò tụm lại chơi trò của trò. 

    Vô tình, khoảng thời gian này cả thầy và trò đều làm khổ nhau. Lúc này, chỉ có những em học sinh cuối cấp 2, 3 là còn ôn tập để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 hoặc trung học phổ thông Quốc gia mà thôi.

    Theo chúng tôi, để ngày khai giảng có ý nghĩa nhưng vẫn đảm bảo được thời gian, nội dung chương trình học của cả thầy và trò thì việc tựu trường sớm của một số địa phương là điều không cần thiết.

    Có lẽ, đối với những vùng, địa phương thuận lợi, tỉ lệ học sinh bỏ học ít thì chỉ cần tựu trường trước khai giảng khoảng 3 ngày. Những vùng khó khăn, tỉ lệ học sinh bỏ học cao thì tựu trường trước khai giảng tối đa là 1 tuần. 

    Trong khoảng thời gian đó, các trường, các giáo viên có thể giới thiệu, cho các em làm quen trường lớp (đối với học sinh đầu cấp) quán triệt nội quy trường học, các loại văn bản có liên quan đến học sinh, bầu ban cán sự lớp, tổ chức một số trò chơi tập thể và chuẩn bị tập dượt cho ngày khai giảng. 

    Những trường ở vùng khó khăn khi thấy một số em còn chưa đến trường thì có thể kết hợp các đoàn thể để đến nhà vận động. Bởi thực tế, trước ngày tựu trường thì các địa phương đã dán thông báo ở trường, hoặc phát thông báo trên loa phát thanh đến từng thôn, ấp.

    Hơn nữa, trong quá trình sinh hoạt hè của các cấp học, nhà trường đều thông báo thời gian tựu trường nên các em đã nắm được lịch học cả rồi.

    Vì thế, nhiều địa phương có thói quen một tuần sau ngày tựu trường cứ bắt học sinh vào…nhưng chẳng để làm gì. Điều đó đã vô tình làm cho nhiều em học sinh chán ngán.

    Tạo tâm thế cho học sinh trong những ngày đầu năm học là cần thiết đối với mỗi nhà trường dành cho các em học sinh.

    Vì thế, ngày Khai giảng năm học phải để cho các em học sinh, các thầy cô có một tâm trạng nô nức chờ đợi và cảm nhận được sự thiêng liêng ngày đầu tiên của năm học.

    Khai giảng trước và sau đó mới học là điều mà trước đây chúng ta vẫn làm. Chỉ tiếc, những năm gần đây, vì các lí do khác nhau mà nhiều địa phương đã tổ chức cho học sinh vào học sớm trước khai giảng hàng tháng trời. Vì thế, ngày khai giảng đã không còn ý nghĩa nữa. Thế nên, việc đồng khai giảng trong cả nước vào ngày 5/9 xem chừng đã không còn phù hợp.

  • 64x64
    Trường học thì dứt khoát không thể tồn tại sự gian dối

    Thời gian gần đây, Tiến sĩ Phạm Thế Dân – nguyên giảng viên khoa Vật lý, Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh đã liên tục gửi các thông tin đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, phản ánh những bất thường trong các luận văn Thạc sĩ, đề tài nghiên cứu khoa học tại Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh.

    Cụ thể, ông Phạm Thế Dân nêu, các luận văn Thạc sĩ của các ông bà: P.N.T.V.,T.H.V., T.T.S. (đều là giảng viên khoa Vật lý), N.T.T,Đ.T.V. đều trích nguyên văn nhiều nội dung từ sách, luân văn, luận án của nhiều người khác nhau, mà không thực hiện đúng nguyên tắc trích dẫn nguồn.

    Sau khi có đơn tố cáo của ông Dân, trường đã thành lập tổ xác minh, làm việc và đi đến kết luận, toàn bộ các luận văn Thạc sĩ mà đương sự nêu đều có nhiều thiếu sót trong việc trích dẫn các tài liệu tham khảo, chưa đúng theo chuẩn mực quốc tế.

    Chính vì vậy, Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh đã đưa ra hướng giải quyết, yêu cầu toàn bộ luận văn này đều phải được chỉnh sửa lại cho đúng theo quy định.

    Kế tiếp, gần đây nhất, ông Phạm Thế Dân lại tiếp tục gửi thông tin về Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, cho biết rằng, một lãnh đạo khoa Vật lý của trường này (hiện đã có bằng cấp Tiến sĩ), “biến” thông tin trong luận văn Thạc sĩ của mình thành đề tài nghiên cứu khoa học cấp cơ sở.

    Trường Đại học Sư phạm thành phố, nơi xảy ra nhiều vụ việc trong thời gian vừa qua  (ảnh: P.L)

    Ngoài ra, cũng chính vị này đã sử dụng các thông tin trong khóa luận tốt nghiệp Đại học của sinh (do chính mình làm người hướng dẫn) thành một đề tài nghiên cứu khoa học cấp cơ sở khác. 

    Tiến sĩ chép luận văn Thạc sĩ thành đề tài nghiên cứu khoa học

    Toàn bộ những sai phạm này đã được lãnh đạo Trường Đại học Sư phạm thành phố kết luận, căn cứ theo thông báo kết luận 238, do Hiệu trưởng ký ngày 4/8/2016.

    Nhà trường khi đó đã nói sẽ lập Hội đồng xem xét, đánh giá việc bồi hoàn kinh phí đã chi cho việc nghiên cứu đề tài khoa học của vị Tiến sĩ này. Còn đối với việc xử lý vị Tiến sĩ này thì không thể thực hiện được, do thời hạn xử lý viên chức đã bị quá hạn (thời gian xảy ra vụ việc đã quá lâu).

    Chính vì vậy, hiện nay, thông tin mà phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam có được, vị Tiến sĩ này vẫn tiếp tục giữ vị trí lãnh đạo khoa

    Cho dù khi đó, vị Tiến sĩ có nêu ra một số điều giải trình với nhà trường, song dư luận khi nghe đến đây đã không thể nêu lên một suy nghĩ: Rõ ràng, việc đào tạo, nghiên cứu khoa học và thực hiện các luận văn Thạc sĩ tại Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh đã có nhiều vấn đề tồn tại cần giải quyết.

    Một bạn đọc lấy nick name Thanh Hòa đã gửi ý kiến về Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, việc đạo văn trong 2 đề tài nghiên cứu khoa học của vị Tiến sĩ, lãnh đạo khoa Vật lý là đã vi phạm vào các quy định đối với giảng viên không được phép làm.

    Đó là một hành động gian lận, thiếu trung thực, trong học tập, nghiên cứu khoa học, và thực hiện nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục, không còn đủ tiêu chuẩn để làm thầy, để làm giảng viên đào tạo ra giáo viên sư phạm.

    Trước đây, trong một lần phát biểu của mình, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ đã từng nói rằng, thầy cô giáo là nhân tố quan trọng nhất trong công cuộc đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục.

    Người xưa đã từng có câu “Không thầy đố mày làm nên”. Người thầy không chỉ đóng vai trò truyền thụ kiến thức, mà còn phải là tấm gương sáng, mẫu mực cho các thế hệ học trò noi theo, để trở thành những công dân có ích cho xã hội.

    Vậy thì, đối với giảng viên có những hành động gian dối, thiếu trung thực kia, mà lại đang hàng ngày, hàng giờ đứng trên bục giảng, đào tạo ra chính những người làm thầy cô ở các trường, thì liệu nền giáo dục sẽ đi về đâu?

    Trường học phải là nơi tôn nghiêm, dạy dỗ cho con trẻ những điều tử tế nhất. Chính vì vậy, nơi nào, cơ quan nào có thể tồn tại sự gian dối, thiếu trung thực, còn dứt khoát môi trường giáo dục không thể nào tồn tại điều này.

    Đặc biệt, tại Trường Đại học Sư phạm, nơi đào tạo ra giáo viên cho cả nước thì lại càng phải trong sạch.

    Do đó, hơn lúc nào hết, đây là lúc dư luận đòi hỏi lãnh đạo Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh cần nhanh chóng vào cuộc, xử lý thật nghiêm túc, công tâm những cá nhân có sai phạm, nhằm đủ sức răn đe những trường hợp tương tự có thể xảy ra trong tương lai, làm trong sạch ngành sư phạm.

  • 64x64
    Sinh viên Việt Nam sang Mỹ thăm Google, Facebook, trải nghiệm xe tự hành

    Từ ngày 18-26/8, 4 sinh viên của Học viện Kỹ thuật quân sự sẽ được tham quan, tìm hiểu và trải nghiệm những công nghệ mới nhất tại Mỹ. Đây là phần thưởng cho nhà vô địch cuộc thi công nghệ xe tự hành – Cuộc đua số 2016 -2017 do FPT tổ chức. 

    Trong chuyến trải nghiệm 7 ngày tại Mỹ, 4 sinh viên sẽ đến thăm Google, Facebook, Tesla và một số công ty công nghệ khác ở Silicon Valley, đặc biệt là trực tiếp trải nghiệm xe tự hành Tesla.

    Sinh viên Học viện Kỹ thuật Quân sự - nhà vô địch Cuộc đua số năm 2016 - 2017

    Ngoài Silicon Valley, các sinh viên còn tới 2 thành phố khác của Mỹ là San Francisco và Los Angeles để được tham quan các địa danh nổi tiếng tại các thành phố này. 

    Trước khi lên đường, Nguyễn Duy Tùng Khánh – thành viên đội vô địch Cuộc đua số cho biết mặc dù cuộc thi đã kết thúc được 3 tháng và biết được đi Mỹ nhưng đến thời điểm này cả nhóm vẫn không tin rằng đó là sự thật. 

    Bởi lẽ được đến Mỹ, đi thăm và trải nghiệm các công nghệ mới nhất ở Silicon Valley không phải là một điều dễ dàng có được với đại đa số sinh viên Việt Nam. Đây là lần đầu tiên các thành viên trong nhóm xuất ngoại nên hiện ai nấy đều đang rất háo hức lên đường sang Mỹ. 

    Được biết, "cuộc đua số" là cuộc thi công nghệ mới trong lĩnh vực tự hành – 1 trong 9 công nghệ trụ cột của cách mạng 4.0 đang được nhiều ông lớn trên thế giới tham gia. 

    Cuộc đua số 2016 – 2017 diễn ra từ tháng 11/2016 đến tháng 5/2017. Cuộc thi đã thu hút hơn 500 thí sinh từ 26 trường đại học trên cả nước tham dự.

    Tại trận chung kết, với thuật toán ổn định và có độ chính xác cao , đội MTA Racer của Học viện Kỹ thuật quân sự đã trở thành quán quân Cuộc đua số 2016 – 2017. 

    Cuộc đua số 2017-2018 dự kiến sẽ chính thức khởi động trong tháng 9/2017. 

  • 64x64
    Chương trình đào tạo Cử nhân liên kết 2 + 2

    Ngày 15/8/2017, tại Đại học Ngoại thương, hội thảo thông tin và định hướng “Connecting your Korea Dream” được tổ chức bởi Trung tâm Phát triển quốc tế (CID), trường Đại học Ngoại thương.

    Hội thảo nhằm mang tới cái nhìn rõ hơn về chương trình đào tạo Cử nhân liên kết 2 + 2 liên kết giữa trường Đại học Ngoại thương và trường Kinh doanh quốc tế SolBridge (Hàn Quốc).

    Đồng thời, hội thảo cũng truyền cảm hứng cho các tân sinh viên về giấc mơ du học Hàn Quốc với chi phí phải chăng và chất lượng hàng đầu.

    Hội thảo có sự tham dự của Phó Giáo sư Rah Sangchun, Phó Giáo sư Awan Mahmoodahmed đến từ SolBridge, Ông Lê Lâm, phụ trách khu vực, cựu du học sinh SolBridge, Tiến sĩ Nguyễn Hải Ninh - Giám đốc Trung tâm Phát triển quốc tế cùng với đông đảo các bậc phụ huynh và các em học sinh - sinh viên ở mọi lứa tuổi.

    Ngày 15/8/2017, hội thảo thông tin và định hướng “Connecting your Korea Dream” đã diễn ra nhằm thông tin về chương trình đào tạo Cử nhân liên kết 2 + 2

    Mở đầu hội thảo, Tiến sĩ Nguyễn Hải Ninh đã chia sẻ về quá trình hợp tác giữa Đại học Ngoại thương và Trường kinh doanh quốc tế SolBridge.

    Với chứng chỉ trường kinh doanh toàn cầu AACSB, Đại học Ngoại thương đã lựa chọn SolBridge như một lựa chọn tương xứng để gửi gắm những FTUer tương lai, để tạo nên một thế hệ "giỏi - năng động" cho nước nhà.

    Với sự tương xứng đó giữa hai bên, thỏa thuận hợp tác và lộ trình học tập được hoàn thiện và kí kết chỉ trong vòng 6 tháng, kể từ cuối năm 2016.

    Trong phần thuyết trình của mình, ông cũng chia sẻ về cơ hội học tập chương trình cử nhân SolBridge sẽ đem lại 3 lợi thế: đầu tiên là FTUer với sự cam kết tham gia các câu lạc bộ của Đại học Ngoại thương phù hợp với tính cách của bản thân, thứ hai là CIDer với sự tương tác các doanh nghiệp để trải nghiệm thực tế, thứ ba là SolBridger với trải nghiệm du học sinh tại xứ sở kim chi.

    Đến từ phía trường kinh doanh quốc tế SolBridge, ngài Rah Sangchun và Awan Mahmoodahmed chia sẻ về những sự đa dạng văn hóa thú vị tại ngôi trường ở tỉnh Daejeon.

    Với sự hòa nhập của sinh viên đến từ 34 quốc gia, SolBridge chắc chắn sẽ đem lại những trải nghiệm văn hóa thú vị cùng với đó là những người bạn năm châu.

    Bên cạnh sự đa dạng đó là những nét tương đồng của hai quốc gia Hàn Quốc - Việt Nam, sự tương đồng đến từ văn hóa, kiến trúc và con người, sự tương đồng này sẽ làm cho sinh viên dễ dàng hòa nhập với môi trường tại Hàn Quốc.

    Quản lý và phụ trách tuyển sinh khu vực châu Á, cựu sinh viên của SolBridge, anh Lâm Lê và các bạn cựu du học sinh khác đã chia sẻ về kinh nghiệm sinh sống học tập tại Hàn Quốc cùng với những kỉ niệm khi sống tại đây.

    Trong dịp gặp mặt hiếm hoi này, đại diện trường kinh doanh quốc tế SolBridge và Trung tâm Phát triển quốc tế Đại học Ngoại thương cũng giới thiệu chương trình Thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) chất lượng hàng đầu và cơ hội học bổng từ 30 - 100% cho kì mùa xuân năm 2018.

    Trong phần cuối của sự kiện, thầy Ninh và đại diện nhà trường đã giải đáp các câu hỏi của các bậc phụ huynh, các em học sinh và các sinh viên FTU.

    Điều này cho thấy sức nóng các chương trình của Trung tâm Phát triển quốc tế, với cả 2 hệ cử nhân và thạc sĩ.

    Trong những ngày sau đó, đoàn giảng viên và sinh viên quốc tế SolBridge đã tham dự lễ tổng kết chương trình "Global Challenge 2017" cho sinh viên trường kinh doanh quốc tế Solbridge và Đại học Ngoại thương.

    Tại buổi lễ, các nhóm sinh viên trường Solbridge đã có các bài thuyết trình tổng hợp những thu hoạch sau khóa trao đổi ngắn tại trường Đại học ngoại thương.

    Buổi chia tay diễn ra trong bầu không khí xúc động nhưng cũng không kém phần bổ ích bởi những hiểu biết về đất nước, văn hóa, con người Việt Nam mà các bạn sinh viên Hàn Quốc thu được sau chuyến đi cũng như tăng cường hơn nữa mối giao lưu hợp tác chặt chẽ đang ngày càng phát triển giữa 2 trường.

    Cũng trong khuôn khổ chuyến trao đổi, ngày 12/8, cơ sở 3 Quảng Ninh đã đón đoàn giảng viên, sinh viên trường SolBridge tới thăm, giao lưu và trao đổi kinh nghiệm hoạt động.

    Chuyến thăm của trường SolBridge tại cơ sở Quảng Ninh diễn ra trong không khí thân mật, vui vẻ và hợp tác.

  • 64x64
    Người thầy luôn yêu thương và tôn trọng học trò

    Người mà chúng tôi muốn nói đến là thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu - kiêm Tổng phụ trách đội trường Tiểu học Hương Vân - Thị Xã Hương Trà - Tỉnh Thừa Thiên Huế. Anh là người đã có nhiều đóng góp tích cực vào sự nghiệp phát triển giáo dục và công tác đoàn, đội trên quê hương của chính mình.

    Hình ảnh thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu (Ảnh: tác giả cung cấp)

    Anh Trần Kiêm Ngẫu được sinh ra và lớn lên trên quê hương giàu truyền thống cách mạng ở phường Hương Vân, thị xã Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên Huế.  

    Từ nhỏ anh đã từng mơ ước mình trở thành một tổng phụ trách giỏi ở một ngôi trường trên chính quê hương của mình. Và mơ ước đó là động lực giúp anh không ngừng phấn đấu học tập và vươn lên. 

    Để rồi, sau 2 năm khi nhận công tác ở một Trường tiểu học ở xã Hải Dương, với nhiệt huyết của một giáo viên trẻ có trách nhiệm cao trong công tác đội, anh được Ban giám hiệu nhà trường giao cho trọng trách là tổng phụ trách của trường

    Gần 12 năm cống hiến cho công tác đội ở Trường tiểu học Hải Dương, anh luôn là một tổng phụ trách đầy nhiệt huyết, được đồng nghiệp, học sinh và người dân yêu mến và công tác đoàn, đội ở đây được phát triển mạnh được các cấp đánh giá cao.

    Song, do hoàn cảnh đi lại còn nhiều khó khăn, và nguyện vọng được giảng dạy ở một ngôi trường trên chính quê hương mình nên vào tháng 11/2005, anh xin được chuyển về công tác ở Trường tiểu học Phường Hương Vân, Thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế

    Trải qua 23 năm cống hiến trong ngành Giáo dục, anh đã có 21 năm gắn bó với công tác tổng phụ trách và 16 năm làm chủ tịch Hội đồng đội xã Hải Dương và phường Hương Vân, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế. 

    Trong cuộc sống thường ngày, anh cũng như những người khác, ngoài nhiệm vụ đèn sách, anh còn phải tất bật với bao công việc gia đình và xã hội.

    Thế nhưng, tâm huyết được cống  hiến cho sự nghiệp giáo dục trên chính quê hương của mình nói riêng và toàn ngành giáo dục nói chung luôn thôi thúc anh không ngừng phấn đấu rèn luyện phẩm chất, đạo đức và  năng lực để đáp ứng nhu cầu đổi mới của giáo dục trong xã hội hiện nay. 

    Trong quá trình công tác, anh luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, ý thức tôn trọng kỉ luật, thái độ làm việc nghiêm túc. Điều đó là điều kiện giúp anh luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

    Với đồng nghiệp, anh được mọi người luôn nhớ đến là người có lối sống mẫu mực, trung thực, nhã nhặn, luôn đoàn kết giúp đỡ đồng nghiệp, tận tâm với công việc.

    Không những thế, anh luôn yêu thương và tôn trọng học sinh, hòa đồng và biết chia sẻ với những em có hoàn cảnh khó khăn. 

     Thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu hăng say tham gia các hoạt động đoàn - đội (Ảnh: tác giả cung cấp)

    Ở anh không chỉ có ý thức cao trong việc đấu tranh chống mọi biểu hiện tiêu cực, bảo vệ lý tưởng cách mạng và những thành quả mà còn sẵn sàng góp ý xây dựng cơ quan, đoàn thể trong sạch, vững mạnh; nhiệt tình tham gia các phong trào quần chúng, các hoạt động nhân đạo, từ thiện. Chính vì lẽ đó, anh được đồng nghiệp, học sinh và người dân dành cho những tình cảm quý mến.

    Hiện tại, anh đang phụ trách câu lạc bộ kỹ năng sống “Lãnh đạo đồng đẳng Kicking HIV/AIDS Out”; Dự án bóng đá cộng đồng tại Việt Nam (FAV) thông qua câu lạc bộ này anh đã tuyên truyền đến các em mang lại hiệu quả như rèn luyện kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp cho học sinh, loại trừ HIV/AIDS ra khỏi cộng đồng, tạo sân chơi chơi  bổ ích sau giờ lên lớp và hàng năm đội bóng của trường được tham dự các giải cấp tỉnh…

    Em Hoàng Kim Chi lớp 5/1 trường tiểu học Hương Vân nhận xét về thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu là người thầy đáng kính, dễ gần, thầy luôn giúp các em trong học tập cũng như trong cuộc sống, trong giờ trên lớp thầy truyền đạt cho chúng em cách giao tiếp với mọi người và học sinh với nhau, từ đó chúng em tự tin hơn trong học tập cũng như trong cuộc sống.

    Trong công tác chuyên môn, anh luôn phát huy tinh thần tích cực học tập, nâng cao trình độ chuyên môn, rèn luyện tay nghề, đảm bảo hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ theo sự chỉ đạo của ngành; kịp thời thích ứng với xu hướng đổi mới giáo dục. 

    Đó là sự vận dụng có khoa học các phương pháp dạy học theo hướng tích cực, sớm tiếp cận và sử dụng công nghệ thông tin, tích hợp nội dung, chuyển tải kiến thức và rèn luyện kĩ năng sống cho học sinh… nhằm đảm bảo tốt chất lượng dạy và học. 

    Bản thân anh đã quan tâm đặc biệt đến giáo dục đạo đức, hình thành nhân cách sống cho học sinh; anh đã dựa trên hoàn cảnh, khả năng trình độ, đặc điểm tâm sinh lí của các em để áp dụng các biện pháp giáo dục, tổ chức các hoạt động kỹ năng sống phù hợp và tạo được sự thân thiện trong các mối quan hệ giáo dục.

    "Công tác xã hội, chuyện thường với người trẻ như tôi"

    Mặt khác, anh đã tranh thủ triệt để sự quan tâm, giúp đỡ của các nguồn lực trong và ngoài nhà trường; xây dựng mối quan hệ với phương pháp, đề cao vai trò của cha mẹ học sinh trong việc cùng quản lí, giáo dục con em ở nhà. 

    Với vai trò Tổng phụ trách Đội, anh luôn phát huy động tối đa năng lực trong đội ngũ giáo viên, kĩ năng công tác của học sinh, anh luôn phát huy tinh thần trách nhiệm, tận tâm với công tác, huy động hết tiềm năng, vốn sống của mình, tập trung nghiên cứu, học hỏi, đúc rút kinh nghiệm, vận dụng và đổi mới nhiều mô hình hoạt động Đội - Sao trong trường học, không ngừng nâng cao chất lượng hoạt động đội và phong trào Thiếu nhi.

    Trao đổi chúng tôi anh chia sẻ: “Mục tiêu hướng đến của bản thân anh không chỉ là thành tích phong trào mà còn là chất lượng cá thể Đội viên - Thiếu niên - Nhi đồng thông qua việc tổ chức thường xuyên các phong trào hoạt động”. 

    Chính vì thế, hơn 10 năm qua, anh đã nghiên cứu và tổ chức, hướng dẫn các em thực hiện theo Chương trình rèn luyện Đội viên Nhi đồng theo chương trình giáo dục toàn diện do Hội đồng Đội Trung ương chỉ đạo thực hiện hàng năm mà trong toàn tỉnh vẫn rất ít Liên đội triển khai có hiệu quả. 

    Trong những năm gần đây, hội đồng Đội tỉnh đã xem đây là một điển hình và lấy mô hình này tại Liên đội Trường Tiểu học Hương Vân làm điển hình để báo cáo lên Hội đồng đội Trung ương và nhân rộng cho các Liên đội trên địa bàn toàn tỉnh.

    Trong những năm qua, các phong trào hoạt động của Liên Đội trường Tiểu học Hương Vân thị xã Hương Trà liên tục diễn ra sôi nổi, có ý nghĩa thiết thực và mang lại nhiều thành tích đáng kể.

    Liên Đội trường Tiểu học Hương Vân là Liên Đội điển hình về nề nếp hoạt động và các phong trào thi đua, có uy tín đối với các liên đội bạn trên địa bàn toàn tỉnh; được Tỉnh Đoàn và Trung ương Đoàn tặng Bằng khen nhiều lần. 

    Liên tục 18 năm từ năm 1996 đến 2012, anh đã đảm nhận công tác Ủy viên Thường vụ Đoàn kiêm Chủ tịch Hội đồng Đội cấp xã phường. Ngoài ra, anh còn đảm nhiệm trọng trách Ủy viên ban thường vụ Đoàn phường Hương Vân. Với vai trò này, anh đã góp phần không nhỏ vào xây dựng các phong trào đoàn ở phường Hương Vân ngày càng phát triển.  

    Mặc dù, chưa qua trường lớp đào tạo chuyên môn nghiệp vụ Đoàn - Đội nào, nhưng bằng chính năng lực, lòng yêu nghề và nhiệt tình trong quá trình công tác, anh đã mạnh dạn phối hợp với tổ chức Đoàn tại các địa phương tổ chức sôi nổi và liên tục các hoạt động cho Thanh - Thiếu - Nhi đồng ở các cụm dân cư vào các dịp nghỉ hè.

    Từ tinh thần làm việc hăng say, anh đã có những đóng góp tích cực cho phong trào tuổi trẻ ở địa phương.

    Thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu tổ chức các hoạt động cho Thanh - Thiếu - Nhi đồng (Ảnh: tác giả cung cấp)

    Với những thành tích trên, nhiều năm liền, anh được chọn là đại biểu tiêu biểu tham gia các Hội nghị công tác Đội cấp tỉnh, cấp Trung ương. Đặc biệt là được giao nhiệm vụ biên soạn tài liệu và mời làm báo cáo viên tại các Hội nghị tập huấn công tác Đoàn - Đội cấp thị xã, cấp tỉnh. 

    Qua các kỳ thi Giáo viên -Tổng phụ trách Đội giỏi, bản thân anh đều đạt giải và được công nhận “Giáo viên – tổng phụ trách Đội giỏi” cấp huyện/thị, cấp tỉnh.

    Đặc biệt năm 2013, anh là tổng phụ trách Đội duy nhất trong toàn tỉnh, được tỉnh Đoàn cử tham dự Hội nghị tổng phụ trách Đội giỏi toàn quốc và được Trung ương Đoàn tặng Bằng khen “Giáo viên - tổng phụ trách Đội giỏi toàn quốc”.

    Ngoài ra, bản thân anh Trần Kiêm Ngẫu còn là nhân tố tích cực tham gia đóng góp cho các phong trào, hoạt động của Công đoàn và nhà trường, hoạt động của các đoàn thể khác. Góp phần tích cực trong việc xây dựng các tổ chức trong và ngoài trường học. 

    Với những cống hiến trên, anh đã được Ủy ban nhân dân thị xã Hương Trà tuyên dương “Gương điển hình tiên tiến trong phong trào thi đua yêu nước” giai đoạn 2006-2010 và giai đoạn 2010-2015; Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế tặng danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh” và bằng khen năm học 2015-2016. 

    Trải qua 23 năm công tác trong ngành Giáo dục, anh đã vinh dự hơn 70 lần được chính quyền, đoàn thể các cấp từ Trung ương đến địa phương trao tặng các danh hiệu cao quý. Nhưng đối với anh, phần thưởng cao quý nhất chính là được góp một phần sức lực của mình vào sự nghiệp giáo dục cho thế hệ trẻ hôm nay.

    Và hơn thế nữa, là làm cho phong trào đoàn, đội trên quê hương của chính mình ngày càng phát triển như những gì mà anh từng mơ ước.

    Các thành tích thầy giáo Trần Kiêm Ngẫu đạt được được:

    - Trung ương Đoàn và Hội đồng Đội Trung ương khen thưởng: 9 lần; 

    - Ủy ban nhân dân tỉnh khen thưởng: 2 lần;

    - Sở Giáo dục Đào tạo và Tỉnh Đoàn khen thưởng: 5 lần;

    - Tỉnh Đoàn và Hoạt động Đội tỉnh khen thưởng: 15 lần;

    - Ủy ban nhân dân thị xã khen thưởng: 14 lần;

    - Phòng Giáo dục và Đào tạo khen thưởng: 13 lần;

    - Công đoàn Giáo dục khen thưởng: 2 lần;

    - Thị Đoàn khen thưởng: 6 lần.

    - Đạt danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cơ sở” 10 lần.

    - Đạt danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh” 1 lần.

    - Đạt danh hiệu “Giáo viên – Tổng phụ trách Đội giỏi cấp tỉnh” 5 lần.

    - Ủy ban nhân dân thị xã Hương Trà tuyên dương “Gương điển hình tiên tiến trong phong trào thi đua yêu nước” giai đoạn 2006-2010 và giai đoạn 2010-2015; Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế tặng danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh”, năm học 2015-2016 được Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế tặng bằng khen.

  • 64x64
    Đào tạo giáo viên kiểu ... Mỹ!

    LTS: Nhân câu chuyện về điểm đầu vào các trường sư phạm cũng như xuất phát từ nhu cầu tìm hiểu của nhiều người, cô giáo Đinh Thu Hồng, một cô giáo người Việt, đang giảng dạy ở Mỹ chia sẻ bài viết giới thiệu việc đào tạo giáo viên ở Mỹ.

    Cô Thu Hồng nhấn mạnh ở Mỹ không có trường đại học sư phạm mà chỉ có các khoa đào tạo giáo viên trực thuộc trường đại học.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Dịp về Việt Nam tháng 6 vừa rồi, cũng như qua trao đổi với các bạn ở Việt Nam, tôi thấy nhiều người quan tâm đến việc giáo viên ở Mỹ được đào tạo như thế nào, hay làm thế nào để trở thành giáo viên ở Mỹ.

    Đúng dịp dư luận trong nước xôn xao việc điểm chuẩn vào trường Sư phạm quá thấp, tôi cũng xin chia sẻ bài viết này.

    Đây cũng là dịp ôn lại chặng đường gần 10 năm trước khi tôi chập chững sang đây và theo đuổi con đường trở thành nhà giáo.

    Có những điểm lưu ý sau:

    - Ở đây không có cái gọi là trường đại học sư phạm. Tất cả các khoa có chương trình đào tạo giáo viên (teacher education program) đều trực thuộc một trường đại học nào đó.

    Cô giáo Thu Hồng trên bục giảng. (Ảnh tác giả cung cấp)

    - Muốn được học chương trình đó để ra làm giáo viên thì cần 2 điều kiện sau:

    + Phải có Bằng cử nhân của một ngành nào đó. Ví dụ phải có Bằng cử nhân Luật hay Kinh tế hay Triết học hay Quản trị Kinh doanh...

    Khi ở Việt Nam, tôi có hai Bằng cử nhân: Khoa Báo chí trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn và khoa Anh trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội.

    Tôi chuyển bảng điểm của trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ qua tổ chức WES (World Education Services) để thẩm định và đủ điều kiện quy đổi ra 96 tín chỉ/credits - tương đương bằng cử nhân bên này.

    + Phải thi đỗ được vào chương trình đào tạo giáo viên qua kỳ thi Praxis I.

    Praxis I là kì thi kiểm tra kiến thức 3 môn cơ bản của tiểu học là Đọc, Viết và Toán (Reading, Writing & Math).

    Tôi nhớ hồi ôn thi cho Praxis I (tài liệu hay sách ôn thi bán rất nhiều trên mạng hay ở hiệu sách), môn Reading không khó lắm vì ở Việt Nam tôi cũng đi học thêm Tiếng Anh nhiều, rồi luyện IELTS, TOEFL.

    Chỉ môn Viết và Toán hơi khó vì vốn từ vựng, nhất là môn Toán, còn thiếu nhiều. May quá thi lần đầu đỗ luôn, nếu không đỗ sẽ tốn tiền thi lại và phải dời ngày nhập học.

    Để trở thành giáo viên bên Mỹ, bạn phải thi đỗ được vào chương trình đào tạo giáo viên qua kỳ thi Praxis. (Ảnh tác giả cung cấp)

    - Thông thường thời gian của chương trình đào tạo giáo viên, nhất là giáo viên cấp 1, là 2 năm, cả thời gian học trên lớp và thời gian đi thực tập (field work).

    Nếu ai muốn dạy cấp 2 hay cấp 3 thì phải học thêm vài môn nữa cho chuyên môn mình dạy. Ví dụ dạy Vẽ, dạy Sử hay dạy Toán thì học thêm môn Vẽ, Sử hay Toán.

    - Thông thường có ít nhất 3 Field work /lần đi thực tập: thường mọi người chọn trường gần nhà hay trường có người quen biết hay trường ở quận (school district) tốt.

    Lần thực tập đầu chỉ quan sát hoàn toàn, ghi chép tìm hiểu. Không nhất thiết phải là cấp mình định dạy.

    Lần thực tập này chủ yếu cho mình khái niệm là làm việc trong trường học nói riêng và môi trường sư phạm nói chung ra sao.

    Lần 1 này tôi thực tập ở lớp 7, tiết Văn/ELA, ở trường gần nhà.

    Lần hai, tôi bắt đầu tham gia vào quá trình hay ngày làm việc thực sự của cô giáo, như giúp cô về giấy tờ, phụ giảng.

    Lần này tôi thực tập ở một trường cấp 1 cũng khá gần nhà vì đến giờ đã xác định chắc chắn là chỉ muốn dạy cấp 1.

    Tôi nhớ như in đợt thực tập này vì nó dạy cho mình nhiều thứ.

    Từ Việt Nam qua, không hề đi học ở bên này nên tôi bơ ngỡ đủ thứ: không biết gì về Specials tức là học mấy môn phụ, ngày học diễn biến ra sao, không biết cả dismissal là gì ...

    Ở Mỹ, giáo viên có dạy thêm không?

    Nhưng nhớ nhất là lần tôi viết bảng, viết chữ cursive (chữ thảo) các bạn nhỏ không đọc được vì không được học.

    Các bạn ý chỉ viết và đọc được chữ dạng in/print.

    Ở Việt Nam từ bé các bạn đã được viết chữ hoa/cursive.

    Ở bên này thường lớp 3 trở lên mới được học viết cursive.

    Việc dạy viết cursive cũng không thống nhất giữa các trường, quận và tiểu bang. Chủ yếu dạy hay không là do cô giáo hay hiệu trưởng quyết định.

    Lần 3: Student teaching.

    Đây là lần cuối cùng và quan trọng nhất vì là một phần điểm tổng kết và là bước quan trọng trong việc mình có hợp và có làm được nghề giáo không.

    Ở giai đoạn này tôi thực tập 15 tuần, như một cô giáo thực thụ - chuẩn bị bài, chấm bài, đi họp, tham gia các hoạt động của trường, đi tham quan...

    Khi thực tập dạy sẽ có cô giáo của lớp (cooperative teacher) và thày giáo ở trường đại học (college supervisor) đến quan sát, chỉ bảo, chấm điểm, giúp đỡ, nhận xét.

    Tôi nhớ như in những kỷ niệm với học sinh lớp 3 mình đến thực tập ngày đó, các em coi mình như cô, như mẹ, như chị gái. Tình cảm và chân thực.

    Ngày cuối cùng cô trò cùng khóc. Giờ các bạn ý đều vào cấp 3 cả rồi.

    - Trong quá trình thực tập hoặc kỳ cuối trước khi ra trường có thể xin đi làm lấy kinh nghiệm: làm giáo viên dạy thế (substitute teacher). Thường mỗi ngày được khoảng 75-95 đô la Mỹ tùy từng school district.

    Lúc làm giáo viên dạy thế là cơ hội tuyệt vời để học nghề, gây dựng quan hệ, tạo ấn tượng với trường và hiệu trưởng.

    Đối tượng làm giáo viên dạy thế không chỉ có học sinh ngành Giáo dục mà còn là nhà giáo nghỉ hưu hay những người phụ huynh, làm thêm... miễn là làm hồ sơ xin việc.

    - Thực tập xong rồi chuẩn bị hồ sơ tốt nghiệp/xin việc (portfolio) cũng sẽ có giáo viên hướng dẫn.

     

    Mọi người hãy tìm cách cứu ngành sư phạm, đừng trách móc, kêu than nữa

     

    Thường những giáo viên hướng dẫn hay những thày cô dạy trong khoa của mình là những người đang là nhà giáo, hiệu trưởng hoặc trưởng phòng giáo dục.

    Sau đó phải thi đầu ra, tức là thi Praxis II - content knowledge. Đại khái là nếu dạy cấp 1 thì thi kiến thức tổng hợp của các môn Đọc, Viết, Khoa học và Xã hội (Reading, Writing, Science & Social Studies).

    Nếu dạy toán cấp 2 thì thi như thi cho giáo viên cấp 1 cộng với thi Toán.

    Các bạn Mỹ thường chủ quan, nghĩ là vẫn còn nhớ những gì đã được học từ cấp 1 nên không ôn mấy. Nhiều bạn bị trượt phải thi lại.

    - Sau khi thi đỗ Praxis II, thực tập đủ giờ của student teaching và ít nhất được điểm B trở lên, thì trường sẽ làm hồ sơ để xin giấy phép dạy học (ở Mỹ nghề nào cũng phải có giấy phép/license).

    Cũng tuỳ từng tiểu bang mà yêu cầu thêm ngoài thi Praxis; các kỳ thi, môn thi, nội dung thi có thể khác nhau.

    Có những tiểu bang chỉ yêu cầu teaching license, nhưng có những tiểu bang như Virginia hay vài trường của Georgia thì ngoài giấy phép dạy học, ứng viên còn phải có chứng chỉ về sơ cấp cứu (First aid/CPR certificate).

    Giữa các tiểu bang muốn chuyển giấy phép nhiều khi phải thi lại.

    Học viên phải hoàn thành các kì thực tập tại trường học. (Ảnh tác giả cung cấp)

    Cách để trở thành giáo viên ở Mỹ mà tôi vừa trình bày trên đây là đi theo con đường truyền thống, chính ngạch (traditional route).

    Còn cách khác để trở thành giáo viên là đi theo alternate route, tức là tay ngang, chuyển ngành, làm một nghề khác rồi mới xin vào làm trong trường học, không /chưa học qua chương trình đào tạo giáo viên.

    Những người này thường là người làm trong lĩnh vực tâm lý học, xã hội học, hay có khi biết giỏi ngoại ngữ như Tây Ban Nha...

    Những người theo alternate route thì sau khi được nhận vào làm tại trường sẽ phải đi học để lấy đủ chứng chỉ tương đương như chương trình đào tạo giáo viên theo kiểu truyền thống.

    Nghĩ lại cũng chẳng hiểu sao mình có thể vượt qua mọi rào cản về văn hóa, kiến thức, định kiến, quan niệm; vượt qua những khó khăn vất vả về thời gian, cuộc sống, hòa nhập để trở thành giáo viên ở Mỹ.

  • 64x64
    3 thầy 1 sách và nguy cơ tích hợp “thịt chó - nước chè”

    LTS: Xung quanh vấn đề tích hợp "1 sách 3 thầy", "2 thầy 1 môn" trong chương trình, sách giáo khoa mới, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được bài viết của nhà giáo Nguyễn Trọng Bình, một giảng viên đang sống và làm việc tại thành phố Cần Thơ.

    Thầy Nguyễn Trọng Bình trao đổi và làm rõ vấn đề dạy học tích hợp được đề cập đến trong loạt bài phỏng vấn của chúng tôi với Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, Phó Giáo sư Mai Sỹ Tuấnphản biện, câu hỏi của các thầy cô giáo, bạn đọc trên cả nước.

    Để rộng đường dư luận và thông tin đa chiều về một vấn đề học thuật nóng mà xã hội, thày cô rất quan tâm, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết này và trân trọng cảm ơn nhà giáo Nguyễn Trọng Bình!

    Nội dung, văn phong trong bài viết thể hiện quan điểm và góc nhìn của tác giả. Tiêu đề và các đề mục phụ trong bài viết do Tòa soạn đặt.

    Nỗi lo “dạy học tích hợp” bị biến thành món thịt bò xào thập cẩm 

    Năm 2015, khi bản dự thảo Chương trình giáo dục phổ thông lần đầu tiên được công bố, ngay lập tức đã bị dư luận nhất là giới sử học phản ứng vì môn “Lịch sử” được những người soạn thảo “tích hợp” vào môn “Công dân với Tổ quốc”. 

    Chủ để tích hợp môn Lịch sử đã trở thành một "cơn bão truyền thông", Quốc hội cũng phải vào cuộc giữ lại môn Lịch sử. Ảnh chụp màn hình phóng sự của VTV về chủ đề này, phát sóng ngày thứ Sáu, 11/12/2015.

    Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết khi ấy đã lên tiếng phát biểu về vấn đề “dạy học tích hợp”. Phóng viên hỏi: 

    “Thưa Giáo sư, ông có thể phân tích mặt tích cực cũng như hạn chế của việc tích hợp nói chung, cũng như việc tích hợp môn Lịch sử nói riêng? Việc tích hợp này có ưu điểm gì so với cách dạy và học cũ”? 

    Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã trả lời: 

    “Theo tôi, việc tích hợp kiến thức có nhiều ưu điểm hơn hạn chế. Nói cho dễ hiểu, tích hợp giống như làm một món ăn. 

    Thay vì dọn riêng món cà rốt sống, hành tây luộc, nước mắm, gia vị, thịt bò xào…, chúng ta xào tất cả với nhau thành một món ăn thì món ăn ấy sẽ đủ chất, đủ vị mà có thể ngon miệng hơn. 

    Sự ngon miệng chỉ kém nếu người nấu kém tài hoặc mỗi người nấu vẫn muốn giữ riêng món độc lập của mình”. [1]

    Thật lòng mà nói, sau khi nghe Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết phát biểu như trên, tôi đã không tin vào mắt mình. 

    Tôi thật sự không hiểu một người như Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết sao lại có suy nghĩ dễ dãi và máy móc về vấn đề “dạy học tích hợp” như vậy? 

    Và cho đến hôm nay, qua theo dõi cuộc trao đổi giữa bạn đọc Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam với Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết và Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn xoay quanh vấn đề này, tôi càng hoang mang hơn!

    Cụ thể là vấn đề “tích hợp” các môn học mới trong Chương trình giáo dục phổ tổng thể (bậc trung học cơ sở) vừa mới được thông qua cho thấy, nguy cơ món“thịt bò xào thập cẩm” đang dần trở thành hiện thực!

    Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết phân công trả lời thắc mắc về chương trình mới

    Một cách chân thành và nghiêm túc, tôi xin mạo muội trao đổi với Giáo sư  Nguyễn Minh Thuyết và Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn về vấn đề này như sau:

    Không đánh đồng triết lý với phương pháp

    Trước hết, tôi cho rằng bản chất của vấn đề “dạy học tích hợp” là thuộc về quan điểm, nhận thức – những vấn đề thuộc về triết lý giáo dục nói chung, chứ không phải là một phương pháp dạy học thuần túy. 

    Tuy vậy, ở mức độ nào đó nếu xem đây là một phương pháp trong dạy học thì cần phải hiểu đó là phương pháp của tư duy chứ không phải phương pháp cơ họcnhững vấn đề thuộc về “kỹ năng”, “kỹ thuật”, “kỹ nghệ”… 

    (Giống như hàng loạt các phương pháp như: “phương pháp chậu cá”, “phương pháp khăn trải bàn”, “phương pháp bàn tay nặn bột”… mà trước đây Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có hẳn một đề án đồ sộ, tiêu tốn khá nhiều tiền nhưng kết quả thu về là như hiện nay, nghĩa là phải tiếp tục “đổi mới căn bản và toàn diện”). 

    Nói cho dễ hiểu hơn, dạy học theo quan điểm “tích hợp” là khi dạy học, người giáo viên trước khi muốn cắt nghĩa, giải thích hay rút ra một quan điểm, một kết luận nào đó để nói với học sinh thì nhất định phải vận dụng, kết hợp, tổng hợp những tri thức mang tính liên ngành trên tinh thần khoa học.

    Chứ không phải giáo viên chỉ dựa vào cảm nhận, suy diễn chủ quan, hoặc tệ hơn là dựa hẳn vào một quan điểm, cái nhìn phiến diện một chiều nào đó nhiều khi đã được mặc định, chỉ định trước. 

    Tệ nhất là khi giáo viên áp đặt, không cho học sinh có cơ hội suy nghĩ, tìm tòi những cách hiểu khác, lý giải vấn đề bằng góc nhìn khác... 

    Ví dụ, để lý giải nguyên nhân của chiến thắng thắng Điện Biên Phủ thì phải trên cơ sở của quá tìm hiểu tài liệu, chứng cứ lịch sử nhiều chiều (phỏng vấn người trong cuộc cả phía ta lẫn đối phương, đến tham quan bảo tàng chiến tranh…). 

    Phải tìm hiểu tương quan về khí tài quân sự các bên; phải có kiến thức cơ bản về địa lý – vị trí, không gian của những nơi xảy ra chiến sự…và vô số vấn đề khác nữa, nếu như muốn kết luận của mình thật sự thuyết phục người khác.

    Nếu chỉ đơn giản là một sự mặc định trước: chiến thắng này chỉ thuần túy là do “sự lãnh đạo tài ba của đại tướng Võ Nguyên Giáp” không chỉ khó thuyết phục học sinh, mà còn đánh mất đi giá trị và ý nghĩa thực sự của môn Lịch sử…

    Hình ảnh về hội thảo dạy học tích hợp ở trường tiểu học. (Ảnh nguồn: Phòng giáo dục thị xã Cao Bằng)

    Một ví dụ cụ thể hơn. Xin nói về một cuốn sách đang gây xôn xao giới học thuật hiện nay của nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Công – quyển “Từ điển Tiếng Việt của Giáo sư Nguyễn Lân, phê bình và khảo cứu”.  

    Có thể thấy, để có thể cắt nghĩa, giải thích nhằm phản biện và chỉ ra những sai sót của Giáo sư Nguyễn Lân, tác giả Hoàng Tuấn Công đã phối hợp vận dụng nhiều tri thức của nhiều ngành khoa học như: lịch sử, văn hóa, dân tộc, khảo cổ… 

    Đó là chưa kể những hiểu biết về trải nghiệm thực tiễn về đời sống xã hội của chính bản thân tác giả… Chính cách làm việc nghiêm túc, khoa học như thế nên Hoàng Tuấn Công đã thuyết phục được bạn đọc đặc biệt là các nhà nghiên cứu…  

    Từ đây, có thể nói ưu điểm của vấn đề “dạy học tích hợp” qua một số phương diện cụ thể là:

    Về tư duy và nhận thức chung: 

    Tránh sự áp đặt và nhồi nhét kiến thức một chiều vô tình thủ tiêu sự sáng tạo của cả người dạy lẫn người học. Chính sự áp đặt và nhồi nhét kiến thức là nguyên nhân gây nên sự nhàm chán trong hoạt động dạy học nói chung. Góp phần giảm tải các vấn đề, những kiến thức bị trùng lắp giữa các môn học với nhau. 

    Đây là những vấn đề mà Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn đã trình bày trong bài viết của mình về phương diện lý thuyết với các khái niệm như: “tích hợp đa môn”, “liên môn”, “xuyên môn”…

    Về kiến thức, tri thức: 

    Đảm bảo đó là những kiến thức, tri thức được rút ra dựa trên kết quả của quá trình tìm hiểu, tổng hợp, suy luận, khảo nghiệm… cả về lý thuyết lẫn thực hành một cách khách quan, khoa học cho cả người học lẫn người dạy. 

    Về kỹ năng, năng lực, phẩm chất:

    Giúp người học biết cách lập luận, nói năng sao cho có lý lẽ, “nói có sách mách có chứng”, muốn biết chuyện này phải liên hệ tìm tòi từ những chuyện khác. 

    Phát huy tinh thần sáng tạo, độc lập trong suy nghĩ; biết tôn trọng sự khác biệt… từ đó vận dụng vào cuộc sống thực tiễn xã hội một cách chủ động, tự tin để đạt hiệu quả cao nhất.

    Dạy học tích hợp: khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn

    Về mặt lý thuyết, không ai phủ nhận “dạy học tích hợp” là xu hướng và quan điểm giáo dục hiện đại, tiến bộ. 

    Tuy nhiên, để vận dụng vào thực tiễn dạy học ở Việt Nam hiện nay là chuyện không hề đơn giản, nếu như chúng ta không có một sự thống nhất về quan điểm, nhận thức lẫn cách thức, phương thức thực hiện. 

    Bằng chứng là qua cách trình bày của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết lẫn Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn, gần như ngay lập tức cô giáo Phan Tuyết và rất nhiều bạn đọc đã lên tiếng phản ứng, bày tỏ sự không đồng tình. Và theo quan sát của tôi, sự phản ứng và không đồng tình này là có cơ sở.

    Trao đổi với Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn về 2 môn tích hợp của chương trình mới

    Nếu hiểu “dạy học tích hợp” chỉ đơn giản là một sự gán ghép, kết hợp một cách cơ học các môn học lại với nhau như kiểu Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết và Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn thì quả là rất đáng lo. 

    Bởi, dù muốn dù không ở đây cần phải phân biệt giữa vấn đề dạy học theo quan điểm “tích hợp” và chuyện “kết hợp” môn “Lịch sử” và “Địa lý” lại thành môn “Lịch sử và Địa lý”; hay các môn Lý, Hóa, Sinh thành môn “Khoa học tự nhiên” để dạy. Đây là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. 

    Nói cách khác, cho dù có kết hợp các môn lại với nhau để dạy thì về bản chất “Lịch sử” vẫn phải là “Lịch sử”, “Địa lý” vẫn là “Địa lý”. Nghĩa là nó vẫn “độc lập” về mặt bản chất (đối tượng, phạm vi học tập, nghiên cứu…). 

    Ngoài ra, cho dù anh có kết hợp các môn học lại nhưng trong quá trình dạy anh vẫn thiên về áp đặt, nhồi nhét kiến thức một chiều thì cũng là chẳng giải quyết được gì.

    Không dừng lại ở đó, qua việc giải thích và trả lời của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết và Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn liên quan đến khâu chuẩn bị cho vấn đề này chỉ càng làm cho người ta hoang mang hơn vì sự vội vã, nếu không muốn nói là thiếu nghiêm túc, không lường hết các tình huống nảy sinh. 

    Cụ thể như việc biên soạn sách giáo khoa cho các môn học mới, tập huấn giáo viên, tổ chức phân công giảng dạy (“1 sách 3 Thầy” hay “3 Thầy một sách”?)… 

    Nói tóm lại, có thể khẳng định “dạy học tích hợp” vấn đề thuộc về quan điểm, định hướng có tính triết lý trừu tượng, chứ hoàn toàn không phải phương pháp dạy học thuần túy cơ học.

    Dạy học tích hợp càng không phải như Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã “ví von” là người ta chế biến món thịt bò thập cẩm

    (Cũng xin mở ngoặc nói thêm, trong nấu ăn, nếu người đầu bếp không có kiến thức về thực phẩm và dinh dưỡng nói chung mà kết hợp lung tung các nguyên liệu với nhau có khi sẽ phản tác dụng. 

    Do sự tương tác và phản ứng giữa thành phần sinh, hóa trong các nguyên liệu nên món ăn sẽ bị mất dinh dưỡng, thậm chí trong nhiều trường hợp có thể gây ngộ độc thực phẩm dẫn tới tử vong cho người ăn. 

    Vì thế, “tích hợp” trong trường hợp này là cực kỳ nguy hiểm).

    Người xưa bảo, “danh có chính thì ngôn mới thuận”. Các nhà ngôn ngữ học hiện đại thì khẳng định, đại khái rằng “ngôn ngữ vừa là công cụ giao tiếp vừa phản ánh năng lực và trình độ tư duy” của con người. 

    Theo tôi, việc giải thích vấn đề “dạy học tích hợp” có phần máy móc, dễ dãi như Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, hoặc hàn lâm và rối rắm như Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn - những người đang trực tiếp phụ trách và triển khai vấn đề này trong đề án “Đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục” nước nhà hiện nay mà như thế là rất đáng quan ngại. 

    Nói khác đi, theo quan sát của tôi, liên quan đến vấn đề này nếu mọi khâu chuẩn bị chưa tốt thì nên chăng rất lưu ý đến ý kiến của nhà giáo Phạm Toàn: cần dừng lại Chương trình Phổ thông tổng thể và bỏ ra làm lại cho kỹ càng, chu đáo hơn.

    Tài liệu tham khảo:

    1. “Việc lên tiếng môn Lịch sử bị “khai tử” là phản ứng quá vội vàng!”. Xem tại: http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/viec-len-tieng-mon-lich-su-bi-khai-tu-la-phan-ung-qua-voi-vang-20151116231305383.htm

    2. “Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết: “Môn tích hợp sẽ do 3 giáo viên dạy”. Xem tai: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Giao-su-Nguyen-Minh-Thuyet-Mon-tich-hop-se-do-3-giao-vien-day-post178674.gd

    3. “Đề nghị Giáo sư - Tổng chủ biên giải thích thêm về tích hợp 1 sách 3 thày”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/De-nghi-Giao-su--Tong-chu-bien-giai-thich-them-ve-tich-hop-1-sach-3-thay-post178713.gd

    4. “Tích hợp “1 sách 3 thày”, Ban soạn thảo càng ngày càng rối”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Tich-hop-1-sach-3-thay-Ban-soan-thao-cang-ngay-cang-roi-post178817.gd

    5. “3 thầy 1 sách, dạy một môn”, kế hoạch do giáo viên và nhà trường chủ động”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/3-thay-1-sach-day-mot-mon-ke-hoach-do-giao-vien-va-nha-truong-chu-dong-post178782.gd

    6. “Phó giáo sư Mai Sỹ Tuấn tiếp tục giải đáp các thắc mắc về "1 sách 3 thầy". Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Pho-giao-su-Mai-Sy-Tuan-tiep-tuc-giai-dap-cac-thac-mac-ve-1-sach-3-thay-post178841.gd

    7. “Phó Giáo sư Mai Sỹ Tuấn giải thích 4 khái niệm tích hợp trong chương trình mới”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Pho-Giao-su-Mai-Sy-Tuan-giai-thich-4-khai-niem-tich-hop-trong-chuong-trinh-moi-post178918.gd

    8. “Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi thấy bóng dáng của Chương trình 2000 đang hiển hiện”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Nha-giao-Pham-Toan-Toi-thay-bong-dang-cua-Chuong-trinh-2000-dang-hien-hien-post177083.gd

  • 64x64
    Khan hiếm học sinh Tiên tiến cũng là 1 biểu hiện suy thoái đạo đức nghề giáo

    LTS: Tác giả Tùng Sơn gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài viết mới, thể hiện góc nhìn riêng trước hiện tượng nhiều trường học ở đô thị không thể tìm ra nổi một học sinh trung bình. 

    Lâu nay nhiều người vẫn nghĩ đây là hậu quả từ sức ép chỉ tiêu thi đua. Tuy nhiên, tác giả Tùng Sơn đưa ra một góc nhìn khác: lương tâm trách nhiệm của nhiều nhà giáo đã cạn kiệt.

    Tòa soạn xin mời quý bạn đọc theo dõi. Nội dung, văn phong bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm của tác giả.

    Xuất phát từ mong muốn sính phần thưởng của cha mẹ học sinh.
        
    Cha mẹ học sinh ở những vùng nông thôn thì có lẽ sẽ đỡ hơn vì công việc mưu sinh vất vả, đầu tắt mặt tối. Lại thêm điều nữa là tất cả đã biết nhau, con nhà ai học giỏi, con nhà ai học bình thường họ đều biết cả. 

    Vậy nên, tổng kết cuối năm con mình không có giấy khen họ cũng sẽ không buồn. Và nếu giấy khen sang nhầm chỗ những con nhà có tiếng là lem luốc, học kém thì cả làng, cả xóm mới đàm tiếu, cười cợt.

    Do vậy, phần thưởng và giấy khen ở nông thôn đỡ bát nháo hơn.
        
    Còn tại các thành phố, cha mẹ học sinh phần nhiều không biết nhau. Đến lớp thì con nhà ai cũng ăn mặc đẹp, sáng láng cả. 

    Phụ huynh nào cũng kì vọng con em mình học giỏi. Nhiều cha mẹ học sinh còn quan tâm tới cô giáo với mong muốn cô để ý nhiều hơn đến con mình. Nhiều lớp, có đến 3/4 số phụ huynh quan tâm đặc biệt tới cô

    Vậy nên, xét khen thưởng cuối năm cô chịu rất nhiều sức ép. Khen em A thì chẳng lẽ bỏ qua em B?

    Em C tuy học kém hơn em B nhưng bố mẹ em “tốt” với cô giáo lắm. Thế là cuối cùng, tốt nhất là cả lớp có giấy khen, học sinh nào cũng từ Tiên tiến trở lên.

    Hình minh họa về sự dễ dãi trong cách cho điểm của giáo viên (Ảnh: songkhoe.vn)

    Mấy năm nay, cấp Tiểu học có quy định mới lại càng dễ cho việc khen thưởng vì không khen chỗ này thì khen chỗ khác. Cô vui, trò vui, cha mẹ học sinh lại hài lòng về cô…

    Trường tư còn nặng sức ép hơn nhiều nữa…
        
    Giáo viên dạy trường công lập thì chỉ chịu sức ép từ phụ huynh chứ giáo viên dạy trường tư thì còn chịu thêm sức ép của Hội đồng quản trị. 

    Cha mẹ học sinh nhiều khi không góp ý trực tiếp với cô giáo mà họ ý kiến thẳng lên hiệu trưởng, hiệu phó. Vậy là cô giáo sẽ bị gọi đến phê bình vì lí do như thế sẽ “không thu hút” học sinh.

    Lí do để cha mẹ học sinh phàn nàn với quản lí nhà trường thì vô vàn. Nào là cô nặng lời với cháu, nào là cháu dạo này học sa sút, nào là tháng trước học cô này toàn điểm chín mười, tháng này cô giáo mới điểm toàn bảy tám (chắc cô giáo này dạy kém hơn)…
        
    Thế mới có chuyện, cô giáo phải ghi bài lên bảng để học trò chép vào vở rồi mới chấm. Nếu chấm theo năng lực của trò, chắc cô khó được kí hợp đồng tiếp cho những năm sau vì dạy “không thu hút học sinh”.
        
    Trên lớp các con học toàn điểm 9, 10, vậy thì cớ gì cuối năm lại không là học sinh giỏi, xuất sắc. Và câu chuyện một lớp tổng số 40 học sinh thì có tới 36 em học giỏi, xuất sắc đến đây hoàn toàn là có cơ sở.

    Không hề do quy định về thi đua khen thưởng mà hoàn toàn do lương tâm nghề nghiệp!
       
    Luật thi đua khen thưởng hiện hành không hề quy định Tập thể lao động Tiên tiến hay Tập thể xuất sắc phải có nhiều thành tích “khủng” như vậy. 

    Các văn bản dưới luật đều không yêu cầu danh hiệu tập thể xuất sắc phải có nhiều thành tích.

    Văn bản riêng về thi đua khen thưởng của ngành giáo dục là thông tư 35 cũng không yêu cầu nhà trường đạt danh hiệu Tập thể lao động xuất sắc phải có toàn học sinh xuất sắc.

    Vậy, do đâu mà một lớp học, một trường học lại có đến 9/10 số học sinh là giỏi, xuất sắc? Tất cả do lòng người. Tất cả tại lương tâm nghề nghiệp. 

    Khi đạo đức nghề nghiệp đã cạn, người ta cho rằng trường mình, lớp mình có nhiều học sinh xuất sắc là mình dạy giỏi hơn. 

    Ai đủ sức chữa được những “bệnh” này ở nhà trường, giáo viên?

    Từ mấy năm nay, chúng ta quen dùng cụm từ “bệnh thành tích”. Đúng, đó cũng chính là bệnh thành tích mà ra.

    Nhưng, bệnh thành tích từ đâu phát sinh? Cũng là từ lương tâm và đạo đức nghề nghiệp. 

    Một giáo viên có tự trọng và thực hiện đúng quy định về đạo đức nhà giáo thì phải rơi nước mắt khi nộp danh sách đề nghị khen thưởng 9/10 học sinh xuất sắc. 

    Một Hiệu trưởng nếu còn đạo đức nghề nghiệp thì không thể đặt bút kí vào những tấm giấy khen để mai phát ra trắng xóa cả sân trường như vậy. 
       
    Không biết nói vậy có nặng lời hay không nhưng quả đúng vậy. Phải chăng, học sinh tiên tiến quý hiếm cũng chính là một biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức mà Nghị quyết Trung ương 4/2016 đã chỉ rõ: 

    “Mắc bệnh "thành tích", háo danh, phô trương, che dấu khuyết điểm, thổi phồng thành tích, "đánh bóng" tên tuổi; thích được đề cao, ca ngợi; …”. (Trích biểu hiện thứ 4 trong 9 biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống – Nghị quyết Trung ương 4 Ban chấp hành Trung ương Đảng Khóa XII).

    Hiện nay, cả nước ta đang khẩn trương đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục theo tinh thần Nghị Quyết số 29 năm 2013 của Ban chấp hành trung ương.

    Việc làm để có đa số học sinh là giỏi, xuất sắc và khan hiếm học sinh Tiên tiến như ở một số nơi là đi ngược lại với đường lối đổi mới của chúng ta và đây cũng là sự suy thoái đạo đức nghề nghiệp. 

    Rất mong Bộ Giáo dục và Đào tạo chấn chỉnh tình trạng này để giáo dục luôn luôn trung thực với kết quả của nó.

  • 64x64
    Bảo đảm đầu ra là yếu tố quyết định cho ngành sư phạm

    Phát biểu tại buổi làm việc, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam khẳng định giáo viên là nhân tố quyết định trong đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo: “Chúng ta đổi mới thi cử, xây dựng chương trình, sách giáo khoa đồng bộ nhưng nhân tố quyết định là con người, trong đó có giáo viên, công tác quản lý của Bộ Giáo dục và Đào tạo”.

    Tuy nhiên, chất lượng của một bộ phận giáo viên không đáp ứng được yêu cầu đổi mới giáo dục.

    Nguyên nhân là do tư tưởng “đã vào biên chế rồi là không ra nữa” của một số giáo viên và chất lượng đào tạo của hệ thống các trường sư phạm chưa theo kịp nhu cầu, cũng như xu hướng đào tạo đại học hiện nay. Việc kiểm định chất lượng các trường sư phạm chưa được thực hiện tốt.

    Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam: "Chúng ta công khai chỉ tiêu, biên chế, việc làm và đặt hàng các trường sư phạm thì sẽ thu hút được người giỏi". ảnh: vgp.

    Theo Phó Thủ tướng, tình trạng điểm tuyển sinh đầu vào của một số trường sư phạm thấp không phải tất cả là do chất lượng đào tạo kém. Vẫn có một số trường tốt cả về điều kiện, cơ sở vật chất lẫn đội ngũ cán bộ, giảng viên, những người tâm huyết và rất giỏi.

    Nguyên nhân chính là sinh viên sư phạm ra trường khó tìm việc. Bởi thực tế nơi nào, ngành nào đào tạo ra có việc làm ngay, thu nhập cao, ổn định thì sẽ nhiều người đăng ký vào.

    Trên quan điểm “bảo đảm đầu ra là yếu tố quyết định”, Phó Thủ tướng cho rằng nếu không thống kê chính xác nhu cầu đầu ra thì hoạt động đào tạo sư phạm như hiện tại sẽ gây lãng phí nguồn lực rất lớn.

    “Các đồng chí phải xem lại ngay chỉ tiêu các trường sư phạm. Nếu đào tạo sinh viên ra mà không xin được việc sẽ như thế nào? Không thể nói cái gì thiếu thì đào tạo còn thừa thì không quan tâm. Đây là trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo”.

    “Ngành giáo dục cũng phải đánh giá thật sát nhu cầu giáo viên, từ tổng biên chế đến từng cấp, từng môn, từng nơi, nhằm khắc phục hiện tượng thừa, thiếu cục bộ, thừa môn này, thiếu môn kia, thừa cấp này, thiếu cấp kia.

    Không thể nói đào tạo tốt, dạy tốt mà thiếu giáo viên. Cũng không thể chuyển giáo viên văn sang dạy toán, giáo viên THPT dạy cấp THCS”, Phó Thủ tướng phân tích.

    “Chúng ta công khai chỉ tiêu, biên chế, việc làm và đặt hàng các trường sư phạm thì sẽ thu hút được người giỏi. Và dù số lượng đào tạo ít nhưng các trường sư phạm sẽ tính toán đầy đủ chi phí và tự đầu tư, nâng cấp cơ sở vật chất để đáp ứng yêu cầu đặt hàng từ ngành giáo dục.

    Trong năm nay các đồng chí dứt khoát phải trình được cơ chế, chính sách về ‘đặt hàng’ đào tạo sư phạm”, Phó Thủ tướng yêu cầu và nhắc Bộ Giáo dục và Đào tạo khẩn trương nghiên cứu một số chương trình, quy định có tính đặc cách để đào tạo bổ sung, chuyển đổi sinh viên sư phạm sang những ngành nghề khác có nhu cầu lớn về nhân lực như công nghệ thông tin, du lịch.

    Báo cáo với Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo nêu rõ những bất cập trong đào tạo sư phạm thời gian qua và cam kết giải quyết căn cơ các vấn đề về đào tạo sư phạm.

    Thời gian tới, Bộ Giáo dục sẽ phối hợp với Bộ Nội vụ và các địa phương thực hiện đánh giá nhu cầu thực tế về giáo viên đến từng môn học, bám sát vào chương trình, từ đó xác định rõ cần bao nhiêu chỉ tiêu đào tạo mới và quản lý chặt chỉ tiêu này trên toàn quốc; thống kê số lượng giáo viên cần bồi dưỡng, đào tạo chuyển đổi ở từng địa phương.

    Bộ trưởng cho biết, cùng với việc siết chỉ tiêu đào tạo mới, bộ sẽ rà soát, quy hoạch lại và tập trung đầu tư cho một số trường sư phạm trọng điểm, còn các trường sư phạm địa phương là vệ tinh, chủ yếu thực hiện đào tạo lại giáo viên tại địa phương đó theo chương trình chuẩn thống nhất.

    Đối với các sinh viên sư phạm khó tìm việc, Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ làm việc ngay với các hiệp hội, doanh nghiệp thuộc các ngành nghề đang thiếu nhân lực như công nghệ thông tin, du lịch… để có phương thức đào tạo linh hoạt giúp em các có nhiều cơ hội việc làm hơn.

  • 64x64
    Những Bá Kiến trong ngành giáo dục

    LTS: Quý vị và các bạn đang theo dõi bài viết của tác giả Thanh An, một thày giáo đang đứng trên bục giảng.

    Với trải nghiệm thực tế của chính mình và những câu chuyện của những đồng nghiệp cùng cảnh ngộ, thầy An đã chỉ ra những góc khuất trong công tác tuyển dụng cũng như nỗi cực khổ của các giáo viên dạy hợp đồng hiện nay.

    Tòa soạn xin mời quý bạn đọc theo dõi bài viết này. Văn phong, nội dung bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm của cá nhân tác giả.

    Hơn 70 năm qua, tác phẩm Chí Phèo của nhà nhà văn Nam Cao luôn được đánh giá là một tác phẩm lớn của văn học nước nhà và những nhân vật trong truyện ngắn này đã bước ra cuộc sống đời thường để trở thành những câu cửa miệng của nhiều người, như: xấu như Thị Nở, đồ Chí Phèo…

    Trong đó, nhân vật Chí Phèo luôn là nỗi ám ảnh cho mọi thế hệ bạn đọc. Nhưng, cuộc đời của Chí Phèo phải bước vào ngõ cụt là do ai? 

    Có nhiều nguyên nhân…nhưng người trực tiếp đẩy cuộc đời của Chí Phèo từ thân phận người nông dân lương thiện với bao khát vọng, ước nguyện trở thành một tên quỷ dữ của làng Vũ Đại chính là Bá Kiến.

    Vậy, Bá Kiến là ai? Đó là một kẻ đầy mưu mô thâm độc và xảo quyệt. Lão cứ lẳng lặng dấu mặt đẩy người ta xuống sông rồi lại ra mặt cứu người bị nạn để họ phải chịu ơn và lệ thuộc vào mình.

    Nhớ đến Bá Kiến, tự nhiên, chúng tôi lại chạnh lòng nhớ đến những ông Hiệu trưởng, những lãnh đạo địa phương ở một số nơi. 

    Họ thấy sinh viên sư phạm thất nghiệp nhiều, nhu cầu tìm việc cao thế là họ kí hợp đồng theo tháng, theo tiết để bắt buộc các giáo viên hàng năm phải mang ơn họ, phụ thuộc theo họ và phải tạo mối quan hệ “thân thuộc, gần gũi” với họ. 

    Trong cái “bước đường cùng” đó, nhiều giáo viên hợp đồng cứ phải bấu víu, sống dở chết dở vì họ… để hưởng đồng lương bọt bèo mà đợi chờ những lời “hứa lèo” từ những người lãnh đạo của mình.

    "Bá Kiến phiên bản mới và những Chí phèo đương đại"

    Lợi dụng chủ trương nhiều nơi không tuyển dụng nhưng trong đơn vị có các môn học thiếu giáo viên nên nhiều Hiệu trưởng hợp đồng với một số giáo sinh vừa mới ra trường hoặc những giáo viên đã có thâm niên nhiều năm đi dạy hợp đồng. 

    Lâu nay, có hai dạng hợp đồng kiểu này. Một là giáo viên hợp đồng nhận mức lương tối thiểu hàng tháng (lương tối thiểu hiện nay là 1.310.000 đồng) hoặc là kí hợp đồng theo tiết (giá phổ biến hiện nay là 50.000 đồng/1 tiết). 

    Tuy nhiên, dù hợp đồng bằng hình thức nào thì trước khi xin hợp đồng cũng phải “đi lại” với Ban giám hiệu nhà trường, đặc biệt là Hiệu trưởng. 

    Những người không quen biết Hiệu trưởng thì phải đi lại với một lãnh đạo địa phương, rồi lãnh đạo địa phương đó tác động đến Hiệu trưởng các trường.

    Nhiều người không có mối quan hệ nào với những lãnh đạo địa phương và nhà trường thì phải đi qua một bước trung gian nữa. 

    Vì thế, việc dạy hợp đồng dù là có thời hạn nhưng cũng phải qua nhiều “cung đường” quanh co mới tới đích. Tất nhiên, đi bằng cách nào thì cũng phải có một điểm chung là chi phí rất nhiều.

    Khi được hợp đồng rồi thì những giáo viên này tạo cho mình mối quan hệ mật thiết với Hiệu trưởng nhà trường để duy trì thời hạn làm việc. 

    Thỉnh thoảng Hiệu trưởng lại “vô tình” nói chuyện với mấy giáo viên hợp đồng là người nọ người kia mới đến xin hợp đồng hoặc năm sau có giáo viên mới về.

    Chỉ cần một vài lời “bóng gió xa xôi” như vậy thôi cũng khiến cho những giáo viên đang dạy hợp đồng sợ sốt vó rồi.

    Những giáo viên hợp đồng gần như không có quyền lợi gì ngoài những đồng lương cơ bản được trả bằng mức lương tối thiểu hay trả theo tiết. 

    Bảo hiểm không, các ngày lễ tết gần như cũng không có quyền lợi gì, năm thì mười họa được mời dự chung các ngày lễ mà nhà trường tổ chức

    “Ký hợp đồng thỉnh giảng nhiều lần để giáo viên khỏi mai một kiến thức”

    Nhưng họ - thân phận giáo viên hợp đồng nên phải ngồi “chiếu dưới” để lấy lòng lãnh đạo và những giáo viên biên chế hay hợp đồng không thời hạn.

    Bởi, chỉ cần mất lòng một ai đó trong trường, đặc biệt là giáo viên trong tổ mà nhất là tổ trưởng chuyên môn thì tự nhiên mất đi tất cả.

    Hết năm học, các giáo viên của trường vẫn được hưởng lương và các khoản phụ cấp khác, đôi khi trường còn tổ chức đi du lịch đây đó.

    Còn giáo viên hợp đồng thì chỉ là con số 0 tròn chĩnh. Những tháng hè lại âm thầm đi lại tạo mối quan hệ tốt với lãnh đạo để sang năm được tiếp tục hợp đồng.

    Một số địa phương, Hiệu trưởng họ thích hợp đồng với giáo viên theo tiết hơn giáo viên biên chế và giáo viên hợp đồng không thời hạn.

    Bởi vì, giáo viên hợp đồng theo tiết thì “một dạ, hai vâng”, không bao giờ dám chống đối hay ý kiến gì hết. 

    Nhất là giảm được rất nhiều kinh phí cho việc trả lương hàng tháng, bởi các trường hiện nay đều thực hiện kinh phí khoán hàng năm. Hơn nữa, cứ mỗi lần gia hạn hợp đồng là mỗi lần các giáo viên này đều phải “đến nhà” mình…(?).

    Ngày mới ra trường, bản thân tôi cũng đã có mấy năm dạy hợp đồng theo tiết. Số tiền lương hàng tháng không đủ để trang trải các khoản “bôi trơn” để được Hiệu trưởng gật đầu hợp đồng và gia hạn thêm hợp đồng.

    Tất cả cũng chỉ có một mong muốn duy nhất là giữ được kiến thức và hy vọng được kí hợp đồng không thời hạn.

    Bởi có một điều mà bản thân mãi sau này mới nhận ra là không ít Hiệu trưởng họ vẽ ra cho mình một tương lai sáng lắm, họ hứa hay lắm. 

    Chính vì những chiếc “bánh vẽ” đó mà nhiều giáo viên lỡ dở cả tuổi trẻ để đi theo những lời hứa hão huyền của nhiều lãnh đạo nhà trường. 

    Không có nỗi cực nào hơn là nỗi cực đi dạy hợp đồng ăn lương tối thiểu hoặc theo tiết. Bởi nhiều trường học của nhiều địa phương có nhiều Bá Kiến đang tồn tại. 

    Vì thế, những sinh viên ra trường đang tràn đầy lí tưởng sách vở rất dễ sa vào những lời hứa vu vơ để sau này phải tiếc nuối, ân hận nhưng đã muộn màng. Nhưng, nếu không dạy hợp đồng như vậy thì biết làm gì?

    Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam trân trọng mời các thày cô Hiệu trưởng, Hiệu phó, các nhà quản lý giáo dục trên cả nước viết bài viết trao đổi, phản biện, xung quanh vấn đề tác giả Thanh An đã nêu, cũng như những vấn đề nổi bật hoặc nổi cộm về giáo dục mà quý thầy cô tâm đắc, góp tiếng nói bổ ích cho giáo dục nước nhà.

    Bài viết xin gửi về địa chỉ: toasoan@giaoduc.net.vn.

  • 64x64
    Giáo dục là quốc sách hàng đầu - bài học từ Nhật Bản

    LTS: Trong quá trình cải cách giáo dục, quốc gia nào cũng sẽ cần đến nguồn lực tài chính để giải quyết những vấn đề của nền giáo dục cũ và xây dựng nền giáo dục mới. 

    Tuy nhiên, Nhật Bản là một trong những nước trong thực tế đã giải quyết thành công được bài toán này trong hai lần cải cách giáo dục vào thời Minh Trị và hậu chiến (sau tháng 8/1945). 

    Từng là nghiên cứu sinh ngành giáo dục lịch sử, Đại học Kanazawa - Nhật Bản nên Thạc sĩ Nguyễn Quốc Vương đã có dịp tìm hiểu rất kỹ càng về kinh tế tài chính trong công cuộc cải cách giáo dục ở Nhật Bản, ông có bài viết gửi tới Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam về vấn đề này. 

    Tòa soạn trân trọng mời quý bạn đọc theo dõi.

     
    Dưới thời Minh Trị

    Cho dù nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của giới trí thức Tây học và tầng lớp võ sĩ bậc thấp, chính quyền Minh Trị ngay khi thành lập và tiến hành cải cách đã vấp phải rất nhiều khó khăn. 

    Một trong những khó khăn lớn nhất khi đó là vấn đề tài chính cho cải cách giáo dục. 

    Trường học cận đại được tổ chức theo mô hình phương Tây khi đó là thực thể hoàn toàn mới với người Nhật vì vậy mà nó đã vấp phải sự chống đối của chính người dân. 

    Học sinh Nhật Bản, hình minh họa: 123RF.com.


    Nhiều người dân không muốn cho con đến trường vì sợ mất đi nhân công lao động và khoản chi phí dành cho giáo dục. 

    Trong bối cảnh đó, để đảm bảo cho trẻ trong độ tuổi đi học đến trường và duy trì tỉ lệ học sinh đi học, chính quyền Minh Trị phải tiến hành song song hai biện pháp. 

    Một là cưỡng chế người dân đưa con đến trường bằng các sắc lệnh. 

    Hai là hỗ trợ người dân về mặt tài chính. 

    Chẳng hạn trẻ em sẽ được cấp phát đồ dùng thiết yếu khi đi học như sách giáo khoa, phấn, bút chì… Hệ thống trường tiểu học mới được xây dựng cũng tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ. 

    Ngoài ra để đẩy mạnh tốc độ khai hóa văn minh, chính quyền Minh Trị đã không ngần ngại chi tiền mời những chuyên gia nước ngoài đến Nhật làm việc. 

    Theo Giáo sư Ozaki Mugen tác giả cuốn sách “Cải cách giáo dục Nhật Bản” (2004), ở Nhật Bản khi đó có những cơ quan trực thuộc các bộ, tỉnh đã dành ra đến 4-5% ngân sách trả lương cho chuyên gia, nhân viên người nước ngoài. 

    Thậm chí có nơi như Bộ Công nghiệp đã dành ra tới 50% ngân sách trả lương cho trí thức, chuyên gia người ngoại quốc. 

    Việt Nam nên tham khảo cơ chế “sách giáo khoa kiểm định" của Nhật Bản

    Để giải quyết khó khăn về tài chính, chính quyền Minh Trị đã đẩy mạnh thanh lọc bộ máy để hạn chế tối đa tham nhũng, lãng phí. 

    Những trường hợp tham nhũng bị phát giác đã bị trừng phạt rất nặng nề. 

    Ngoài nguồn lực của nhà nước, người dân Nhật Bản với khát vọng đóng góp vào sự canh tân của đất nước đã tự nguyện đóng góp tiền bạc cho ngành giáo dục. 

    Sau này, các nhà nghiên cứu Nhật Bản khi nhìn vào danh sách những người đóng góp tiền cho việc xây dựng trường học ở các địa phương đã không giấu được sự kinh ngạc vì có rất nhiều người đã tự nguyện hiến những khoản tiền khổng lồ. 

    Chính nhờ vào những chính sách kiên quyết, nhất quán của Chính phủ và sự nhiệt tâm với giáo dục của người dân mà vấn đề tài chính cho giáo dục đã được giải quyết. Công cuộc cận đại hóa nước Nhật thành công. 

    Dưới thời hậu chiến

    Sau tháng 8 năm 1945, nước Nhật bị quân đội Đồng minh chiếm đóng và phải đối mặt với tình trạng kinh tế kiệt quệ do chiến tranh tàn phá. 

    Ở Okinawa, nơi diễn ra trận chiến trên bộ giữa quân đội Nhật với quân đội Mĩ và những nơi bị ném bom khác, các trường học bị phá hủy nặng nề. 

    Học sinh nơi này phải học trong lều hay thậm chí là doanh trại của quân đội Mĩ. Nhiều lớp học phải tổ chức ở ngoài trời. Học sinh phải mang bàn và ghế từ nhà tới lớp học. Vật tư giáo dục vô cùng thiếu thốn. 

    Lúc đó, tại Okinawa những học sinh từ lớp 4 trở lên được cấp 50 tờ giấy/tuần trong khi những học sinh dưới lớp 4 chỉ được cấp 30 tờ/tuần. Giáo viên chỉ được cấp mỗi tháng 6 viên phấn…

    Nhật Bản đưa nội dung giáo dục quê hương vào nhiều môn học

    Những bữa ăn trưa của học sinh tiểu học khi đó phải dựa cả vào viện trợ của Mĩ. 

    Trong năm học 1947, Bộ Giáo dục đưa ra dự toán yêu cầu phải có 6 tỉ 800 triệu yên trong đó có 4 tỉ 300 triệu yên dành cho xây dựng trường học. 

    Tuy nhiên, Bộ Tài chính cho rằng sẽ không có một yên nào dành cho việc xây dựng trường học và chỉ chấp nhận cấp 800 triệu yên trả lương cho giáo viên. 

    Tình hình tài chính khó khăn đến độ gần như Nhật phải hoãn thực hiện chế độ giáo dục nghĩa vụ 9 năm (6 năm tiểu học và 3 năm trung học cơ sở). 

    Nhiều trưởng thôn, trưởng khu phố và quan chức địa phương đã bị cách chức, đổi công tác, thậm chí có những người tự sát vì áp lực phải chuẩn bị cơ sở vật chất và tài chính cho giáo dục địa phương mình. 

    Trong các cuộc họp của Quốc hội Nhật vào năm 1947, tài chính giáo dục luôn là đề tài bàn luận gay gắt. 

    Thậm chí trong một cuộc họp quan trọng, Vụ trưởng phụ trách tài chính của Bộ Giáo dục đã khóc nấc lên giữa chừng khi đề cập đến tình hình tài chính phục vụ cải cách giáo dục. 

    Trong bối cảnh khó khăn như vậy, bằng quyết tâm tự lực sắt đá, Chính phủ và người dân Nhật đã thắt lưng, buộc bụng để dành nguồn lực tài chính cho cải cách giáo dục. 

    Ủy ban cải cách giáo dục đã ra Tuyên bố về việc thực thi chế độ giáo dục nghĩa vụ (20/2/1947) yêu cầu chính phủ và quốc dân Nhật kiên quyết vượt qua khó khăn để thực hiện cho được chế độ giáo dục nghĩa vụ 9 năm nhằm tái thiết tổ quốc. 

    Ngày 26/2/1947, Chính phủ ra Quyết định thực hiện chế độ trường học mới nhằm thực thi yêu cầu này. 

    Tháng 8 năm 1952, Quốc hội Nhật Bản thông qua Luật phụ đảm ngân sách quốc gia đối với chi phí dành cho giáo dục nghĩa vụ và Luật phụ đảm ngân sách quốc gia đối với chi phí xây dựng các trường công lập. 

    Nhờ quyết tâm với tinh thần tự lực lớn lao và các biện pháp cụ thể nói trên, tình hình tài chính dành cho giáo dục dần được cải thiện. 

    Cải cách giáo dục thời hậu chiến đã diễn ra mạnh mẽ trên quy mô toàn quốc. 

    Hơn 15 năm sau cải cách giáo dục, Nhật Bản đã thoát khỏi khủng hoảng, trở lại vũ đài quốc tế trong địa vị là nước dân chủ và hùng mạnh về kinh tế. 

  • 64x64
    Đang có một "cuộc chiến truyền thông" về đầu vào ngành sư phạm năm nay

    LTS: Thực trạng về điểm chuẩn ngành sư phạm năm nay thấp kỷ lục đã gây ra nhiều ý kiến trái chiều trong dư luận.

    Là người từng làm công tác đào tạo đại học sư phạm nhiều năm, thầy giáo Phạm Công Minh, đại diện cho một số nhà nghiên cứu giáo dục phân tích, tổng hợp những luồng quan điểm về vấn đề này qua bài viết sau.

    Toà soạn xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết này và trân trọng cảm ơn thầy Phạm Công Minh và cộng sự.

    Nội dung và văn phong bài viết thể hiện quan điểm và góc nhìn của tác giả. Tiêu đề bài viết do Tòa soạn đặt.

    Từ đầu tháng 8 tới nay, khi các trường đại học và cao đẳng cả nước công bố điểm đầu vào, đã có mấy chục bài báo viết về thực trạng điểm chuẩn đầu vào ngành sư phạm thấp kỷ lục đăng tải trên báo như:

    Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Vietnamnet, Dân trí, Đất Việt, Việt báo, Giáo dục và Thời đại

    Câu chuyện này còn lan sang cả các phương tiện truyền thông khác như Đài Tiếng nói Việt Nam, các kênh truyền hình VTV…

    Quan sát dư luận, chúng tôi thấy nổi lên hai luồng quan điểm trái chiều về vấn đề này. Xin được phân tích và đánh giá cùng bạn đọc.

    Dư luận nổi lên hai luồng quan điểm trái chiều về điểm đầu vào ngành sư phạm. (Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn)

    Thứ nhất, luồng quan điểm cho rằng: Đây là một thất bại, thậm chí là một thảm hoạ của nền giáo dục Việt Nam.

    Ví dụ như ý kiến của “Ông giáo già” Hoàng Hữu Đức trong bài “Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?” trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 9/8/2017 cho rằng:

    Có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử lập quốc của chúng ta, chất lượng đầu vào đại học sư phạm lại tệ hại đến vậy”.

    Tác giả còn trăn trở: “Liệu đây có phải là một trong những sự suy lụi và xuống cấp đầy đau đớn của nền giáo dục nước nhà?”.

    Tác giả lo lắng đến chất lượng đầu ra và “dự cảm về một tương lai xám xịt” của ngành giáo dục, kêu gọi:

    Tất cả các cơ quan ban ngành của Nhà nước và toàn xã hội nghiêm túc nhìn nhận thực trạng tuyển sinh năm nay, cùng nhau nhanh chóng hành động, chặn đứng thảm hoạ này”.

    Đồng quan điểm với tác giả Hoàng Hữu Đức, Giáo sư Trần Hồng Quân - Cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, hiện là Chủ tịch Hiệp hội các trường Cao đẳng, Đại học Việt Nam khẳng định:

    Cũng có ý kiến kêu gọi bình tĩnh trước tình hình này với nhiều lý giải khác nhau.

    Nhưng dù lý giải cách nào thì cũng không thể coi như không có chuyện gì mà đây thực sự thêm một lần nữa cảnh báo về thảm hoạ tương lai của nền giáo dục”.

    (Bài “Khốn khó, muốn giữ vẹn nhân cách, tự trọng là không dễ” – Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, ngày 14/8/2017).

    Bất cập đào tạo giáo viên, trách nhiệm thuộc về ai?

    Giáo sư Phạm Tất Dong - Phó Chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam cũng cho rằng:

    So với các ngành công an, quân đội điểm chuẩn cao mà điểm đầu vào trường sư phạm thấp như vậy đúng là thảm hại, rất gay cho ngành sư phạm.

    Thầy giáo mà dốt thì học trò cũng dốt. Muốn thầy giáo giỏi thì phải đào tạo người giỏi và lúc đó học sinh phổ thông mới giỏi”.

    (Thảm hại điểm chuẩn sư phạm, đổi mới sẽ gặp khó - Báo Dân trí, ngày 9/8/2017).

    Bài báo này cũng dẫn lời Giáo sư Đinh Quang Báo - Cựu Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội khẳng định:

    Điểm chuẩn các trường sư phạm thấp chỉ bằng điểm sàn của Bộ đó là một thảm hại”.

    Giáo sư còn phân tích:

    Giáo viên muốn có chất lượng phụ thuộc vào nhiều yếu tố trong đó có yếu tố quan trọng nhất là đào tạo và bồi dưỡng.

    Muốn đào tạo và bồi dưỡng tốt thì đầu vào chất lượng phải cao. Chất lượng đầu vào không cao thì đào tạo ra sản phẩm không bao giờ cao”.

    Trong bài “Giáo sư Đinh Quang Báo: phải chấp nhận “thay máu” nhân sự trong ngành giáo dục” (Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, ngày 15/8/2017), Giáo sư còn khẳng định:

    Ngành sư phạm ở Việt Nam có xu hướng đi ngược lại so với thế giới”.

    Ông kêu gọi:

    Phải đảo ngược thực tế, đầu vào sư phạm phải là cao nhất, chứ không phải thấp nhất như bây giờ”.

    Ông phân tích cụ thể:

    Chất lượng giáo viên thấp thì chất lượng giáo dục sẽ giảm theo. Điều này dẫn đến nguồn nhân lực phục vụ cho nhu cầu phát triển sẽ không cao. Như vậy, việc phát triển kinh tế, xã hội theo đó sẽ bị ảnh hưởng. 

    Đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho phát triển. Đầu tư cho giáo viên là đầu tư cho phát triển giáo dục và sự phát triển mọi mặt của xã hội”.

    Với kinh nghiệm của một người có bề dày năm tháng dạy học và quản lý cao nhất ở Trường Đại học Sư phạm Hà Nội - trường Đại học Sư phạm lớn nhất và có chất lượng đào tạo tốt nhất ở Việt Nam, Giáo sư Đinh Quang Báo khẳng định chắc nịch:

    Muốn có giáo viên chất lượng cao phải có đầu vào cao”.

    “Không có một cơ sở đào tạo nào có thể đào tạo một thí sinh có đầu vào thấp mà đầu ra có chất lượng cao được. Đó là logic tất yếu!

    Giáo dục - kêu nhiều … khản cổ!

    Giáo sư đề nghị:

    Trước mắt, đối với các trường đào tạo ngành sư phạm lấy điểm đầu vào ngành sư phạm quá thấp thì không nên cho đào tạo”.

    Ông Nguyễn Văn Ngai - nguyên Phó Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh cũng cho rằng:

    Đầu vào thấp thường ảnh hưởng đến chất lượng đầu ra. Chỉ một số trường hợp hiếm hoi nhờ có sự nỗ lực lớn trong quá trình học tập mới cải thiện được”.

    (Bài “Đừng để trường sư phạm tuyển sinh bằng mọi giá” – Báo Vietnamnet, ngày 15/8/2017).

    Trên đây, chúng tôi mới chỉ tạm trích dẫn ý kiến của một số chuyên gia, nhà quản lý giáo dục có tên tuổi thể hiện sự lo ngại về chất lượng đào tạo giáo viên và tương lai ảm đạm của nền giáo dục nước nhà do điểm chuẩn đầu vào của ngành sư phạm năm nay quá thấp.

    Còn nhiều ý kiến khác thống nhất với quan điểm này, chúng tôi không thể nào kể ra hết được. Nhìn chung, các ý kiến đều cho rằng đây là một sự thụt lùi, một thực trạng thảm hại của nền giáo dục Việt Nam.

    Thứ hai, luồng quan điểm của một số nhà quản lý giáo dục đương chức hiện nay cho rằng: Điểm đầu vào ngành sư phạm năm nay không hẳn là thấp và nếu có thấp cũng hoàn toàn không quyết định đầu ra.

    Chúng tôi sẽ lần lượt trích dẫn và phân tích các ý kiến này.

    Đầu tiên là ý kiến của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ cho rằng:

    Điểm của ngành sư phạm không thấp như “Dư luận nghĩ”.

    Thực tế điểm có ngành rất cao, có ngành điểm tương đối, song một số ngành thì thấp, đặc biệt là ở các trường Cao đẳng và một số trường không chuyên sư phạm”.

    Điểm đầu vào ngành sư phạm không quyết định hoàn toàn chất lượng đầu ra

    Bộ trưởng còn phê phán:

    Không thể chỉ nhìn vào một điểm thấp mà cào bằng cả ngành rồi đem so sánh ngành sư phạm với ngành kỹ thuật”.

    (Bài “Trường nào cũng tuyên bố sứ mạng nhưng đều “rưa rứa”” – Báo Vietnamnet ngày 12/8/2017).

    Chúng tôi cho rằng có lẽ đây chỉ là cách nói mang tính chất chống chế nhằm “hạ nhiệt dư luận” của vị Tư lệnh ngành.

    Bởi vì, “thực tế điểm có ngành rất cao” như Bộ trưởng nói chỉ rơi vào vài ba trường như: Đại học Sư phạm Hà Nội, Đại học Giáo dục - Đại học Quốc gia Hà Nội, Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh.

    Mức thứ hai là “có ngành điểm tương đối” thì cũng chỉ có dăm, bảy trường. Còn lấy đến điểm sàn thì có tới 21 trường như bác Hoàng Hữu Đức đã thống kê (Tài liệu đã dẫn).

    Trong khi đó, cả 33 trường Cao đẳng Sư phạm và 2 trường Trung cấp Sư phạm đều lấy điểm chuẩn dưới sàn.

    Theo công bố của Bộ Giáo dục và Đào tạo trong Hội nghị Tổng kết năm học về Giáo dục Đại học và các trường Sư phạm ngày 11/8/2017:

    Cả nước có 58 trường Đại học, 57 trường Cao đẳng, 40 trường Trung cấp có ngành đào tạo giáo viên (trong đó có 14 trường Đại học Sư phạm, 33 trường Cao đẳng Sư phạm và 2 trường Trung cấp Sư phạm).

    Vậy, chưa đến chục trường “điểm có ngành rất cao, có ngành tương đối” như Bộ trưởng nói so với 155 cơ sở đào tạo giáo viên chỉ là một tỷ lệ quá ư nhỏ bé, chỉ là những điểm sáng yếu ớt còn sót lại trong hệ thống đào tạo giáo viên năm nay mà thôi.

    Hơn 140 cơ sở đào tạo còn lại đều lấy điểm đầu vào bằng điểm sàn và thấp hơn điểm sàn, có phải đã đủ khái quát bức tranh xám xịt của đầu vào ngành sư phạm năm nay hay chưa ???

    Vậy, “không thấp nhưdư luận nghĩ”” là thế nào ?

    Hình như dư luận đã “nghĩ đúng”. Và có lẽ cũng chẳng có người nào lại “chỉ nhìn vào một điểm thấp mà cào bằng cả ngành” như cách nói thiếu trân trọng dư luận của Bộ trưởng đâu.

    Giáo sư Nguyễn Văn Minh - Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội cũng cho rằng:

    Điểm chuẩn chỉ là một trong các yếu tố của quá trình đào tạo, không nên nhìn nhận điểm chuẩn là tất cả”.

    (Bài “Trường nào cũng tuyên bố sứ mạng nhưng đều rưa rứa” – Báo Vietnamnet, 12/8/2017).

    Nghe qua câu nói của Giáo sư Nguyễn Văn Minh, ta thấy có vẻ đúng và hợp lý nhưng thực chất lại sai ngược hoàn toàn với ý kiến của giáo sư Đinh Quang Báo - Người tiền nhiệm của ông.

    Đúng “điểm chuẩn chỉ là một trong các yếu tố của quá trình đào tạo” nhưng nên nhớ rằng đây là yếu tố quan trọng nhất, quyết định nhất đến chất lượng đào tạo.

    Các yếu tố khác chỉ là bổ trợ và phục vụ cho khẩu hiệu “Người học là mục tiêu và động lực phát triển của nhà trường” đang chăng đầy ở các trường Đại học Sư phạm mà thôi.

    Cùng quan điểm với Giáo sư Nguyễn Văn Minh, Giáo sư Phạm Hồng Quang - Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm - Đại học Thái Nguyên cũng cho rằng:

    Chất lượng đầu vào (thể hiện ở ngưỡng đảm bảo chất lượng theo quy định) cũng là một trong chỉ số đảm bảo chất lượng.

    Đương nhiên, nếu chất lượng đầu vào tốt, có thể có chất lượng đầu ra tốt hơn”.

    (Bài “Đánh giá chất lượng tuyển sinh Sư phạm phải nhìn vào danh sách trúng tuyển” – Báo Giáo dục và Thời đại, ngày 4/8/2017).

     

    Trò hư, cấp trên đè nén, lương thấp, không tiền... ai còn muốn làm thầy?

    Chúng tôi không cần phân tích gì thêm cũng đã thấy quan điểm của ông Phạm Hồng Quang khác hẳn với quan điểm của Giáo sư Đinh Quang Báo mà chúng tôi đã trích dẫn.

    Đặc biệt, ông Phạm Hồng Quang còn khẳng định:

    Phần lớn số trường sư phạm khác, số thí sinh 15,5 điểm trúng tuyển có tỷ lệ rất thấp, có khoảng 70% có mức điểm từ 18 điểm trở lên.

    Như vậy, phổ chất lượng cũng là đảm bảo tốt” .

    Phát biểu của ông Phạm Hồng Quang trên Báo Giáo dục và Thời đại ngày 4/8/2017 khi các trường sư phạm chưa hoàn tất việc tuyển sinh đại học.

    Không hiểu ông căn cứ vào đâu để đưa ra con số: “Khoảng 70% có mức điểm từ 18 điểm trở lên”?

    Ông Quang còn nói “Phần lớn số trường sư phạm khác” nghĩa là cả 33 trường Cao đẳng Sư phạm và 2 trường Trung cấp Sư phạm, mà tất cả các trường này đều lấy điểm dưới sàn.

    Như thế, con số ông Hiệu trưởng này đưa ra hoàn toàn sai, không thể tuỳ tiện khẳng định: “Như vậy, phổ chất lượng cũng là đảm bảo tốt” được!

    Nực cười nhất là ý kiến của bà Trần Thị Thu Thuỷ - Phó Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Cộng đồng Hậu Giang cho rằng:

    Điểm chuẩn không quan trọng. Nhiều lúc trong kỳ thi việc giành được điểm cao hay thấp là do hên xui.

    Tất nhiên nếu điểm đầu vào thấp và đặc biệt các em yếu thật sự thì quá trình đào tạo rất khó”.

    Dư luận bất ngờ vì không thể nào tin nổi một cán bộ quản lý giáo dục lại ăn nói hàm hồ như vậy.

    Câu nói của bà Trần Thị Thu Thuỷ phải chăng ám chỉ đến sự may rủi (hên xui) trong kỳ thi tốt nghiệp với các bộ đề thi trắc nghiệm còn đầy những hạn chế và bất cập của Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa qua?

    Điểm chuẩn không quan trọng” thì cái gì quan trọng đây, thưa bà Phó Hiệu trưởng???

    Từ năm 2018, Bộ Giáo dục sẽ quy định điểm sàn riêng đối với ngành sư phạm

    Cũng ngay tại Hội nghị Tổng kết năm học 2016 - 2017 của Bộ Giáo dục và Đào tạo, ý kiến của ông Trần Văn Nam - Giám đốc Đại học Đà Nẵng đã phản biện ý kiến bà Thuỷ rồi.

    Ông Nam “nói một cách sòng phẳng” rằng:

    Với ngành sư phạm, cần quy định một mức điểm trên sàn cụ thể, ví dụ là 20 hay 22 điểm…

    Như vậy, mỗi môn khoảng từ 7 điểm, hoặc giả sử vào sư phạm nào thì yêu cầu môn chính ít nhất phải trên 7 điểm, thì có lẽ sẽ đạt điểm chuẩn tốt hơn”.

    Ông Nam nói hoàn toàn hợp lý, thể hiện trách nhiệm cao trước thực trạng tuyển sinh sư phạm năm nay.

    Nhìn chung, luồng ý kiến thứ hai này chủ yếu của những người đang là các nhà quản lý giáo dục cấp cao của Bộ Giáo dục và Đào tạo, họ phát ngôn thận trọng, có ý không công nhận thực trạng điểm thấp thảm hại năm nay như một sự xuống cấp và thất bại của ngành giáo dục.

    Cách nói vòng vo, né tránh, giảm bớt tính nghiêm trọng của vấn đề với mục đích an ủi và xoa dịu dư luận.

    Có lẽ đây là thói quen quản lý đã trở thành căn bệnh trong ngành giáo dục nước ta.

    Tuy nhiên, sự thật vẫn là sự thật, thảm hoạ vẫn là thảm hoạ.

    Đúng như Cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Trần Hồng Quân đã nói:

    Nhưng dù lý giải cách nào thì cũng không thể coi như không có chuyện gì mà đây thực sự thêm một lần nữa cảnh báo về thảm hoạ tương lai của nền giáo dục” (tài liệu đã dẫn).

    Chúng tôi trích dẫn và phân tích hai luồng quan điểm trái chiều trên để bạn đọc có điều kiện xem xét và bình luận.

    Bên cạnh việc 21 trường đại học có nhiều ngành lấy điểm đầu vào bằng điểm sàn, điều chúng tôi đặc biệt lo ngại hơn nữa là: 33 trường Cao đẳng Sư phạm và 2 trường Trung cấp Sư phạm ở nước ta đều lấy điểm chuẩn dưới sàn. Trong đó có nhiều trường lấy điểm đầu vào là 9 điểm.

    Nếu đối tượng học sinh được ưu tiên 3,5 điểm thì chỉ cần 5,5 điểm 3 môn, mỗi môn chưa được 2 điểm sẽ trở thành sinh viên cao đẳng sư phạm.

    Lớp học sinh phổ thông yếu kém này sẽ trở thành thầy cô giáo tương lai. Họ sẽ góp phần đưa nền giáo dục của chúng ta đi về đâu? Liệu đây có phải là “Đại thảm hoạ” của nền giáo dục nước nhà hay không???

  • 64x64
    Mô hình lớp chọn, có “lợi bất cập hại” hay không?

    LTS: Phản ánh những tâm lý chung của rất nhiều thầy cô với mong muốn được Ban Giám hiệu lựa chọn, phân công mình tham gia vào công tác chủ nhiệm và giảng dạy tại các lớp chọn. 

    Là một thầy giáo ở bậc Trung học phổ thông với 21 năm gắn bó với nghề, từng được Ban Giám hiệu nhà trường phân công chủ nhiệm và giảng dạy ở những lớp chọn trong nhiều năm, bằng kinh nghiệm của mình thầy giáo Hữu Sơn chỉ ra những vấn đề của mô hình lớp chọn này.

    Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

    Hầu hết, trường Trung học cơ sở, Trung học phổ thông trên phạm vi cả nước hiện nay rất chuộng mô hình lớp chọn (lớp mũi nhọn, đầu khối lớp). 

    Đối với học sinh đầu cấp (lớp 6, lớp 10) thì căn cứ vào điểm học bạ, điểm thi tuyển sinh vào lớp 10, điểm kiểm tra khảo sát đầu năm qua một số bộ môn chính như Toán, Ngữ văn, Ngoại ngữ để tuyển chọn. 

    Tất nhiên, các em có kết quả điểm cao nhất, tốt nhất thì sẽ được sắp xếp vào lớp chọn (có trường mỗi khối, lấy từ 2 tới 3 lớp). 

    Đối với học sinh ở các lớp khác, sẽ sàng lọc qua từng năm học, em nào học tốt, trụ được thì tiếp tục giữ, còn những em học sa sút, không chịu nổi thì cho về các lớp bình thường, tuyển những học sinh ưu tú nhất của các lớp bình thường vào lớp chọn.

    Mô hình lớp chọn tại một số trường hiện nay đang rất phổ biến (Ảnh nguồn: tintucthpt.com)

    Mục đích chính của các nhà trường phổ thông, khi hình thành và duy trì mô hình lớp chọn không gì khác là để “luyện gà”, lấy thành tích cao cho nhà trường trong các kỳ thi chọn học sinh giỏi các cấp, đỗ điểm cao vào các trường đại học danh tiếng.

    Bên cạnh đó, rất nhiều thầy cô giáo đều mong muốn được Ban Giám hiệu lựa chọn, phân công mình được làm chủ nhiệm và giảng dạy các lớp chọn. Bởi: 

    Thứ nhất, lớp đó toàn học sinh học khá, giỏi, lại ngoan ngoãn nên việc quản lý, dạy học rất thoải mái, nhẹ nhàng, chỉ cần nói qua, giảng giải sơ sơ là các em đã hiểu, làm được bài ngay. 

    Thứ hai, giáo viên được dạy ở lớp chọn cũng cảm thấy mình thật hãnh diện, đáng tự hào khiến các giáo viên khác (chưa hoặc không được dạy) phải ngưỡng mộ, trọng vọng hơn, thậm chí ganh  tị. 

    Thứ ba, dạy ở những lớp chọn, hình ảnh, tiếng tăm của thầy, cô được nhiều học sinh trong trường biết đến hơn, nhờ đó mà các lớp, các suất dạy học thêm của họ trở nên đông đảo, đắt sô hơn nhiều, đem lại lợi ích kinh tế, thu nhập khá cao. 

    Nhiều lãnh đạo nhà trường đánh giá, duy trì mô hình lớp chọn này là một cách tốt để tất cả thầy cô giáo có động lực thi đua, phấn đấu trong công tác chuyên môn và các công việc khác, vì tiêu chuẩn để được lựa chọn, phân công dạy các lớp chọn phải là các giáo viên cốt cán, có chuyên môn tốt.

    Còn học sinh, các bậc phụ huynh thì không có gì tự hào, hãnh diện và phấn khởi hơn khi đủ điều kiện, tiêu chuẩn được vào các lớp chọn. Có một số trường hợp chưa đủ tiêu chuẩn, phụ huynh lại tìm mọi cách nhờ vả, xin xỏ… nhà trường, thầy cô giáo. 

    Con tôi ngày càng học yếu hơn khi vào lớp chọn

    Bởi lẽ, luôn có suy nghĩ rằng, lớp chọn là môi trường tốt nhất để con em mình thi thố, cạnh tranh nhau học tập, đem về nhiều thành tích, kết quả cao cho bản thân, gia đình, nhà trường. 

    Thực tế cho thấy, nhiều em đã thích nghi và phát huy tốt khả năng học tập của mình ở môi trường lớp chọn. Song cũng có không ít em bị đuối sức, chịu áp lực, căng thẳng lớn trước một môi trường chỉ có học và học, thi và thi với tâm thế cạnh tranh, ganh đua nhau quyết liệt. 

    Một hệ lụy khác, khi dồn, lựa hết các em tốt, học giỏi vào những lớp chọn rồi, còn những lớp khác, toàn những học sinh bình thường, học sinh học yếu thì biết dựa vào đâu để gánh vác, san sẻ, hỗ trợ? 

    Mặt khác, các thầy cô giáo chủ nhiệm và giảng dạy các lớp bình thường, lớp yếu kém sẽ phải chịu nhiều vất vả, cực nhọc và áp lực. 

    Bất công, mâu thuẫn có thể bùng phát bất cứ lúc nào trong nội bộ hội đồng sư phạm nhà trường: khi người dạy lớp chọn nhận đủ cái sướng, khi người dạy lớp bình thường, lớp yếu lĩnh đủ cái cực khổ.  

    Trong Chủ đề số 6 của Trường Teen trên VTV7 “Học sinh xuất sắc có nên được giảng dạy riêng?” Đội của bạn Thu Hà đến từ trường Trung học phổ thông Chu Văn An (Thành phố Hà Nội) đưa những ý kiến phản biện đáng chú ý:   

    "Việc phân loại, dạy riêng học sinh là không công bằng, bởi ai cũng có những khả năng riêng của mình. Những học sinh có khả năng tiếp thu kiến thức chậm, kém hơn thì lại càng cần những giáo viên giỏi để truyền cảm hứng cho họ.

    Lịch sử trường chuyên, lớp chọn và yêu cầu bức thiết phải "khai tử" ngay bây giờ

    Cần giữ nguyên lớp học chung, không phân cấp, và để những học sinh xuất sắc làm trợ giảng cho giáo viên, giúp những học sinh khác học tập tốt hơn, bởi không có cách học tập nào tốt hơn việc giải thích lại những gì mình học được cho người khác.

    Từ đó cũng giúp xây dựng một xã hội tôn trọng, văn minh và hợp tác với nhau", Đội của bạn Thu Hà đưa ra đề xuất.

    Để kết thúc bài viết này, tôi xin trích dẫn nguyên văn ý kiến của nhà giáo Xuân Vy đăng ở mục thảo luận trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam (ngày 13/8) như sau:

    “Bộ Giáo dục và Đào tạo đã cấm thành lập lớp chọn. Nhưng hầu hết các hiệu trưởng phớt lờ vì đây là biện pháp kích thích học thêm rất hiệu quả. Ban đầu tôi cũng ủng hộ chọn lớp. Nhưng về sau tôi mới thấy mình sai lầm. Chọn lớp là phản giáo dục, là "lợi bất cập hại". 

    Tục ngữ có câu: "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", việc đưa các em học yếu vào một lớp có khác nào nhuộm đen các em còn chưa đen hẳn. Có "đèn" nào "sáng" để cho các em gần? Tất cả các em trong lớp chìm trong "đen" và ngày càng "đen" hơn. 

    Tôi cảm thấy lo lắng sâu sắc cho những học sinh ở những lớp "đen" này, đã bao lần tôi bày tỏ, nhưng mấy ai hiểu được hoặc họ cố tình không hiểu”.

  • 64x64
    Thái Bình dừng nhân rộng VNEN, giáo viên hồ hởi trút gánh nặng

    LTS: Bên cạnh Hà Tĩnh và nhiều địa phương đã ra quyết định dừng thử nghiệm, áp dụng VNEN, có tin tỉnh Thái Bình cũng đã làm tương tự.

    Để rộng đường dư luận, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trao đổi với bà Nguyễn Thị Lĩnh - Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thái Bình về vấn đề này. 

    Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả cuộc trao đổi này. 

    Phóng viên: Có thông tin rằng, tỉnh Thái Bình đã dừng triển khai mô hình trường học mới (VNEN). Xin bà cho biết, thông tin này đúng hay không?

    Bà Nguyễn Thị Lĩnh: Tỉnh Thái Bình dừng nhân rộng mô hình VNEN từ năm học 2017-2018. 

    Được biết, ngày 9/8 vừa qua, Bộ Giáo dục và Đào tạo chính thức ban hành Công văn số 3459/BGDĐT-GDTrH  gửi các Sở Giáo dục và Đào tạo về việc rà soát, đảm bảo các điều kiện thực hiện VNEN. Vậy thưa bà, tỉnh Thái Bình dừng nhân rộng mô hình VNEN theo công văn của Bộ Giáo dục và Đào tạo hay dựa vào tiêu chí nào?

    Bà Nguyễn Thị Lĩnh
    : Việc đưa ra quyết định dừng nhân rộng mô hình VNEN là kết quả của quá trình chúng tôi kiểm tra, đánh giá ý kiến phụ huynh và giáo viên đứng lớp. 

    Thứ nhất, phụ huynh lo lắng tới quyền lợi của con cái mình.

    Bởi lẽ, theo yêu cầu của Bộ Giáo dục và Đào tạo, khi thực hiện VNEN thì trường cần đảm bảo sĩ số lớp học theo quy định tại Điều lệ nhà trường đối với từng cấp học:

    Cấp tiểu học không quá 35 học sinh/lớp; cấp trung học cơ sở không quá 45 học sinh/lớp tuy nhiên khi học sinh vẫn ngồi học theo phương pháp truyền thống. 

    Học sinh Trường Tiểu học Quỳnh Minh (Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình) học theo mô hình trường học mới. (Ảnh: Báo Thái Bình)

    Do đó, phụ huynh lo lắng rằng chất lượng giáo dục không đảm bảo thì khi con trẻ lên lớp cao hơn sẽ không tiếp thu được kiến thức. 

    Hơn nữa, theo nhiều giáo viên, hiện nay trang thiết bị dạy học ở nhiều trường thực hiện VNEN chưa đồng bộ khi triển khai. 

    Do chưa đồng bộ nên có tình trạng buổi sáng giáo viên dạy theo mô hình VNEN, chiều lại cố gắng dạy các môn văn hóa theo mô hình truyền thống để học sinh bắt theo kịp với kiến thức. 

    Ngoài ra còn nhiều vấn đề bất cập khác như sách giáo khoa, trang thiết bị, ...đặc biệt là tập huấn giáo viên chưa đáp ứng được yêu cầu của VNEN. 

    Bởi lẽ tập huấn giáo viên thì buộc người giáo viên phải tiếp cận, sáng tạo và có ý tưởng bài giảng phù hợp nhưng thực sự tập huấn chưa đáp ứng yêu cầu.

    Từ cơ sở thực tiễn đó cùng với báo cáo giám sát của Hội đồng nhân dân đồng thời trong thời gian qua Sở Giáo dục và Đào tạo cũng đã tổ chức họp bàn và đưa ra phương án đã được nêu trong buổi tổng kết năm học 2016-2017. 

    Sở cũng đã tham mưu cho các trường thực hiệnVNEN trên tinh thần tự nguyện chứ không bắt buộc.

    Từ những nguyên nhân đó và quá trình chúng tôi đi kiểm tra, để đưa ra quyết định dừng nhân rộng mô hình VNEN tại tỉnh.

    Cũng phải nói rằng, ngay sau khi có quyết định, nhiều giáo viên vô cùng phấn khởi, họ đỡ vất vả hơn nhiều so với việc buổi sáng theo chương trình VNEN, chiều lại dạy theo truyền thống. 

    Vậy còn đối với 87 trường tiểu học và 48 trường Trung học cơ sở trên toàn tỉnh hiện đang triển khai VNEN thì tỉnh sẽ có yêu cầu gì với các trường trong thời gian tới khi thực hiện, thưa bà?

    Bà Nguyễn Thị Lĩnh: Hiện nay học sinh đã tựu trường, năm học mới sắp bắt đầu, vì nhiều trường đã đặt sách giáo khoa nên tỉnh vẫn tạo điều kiện cho những cơ sở giáo dục đáp ứng được những tiêu chuẩn về cơ sở vật chất, tập huấn giáo viên, cán bộ quản lý.

    Và quan trọng nhất là có được sự đồng thuận giữa phụ huynh, học sinh và giáo viên thì trường đó mới được triển khai trong năm học này.

    Còn phương án của tỉnh trong thời gian tới là thực hiện đúng theo công văn của Bộ Giáo dục và Đào tạo lấy quyền lợi của học sinh làm trung tâm và việc đồng thuận nhằm phát huy thực sự tính dân chủ phải là yếu tố quan trọng nhất. 

    Trường nào đáp ứng các yêu cầu thì tiếp tục thực hiện, trường nào không đáp ứng thì dừng triển khai.
     
    Xin bà cho biết, hiện có bao nhiêu học sinh, lớp đang thực hiện VNEN tại tỉnh Thái Bình, thưa bà?

    Bà Nguyễn Thị Lĩnh: Thông tin này thì Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo sẽ nắm cụ thể, chi tiết. 

    Và việc tổ chức họp bàn về việc triển khai VNEN như thế nào cũng là việc của Sở Giáo dục và Đào tạo chứ không phải việc của Ủy ban nhân dân (tỉnh Thái Bình).

    Xin trân trọng cảm ơn bà. 

    Phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã liên hệ với ông Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Thái Bình qua điện thoại, tin nhắn để xác minh, đề nghị cung cấp thêm thông tin liên quan nhưng hiện tại chưa liên lạc được.


  • 64x64
    Ảnh: Thầy trò cùng chặt tre rào trường, đón năm học mới

    Những ngày đầu năm học mới, chúng tôi lại có chuyến công tác lên xã Thượng Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình), một xã vùng cao thuộc diện khó khăn nhất của tỉnh Quảng Bình.

    Cũng như nhiều nơi khác, các thầy trò ở đây cũng tất bật để chuẩn bị chào đón năm học mới. Tuy nhiên, cái tất bật ở đây khác hẳn với những trường học nơi vùng đồng bằng.

    Thầy, trò cùng phụ huynh trường Tiểu học số 2 Thượng Trạch cùng rào trường, vệ sinh trường lớp chuẩn bị chào đón năm học mới.

    Đến một số bản làng xa tít tắp, chúng tôi đều bắt gặp hình ảnh thầy trò, phụ huynh đang dùng tre, nứa để cùng nhau rào lại trường lớp, chuẩn bị chào đón năm học mới.

    Những em học sinh đen nhẻm, mặt mũi lem luốc với đôi chân trần lấm đầy đất cũng hỳ hục cầm chổi cùng thầy giáo quét sạch lớp học.

    Thầy Nguyễn Sỹ Hà, một giáo viên cắm bản ở trường Tiểu học số 2 Thượng Trạch cho biết: “Ngày tựu trường 1/8, chúng tôi lên điểm trường để thông báo cho học sinh, phụ huynh lịch học và các công việc đầu năm như vệ sinh lớp học, rào lại trường lớp…

    Sau đó, phụ huynh họp lại rồi lên rừng tìm tre, nứa về sửa lại hàng rào cho điểm trường. Các học sinh khi nghe thầy cô thông báo cũng náo nức đến lớp cùng thầy cô vệ sinh trường lớp”.

    Một số hình ảnh phụ huynh, thầy cô và học sinh Thượng Trạch rào trường, vệ sinh trường lớp chuẩn bị cho năm học mới mà chúng tôi ghi lại được:

    Những em học sinh ở đây đều đen nhẻm, đi chân đất đến trường cùng thầy giáo quét dọn, vệ sinh trường lớp.
    Hai thầy trò cùng nhau dọn sân trường, đào đi những bụi cỏ để sân trường sạch sẽ hơn.

    Người dân trong bản tự tìm tre, nứa rồi đến giúp thầy cô tu sửa lại hàng rào của ngôi trường.
    Lớp học ở địa bàn này hầu hết đều rất xập xệ, thiếu thốn. Tuy nhiên, do địa hình miền núi khó khăn, nên việc xây mới trường học là điều rất khó khăn.
    Học sinh nhổ cỏ, làm vệ sinh quanh trường.
    Và thầy trò cùng nhau quét dọn lại lớp học, sắp xếp bàn ghế chuẩn bị bước vào năm học mới.
  • 64x64
    Bị nghi gian lận sách giáo khoa, Hiệu phó nói nhà báo tự tìm Hiệu trưởng mà hỏi

    Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được phản ánh của phụ huynh tên T. (số điện thoại 09066xxxxx), phụ huynh học sinh lớp 10 của Trường trung học phổ thông Trần Phú, quận Tân Phú, Thành phố Hồ Chí Minh phản ánh việc nhà trường bắt học sinh mua một sách khác, thay cho sách giáo khoa môn tiếng Anh.

    Theo anh T., đây sẽ là điều rất thiệt thòi cho học sinh, nếu trường thay một bộ sách khác thay cho sách giáo khoa thông thường.

    Bởi lẽ, anh T. nêu lên vấn đề, tất cả các kỳ thi thì Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ căn cứ vào sách giáo khoa là duy nhất, vậy học sinh biết làm sao được?

    Ngoài ra, anh T. còn nói việc nhà trường bắt học sinh phải mua bộ sách của nước ngoài (giá hơn 200.000 đồng, 2 cuốn), mà không cho photocopy sẽ làm thêm gánh nặng về tài chính cho phụ huynh.

    Trường trung học phổ thông Trần Phú, nơi bị phản ánh thay sách giáo khoa bằng sách khác (ảnh: P.L)

    Sáng ngày 16/8, nhằm để tìm hiểu vấn đề này, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã đến Trường Trần Phú để liên hệ làm việc với Ban Giám hiệu nhà trường.

    Tiếp phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam là cô Hoàng Thị Thắm – Hiệu phó phụ trách chuyên môn.

    Tuy nhiên, dù là phụ trách chuyên môn, nhưng cô Thắm nói mình không dám trả lời bất cứ điều gì, do Hiệu trưởng chưa cho phép, còn thầy Phạm Văn Hùng – Hiệu trưởng thì đang họp trực tuyến trên lầu.

    Sau khoảng hơn 1h ngồi đợi tại phòng Hiệu phó, đến khi cuộc họp kết thúc, cô Thắm lên báo với thầy Hùng thì xuống trả lời rằng, thầy Hùng nói nhà báo tự liên hệ với thầy qua số điện thoại của trường để đặt lịch làm việc với Hiệu trưởng.

    Khi được hỏi liên hệ qua số điện thoại nào, thì cô Thắm nói số điện thoại có ở ngoài bảng tên của trường.

    Sách Smart Time mà Trường Trần Phú sử dụng thay thế sách giáo khoa (ảnh: P.L)

    Qua khảo sát của phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, một số học sinh khối 10 và 11 của trường nói bộ sách Smart Time năm nay được trường Trần Phú dạy thay sách giáo khoa.

    Các em phải mua 2 cuốn sách của nước ngoài với giá gần 250.000 đồng, bao gồm 1 cuốn chính và 1 cuốn bài tập.

    Một số em thì nói rằng, sách này chỉ áp dụng cho các lớp tăng cường tiếng Anh, và phải đăng ký ngay từ đầu năm học.

    Theo những thông tin mà phóng viên có được, ngày 29/6/2017, Sở Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh có văn bản số 2307, về việc tổ chức tập huấn việc sử dụng bộ tài liệu dạy học Spark và Smart Time.

    Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố vừa tổ chức tập huấn cho các giáo viên sử dụng bộ tài liệu này từ ngày 10 đến 13/7 vừa qua.

    Trao đổi với phóng viên qua điện thoại vào trưa ngày 16/8, ông Lê Duy Tân – Trưởng phòng trung học phổ thông, Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố xác nhận, đúng là có tồn tại bộ sách tiếng Anh như học sinh và phụ huynh phản ánh.

    Thế nhưng, theo ông Lê Duy Tân, trường nào thay thế bộ sách này cho sách giáo khoa là sai, và Sở chưa bao giờ chỉ đạo việc này.

    Đây chỉ là sách tham khảo, bổ trợ cho việc giảng dạy, còn việc ép học sinh phải mua sách cũng không đúng.

    Qua sự phản ánh của Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố sẽ có kiểm tra lại việc này.

Trường Trung cấp Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn

Địa chỉ:Số 39A đường Nhị Thanh, phường Tam Thanh, TP. Lạng Sơn, tỉnh Lạng Sơn

Điện thoại: (025) 3.878.029

Email: truongtc.vhntls@gmail.com

Bản quyền thuộc về Trường trung cấp nghệ thuật tỉnh Lạng Sơn, Phát triển bởi Trung tâm Tin học - Viễn thông Lạng Sơn